Vai trò của người linh mục hôm nay

Vai trò của người linh mục hôm nay

LTS: Ban biên tập Nữ Vương Công lý nhận được loạt bài của tác giả Phêrô Trần Đình Thuần, một giáo dân gốc Can lộc giáo phận Vinh, viết về đời sống và ơn gọi của người linh mục trong xã hội hôm nay.

Trong lá thư gửi tới Nữ Vương Công Lý, tác giả cho biết: “Chúng con là giáo dân thuộc giáo phận Vinh hiện đang sống và làm việc tại TP hồ chí minh. Chúng con đã ra đi và hiểu được cuộc sống của xã hội, nhưng cũng băn khoăn cho giáo phận nhà. Dịp mùa chay này, chúng con gửi bài này tới nữ vương công lý hòa bình hy vọng được quan tâm bài viết và đăng tin, vì giáo phận Vinh chúng con có nhiều vị linh mục sống chưa đúng vai trò chức sắc linh mục của mình như môn đệ Chúa Kitô.”

Chúng tôi thiết nghĩ, đây là tấm lòng của người giáo dân đối với Giáo hội, đặc biệt đối với các nhà lãnh đạo Giáo hội. Những chia sẻ này thật đáng trân trọng và ý nghĩa nhất là trong những ngày của Tuần Thánh sắp tới đây.

Đây cũng là dịp để mọi linh mục biết người giáo dân ngày nay mong ước điều gì nơi các linh mục.

Chân thành cám ơn tác giả và kính chúc quý độc giả một Tuần thánh nhiều hồng ân.

Trân trọng.

Linh mục có nhiệm vụ cộng tác với Giám mục trong việc thể hiện vai trò của người mục tử. Linh mục có những công việc trực tiếp  liên quan đến người giáo dân trong công tác mục vụ: loan báo Lời Chúa, dâng hy tế cho Thiên Chúa. Trong việc cộng tác vào ba tác vụ chính của hàng Giám mục, linh mục cần có những khả năng, đức tính và phẩm chất đạo đức, như đời sống thánh thiện, độc thân….

Công đồng Vaticanô II đã ra hai sắc lệnh với tựa đề “Đào tạo linh mục” và “Chức vụ và đời sống linh mục”. Đây là hai văn kiện liên hệ trực tiếp tới thiên chức và đời sống cũng như sứ vụ của người linh mục. Bên cạnh đó, một số văn kiện khác, cách nào đó, cũng đề cập đến vấn đề này.

Tuy các văn kiện của công đồng Vaticanô II đề cập rất nhiều về chức vụ và vai trò của người linh mục. Nhưng trong cuộc sống hôm nay, không thể chỉ có những vai trò vừa nêu trên mà còn có những vai trò không kém phần thiết thực trong đời sống của người linh mục, đó là: “linh mục và người nghèo; linh mục, người lãnh đạo và phục vụ; linh mục người giảng dạy đức tin…”.

 Linh mục và người nghèo

Khi nói đến người nghèo, tự nhiên ai cũng có cảm giác ngần ngại, vì người nghèo gắn liền với sự khổ cực, với thiếu thốn, với lối sống lam lũ, dốt nát. Nhưng người nghèo lại được Đức Giêsu quan tâm hàng đầu trong sứ vụ của mình. Giải phóng họ , giúp họ có niềm hy vọng và cậy trông vào Thiên Chúa, phải chăng đó là sứ mệnh của những người đang theo sát Chúa Kitô trong ơn gọi linh mục[1]? Vậy, người nghèo có ý nghĩa gì với các linh mục ngày nay, những người theo sát Chúa Kitô?

Trước hết, thiết nghĩ, linh mục là người giống với người nghèo, đó là không có của cải (hiểu theo nghĩa những cái không do mình gầy dựng), và bình đẳng với phẩm giá người nghèo.

