Giáo hội phải hoàn thành sứ mạng Ngôn sứ, là sứ mạng ưu tiên mà Chúa Giêsu đã trao phó cho Giáo hội, để bảo vệ đức tin, bảo vệ Giáo hội, bảo vệ đất nước và con người: “Anh em đừng sợ người ta…Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng. Anh em đừng sợ những kẻ chỉ giết được thân xác, mà không giết được linh hồn… Anh em đừng sợ” (Mt 10, 26-31).
Viết về hàng Giáo phẩm Việt Nam và chế độ cộng sản, là một vấn đề hết sức tế nhị. Nhưng tôi vẫn muốn trình bày cho các bạn trẻ những đường hướng khác nhau theo từng thời kỳ lịch sử.
1. Thư chung của các Giám mục Đông Dương 9/11/1951
Bốn năm trước khi cộng sản chiếm Bắc Việt (1954), các Giám mục Đông Dương (gồm Việt Nam, Lào và Cambốt) họp tại Hà Nội từ ngày 5-9/11/1951, dưới sự chủ tọa của Đức Khâm sứ Tòa thánh John Dooley và đã ra một Thư chung về “Hiểm họa Cộng sản”.
Các ngài rất thẳng thắn, không úp mở công bố cho Giáo hội Đông Dương, đặc biệt Giáo hội Việt Nam, biết rõ lý thuyết cộng sản và chế độ cộng sản. Với tất cả lòng thành và trách nhiệm, các ngài đã cho giáo dân biết cộng sản huy hiểm thế nào đối với đức tin Công giáo.
Trước hết, về bổn phận yêu quê hương đất nước, các Giám mục Đông Dương xác định rõ: “Xúc động trước sự hàm hồ tràn lan trong suy tư, chúng tôi thấy cần nói rõ về ý niệm ái quốc. Ái quốc, yêu nước là yêu quê hương, yêu quê cha đất tổ. Vậy, quê hương chính là gia đình mở rộng. Cả hai là đối tượng của đức hiếu. Vì thế, chúng ta chỉ có thể khích lệ và vun trồng như mọi nhân đức Kitô giáo khác. Ý niệm quê hương, không làm người Kitô hữu khai trừ quê hương của các dân tộc khác, nhưng cũng phải yêu thương, vì tất cả chúng ta đều là con cái Chúa.”
Sau khi xác định ý niệm ái quốc, các Giám mục đề cập đến nạn cộng sản vô thần duy vật. Theo các ngài, việc phải nói rõ cho cộng đồng dân Chúa biết về chế độ cộng sản thuộc về trách nhiệm mục tử của các ngài:
“Vì tinh thần trách nhiệm quan trọng trước Thiên Chúa; vì mối tình thiết tha yêu quý anh em, chúng tôi thấy mình có nhiệm vụ quan hệ phải loan báo cho anh em biết đề phòng nạn cộng sản vô thần duy vật, một nguy cơ trầm trọng nhất của thời nay. Chủ nghĩa Cộng sản bác bỏ Thiên Chúa, bác bỏ mọi tôn giáo, bác bỏ thuyết linh hồn hằng sống, bác bỏ tất cả quyền của nhân vị và gia đình. Chủ nghĩa Cộng sản xung khắc tuyệt đối với Công giáo, đến nỗi Đức Thánh cha đã tuyên bố rằng: ‘không bao giờ có thể vừa theo cộng sản vừa theo Công giáo và người Công giáo nào ra nhập đảng cộng sản thì lập tức bị khai trừ ngay khỏi Giáo hội.’ Chẳng những không được nhập đảng cộng sản, mà lại anh em không thể cộng tác dưới bất kỳ hình thức nào có thể giúp họ nắm chính quyền. Nỗi nguy cơ cộng sản rất trầm trọng, tai họa do cộng sản gây ra rất ghê gớm, đến nỗi chúng tôi còn có bổn phận báo cho anh em biết để đề phòng những mưu mô và mánh khóe xảo quyệt cộng sản dám dùng để đạt tới mục đích…Trong các nước bị cộng sản chi phối, lập tức diễn ra những cảnh tượng ghê gớm: tịch thu tài sản và khủng bố hàng vạn người Công giáo. Giáo hội phải sống trong cơn hãi hùng triền miên, để rồi phải chết rũ tù hay là phải đổ máu công khai để giữ gìn niềm trung tín với đức tin Công giáo”.
