Dù ơn lớn hay nhỏ, tất cả đều do Thiên Chúa ban, chứ chúng ta không mất mất tiền mua mà bảo là đắt hay rẻ. Nói đắt giá hay rẻ tiền thì chẳng qua đó chỉ là một thủ thuật hùng biện, nhằm thu hút sự chú ý của người nghe và gây được nơi họ một sự ngạc nhiên thích thú nào đó mà thôi.
Ân sủng là từ được dành riêng để dịch chữ gratia trong tiếng la tinh. Ân sủng là đề mục đã được thánh Tô-ma A-qui-nô bàn giải sâu rộng trong Thần Học Tổng Luận ngay từ thế kỷ XIII[1]. Sau này các nhà thần học bàn luận và khai triển thêm, theo ngôn ngữ và cảm quan của từng thời[2], nhưng nội dung chính yếu vẫn là một.
Trong đời thường, người ta hay dùng những từ sau đây để nói đến những gì liên quan đến ơn, như biết ơn, nhớ ơn, làm ơn, đền ơn, cám ơn, tạ ơn , nhờ ơn, ơn nghĩa, ơn huệ, ân tình, hồng ân, đặc ân, tri ân v.v…
Vậy ân sủng là gì ?
1. Định nghĩa ân sủng[3]
Ân sủng là sự trợ giúp “nhưng không”[4] Thiên Chúa ban cho con người để nó đáp lại tiếng gọi trở nên con cái Thiên Chúa (x Rm 8,14-17), nên những kẻ được thông phần bản tính của Người (x 2 Pr 1,3-4), và được sống cuộc đời vĩnh cửu (x Ga 17,3).
Ân sủng là một cách thế tham dự vào đời sống của Thiên Chúa. Ân sủng đưa con người vào vòng thân tình với Ba Ngôi. Nhờ bí tích Thánh Tẩy, Ki-tô hữu được thông phần ân sủng của Đức Ki-tô. Là nghĩa tử, từ nay họ được gọi Thiên Chúa là Cha : “Khi làm cho anh em nên nghĩa tử, nhờ đó chúng ta được kêu lên : “Áp-ba ! Cha ơi !” (Rm 8,15), được kết hợp với Người Con Duy Nhất và nhận được sức sống của Chúa Thánh Thần.
Ơn gọi sống cuộc đời vĩnh cửu thuộc phạm vi siêu nhiên. Nó hoàn toàn lệ thuộc sáng kiến tự do của Thiến Chúa. Ơn gọi này vượt trội, hơn hẳn mọi khả năng lý trí và ý chí của con người cùng muôn loài thụ tạo (x 2 Cr 2,7-9).
Ân sủng là ơn Thiên Chúa ban “nhưng không” cho con người cùng với sự sống thần linh. Thánh Thần đổ sự sống này vào linh hồn, để tảy sạch tội lỗi và làm cho nên thánh. Đó là ơn thánh sủng hay ơn “thần hóa” mà mỗi người nhận được ngày chịu phép Rửa. Ơn này là nguồn mạch mọi công trình thánh hóa (x Ga 4,14) :
“Cho nên, phàm ai ở trong Đức Ki-tô đều là thụ tạo mới. Cái cũ đã qua và cái mới đã có đây rồi. Mọi sự ấy đều do bởi Thiên Chúa là Đấng đã nhờ Đức Ki-tô mà cho chúng ta được hòa giải với Người và trao cho chúng tôi chức vụ hòa giải.” (2 Cr 5, 17-18).
Ơn thánh sủng là ơn “thường hằng”[5], một xu hướng bền vững và siêu nhiên để kiện toàn linh hồn cho nên hoàn thiện, hầu được sống với Thiên Chúa và hành động nhờ lòng yêu mến Người. Đối lại với thường hằng là tức thời hay hiện tại. Tức thời là hiện tại ngay lúc này đây. Ơn tức thời là ơn Thiên Chúa ban cho con người ngay khi nó cần đến, như đi xa, xin ơn bình an, khi đau ốm, xin ơn bình phục, khi gặp khó khăn, xin ơn mau thoát khỏi v.v…
Muốn đón nhận ơn Chúa, cần phải chuẩn bị bằng lời cầu nguyện và khơi dậy lòng tin. Ngay việc chuẩn bị cũng đã là một ơn rồi. Công việc này là cần thiết để phát động và thúc đẩy mỗi người nên công chính nhờ đức tín và đức ái. Thiên Chúa sẽ hoàn tất điều Người đã khởi công.
Trong vấn đề ân sủng , sáng kiến tự do đến từ Thiên Chúa. Đáp lại sáng kiến đó là công việc của con người. Thiên Chúa đã dựng nên phàm nhân giống hình ảnh Người. Người đã ban cho nó khả năng nhận biết và yêu mến Người. Có thể nói Người đã tức khắc chạm tới và trực tiếp chuyển động trái tim nó. Người đã đặt nơi nó một khát vọng sâu xa hướng về chân lý và sự thiện mà chỉ mình Người mới có thể làm cho hoàn toàn thỏa mãn. Lời hứa ban sự sống đời đời của Người đáp ứng được khát vọng này và vượt xa muôn trùng các khát vọng khác.