Linh mục là người không có của cải, vì linh mục là dòng dõi tư tế. Theo Cựu ước, dòng dõi Lêvi không chiếm hữu gì, chỉ sống nhờ những lễ phẩm người ta dâng cúng cho Thiên Chúa. Ngày nay, linh mục cũng sống nhờ vào những người hảo tâm giúp đỡ, trong số đó, có nhiều người tình nguyện giúp với ý hướng là giúp mở rộng nước Chúa hay tạo điều kiện tốt cho những người của Chúa. Linh mục sống đúng với tinh thần của người môn đệ là thực sự nghèo, hay nói đúng hơn là tự nguyện nghèo, như lời căn dặn của Chúa khi sai các môn đệ đi rao giảng: “Đừng kiếm vàng bạc hay tiền giắt lưng. Đi đường, đừng mang bao bị, đừng mặc hai áo, đừng đi dép hay cầm gậy. Vì thợ thì đáng được nuôi ăn”[2].

Linh mục là người bình đẳng về phẩm giá với người nghèo, vì linh mục và người nghèo đều là con cái Chúa và được mời gọi sống đúng ý Chúa. Đọc “dụ ngôn nén bạc” của Chúa Giêsu, ta càng thấy rõ sự bình đẳng này. Linh mục nhiều khi bị cám dỗ cho mình là công dân hạng nhất và coi người nghèo là công dân hạng nhì[3]….Nhưng Công đồng Viticanô II đã xác định sự bình đẳng của mọi thành phần dân Chúa về mặt phẩm giá và tự do.

Thế nhưng xét về mặt vất chất, xem ra linh mục trội hơn người nghèo, vì linh mục không được trả thù lao cho những công việc mình làm, nhưng lại nhận được sự hảo tâm giúp đỡ một cách rộng rãi từ những người có thiện chí, nên đời sống vật chất thường không phải chật vật như người nghèo. Người nghèo, họ thiếu cả những cái nhỏ nhất như miếng cơm manh áo. Họ thiếu ngay cả tình thương và sự đồng cảm, đi đâu cũng bị dò xét, đề phòng, nói chi đến chuyện có ai đó tự nguyện giúp đỡ hoặc giúp đỡ với niềm vui[4].

Không những hơn về khía cạnh vật chất, người linh mục còn hơn người nghèo về khía cạnh tri thức, vì linh mục được đào tạo rất chu đáo, đầy đủ, có nhiều điều kiện tiếp xúc với những nguồn tài liệu mới, được cập nhật thường xuyên về “đạo” cũng như về “đời”. Linh mục ít nhất cũng có tài ăn nói hơn người nghèo, đồng thời cũng có tầm hiểu biết hơn về các lĩnh vực của đời sống; đặc biệt, biết điều gì là quan trọng cho đời sống. Ngược lại, người nghèo, phần đông trong số họ thường là hạn chế về kiến thức, vì nghèo nên có ít điều kiện để học hành, tài năng ít có cơ hội để phát huy, và như thế, họ khó có được một tầm nhìn rộng lớn và toàn diện.

Thêm vào đó, linh mục còn là người có nhiều mối tương quan, vì linh mục thường được nhiều người thương mến, tôn trọng, trong khi người nghèo lại thường bị người khác hất hủi, lạnh nhạt. Linh mục được nhiều người quan tâm, biết đến, lui tới vì sẽ có lúc, họ cần đến linh mục giúp mình trong nhiều việc: dâng lễ, cầu nguyện, làm các bí tích trong việc ma chay, cưới hỏi…; còn người nghèo, vì nghèo nên ít có điều kiện để giao tiếp với nhiều người, nên không tạo được nhiều mối quan hệ khác với những mối tương trợ với người cùng cảnh ngộ.

Trước những người bình thường hoặc giàu có, người nghèo bị cô lập bởi con mắt kỳ thị, dửng dưng, khinh miệt[5].

Như vậy, đối với người linh mục, lời dạy của Chúa về việc dành ưu tiên cho người nghèo hệ tại ở đâu? Thiết nghĩ, các linh mục thường để ý hay nhạy cảm với những điều thuộc về mình hay điều khác biệt, nhưng ít quan tâm đến những tương đồng, bình đẳng về bản chất sâu xa của mình với người nghèo, nên đã có nhiều động thái bề ngoài có vẻ trái ngược với đức bác ái của người mục tử hoặc với bản chất của sứ vụ, nhưng lại được biện minh bằng những lý do rất bình thường và hợp lý [6].