Đọc lại những lời trên và so sánh với những gì đã xảy đến với Giáo hội Công giáo tại miền Bắc từ năm 1954, và những gì xảy ra trong Nam từ 1975 tới nay, có cảm tưởng các Giám mục đã ký vào Thư chung 1951 là những tiên tri thấy trước những đau khổ mà Giáo hội Việt Nam phải chịu dưới thời cộng sản và các ngài đang tả lại cách trung thực những đau đớn mà Giáo hội Công giáo phải chịu suốt bao năm qua.
Các ngài thật can đảm và sáng suốt nói lên bản chất của Cộng sản để giúp giáo dân đối phó với các cuộc bách hại của cộng sản Việt Nam trên mọi miền đất nước, đặc biệt tại miền Bắc. Có người cho rằng các ngài đã quá cứng rắn. Nhưng thực ra, những gì các ngài đã cảnh báo trong Thư chung 1951, đã thực sự xảy ra cho Giáo hội Công giáo Việt Nam. Tạ ơn Chúa đã cho Giáo hội những nhà lãnh đạo sáng suốt, đã thấy trước những nguy hiểm, những bách hại mà chỉ không đầy 3 năm sau cả Giáo hội Miền bắc phải gánh chịu những bách hại của chế độ cộng sản vô thần.
Phần kết của Thư chung là lời các Giám mục kêu gọi các linh mục “hãy dạy cho dân chúng biết học thuyết xã hội Công giáo, nhất là phải nhấn mạnh vào hai nhân đức nền tảng là công bình và bác ái…”
2. Sau 30/4/1975, Giám mục Việt Nam đổi hướng: “đối thoại và hợp tác”
Có thể nói rằng, bằng lương tâm và trách nhiệm, với năng quyền được ban cho, các giám mục Việt Nam trước 1954, đã không ngại ngần khẳng định lập trường triệt để bất hợp tác với cộng sản, bởi người tín hữu Chúa Kitô không thể làm tôi hai chủ, nhất là không thể vừa phục vụ chế độ cộng sản vô thần, vừa phục vụ Thiên Chúa.
Tại Miền bắc, những lời minh định công khai bất hợp tác với cộng sản của các Giám mục Đông Dương đã được các giám mục triệt để áp dụng, nhờ đó mà Giáo hội Miền bắc đã phần nào đứng vững trước những bách hại khốc liệt của nhà cầm quyền cộng sản và tồn tại được cho tới ngày hôm nay.
Tuy nhiên, sau 30/4/1975, cả nước rơi vào tay cộng sản. Trước tình hình chính trị mới mẻ này, Giáo hội thấy không còn cách nào khác là phải sống chung lâu dài với cộng sản. Do đó, hàng giám mục Việt Nam nghĩ tới việc chuyển hướng để tồn tại và chủ trương của Công đồng Vatican II: “đối thoại và hợp tác” đã được các ngài lựa chọn làm hướng đi cho Giáo hội.
Một sự kiện đặc biệt được cần nhắc đến ở đây, đó là khóa họp thường niên các giám mục Miền nam từ 15-20/12/1975, qui tụ không chỉ các giám mục mà còn mở rộng cho nhiều thành phần dân Chúa cùng tham dự để cố vấn cho các giám mục, trong đó có các chuyên viên, các linh mục, tu sĩ, giáo dân. Những người tham dự được chia thành ba tiểu ban, nghiên cứu về các vấn đề phải giải quyết như: tương quan với chính quyền, các vấn đề thuộc nội bộ Giáo hội và các vấn đề liên quan tới các sinh hoạt tôn giáo.