Như vậy, ân sủng trước hết và trên hết là ơn của Chúa Thánh Thần thánh hóa và làm cho con người nên công chính. Nhưng ân sủng cũng bao gồm những ơn khác mà Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta, để liên kết chúng ta với công trình của Người, khiến chúng ta có thể góp phần vào công cuộc cứu rỗi những người khác và làm cho Hội Thánh thêm tăng triển.
Trong các ơn riêng đặc biệt dành cho từng bậc đời, có ơn gọi là “ơn đấng bậc” giúp cho ai nấy ở trong bậc đời nào có thể chu toàn những bổn phận và đòi hỏi của bậc đời ấy.
“ Chúng ta có những đặc sủng khác nhau tùy theo ân sủng Thiên Chúa ban cho mỗi người. Được ơn làm ngôn sứ thì phải nói sao cho phù hợp với đức tin. Được ơn phục vụ thì phải phục vụ. Được ơn dạy bảo thì cứ dạy bảo. Ai khuyên răn thì cứ khuyên răn. Ai phân phát thì phải chân thành. Ai chủ tọa thì phải có nhiệt tâm. Ai làm việc bác ái thì vui vẻ mà làm.” (Rm 12,6-8)
Ân sủng thuộc phạm vi siêu nhiên nên thoát ra ngoài mọi kinh nghiệm thông thường và chỉ có thể biết được nhờ đức tin. Không ai có thể dựa vào cảm nghiệm hay các việc lành phúc đức của mình mà khẳng định mình được nên công chính hay cứu độ[6] . Tuy nhiên, theo lời Chúa : “Cứ xem họ sinh hoa quả nào thì biết họ là ai.” (Mc 7,20) Nhưng mới chỉ biết là ai thôi, chứ chưa biết đã nên công chính hay được cứu độ.
2. “Ân sủng đắt giá hay rẻ tiền” ?
Xin nói ngay rằng không đắt và không rẻ, vì đó không phải là món hàng buôn bán nên không có giá. Ân sủng chính là ơn Chúa ban nhưng không do lòng rộng rãi và sáng kiến tự do của Người. Người chỉ ban mà không bán. Cũng không ai mua bán được thứ này, tuy người ta có nói đến chuyện buôn thần bán thánh, hàm ý nhắc đến một tệ nạn trong Hội Thánh thời Trung Cổ. Người ban cho ai thì kẻ ấy được. Cứ đến mà lãnh không phải trả đồng nào. Đàng khác, Chúa muốn thương ai thì thương. Mà Người thương hết mọi người. Người cho mặt trời mọc lên cho người lành cũng như kẻ dữ, để cỏ lùng mọc chung vơi lúa miến. Tại sao Người chọn Do Thái làm dân riêng mà không chọn dân nào khác. Đó là quyền và thiên ý nhiệm mầu của Người. Những lời tôn vinh chúc tụng của chúng ta cũng chẳng thêm gì cho Người : “Thật ra, Cha không cần chúng con ca tụng nhưng được tạ ơn Cha lại là một hồng ân cao cả, vì những lời ca tụng của chúng con chẳng thêm gì cho cha, nhưng dem lại cho chúng con ơn cứu độ muôn đời.”[7] Nhưng chúng ta vẫn phải làm vì đó là bổn phận của chúng ta.
Bởi vậy, định giá cho ân sủng là vô hình trung làm giảm giá trị của ân sủng, vì ân sủng là món quà vô giá đến từ Thiên Chúa, đành rằng ân sủng không ở cùng một cấp bậc, như thánh sủng khác với ơn tức thời và mỗi người nhận được ân sủng ở mức độ cũng khác nhau nữa[8]. Về điểm này, cần phân biệt Đấng ban ơn và người chịu ơn. Chúa là Đấng ban ơn, con người là kẻ chịu ơn. Về phía Chúa, Người rộng lượng và giầu tình thương như Người muốn. Người hoàn toàn tự do và không phải “trả lẽ” với ai về các việc Người làm. Tại sao Người lại có những cử chỉ yêu thương đặc biệt với tông đồ Gio-an hơn các tông đồ khác ? Chúng ta chỉ có thể trả lời đó là quyền của người.
Còn về phía chúng ta, những kẻ chịu ơn thì phải biết ơn và ăn ở thế nào nào để khỏi trở thành những kẻ vô ơn. Thái độ trân trọng đón nhận ơn và nhiệt tình đáp ứng lời kêu mời của Thiên Chúa là bổn phận của người nhận ơn. Bởi thế, dù ơn lớn hay nhỏ, tất cả đều do Thiên Chúa ban, chứ chúng ta không mất mất tiền mua mà bảo là đắt hay rẻ. Nói đắt giá hay rẻ tiền thì chẳng qua đó chỉ là một thủ thuật hùng biện, nhằm thu hút sự chú ý của người nghe và gây được nơi họ một sự ngạc nhiên thích thú nào đó mà thôi.
Kết luận
“Ơn của Thày đã đủ cho anh, vì sức mạnh của Thày được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2 Cr 12,
Đó là lời Đức Giê-su nói với tông đồ Phao-lô. Lời này là một bảo đảm rằng Chúa sẽ ban ơn cho mỗi người trong những hoàn cảnh khác nhau. Chúng ta tin tưởng và đợi chờ ơn Chúa, vì ơn của Người không thiếu cho những ai biết cầu nguyện và cậy trông.