Đôi khi những động thái ấy còn có vẻ ngoài là sự lạnh nhạt với người nghèo. Từ những điều kiện trổi trang, cộng với những vẻ bề ngoài rất khác biệt với người nghèo, một số linh mục trở nên dửng dưng, lạnh nhạt với người nghèo. Các linh mục không còn nhạy cảm với những nỗi khổ cực của người nghèo, vì nó quá xa lạ với đời sống của các ngài. Thái độ lạnh nhạt đó thể hiện bằng việc lẩn tránh, không tiếp xúc hoặc những thái cử, ngược với tinh thần Tin mừng. Quả vậy, Chúa Giêsu đã nói: “ai cho một trong những kẻ bé mọn này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi, vì kẻ ấy là môn đệ Thầy, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu”. Đón tiếp còn chưa muốn thì làm sao cho uống nước của cha được![7]

Lên lớp, phê phán người nghèo thay vì đồng cảm và khích lệ. Nếu có tiếp đón người nghèo, linh mục luôn có thái độ dè chừng xem họ có lừa mình không, thay vì cố gắng hiểu xem tại sao họ làm thế; tại sao họ phải cố nói cách này hay cách khác để xin một chút tiền. Hay linh mục cũng thường có thái độ phê phán, lên lớp, dạy đời một cách dồn dập, không cần biết họ có khả năng tiếp thu, hay có thiện chí tiếp nhận chưa, thay vì đồng cảm an vui và khích lệ họ. Thay vì nâng đỡ để khuyến khích, linh mục lại làm cho họ mất động lực để vươn lên trong cuộc sống.

Từ thái độ lạnh lùng hoặc đón tiếp một cách thiếu bác ái của linh mục, người nghèo cảm thấy linh mục tạo ra một hố ngăn cách, và dần dần, họ thật khó tự nhiên để tiếp xúc với linh muc. Họ gặp linh mục, cũng chẳng khác gì gặp những người bình thường bôn ba với cuộc sống, cũng bận rộn với những việc đời mà không có một chút tinh thần “cho không biếu không”. Và thế là, họ vẫn ở trong vòng luẩn quẩn, không có một động lực nào cho họ thay đổi cuộc sống[8]..

Tóm lại: Trên đây là những cảm nhận bên ngoài về một số linh mục ngày nay đang bị ảnh hưởng của lối sống xã hội hoặc những bận rộn với đời thường, mà quên đi vai trò và căn tính thực sự của mình là lòng bác ái cùng mối quan tâm ưu tiên dành cho người nghèo khổ trong sứ vụ linh mục. Đó là điều Hiến Chế Vui Mừng và Hy Vọng đã cảnh giác: “Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người ngày nay, nhất là của người nghèo và những ai đau khổ, cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu lắng lo của các môn đệ Chúa Kitô”[9].

Cầu mong ngày càng có nhiều linh mục thấm nhuần tinh thần này hơn để Giáo hội ngày càng làm rõ thêm bộ mặt tuyệt vời của Chúa Kitô.

(Còn tiếp)

Phêrô  Trần Đình Thuần


[1] Trung tâm học vấn Đaminh, Nội san giao lưu, Linh mục trước những thách đố của thời đại, số 15, tr.145.

[2] Mt 10,9-10.

[3] Trung tâm học vấn Đaminh, ibid., tr.146.

[4] Ibid., tr.147.

[5] Trung tâm học vấn Đaminh, Nội san giao lưu, Linh mục trước những thách đố của thời đại, số 15, tr.147.

[6] Ibid., 148.

[7] Ibid. tr.148.

[8] Trung tâm học vấn Đaminh, Nội san giao lưu, Linh mục trước những thách đố của thời đại, số 15, tr.149.

[9] Vaticanô II, Hiến chế mục vụ về Giáo hội trong thế giới ngày nay, số 1.

số lần đọc: 8113
Ý kiến bạn đọc

18 Responses to “Vai trò của người linh mục hôm nay”

  1. Thành says:

    các đấng bậc còn bị cám dỗ, thì hàng LM cũng bị ảnh hưởng bởi lối sống xã hội, xa rời mối quan tâm trong chức vụ là điều tất nhiên. Cầu xin Chúa Thánh Thần luôn ở bên hàng LM, tu sĩ, và HDGM để chỉ dẫn họ đi theo đường sáng, sống đúng với ý Chúa.