Đây có lẽ là lần đầu tiên và duy nhất giáo dân được tham gia một kỳ Hội nghị của Hội đồng Giám mục và được tham gia cách tích cực như những người cố vấn cho hàng Giám mục trong công tác quản trị Giáo hội. Sự kiện này, lúc đó, đã được đánh giá là “ấn tượng”, như lời linh mục Vũ Khởi Phụng đã viết trong Nguyệt san Đứng Dậy (số 76, tháng 12/1975): “Các giới Công giáo đã tỏ ra rất hài lòng về việc Hội đồng Giám mục đã mở cửa đón các thành phần khác nhau của Giáo hội tới tham dự. Đây là lần đầu tiên mà một phiên họp của Hội đồng Giám mục tạo ra một ấn tượng tốt về sự tham gia tích cực của cộng đồng Kitô giáo tụ họp chung quanh các vị giám mục; với bầu không khí cởi mở, đồng tâm, tuy rằng quan điểm của từng cá nhân có thể không hoàn toàn trùng hợp”. Lần đầu tiên nhưng cũng là lần cuối. Không biết vì lý do gì mà kể từ đó tới nay, Hội đồng Giám mục đóng kín cửa, không còn có sự tham gia của cộng đoàn Dân Chúa?
Sau khi hai miền Nam – Bắc thống nhất (15/11/1975), năm 1976, các giám mục đã ra một Thư chung xác nhận sự khác biệt căn bản giữa cộng sản và Giáo hội: “Giữa đức tin Kitô giáo và chủ nghĩa Mác – Lê có xung khắc về cơ bản, điều này ai cũng nhận”.
Tuy nhiên, ngay lập tức, các ngài lại nghĩ ngay tới việc đối thoại và cộng tác với cộng sản: “Dù khác biệt, thì không vì thế mà không có đối thoại và cộng tác chân thành giữa những ai cùng phục vụ con người trong sứ mạng cá nhân và xã hội”.
Vấn đề là chế độ cộng sản có thiện chí phục vụ con người và thiện ích hay không? Đối thoại và cộng tác chân thành với những người thiện chí phục vụ con người, cộng sản có thiện chí phục vụ con người hay không?
Trong thực tế, dưới chế độ cộng sản, các tôn giáo bị chà đạp, nhân quyền, tự do tôn giáo bị vi phạm. Không bao giờ có đối thoại đúng nghĩa dưới chế độ cộng sản. Cộng sản chỉ lợi dụng chiêu bài “đối thoại” để kìm kẹp và làm tha hóa các tôn giáo, trong đó có Giáo hội Công giáo.
Không chỉ có thế, suốt 36 năm qua, cộng sản Việt Nam đã “tiêu diệt ý thức đại diện quốc dân nơi các thành viên Quốc hội; tiêu diệt ý thức phục vụ công ích nơi các nhân viên công quyền; tiêu diệt ý thức tôn trọng và bảo vệ nhân dân nơi giới công an, cảnh sát; tiêu diệt ý thức bảo vệ lãnh hải, lãnh thổ của tổ quốc nơi hàng ngũ quân đội; tiêu diệt ý thức bảo vệ luật pháp và công lý nơi các luật sư; tiêu diệt ý thức thương xót bệnh nhân nơi các y, bác sĩ; tiêu diệt ý thức làm chứng cho sự thật và lẽ phải nơi giới tu hành; họ biến tôn giáo thành thuốc phiện; họ muốn các nhà tu hành xây dựng các đền thờ nguy nga, tổ chức lễ hội linh đình, mà dửng dưng, vô cảm trước cảnh đồng bào bị đàn áp, xã hội bị băng hoại, tổ quốc bị lâm nguy…” (Tự do Ngôn luận, 15/4/2000).
Thành ra, nói “đối thoại” với cộng sản chỉ là cách nói. Với chế độ cộng sản chỉ có “cộng tác hay không” mà đã chấp nhận cộng tác là chấp nhận bị tiêu diệt từ bên trong, chấp nhận đường lối “phúc âm, dân tộc và chủ nghĩa xã hội”, một chính sách nhất quán mà cộng sản Việt Nam muốn áp đặt lên Giáo hội công giáo kể từ khi nắm chính quyền.
Thiết nghĩ, đã tới lúc, hàng Giám mục Việt Nam cần phải xét lại vấn đề đối thoại và cộng tác với đảng cộng sản?
Đức Giáo hoàng Benedict 16, trong cuộc gặp gỡ các Giám mục Việt Nam dịp Ad Lamina vừa qua đã nhắc nhở Giáo hội Việt Nam “đối thoại và cộng tác chân thành”. Cộng sản thì chả bao giờ chân thành cả. Bao nhiêu kiến nghị mà Giáo hội gửi đến nhà nước, nhưng chẳng hề nhận được hồi âm nào? Chuyện Ủy ban Công lý gửi đơn về vụ Cồn Dầu chẳng hạn.