Trong cuốn Nhật ký của một cha sở miền quê, nhà văn công giáo Georges Bernanos, người Pháp, đã đặt lên miệng cha sở trong lúc hấp hối câu : “Tất cả là ân sủng” để kết thúc cuốn truyện. Ân sủng ở nơi một con người ốm yếu, ít tài năng, sống mờ nhạt giữa các anh em đồng liêu. Đương sự cảm nghiệm được điều đó và chân thành nói lên cho mọi người biết.
Một nhà văn công giáo khác người Anh : Graham Green, trong cuốn Quyền lực và vinh quang cũng cho thấy sức mạnh của ân sủng ngay trong tội lỗi và sự đổ vỡ. Cả hai cuốn sách đều cho thấy sự cần thiết và sức mạnh của ân sủng trong đời sống mỗi người.
L.m. An-rê Đỗ Xuân Quế o.p.
Email: (adxuanque@gmail.com)
[1] Ia-Iiae, quaestio CX, Biblioteca de autores cristianos Matrtii MCMLV , từ cuối trang 803-809
[2] Dictionnaire de théologie, Editions du Cerf 1988, grâce trang 276
[3] Catéchisme de l’ Église catholique Mâme &Plon 1992, La grâce trang 413, từ số 1996-2005
[4] Từ không có trong tự điển, nhưng giới công giáo quen dùng dể diễn tả tính niễn phí, không phải trả tiền
[5] Từ này cũng không có trong tự điển. Người viết tự chế ra để dich chữ habiitualis và habituel
[6] Công Đồng Tri-đen-ti-nô, Dz 1533-1534)
[7] Nghi thức thánh lễ,, lời tiền tụng chung IV
[8] Ia-Iiae, art 4 : utrum gratia sit major in uno quam in alio ?
số lần đọc: 6686
Con cất cám ơn cha đã dạy cho chúng con hiểu đúng đắn khái niệm “ân sủng” .
Con cầu Chúa cho cha được nhiều sức khỏe và mong ước cha tiếp tục có những bài viết nhiều ơn ích như trên để dạy dỗ, khai sáng tâm trí chúng con.
Đọc bài nầy xong, con những muốn vòng tay cúi đầu mà thưa với cha rằng : “Thưa chân sư…….”
Cám ơn Cha Đỗ Xuân Quế, TU của JUC chúng con năm nào, Cha đã khai tâm khai trí cho chúng con từ thuở ây và cho đến mãi bây giờ.
Xin Thiên Chúa gìn giữ Cha, để ơn Chúa được tỏa sáng không những trong hàng ngũ trí thức mà cả trong hàng giáo sĩ nữa.
Cảm ơn Cha Quế,
Ân sủng đắt giá và ân sủng rẻ tiền, một cách nói để trình bày nội dung bài giảng của Đức Cha Phêrô theo con thì chẳng có gì là quá đáng để bị thóa mạ bởi những comments trong trang NVCL. Un home cristique chỉ chú ý tìm những chi tiết phụ họa để bắt bẻ vì không ưa thì đổ thừa đủ thứ. Thiên Chúa mạc khải Lời của ngài cũng không ngoài phạm vi ngôn ngữ của loài người. Các bài giảng khéo léo vận dụng ngôn ngữ loài người đương thời dễ làm cho người ta chú ý nghe thay vì tranh thủ ngủ một chút. Trong Kinh Thánh có rất nhiều chỗ để mà bắt bẻ chỉ trích theo lối chỉ trích bắt bẻ “ân sủng đắt rẻ” !
Tôi nghĩ cha Quế phân tích như vậy đã đủ để thấy lỗi này không nhỏ để coi là bắt bẻ.
KB bảo rằng “không ưa thì đổ thừa đủ thứ”. Vậy tại sao người ta không ưa?
Từ khi có trí khôn cho đến giờ tôi chỉ được nghe các cha giảng hay nói về “Ân sủng” của Chúa ban là vô giá, chưa hề nghe ai nói là ân sủng đắt hay rẻ, vì ân sủng không phải là vật thể có thể mua bán nên không thể đánh giá là rẻ hay đắt được.
Kể ra thì câu nói “lạ” của ĐC Khảm ít ra cũng có giá trị đối với một vài người và được ông hay bà KB tiếp thu một cách mau lẹ thật.
Ông hay bà KB viết rằng; “Trong Kinh Thánh có rất nhiều chỗ để mà bắt bẻ chỉ trích theo lối chỉ trích bắt bẻ “ân sủng đắt rẻ”
Nói như thế thì ông hay bà KB là người siêu việt, thông triệt và hiểu rõ về kinh thánh? Xin Ông hay Bà vui lòng trích dẫn vài đoạn kinh thánh ấy ra đây để mọi người suy luận và học hỏi.
Cám ơn Ông hay Bà KB rất nhiều.