  2. Justin says:

    Tác giả bài này đang suy nghĩ rất nhiều về các Linh Mục và việc làm của các Ngài. Thật ra, có một số LM sống kiểu tác giả nói. Nhưng vì không ai có can đảm xây dựng cho các Ngài thì họ đâu có biết mà sửa. Nhiều khi, mỗi người chúng ta không có một sự hy sinh để vực dậy những người đang trong cơn mê.

    Chẳng vậy, Chúa Giesu đã lo lắng cho các môn đệ của Ngài nhiều lắm, và nếu chúng ta đọc Tin Mừng cua Thánh Sử Gioan thì thấy rõ hơn về vấn đề Linh Mục và cuộc sống của họ.

    Tôi có vài người anh em họ và bác tôi là Linh Mục, bác tôi dạy Chủng Viện Vinh, bị công an bắt đi trong đêm và cách đây 4 năm mới có người chỉ cho gia đinh một nắm xương, và nhờ cái ảnh ngài đeo bằng đồng chỉ dấu đó là nắm xương của Ngài, rồi dân trong xứ mới đem về quê của Ngài chôn bên cạnh Nhà thờ xứ quê hương của Ngài.

    Trở lại với các LM ngày nay, họ bị lôi cuốn bởi những đổi thay của cuộc sống và hưởng thụ những phương tiện của nển văn minh khoa học, máy ảnh, cell phone…cho nên họ cà ngày họ cung loay hoay theo computer và những thứ đó. Nên họ lơ là sư cầu nguyện, có nhiều đáng bị tục hóa trong cuộc sống của ho,

    Tôi lâu lâu lại nhắc nhở những LM mà tôi quen biết cũng như các anh của tôi đang coi xứ bằng cách kể chuyện một vị LM nào đó nhưng không nói tên người ấy ra để làm mẫu cho dễ ăn nói. Có vị thì nghe, có vị thì hơi buồn, nhưng hy vọng trong cái buồn đó, họ rút tỉa được một vài kinh nghiệm.

    Tôi đôi khi nó thẳng, Thí dụ, tôi nói thẳng với một LM về van6n1 đề hút thuốc lá. Cách đây vài ba năm tôi về VN, đi thăm mộ của bác ngoài Bắc, ngồi nói chuyệ với vị LM chánh xứ, ngồi chờ nhà bếp soạn ăn sáng mà Ngài hút hết một gói thuốc Salem. Tôi nói thẳng với Ngài về vấn đề này, Ngài lấy nhiều lý do để biện minh nhưng toi nói: “Cha có biết ở các nước văn minh, các chủng viện thiế ơn gọi lắm, nhưng hễ thấy thầy nào hút thuốc là cho về ngay,” Tôi nói. “Cha có biết mỗi ngày cha ăn hết nhiều phần cơm cua người nghèo.”

    Cha biết trong xứ có quá nhiều người nghèo như vậy mà cha hút mỗi ngày khoảng 10 gói Salem này là bao nhiêu tiền, nếu cha để dành số tiền này mà mua gạo cho họ thì bao nhiêu người nghèo đỡ cơn đói đang dằn vặt họ. Cha có dư thừa thì phải chia sẻ cho người nghèo chứ…”

    Sau đó, tôi thấy ngài buồn, tôi hỏi người nấu ăn cho Ngài: “Chị có thấy cha buồn em không? Chị có hy vọng rằng cha sẽ bỏ hút thuốc không?” “Không có dấu hiệu thay đổi nào hết. ” Tôi biế như vậy và từ đó tôi nhờ mấy Sr. giúp người nghèo và tôi email cho ngài và nói với Ngài là “Cha không bỏ hút thuốc thì con nghỉ chơi.” Từ đó, tôi không liên lạc nữa.

    Bởi đời sống các Giáo Sĩ bị tục hóa cho nên Chúa Giesu đã phải tiếp tục chịu đóng đinh cho đến tận thế.

    Nếu muốn biết về vấn đề này nhiều hơn xin mua cuốn cuộc đời Cha Thánh Pio 5 dấu thì rõ hơn. Và cũng nên đọc cuốn sách nói về Đức Mẹ hiện ra với các trẻ ở Lasalet Đức Mẹ hiện ra Ngài mang trong cổ một chùm nào là búa đóng đinh, nào là đinh, xích, xiềng, roi quấn gai. Ý nói là những dụng cụ khi quân dữ đóng đanh Chúa thì bây giờ hàng Giáo Sĩ đang dùng để tiếp tục đóng đanh Chúa.