Giáo hội cần phải cùng với toàn dân tranh đấu cho công lý và nhân quyền. Tranh đấu bằng lời nói và việc làm mới mong có được những kết quả làm khởi điểm cho các cuộc đối thoại tương kính, đem lại cho Giáo hội và đất nước một mùa xuân mới.
Giáo hội phải hoàn thành sứ mạng Ngôn sứ, là sứ mạng ưu tiên mà Chúa Giêsu đã trao phó cho Giáo hội, để bảo vệ đức tin, bảo vệ Giáo hội, bảo vệ đất nước và con người: “Anh em đừng sợ người ta…Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng. Anh em đừng sợ những kẻ chỉ giết được thân xác, mà không giết được linh hồn… Anh em đừng sợ” (Mt 10, 26-31).
Linh mục Chân Tín
38 Kỳ Đồng, P9, Q3, Sài Gòn
số lần đọc: 8454
GM Châu bất Tri? Hay Châu bất Trí khi hợp tác với lãnh chúa miềb trung (Nguyễn bá Thanh) bất chấp tiếng rền rỉ của của con dân mình. Ngài là chủ chăn ngõ (cổng chính) trước hay ngõ sau nhỉ?
Theo thiển ý những người có trách nhiệm bên Roma đã vô tình vạch đường đi sai cho các GM việtnam trên chiều hướng “đối thoại và hợp tác” (hay đối thoại chân thành !) . Việc này đã mở cửa cho nhiều vị rất chăm chỉ và “chân thành vượt chỉ tiêu” với nhà nước cộng sản.
CS bên Tàu hay ờ Việt-Nam trong những ngày tháng qua thêm một lần nữa cho ta thấy chỉ những người “ấu trĩ chính trị” mới tin vào việc đối thoại chân thành với họ.
Tuy đã qúa muộn nhưng đã đến lúc giáo triều Roma nên thẳng thắn hơn trong việc đối thoại với các thể chế độc tài, phi nhân. Các giáo hội địa phương qua đó sẽ dễ dáng hơn cho việc định hướng đường đi cho mình
N.H.Ích /Tây Đức
Nhìn hình của một vị tu hành làm nghề chăn chiên và một cán bộ chính trị CS.vua một cõi …vừa cay đắng
vừa buồn cười ! Không biết ngài CNT.có nghĩ là mình
đang làm ô uế và hạ giá giáo hội xuống đến mức đó ?
Những hướng dẫn của HĐGM Đông Dương xưa là rất sáng suốt, cương quyết và rõ ràng, đã định hướng đi đúng cho các vị chủ chăn, còn con đường “mới” của Vatican chủ trương “đối thoại và hợp tác” với CS vô thần, là một sự nhầm lẫn lớn!
Nhưng ngoài những “hướng dẫn” như thế (cũng do CON NGƯỜI nghĩ ra), thì nơi mỗi con người, mỗi GM, LM đều có MỘT LƯƠNG TRI Chúa ban cho, để nhận định từ thực tế của chế độ vô thần, vô đạo này mà ứng xử theo LƯƠNG TÂM, LƯƠNG NĂNG. Đức Cha Nguyễn Kim Điền, Đức HY Thuận cũng là những người ban đầu chủ trương chấp nhận sống chung với CS (vì không còn con đường khác!), không chống chọi, và tìm một đường sống tạm bình an cho GH, cho đàn chiên, nhưng KHÔNG CÚI ĐẦU CHẤP NHẬN TẤT CẢ SỰ SAI TRÁI, ÁC ÔN, TIÊU DIỆT TG của CS như các GM và nhiều LM hiện giờ! Vì vậy, các ngài đã LÊN TIẾNG CHO SỰ THẬT, LẼ CÔNG CHÍNH, KIÊN CƯỜNG BẢO VỆ ĐỨC TIN, BẢO VỆ ĐOÀN CHIÊN, chứ không ích kỷ, nhu nhược hèn yếu, thậm chí cúi dầu tuân phục bạo quyền bất nhân để được an thân hưởng lạc như các vị CHỦ CHĂN THUÊ bây giờ!