Một kẻ biết hùng biện dù có dùng từ ngữ gì đi chăng nữa mà biết khéo léo thuyết phục người nghe và đi đúng chân lý thì đâu có ai nói gì. Chúng ta có ĐC Kiệt, ĐC Oanh các ngài không dùng ” từ ngữ lạ ” nhưng vẫn thuyết phục người nghe một cách lạ thường. Là một nhà giảng thuyết và một vị lãnh đạo trong giáo hội, GM Khảm không cần phải bóng bảy trong lời ăn tiếng nói làm rối loạn con chiên lên một cách không cần thiết. Con chiên đến nhà thờ nghe giảng để hiểu chân lý cũa Chúa chứ không phải nghe giảng xong về nhà ngớ ngẫng ra như kẽ mất hồn.
1 GM khi giảng mà không đến được trái tim của người khác, thì coi như đã là sự thất bại, mong sao những ý kiến đóng góp về bài giảng, GM Khảm nên tiếp thu và có sự rút tỉa trong những lần sau.
Gửi tới KB (số 3) ở trên.
Đọc Bài của Cha Đỗ Xuân Quế, anh/chi KB cũng phải khâm phục và tôi cũng thế. Thế nhưng anh/chị lại cho rằng: phê bình “ân sủng rẻ hay đắt” của Đức Cha Khảm do vì có ác cảm với Ngài. Nếu DC Khảm đứng trên bục giảng và giảng như nội dung bài cha Quế, thì chắc chắn: chẳng có lời gì ca thán về bài giảng ân sủng của Ngài, mà trái lại cũng cúi đầu khâm phục nữa là cái chắc.
Anh/chi có biết cho rằng: DC Khảm là một Đấng trong hàng ngũ và ngang hàng với các Thánh Tông Đồ, mà giảng giải sai lệnh tín lý, dẫn lạc hướng đức tin, tôi nghĩ chỉ có anh/chị nhắm mắt bỏ qua, chứ còn tôi có thể nói rằng: bởi lời giảng của DC Khảm: người giáo dân tội lỗi trở lại với Chúa thì chẳng mấy ai, nhưng lời bài giảng của Ngài Khảm lại làm cho nhiều người lành và tội lỗi lung lay đức tin, có khi xa Chúa nữa.
Giải sử: 26 GMVN đều giảng như Đức Cha Khảm về ân sủng như vậy, Giáo Hội CG sẽ đi về đâu? Nếu có 26 LMVN giảng như DC Khảm thì chẳng ăn nhằm nhò gì. Tiếng nói của DC thì bằng gấp trăm, gấp ngàn lần tiếng nói của LM. Anh/chị thấy đó: Giáo Phận Bác Hồ chỉ có 2 GM trên tổng số hơn 300 LM.
Nếu anh/chị muốn DC Khảm cũng được người ta khâm phục, và tránh được lời càm ràm của giáo dân, anh/chị nên đưa tới cho DC Khảm môt lời khuyên nào đó trong thầm kín. Còn không, khi đọc các lời phê bình về bài giảng của mình, DC Khảm nên thận trọng khi viết và giảng bài giảng của Ngài. Nếu Ngài bận việc không kịp soạn bài giảng, thì Ngài vẫn có thể nhờ một LM quân sư nào đó giúp Ngài soạn bài giảng, còn nếu không có, thì Ngài không nên giảng lung tung. Giáo Dân đọc bài giảng, họ ý thức đúng hay sai, vì bây giờ trình độ giáo dân được nâng cấp thần học hay giáo lý cao rồi, không như thời trước 1975 nữa.
Thời DC Khảm còn là LM thuộc vùng Gò Vấp, bài giảng của Ngài nào có ai đánh giá này nọ đâu, dù rằng Ngài vẫn là Ngài, vẫn là người có tài hùng biện thời đó đấy chứ, lôi kéo được giới trẻ và nhiều người đấy chứ, nếu có sai lệch, giáo dân thường bỏ qua. Nhưng khi làm GM rồi, Ngài giảng lung tung: thiên cộng có, (khuyến khích hay dạy giáo dân đi theo và tin vào Thiên Đường Cộng Sản, vì hiện tại được CS ưu đãi, mà người đi theo CS còn được hưởng hạnh phúc ngàn thu trong ngày Cánh Chung nữa. Xin anh chị đọc bài Cánh Chung Luận của Ngài); và qua bài “Ân sủng rẻ với đắt, mà anh/chi biết đó, nó đã sai lạc tín lý và còn làm lung lạc đức tin người tín hữu có.
Hỏi rằng: ai mà không sót xa cho cái tài hùng biện của Ngài Khảm không gặp thời. Trái lại, người ta còn nhìn xa trông rộng: “Đang thấy Ngài muốn lên thay Đức Hồng Y Mẫn” nữa. Bởi vì, anh/chị biết rằng: một khi lên chức lớn trong Giáo Hội: GM hay Hồng Y, thì người đó trước mắt phải sống đẹp lòng Chính Quyền Cộng Sản VN, sau đó, lại phải cúi đầu vâng vâng dạ dạ họ còn hơn là vâng lời Tòa Thánh, thậm chí, “Vâng Lời Ngài Cộng Sản hơn là Vâng Lời Thiên Chúa” nữa là khác. Anh/chị hãy nhìn vào Giáo Hội Quốc Doanh bên Trung Quốc thì thấy rõ.
Có hai phạm trù,
Về phía Thiên Chúa Ân sủng đắt giá vì là giá Chúa đã chết cho con Người.