    Những lần hiện ra này Đức Mẹ đòi phải gặp cha xứ của các em, nhưng mấy lần đầu Ngài không chịu ra nơi Đức Mẹ hiện ra cho Ngài găp. Lần cuối cùng thì Đức Mẹ nói với các em, lần này Mẹ sẽ làm cho Ngài phải ra gặp Me. Và lần này Cha xứ đã ra gặp Đức Me. Đức Mẹ truyền lệnh cho vị LM này phải thưa với Giám Mục và Đức Mẹ đã làm cho Đức Thánh Cha và Hội Đồng của Đức Thánh Cha phải công nhận phép lạ và loan truyền mệnh lệnh này cho toàn Giáo Sĩ trên khắp thế giới, nhưng rồi một ít lâu sau rồi lại tồi tệ thêm.

    Tôi thường nói với những người trách các Cha thế này thế kia là mình nhiều khi cũng không cầu nguyện cho các Ngài cho đủ để khi các Ngài bị phạt thì lại mừng là sai. Ma quỉ gian manh lắm, nó gây chia rẽ giữa chiên va chủ chăn để bắt linh hồn người ta có hiệu quả hơn. Khi nó cám dỗ mỗi người chúng ta thì nó chỉ bắt được một vài linh hồn, còn nó bắt được một Linh Mục thì nó bắt được hang triệu linh hồn vì gương xấu của LM đó

    Đức Mẹ đang hiện ra hằng ngay ở bên Medjugorie, Ngài luôn nhắc nhở chúng ta hãy thương các LM và cầu nguyện cho các Ngài. Chúa cần và Giáo Hội rất cần các LM thánh thiện.

    Nói tóm lại, chúng ta phải cầu nguyện cho các LM và khi cần xây dựng cho Ngài thì phải can đảm trực tiếp gặp Ngài trong tinh thần xây dựng, nếu không được thì thưa Giám Mục Bản quyền, nhưng phải có chứng cứ đàng hoàng hẳn hoi mới nói được chứ mình cứ nghe ai là trật.

    • Ba Phải says:

      Các Linh Mục hút thuốc, thì thỉnh thoảng tôi cũng có thấy.
      Nhưng, như bạn nói vị LM này một ngày hút 10 gói Salem, chỉ trong thời gian chờ chuẩn bị ăn sáng đã hút hết một gói.
      Bạn có nhớ lầm hay không ? Tôi cũng từng hút thuốc, và tôi nghĩ rằng, một người hút tới cỡ này thì phải là siêu nghiện nói theo kiểu VN !

  3. Danngheo says:

    Tác giả có bài viết quá hay ! Hầu như các Linh Mục bây giờ thích sống đời sống hưởng thụ hơn là cho đi và chia sẻ. Đi xe thì phải xe hơi uống rượu thì phải rượu Tây , quan hệ thường là những gia đình giàu có thuộc vào tầng lớp thượng lưu sang trọng, loại xoàng xoàng ko có cửa để các ngài ghé huống là người nghèo ! Đó là hình ảnh Cha già xứ tôi.

  4. phuocfrancis says:

    đọc bài viết của tác giả mà chúng tôi cứ nghỉ về xứ nhà mình.hy vọng ngày càng có nhiều người mạnh dạn viết bài gửi tới nữ vương công lý để thức tỉnh 1 số linh mục thời nay, con củng là 1 giáo đân của giáo phận vinh hiện đang sinh viên ở sài gòn.ở xứ chúng tôi và 1 số xứ lân cận tôi thấy linh mục thời này có lối sống đua đòi theo xã hội quá.tiền.xe đẹp.cây cảnh.v.v,nhưng giáo dân đố ai dám ngồi gần linh mục để góp ý cho linh mục họ hiểu đâu.vì ngài là linh mục mà.còn giáo dân chúng con là giáo dân mà.

  5. Long says:

    chúng ta sống giữa thế gian vẫn còn tìm lợi lội và danh lợi, nhiều khi xao lãng việc thờ phượng Chúa, đối xử bất công với tha nhân. Hy vọng với Lời Chúa là hành trang trong cuộc sống, sẽ làm thay đổi cuộc sống của chúng ta một cách toàn diện để làm sáng danh Chúa.