Cái khác của chủ chăn chân chính và chủ chăn thuê là ở chỗ người có lương tri, lương năng, và kẻ không có, thậm chí còn tham sinh úy tử, CHỌN THIÊN ĐƯỜNG TRẦN GIAN mà hưởng, chứ không lo Nước Thiên Đàng hay Linh Hồn đời sau!
Vì thế GD ngày xưa tuyệt đối kính mến, tuân phục GM, LM, Tu Sĩ, Cha xứ của mình, còn bây giờ thì KHÔNG, mà họ chỉ kính yêu những vị thật sự có lòng, có trí, có đức.
[...] Nữ Vương Công Lý Like this:LikeBe the first to like this post. Categories: Bình Luận, Công lý và Sự [...]
Tổng Thống Nga Boris Yeltsin đã nói : ” Cộng sản không thể nào sửa chưã, mà cần phải đào thải chúng nó ” (communists are incurable, they must be eradicated). Tập đoàn tam ca – lục ca- bát ca -áo đỏ áo tím – cũng vậy thôi – cũng không thể nào sửa chữa được, chỉ còn có nước cho về vườn – để Toà Thánh bổ nhiệm một tầng lớp Giám Mục khác không bị cộng sản – việt cộng – khống chế, không qua “duyệt xét trước” của việt cộng. Có như vậy Giáo Hội Công Giáo Việt Nan mới mong có được một Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đúng nghĩa – là những chứng nhân đích thực của CÔNG LÝ và HOÀ BÌNH – là những chứng nhân đích thực của TIN MỪNG và sẵn sàng hy sinh bản thân, dám sống chết với ĐÀN CHIÊN để loan báo TIN MỪNG của Chúa Cứu Thế cho người nghèo khổ – chứ không phải là một Hội Đồng Giám Mục chỉ có những lễ hội hoành tráng để làm vưà lòng việt cộng với nhãn hiệu ” tốt đời đẹp đạo ” . Trong khi đó bỏ mặc Đàn Chiên nghèo khổ – để cho việt cộng tàn sát dã mam vô nhân đạo, mà không ngó ngàn gì đến. Như vậy có phải là chủ chăn đích thực, hay chỉ là những kẻ chăn thuê ? ./.
Là một giáo dân Hà Nội. Tôi đã lớn lên và “tồn tại” dưới chế độ CSVN. Qua bao thời các Đấng chủ chăn như : ĐHY Trịnh như Khuê, Trịnh văn Căn, Phạm đình Tụng chăn dắt giáo dân. Có những lúc khó khăn nhất dưới chế độ CSVN nhưng chưa bao giờ chúng tôi thấy Giáo Hội Việt Nam lại “lao đao, cheo leo” như hiện nay.
Bởi vì giáo dân chúng tôi không thấy sự hiệp nhất NÊN MỘT trong tình yêu của Chúa giữa các địa phận, giữa các đấng làm thầy, giữa chủ chăn với đàn chiên có một ngăn cách “đặc biệt” từ khi thay đổi chủ trương “đối thoại và hợp tác” với CSVN mà trước năm 1975 không hề có (Mặc dầu cũng vẫn nhà nước XHCNVN). Tại sao vậy ???. Giáo dân chúng con rất mong đươc sống yêu thương và hợp nhất NÊN MỘT trong tình yêu của Chúa. Kính mong HĐGMVN sớm dẫn đưa giáo dân chúng con hiệp nhất nên một…
Đối thoại với cs là cách nói để che giấu sự hèn hạ, quỳ lụy trước bè lũ phi luân, phi nhân cs.
Thành ra, chúng ta nghe “Ngài” nào hô hào “Đối thoại” với cs là tức khắc biết ngay tư cách và lập trường của “Ngài” đó!!!
Rồi “Ngài” nào hô hào:” Đồng hành với dân tộc ” mà ngậm câm trước những bất công xã hội, trước nạn CS tham nhũng hoành hành, trước hành động chà đạp nhân phẩm nhân quyền, trước nguy cơ mất nước …thì ai cũng phải hiểu “Ngài” đó có phải là mục tử chân chính hay chỉ là thứ chăn thuê, làm tôi hai chủ( nhưng tận tụy với chủ CS hơn cả)…!!!
Người Giáo dân ở thế kỷ 21 phải sáng suốt nhận định chứ không nên ù ù cạc cạc trước mũ mão!!!