Về phía con người, Ân sủng Cứu độ vô giá nhưng ai cũng có thể lãnh nhận.
Thời buổi kinh tế thị trường , ĐC Phero đã dùng cách ví von về giá cả để nói lên thái độ cần phải có của người đi theo Chúa. Nhất là trong hoàn cảnh cấm cách của Viet Nam thì người theo Chúa phải trả giá có khi rất dắt cho đức tin của mình .
Độc giả NVCL nên hoan nghênh thái độ can đảm của ĐC khi khuyên các Mục Tử Mới hãy can đảm , dám liều mình mà theo Tin Mừng, không nên hiểu lầm ý của ĐC.
Đây là bài giảng rất có giá trị cho mọi người.
Theo tôi hiểu thì “Ân Sủng” là ĐẶC ÂN mà Thiên Chúa ban cho loài người. Cha An-rê Đỗ Xuân Quế cũng đã khẳng định “Dù ơn lớn hay nhỏ, tất cả đều do Thiên Chúa ban“.
Như vậy thì “Ân sủng” phải phát xuất từ Thiên Chúa, đâu có thể ngụy biện rằng; “Có hai phạm trù” về phía Thiên Chúa và về phía con người được?
Thiên Chúa là người CHA nhân từ, chỉ có Ngài mới có thể ban Ân sủng cho loài người, còn phia con người thì chỉ có thể vui nhận với lòng biết ơn, hoặc chối từ!
Còn nói là “Ân sủng” đắt giá hay rẻ tiền chỉ là vẽ vời, đó là những lời ngạo mạn, báng bổ và phạm thượng!
Ơn Chúa thi sieu nhien con nguoi khong the thay duoc, sờ được. Nhưng có thể cảm nhận được và nếu xác định được đó là của Chúa ban thì có thể giúp ích được cho phần hồn lẫn phần xác. Ơn Chúa có thể sâu kín cũng có khi thể hiện. Thí dụ ơn Chúa thể hiện qua những nghĩa cử yêu thương, sự giúp đỡ của những người khác dành cho mình.
Một định nghĩa quá sách vở nhiều khi gây ra sự khó hiểu và nó chỉ dành riêng cho những người đã được học hỏi nhiều về thần học.
Còn cách nói đắt rẻ thì khỏi bàn vì ơn Chúa chắc chắn không phài là sự trao đổi mà là quà tặng của Thiên Chúa ban cho con người cách nhưng không.
Bài Ðọc I: Trích sách Xuất Hành.( Xh 24, 3-8)
Trong những ngày ấy, Môsê đến thuật lại cho dân chúng nghe tất cả những lời và lề luật của Chúa, và toàn dân đồng thanh thưa rằng: “Chúng tôi xin thi hành mọi lời Chúa đã phán”. Vậy Môsê ghi lại tất cả những lời của Chúa. Và sáng sớm, ông chỗi dậy, lập bàn thờ ở chân núi, dựng mười hai cột trụ, chỉ mười hai chi họ Israel, ông sai các thanh niên trong con cái Israel mang của lễ toàn thiêu và hiến dâng lên Chúa những con bò tơ làm hy lễ giao hoà. Môsê lấy phân nửa máu đổ vào các chậu và rưới phân nửa kia lên bàn thờ. Ông mở quyển giao ước ra đọc cho dân nghe và họ thưa: “Chúng tôi xin thi hành và tuân theo tất cả những điều Chúa đã phán”. Vậy ông lấy máu rẩy lên dân chúng và nói: “Ðây là máu giao ước Thiên Chúa đã cam kết với các ngươi theo đúng tất cả những lời đó”.
Bài Ðọc II: Máu Chúa Kitô tẩy sạch lương tâm chúng ta”.
Trích thư gởi tín hữu Do-thái. (Dt 9, 11-15 “)
Anh em thân mến, Chúa Kitô xuất hiện như vị Thượng tế cầu bầu mọi phúc lành tương lai. Người đi qua nhà tạm rộng rãi và hoàn hảo hơn, không phải do tay người phàm xây dựng, nghĩa là không thuộc về trần gian này, cũng không nhờ máu dê bò, nhưng nhờ chính máu của Người mà vào Cung Thánh chỉ một lần và đem lại ơn cứu độ muôn đời. Vì nếu máu dê và tro bò mà người ta rảy trên kẻ ô uế còn thánh hoá được thân xác nên trong sạch, huống chi máu của Ðức Kitô, Ðấng đã nhờ Thánh Thần mà hiến tế chính mình làm của lễ trong sạch dâng lên Thiên Chúa; máu đó sẽ tẩy sạch lương tâm chúng ta khỏi những việc sinh sự chết, khiến chúng ta có thể phụng sự Thiên Chúa hằng sống. Vì vậy Chúa Kitô là trung gian của Tân Ước, vì nhờ sự chết của Người để cứu chuộc tội phạm dưới thời Cựu Ước, mà những kẻ được kêu gọi, đến lãnh lấy gia nghiệp đời đời đã hứa cho họ.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô.Mc 14, 12-16. 22-26: “Này là Mình Ta. Này là Máu Ta”.