  6. Con nhà nông says:

    Cách đây vài năm tôi đến một thành phố nhỏ tại tỉnh bang Ontario của Canada để thăm anh tôi đang trị bệnh dầm dề ở đó suốt mấy tháng. Vì anh tôi là người Công Giáo nên có 1 cha tuyên úy người địa phương thường đến thăm mỗi tuần vài lần, an ủi và cho anh rước lễ. Khi thấy chị dâu tôi cứ thường xuyên có mặt ở đấy mà chẳng làm ăn gì, cha lân la hỏi chuyện. Một hôm cha móc túi ra $40 đô tiền Canada và giúi cho chị dâu tôi, bảo rằng “con lấy tiền này mà trả parking (tiền đậu xe)”. Dĩ nhiên là bà chị giẫy lên, nói “cha đi tu lấy đâu ra tiền mà cho chúng con”, cha cười hiền lành “nhưng đây là tiền người ta cho mà cha cũng chẳng biết làm gì …” Còn cha xứ ở địa phương tôi, thật lạ lùng vì trong các lễ Chúa Nhật tôi đều thấy ông móc trong túi ra một phong bì rồi bỏ vào giỏ thu tiền như mọi giáo dân khác.

    Tôi nghe chuyện mà thấy cảm phục tâm hồn đơn sơ khó nghèo của các cha biết mấy, và tự nghĩ những người như thế khi được Chúa gọi về cũng không sợ phải bị điệu ra trước toà phán xét để bị xét xử về tội ham tiền như vô số linh mục người Việt mà tôi được biết.

  7. Ba Phải says:

    Theo tôi nghĩ, các Linh Mục cũng chỉ là con người như chúng ta. Các Ngài cũng có một thân xác phàm tục như chúng ta với đầy đủ hỷ,nộ,ái,ố … ! Có một điều, các Ngài đã tự nguyện tận hiến đời mình cho Thiên Chúa, để làm sáng danh Thiên Chuá và cứu rỗi các linh hồn.
    Phàm đã là con người, ai cũng dễ dàng bị cám dỗ bởi những sự xa hoa, phù phiếm ở trên đời. Theo tôi thấy, đời sống của một Linh Mục quản xứ không phải thường hoàn toàn do các Ngài định đoạt, mà là do ý muốn của giáo dân và HĐGX. Các Ngài thường bị đẩy đưa theo những trào lưu thường thấy của các Ban, Ngành trong Giáo Xứ, với tâm lý không muốn thấy mình bị thua kém các xứ đạo khác trong Giáo Hạt … ! Từ kích thước, kiểu cách xây Nhà Thờ, cho đến Tượng Ảnh, cách trang trí, các hình thức tổ chức sinh hoạt các hội đoàn, ca đoàn … ! Nói tóm lại, các vị trong HĐGX và giáo dân, không bao giờ muốn thấy xứ đạo mình bị thua kém ai.
    Qúi vị thử nghĩ, nếu có một Linh Mục đạo đức, thánh thiện. Ngài chỉ muốn sống trong một căn nhà đơn sơ cấp bốn, chỉ muốn xây một Thánh Đường đơn sơ, vừa phải. Trong khi chung quanh, cả Giáo Hạt là những Thánh Đường đẹp đẽ, nguy nga, lộng lẫy … ! Liệu, giáo dân và các vị trong HĐGX có đồng ý với Ngài để làm như vậy hay không ? Tôi đã thấy, có những giáo dân không đồng ý với LM bản xứ, đã cùng nhau lên tận toà GM để xin thay đổi.
    Trong khi đời sống xã hội mỗi ngày mỗi văn minh tân tiến hơn, với những tiện nghi vật chất đầy đủ hơn. Chúng ta, ai cũng mong muốn cho gia đình chúng ta sớm bắt kịp với lối sống văn minh và tiện nghi này. Tại sao, chúng ta lại cứ có ý tưởng là các Linh Mục, Tu sĩ … nên có một đời sống, hay một lối sống xưa cũ như trước đây.
    Theo tôi, một Linh Mục, một tu sĩ … nên được đánh giá bởi đời sống đạo đức, sự ham học hỏi cầu tiến, tinh thần hăng say phục vụ giáo dân, lo lắng cho người nghèo khó, sự dấn thân để truyền giáo mở mang nước Chúa, cứu rỗi nhiều linh hồn …, quan trọng hơn là những cách thức, những hình thức sống của các Ngài mà chúng ta chỉ nhìn thấy ở bên ngoài.
    Chúng ta cũng không phủ nhận là không có những chủ chăn chỉ thích vẻ xa hoa phù phiếm bên ngoài, mà không làm đầy đủ bổn phận của mình. Những Mục Tử chỉ thích kết thân với những người giàu có … !
    Dù sao, trên đây cũng chỉ là ý kiến chủ quan của riêng một cá nhân. Xin quí vị chỉ bảo cho những sai xót nếu có, để chúng ta cùng nhau góp ý xây dựng cho các vị Mục Tử của chúng ta mỗi ngày một hoàn thiện hơn, thánh thiện hơn. Xin chân thành cám ơn.