Gm Châu Ngọc Tri, là GM Công giáo nhưng không toàn tâm toàn ý phụng vụ Thiên Chúa, không chăm sóc, bảo vệ đàn chiên mà chỉ chú tâm phục vụ cho đảng, chỉ biết “còn đảng còn mình” ?
Gm Tri chắc chưa quên bài học phan khắc từ ? PKT đã một thời dựa lưng cs, toàn tâm toàn ý phục vụ đảng cs, tha hồ tung hoành ngang dọc, làm mưa làm gió.
Giờ hết thời bị cs hất chân, giáo dân cạch mặt, không chốn dung thân !
Ở trên đất nước Việt Nam, người dân chỉ LÀM ĐƯỢC và ĐƯỢC LÀM nhưng gì mà nha cầm quyền csvn đã vạch sẵn hoặc đã cho phép thôi. Không ai được có quyền ĐỐI THOẠI với nhà cầm quyền csvn. Nhà cầm quyền độc tài csvn chỉ có tuyên truyền, dụ dỗ, lừa gạt người dân hiền lành; khi bọn chúng hành động là đàn áp, đánh đập và tù đày, thủ tiêu….
Con người, ai cũng chỉ có một lần sống và một lần chết. Vậy chúng ta phải sống cho ra người, cho xứng đáng phẩm giá con người.
Đừng sợ bọn cầm quyền csvn nữa!
thật là ô nhục cho các đấng bậc cộng tác với quỷ dữ. Các ngài có biết rằng Giáo hội VN có thể đứng vững được hay không nếu các ngài không có đủ sự can đảm.
Các ban trẻ công giáo Việt Nam, qua các vụ ở Thái Hà, Tòa Khâm Sứ Hà Nội, Đồng Chiêm, cả tại lễ bế mạc Đại Hội Thánh Mẫu toàn quốc La Vang v..v.. rồi đến vụ thay ngôi đổi chủ đầy mưu mô xảo quyệt, đầy gian trá tại Tòa TGM Hà Nội, đến các vụ rước kiệu Đức Mẹ có cả thằng ác quỷ Hồ Chí Minh trên bàn kiệu, rồi đến vụ Cồn Dầu Đà Nẵng, và cuối cùng là nhìn hai tấm hình TỞM LỢM chụp hai cặp bài trùng GM Nguyễn Văn Nhơn và Huỳnh Đảm, cặp thứ hai là GM Châu Ngọc Trị và tên đồ tể Nguyễn Bá Thanh, nay ĐÃ BIẾT VÀ BIẾT RẤT RÕ VỀ HÀNG GIAO PHẨM VIỆT NAM, VÀ CÓ THỂ KẾT LUẬN LÀ NGOẠI TRỪ MỘT SỐ RẤT ÍT CÁC VỊ ĐẠO ĐỨC, KIÊN CƯỜNG, CAN ĐẢM, DÁM LIỀU MẠNG SỐNG MÌNH VÌ ĐÀN CHIÊN, CÒN ĐA PHẦN CÒN LẠI LÀ MỘT HÀNG GIAO PHẨM HÈN NHÁT, NHU NHƯỢC, VÔ TRÁCH NHIỆM, NỊNH BỢ, NÂNG BI MỘT CÁCH NHỤC NHÃ, VÀ VÔ CÙNG BÈ CÁNH, SẴN SÁNG TOA RẬP VỚI ÁC QUỶ ĐỂ THANH TOÁN LẪN NHAU.
Kể ra thì không hết và xin mời quý vị cứ xem toàn bộ các bài Nữ Vương Công Lý đã đăng tải, cùng kết hợp với tất cả các sự kiện đã xảy ra trên đất nước Việt Nam, từ Nam ra Bắc lên tận các cao nguyên thì thấy rất rõ.