Ngày thứ nhất trong tuần lễ ăn bánh không men là ngày giết chiên mừng lễ Vượt Qua, các môn đệ thưa Chúa Giêsu rằng: “Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn Lễ Vượt Qua tại đâu?” Người liền sai hai môn đệ đi và dặn rằng: “Các con hãy vào thành, và nếu gặp một người mang vò nước thì hãy đi theo người đó. Hễ người ấy vào nhà nào thì các con hãy nói với chủ nhà rằng: Thầy sai chúng tôi hỏi: ‘Căn phòng Ta sẽ ăn Lễ Vượt Qua với các môn đệ ở đâu?’ Và chủ nhà sẽ chỉ cho các con một căn phòng rộng rãi dọn sẵn sàng và các con hãy sửa soạn cho chúng ta ở đó”. Hai môn đệ đi vào thành và thấy mọi sự như Người đã bảo và hai ông dọn Lễ Vượt Qua.
Ðang khi họ ăn, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các ông mà phán: “Các con hãy cầm lấy, này là Mình Ta”. Rồi Người cầm lấy chén, tạ ơn, trao cho các ông và mọi người đều uống. Và Người bảo các ông: “Này là Máu Ta, Máu tân ước sẽ đổ ra cho nhiều người. Ta bảo thật các con: Ta sẽ chẳng còn uống rượu nho này nữa cho đến ngày Ta sẽ uống rượu mới trong nước Thiên Chúa”. Sau khi hát Thánh Vịnh, Thầy trò đi lên núi Cây Dầu.
Qua các bài đọc Cựu và Tân Ước đây, cho chúng ta niềm tin vững mạnh về ân sủng của Thiên Chúa. Tội lỗi của chúng ta có đầy ứ trong ta, nhưng ân sủng của Chúa thì bao trùm trên ta và cho cả những người thời Cựu Ước lẫn những người có sau thời đại chúng ta cho đến ngày tận thế. Trích lời dạy của Thánh Phao Lo rằng: “Vì nếu máu dê và tro bò mà người ta rảy trên kẻ ô uế còn thánh hoá được thân xác nên trong sạch, huống chi máu của Ðức Kitô, …. máu đó sẽ tẩy sạch lương tâm chúng ta khỏi những việc sinh sự chết, khiến chúng ta có thể phụng sự Thiên Chúa hằng sống.” Ân sủng của Thiên Chúa thể hiện trên toàn dân là thế đấy. Càng gẫm, chúng ta càng lên nhúng chìm tội lỗi của chúng ta trong máu của Đức Kito.
Gửi bạn KB:
Như bạn giải thích: cách dùng từ “ơn sủng đắt giá, ơn sủng rẻ tiền” của GM Khảm, chỉ là để cho người ta chú ý mà …đở ngủ gục (!) thì quả thật là “xúc phạm người giảng” quá, thay vì là bạn biện minh hộ! Bài giảng của một GM mà chỉ vì để …đỡ buồn ngủ cho người nghe, để phải xúc phạm đến ơn Thánh của Chúa, nghe có được không? Nếu vậy thì thà làm hề cho người ta tỉnh ngủ, có khi còn hơn!
Theo tôi, cách “gây tỉnh ngủ” đó không chỉ gây cho GD khỏi ngủ gục, mà còn gây cho người ta phải mang cả cái “cục bực bội” về nhà, thay vì mang ơn Chúa về nhà để sống bình an đấy bạn ạ!
CON KÍNH CẢM ƠN CHA GIÁO ĐÃ CHO CHÚNG CON NHỮNG BÀI HUẤN ĐỨC .., .NHỮNG LỜI CHỈ GIÁO TƯỜNG TẬN …ĐỂ CHÚNG CON GIỮ ĐẠO VÀ SỐNG ĐẠO CHO NÊN TRONG CÁI THỜI BUỔI NHIỄU LOẠN VỀ NHIỀU THỂ NHIỀU CÁCH NÀY ..
CẦU CHÚA LUÔN GÌN GIỮ VÀ CHE CHỞ CHA GIÁO.
XIN ĐƯỢC CÓ ĐÔI DÒNG VỚI KB :
TÔI NGHĨ KB ĐANG TRỔ TÀI HÙNG BIỆN ĐÂY. XIN THƯA LẠI RẰNG:
1/ ĐÂY LÀ Ý TƯỞNG ,SUY TƯ CỦA MỘT MỤC SƯ TIN LÀNH. CHỨ KHÔNG PHẢI DO NGÀI KHẢM SÁNG TÁC , VẬN DỤNG….MÀ BẢO LÀ ….một cách nói…..
2/ ĐƯỢC NGÀI KHẢM TÂM ĐẮC ĐƯA VÀO BÀI GIẢNG VÀ PHÔ DIỄN BẰNG CÁCH ” khéo léo vận dụng ngôn ngữ loài người đương thời dễ làm cho người ta chú ý nghe…” VÀ RỒI RỤNG RỜI , VÀ RỒI KHÔNG HIỂU GÌ LUÔN…..
3/ VỀ CHUYỆN ƯA HAY KHÔNG ƯA NGÀI KHẢM , VÌ LÝ DO GÌ ….ẮT NHIỀU NGƯỜI ĐỀU BIẾT, RẤT RÕ.