[...] Nữ Vương Công Lý Share this:TwitterFacebookLike this:LikeBe the first to like this post. Bình luận, Công lý, [...]
có đôi điều tôi cũng hiểu cho Giáo Hội Việt Nam: (1) phải đối thoại vì không đối thoại và sống chung thì người Công Giáo không thể hòa nhập vào xã hội và có bằng cấp, địa vị trong xã hội hiện còn rất ít, (2) chờ khi lượng và chất về con người Ky Tô Giáo đủ thì sẽ “đứng thẳng” nói thẳng với cộng sản những gì không đẹp lòng Thiên Chúa (đó chỉ là ý chủ quan của tôi). mọi sự là hồng ân, chỉ cần Chúa ghé mắt thì không có gì không theo ý Chúa. tuy nhiên Chúa tôn trọng tự do của con người, con người có theo Chúa để Ngài ghé mắt hay không? ngày nay các vị chủ chăn im hơi lặng tiếng làm con Chiên cũng tưởng rằng cộng sản là tôt đẹp nên bản chất đang tha hóa, không biết tội lỗi là gì, kiếm tiền bằng mọi giá, có tiền thì hưởng thụ không thấy cắn rứt lương tâm, đôi khi được người đời khen là có tài và giàu có … có lẽ đã đến lúc tiêu diệt kẻ mà Chúa nói “ai gây dịp tội cho một trong các kẻ bé nhỏ này, thà cột viên đá to vào cổ mà ném xuống biển còn hơn”
cầu xin Chúa hãy dẫn dắt HDGMVN biết cách đưa Giáo hội chúng con đạt được nhiều hoa trái và sự hiệp nhất giữa các địa phận với nhau, vượt qua mọi sóng gió đang làm chao đảo con thuyền Giáo hội.
Các Giám Mục ký trong thơ chung 1951 sáng suốt , nhìn xa trông rộng hơn đa số GM thời nay rất nhiều!
Mặc dù các GM trước đây đã cảnh báo về CS, nhưng 50 năm sau nhiều GM, LM kế tiếp vẫn không mở mắt ra được nên đã bị vấp ngã bởi CS hay vì tục hoá, sa đoạ?
Cám ơn Cha Chân Tín! Một lần vấp ngã ân hận suốt đời!
Càng nói về các đấng càng thấy buồn vì cái lạnh trong cái tâm cũa các ngài to quá. Ngược lại, tôi cũng thấy an ũi khi giáo dân càng ngày càng hiểu rỏ bổn phận cũa mình hơn trong giáo hội và sẳn sàng lên tiếng không còn sợ hãi nữa. Đáng lý ra cái sợ hãi đó không nên tồn tại từ mấy chục năm qua.
Nhân bàn chuyện giáo hội,tôi xin hỏi nguồn tin nói Lm.
Đoàn Phú Xuân,bề trên tổng quản hiện nay của Dòng Đồng Công ở Thủ Đức là cựu đảng viên CS.có đúng không ? Xin các vị biết Dòng này xác nhận để đề phòng một đảng viên CS.đóng vai trò “chui sâu trèo cao” vào cơ cấu GHCG.
Xin cám ơn trước.
Những nhận định phân tích của cha Chân Tín hoàn toàn chính xác, dù rằng sự chính xác đó không phải là điều tốt lành và sự may mắn cho giáo hội Công Giáo Việt-Nam, thật là tệ khi thấy hàng Hồng-Y Gíám mục ở Việt-Nam hiện nay có quá ít người biêt cách giữ mình trước sự gian trá, xảo quyệt của nhà cầm quyền cộng-sản và quá ít người trong các ngài có đủ dũng lực và có được tầm nhìn xa để dẩn dắt giáo hội đi qua được cơn sóng dữ của giáo hội Công giáo Việt Nam hiện nay..Cứ nhìn cách các ngài trong HĐGM VN hiện nay cứ loay hoay né tránh với những sự kiện và những vấn-nạn, những tai họa mà giáo hội VN đang gặp phải và nhiều tín hửu Công-giáo đang bị bức hại. Các ngài ngồi ở tòa cao giảng bài về CHÂN LÝ SỰ THẬT nhưng chính các ngài lại không thực hiện điều này.