” XEM TRÁI THÌ BIẾT CÂY ”
4/ KB NÓI RẰNG TRONG KINH THÁNH CÓ RẤT NHIỀU CHỖ ĐỂ MÀ BẮT BẺ CHỈ TRÍCH …….
KB CÓ BỊ RỐI KHÔNG KHI DÁM ĐÁNH ĐỒNG ” KINH THÁNH ” — TỨC LÀ LỜI CỦA CHÚA — ” VỚI LỜI CỦA ÔNG KHẢM.
sic !!!!! LẠI CÒN CHỈ RA RẰNG NHIỀU CHỖ TRONG KINH THÁNH ĐỂ BẮT BẺ ….
VẬY CHÍNH KB LÀ NGƯỜI BẮT BẺ LỜI CHÚA RỒI….
VẬY KB LÀ AI VẬY ????? RỐI ĐẠO À ????? FAN HÂM CỦA ÔNG KHẢM À ?????
Ngày nay nhiều người mượn danh Chúa để có nhà cao cửa rộng, để ăn ngon, mặc đẹp, để có xe tốt… nhiều khi còn sinh tật. Trong khi giáo dân thì nhà tranh vách lá, chật vật trăm bề… Ngày xưa Chúa hóa bánh cho kẻ đói, chữa lành kẻ tật nguyền, xua đuổi quỷ dữ… ngày nay được mấy ai đã bắt chước Chúa hay vì ham sống mà có nơi có lúc đã đi theo sự dữ.
Kính thưa cha An-rê Đỗ Xuân Quế quí mến
Là những người giáo dân như chúng con chưa một lần học hiểu về thần học nhưng cũng trộm nghĩ như Cha rằng; “Dù ơn lớn hay nhỏ, tất cả đều do Thiên Chúa ban, chứ chúng ta không mất mất tiền mua mà bảo là đắt hay rẻ. Và từ xưa đến nay chúng con cũng chưa từng nghe thấy ai nói câu này, bây giờ mới nghe thấy ĐC Khảm nói lần đầu tiên như vậy.
Người ta bảo: “muốn nói ngoa làm cha mà nói” nghe nó đã làm sao ấy, vì nói như vậy chẳng lẽ làm cha mẹ, hay cha (LM) rồi muốn nói gì thì nói hay sao?
Nghe câu nói của ĐC Khảm về “ân sủng rẻ tiền và ân sủng đắt tiền” mà thấy ngao ngán. Không lẽ làm GM rồi muốn nói gì thì nói, muốn đánh giá “ân sủng của Chúa” là rẻ tiền hay mắc tiền thì cứ tự tiện, nói bừa, nghe chẳng lọt tai tí nào.
Cám ơn Cha đã giải thích về “Ân sủng” mà Chúa đã ban cho nhân loại. Chẳng ai phải mất tiền mua nên không thể nói là đắt hay rẻ được!
Chúng con cám ơn Cha Quế đã giải thích cho chúng con về câu nói vô ý thức hay chấm biếm ai đó.
ĐC Khảm (ĐCK) tuyên bố như vậy là tự hạ giá chính mình và làm nảy sinh nhiều tranh cãi trong lòng Giáo Hội VN. Làm gương xấu cho giới trẻ và lung lạc Đức Tin Công Giáo cho những người đang tìm dường về Nhà Cha.
Biết rằng ĐCK chỉ nói dỡn hay là châm biếm ai đó thôi, nhưng Ngài nên biết rằng không phải ai cũng có trình độ hiểu như Ngài. Nên lời nói của Ngài sẽ tác động tiêu cực trên nhiều linh hồn.
Cha ông mình có câu dạy hậu thế: “Một lời nói một gói bạc. Một lời nói một trác đòn.” Chúa Giesu cũng nói là ngày tận thế chúng ta phải trả lời bởi những lời nói hư từ.
Xin có vài lời với comment số 9: THERESE
1, Tôi không biết đó là 1 suy tư của 1 mục sư.
2, Có những người nghe thì hiểu, không thể vì mình không hiểu rồi cho là người khác cũng không hiểu.
3, Chỉ có những ai không thích mới biết được là họ không thích vì lý do gì.
4, Trong Kinh Thánh có rất nhiều chỗ để mà bắt bẻ chỉ trích THEO LỐI BẮT BẺ “ân sủng đắt rẻ” ! Xin nghĩ lại mấy chữ in hoa.
Quý vị nóng nảy và vội vàng quá, comment của tôi quý vị chưa hiểu kịp đã vội “chặt bớt chân tôi cho vừa cái giường quý vị đã đóng sẵn”. Rõ là “no mất ngon, giận mất khôn”.
Hì hì, vậy chúng ta cùng tha thứ cho KB. Ông/bà này (chắc cũng là người ở vòng vòng quận 1 Saigòn), đã tự nhận lỗi bằng mấy từ tả chính KB: “không biết”, “không hiểu”, “giận mất khôn”. Hì hì,
Kính gửi : Cha Andre và cha Pascal
Mỗi khi đọc được các bài viết của các Cha mà long con xao xuyến. Nó hay, nó là lời dạy chân chính, nó rất dễ hiểu và đặc biệt là rất cần cho chúng con. Chúng con cũng cần những lời giảng hay, nhưng nó phải chân thành từ phía người giảng thuyết. Còn chỉ là trót lưỡi đầu môi … thì ôi thôi… chúng con chẳng thèm.
Kính chúc các Cha thật nhiều Ân Sủng của Chúa và mãi mãi là tấm gương mà chúng con theo để cùng nhau theo chân Chúa Giê Su trên con đường tiến về quê Trời.
Trân trọng kính chào Cha
Con , Joseph Hạnh
hy vọng giám mục Khảm nên suy gẫm lại về khái niệm “ân sủng”.
Xin Chúa thương gìn giữ cha an mạnh để dạy chúng con hiểu biết về lẽ đạo hơn. Kẻo phải nghe lời của các đấng dùng tà ý giảng mất ý nghĩa thánh thiêng của các từ ngữ đạo.
Con ch
Xin Chúa thương gìn giữ cha an mạnh để dạy chúng con hiểu biết về lẽ đạo hơn. Kẻo phải nghe lời của các đấng dùng tà ý giảng mất ý nghĩa thánh thiêng của các từ ngữ đạo.
Con chân thành cám ơn cha nhiều. LT
Hội Thánh được xây trên nền tảng các tông đồ mà Chúa Giêsu đã chọn để sai đi rao giảng và trao phó cho trách nhiệm lưu truyền toàn vẹn giáo lý đức tin. Hy vọng những giáo lý mà các vị trong giáo hội rao giảng đừng đi xa rời với định hướng của Cộng đồng VaticanII
Chúng ta hãy xin Thánh Tâm Chúa Giêsu an ủi chúng ta khi chúng ta đau khổ, vì chỉ có Chúa mới có thể làm cho chúng ta hết đau khổ, vì chỉ có Chúa mới làm chúng ta vui mừng trong khi chúng ta chịu đau khổ vì Chúa.
Nếu ở vào thời cấm đạo gắt gao ngày xưa mà giáo sĩ, giáo dân sống như hôm nay thì chắc là đã không có 130’000 các vị tử đạo, giáo hội VN hôm nay sẽ ra sao?
Xin các đấng bâc hãy soi gương nhìn lại chính mình, có xứng đáng là con cháu các thánh tử đạo VN không?
chỉ cần các mục tử biết ăn năn và luôn cầu nguyện, thì sẽ có sự cảm ứng.
Tôi thật tâm đắc ý kiến của Giao dân Saigon trong bài nói về GM Khảm với bài giảng …..Xin phép được trích đăng lại ở đây.
Giáo dân Saigon says:
04/06/2012 at 2:03 pm
Tôi không hồ đồ, tôi hiểu rõ điều tôi nói, tại sao cứ phải “chơi chữ” với nhau làm gì. Ơn gọi nào chẳng là cao cả, sao cứ phải tự phong thánh cho mình và cho nhau? Đã quá lạc điệu khi mà hàng giáo sĩ vẫn tiếp tục lề thói “phong vương” cho chính mình.
Không cần thanh minh, cứ sòng phẳng với nhau: Thí dụ: Dưới đây là một số chủ đề DC Khảm đã viết “rất hay và rất sốc”
Lên tiếng hay không lên tiếng
Nhiệt thành của thập giá
Cánh chung luận là gì
Ân sủng rẻ tiền …
Cho dù là lấy câu nói của người khác (mục sư Tin Lành) làm chủ đề như thế này là một cách rất “gian hùng”, thậm chí có thể coi như một sự bịp bợm.
Thật đáng tiếc, Thày dạy giảng thuyết chết vì thuyết giảng, Chủ tịch Uỷ Ban Truyền Thông của HDGMVN lại chết vì truyền thông, lợi dụng truyền thông để thoả mãn suy tư của mình. Chẳng có Lời Chúa nào ở đây, chỉ là Lời của những kẻ kiêu sa, tự tin, tự hảo, tự mãn, và … tự sát.
Chỉ tội nghiệp cho Chúa.
Tuy nhiên, để cho lời cầu xin của chúng ta được đắc lực nhâm lời thì Giáo Hội dạy chúng ta phải cậy nhờ các Thánh nam nữ, nhất là Mẹ Maria là Nữ Vương Thiên Đàng, là người “đầy ơn phúc”, nguyện giúp cầu thay cho. Như vậy, dù với địa vị là Mẹ Thiên Chúa (Theotokos) vì là Mẹ thật của Chúa Kitô cũng là Thiên Chúa, Đức Mẹ cũng không cao hơn Thiên Chúa trong uy quyền và ân sủng. Bằng cớ là khi còn tại thế, nhân đến dự tiệc cưới tại Cana với Chúa Giêsu, Đức Mẹ là người trước tiên đã nói với Chúa Giêsu rằng “họ hết rượu rồi” (Ga 2:3). Mẹ nói thế và để tùy Chúa quyết định chứ Mẹ không tự ý làm điều gì. Nhưng cũng vì lời Mẹ chuyển cầu thay cho gia chủ mà Chúa Giêsu đã làm phép lạ biến nước lã thành rượu ngon mặc dù “giờ của Chúa chưa đến”. Sự kiện này cho thấy rõ uy tín và hiệu lực qua lời cầu bầu của Đức Mẹ.