Giáo hội miền Bắc đứng vững được hàng chục năm dài dưới sự đàn áp khốc liệt và những thủ đoạn gian trá của nhà cầm quyền cộng sản, các chủ chăn từ Hồng Y đến giám mục miềm Bắc đã lèo lái con thuyền giáo hội ấy đứng vững và không bị vấy bẩn bởi cái hội gọi là UBDK Công-Gia1o nhưng ngược lại ở miền Nam sau biến cố 1975 một thời gian ngắn thì Đức Giám Mục Nguyễn Văn Bình đã nhượng bộ và thỏa hiệp với đường lối của nhà cầm quyền và ngài đã sống trong sự SỢ HẢI và IM LẶNG suốt một thời gian dài cho đến lúc qua đời, chính chính sách “thỏa-hiệp và đồng hành” đó của Đức Cha Bình mà Đức Cha Thuận (sau này là Hồng Y) bị nhà cầm quyền bắt và bị đày đi tù suốt hàng chục năm dài, rồi đến trường hợp của Đức Cha Kim Định bị tù rồi bị sát hại chết một cách mờ ám, rồi nhiều tu-viện nhà thờ nằm ngay trong thành phố lớn của giáo phận Saigon bị nhà cầm quyền ngang nhiên cướp trắng hoặc bị chụp mũ phản-động để đóng cửa…Và di sản tính thần sống trong sợ hải cùa Đức Cha Bình được tiếp tục truyền lại cho hàng giáo phẩm hiện nay như Đức Hồng Y Mẫn – và hàng ngủ giám mục của nhiều tỉnh thành khác và họ đã cố bám vào chủ thuyết này để biện mình cho hành động CÚI ĐẦU vâng phục tà quyền của mình. Ngay cả muốn biểu thị lòng yêu nước của giáo hội các ngài cũng phải XIN PHÉP, mới dám biểu lộ, điển hình là buổi tổ chức hội nghị về Biển Đông ở tòa Tổng giám mục Saigon bổng nhiên bị các ông lớn ở thành phố cấm tổ chức chỉ bằng một cú điện thoại văn bản miệng khi mà buổi hội nghị đó đã được thông báo đến nhiều nhà nghiên cứu và gần đến ngày họp..Vậy thử hỏi các ngài có còn là ĐÁNG CHĂN CHIÊN nhân lành hay không? hay chỉ là kẻ CHĂN THUÊ..
nếu như muốn biết rõ về Giáo hội VN hiện nay, thì kính mong TGM Girelli nên tiếp xúc với cha chân Tín và nguyên TGM Kiệt để có sự hiểu biết và giúp ích cho công việc hiện tại của ngài được tốt đẹp.
ngày nay LM cộng tác với công an la chuyện thường ngày…thậm chí có ông cha xứ còn khoe khoang trong dòng họ mình có trung tá CA nữa
có ông LM chánh xứ khi bị giáo dân phản ứng …thì đòi kêu CA vào bắt hết
Hội Đồng Giám Mục Việt Nam thường hay dùng câu “Đối thoại chứ không đối đầu” ! Thực tế trong liên lạc giữa chính quyền cs và Hàng Giám Mục VN, chỉ có độc thoại, nghĩa là cộng sản ra lệnh, ra chỉ thị, còn phía Giáo hội thì chỉ tuân theo. Nếu có vị nào dám nêu lên ý kiến khác với chỉ thị của chính quyền, thì bị ngay chính nội bộ HĐGM Việt nam, những Vị chủ bại, theo cộng sản, cho là đối đầu. Khoan nói những vụ việc xẩy ra cho Giáo Hội ngay sau năm 1975, mà ngay những vụ việc cs đang cưỡng chiếm tịch thu đất đai, tài sản của Giáo Hội, của nhân dân, hoặc những vụ vi phạm nhân quyền, chà đạp công lý, đang diễn ra hàng ngày, giữa thanh thiên bạch nhật. Nhưng chỉ thấy HĐGM im thin thít, không dám lên tiếng. Có được tiếng nói của Thái Hà hay của Đức Giám Mục Oanh tại miền cao nguyên đèo heo hút gió, cũng chưa gây được tiếng vang gì nhiều, nhưng cũng là niềm an ủi và khích lệ. Làm thinh trước tội ác là đồng lõa, khuyến khích tội ác. Còn có thể mang thêm tội làm gương xấu. Hàng ngày đọc kinh cáo mình, đọc tới câu :”tôi đã phạm tội nhiều, trong tư tưởng, lời nói việc làm và những điều thiếu sót”. Những thiếu sót gây nguy hại trầm trọng cho Giáo Hội và cho người khác chắc chắn sẽ là tội trọng, đọc lời kinh cáo mình cũng chính là đang kết tội mình vậy.