  8. Hồng Lĩnh says:

    Theo tui, co 2 việc nên làm – nếu được :

    - Cầu nguyện (cầu đặc biệt cho vị LM mà minh nhân thấy cần được Chúa sửa)

    - Góp ý trực tiếp: cái này hơi khó . Vì làm “cha” rồi ít khi chịu nghe người khác khuyên bảo . Nhưng góp ý cũng phải khéo léo, khôn ngoan.

    Bản thân tui cũng từng gặp những LM “nhậu tới bến”, “ăn tục nói phét”, “giàu có”, “chạy xe đời mới” … Không gop ý được đành nghỉ chơi – không bao giờ ghé thăm .

  9. cobeyeudoi62 says:

    cầu nguyện cho các vị linh mục thì dể,,,, còn ngồi với linh mục mà góp ý hả ai đủ can đảm chứ.vì họ là linh mục là cha mà.mà cha thì ko nghe con cái nói mô đúng ko các cha của chúng con.
    tôi đã từng ngồi ăn nhậu với các linh mục,con người mà ai củng thích ăn ngon mặc đẹp.linh mục thích chơi xe đẹp là để cho hợp với xã hội chứ nếu ko ra đi người ta noi nghòe thì sao chứ.

  10. hung.vibforum says:

    đây là bài rất đáng quan tâm.có chung những suy nghỉ của nhiều người giáo dân của chúng con.ở giáo xứ chúng con cha xứ có cách cư xử với giáo dân ko được hòa đồng cho lắm.ngài quan hệ với những người giàu sang.ngài thích đi với người có xe ô tô người nghèo.hầu như ko thấy ngài ghé vào đâu,
    -con là giáo dân nghèo của can lộc.hà tĩnh.
    – chúng ta cầu nguyện cho các ngài và cầu nguyện cho giáo phận ngày có thêm nhiều linh mục hơn.ở giáo phận chúng con đang thiếu linh mục.có nhiều xứ chưa có cha xứ quản lý

  11. congdoan says:

    cầu nguyện nhiều cho các ngài.lạy chúa xin thương xót chúng con.chúng con là giáo dân của giáo phận vinh

  12. hung.vibforum says:

    xin cau nguyen nhieu cho giao hoi viet nam

  13. Nguyễn Văn Thành says:

    Chuyện về các Lm là chuyện mà ngày nay ai cũng biết, họ là một tần lớp mới trong GHCG, họ là những ông quan của thế kỷ này.Họ hưởng thụ đủ thứ có khi còn hơn những người sống ngoài đời thường nữa
    Chỉ tội nghiệp cho những Lm thánh thiện cũng bị vạ lây. Các bạn có nghe nói một vị thánh nào đó đã nói:
    xương sọ của Lm lót nền hỏa ngục không?

  14. Nguyễn Văn Thành says:

    Chuyện một linh-mục dòng đã nhập tu ở Úc về thăm nhà dòng ở Việt-Nam bị bề trên cũ trách “tôi thật là thất vọng về cha quá” khi bề trên ngỏ ý với ông sao vận-động cách nào cho anh em trong nhà sang Úc tu-học, nhưng ông lại giảng ngay một bài về nơi đâu cũng là cánh đồng lúa. Ông còn cho biết thêm là trong dịp lễ “mở tay” của một anh em trong dòng, ông đuợc mời giảng về đức khó nghèo. Sau Thánh-lễ, ông hoa mắt vì bữa tiệc thật xa-xỉ diễn ra ngay tại nhà dòng với mấy trăm thực khách khiến ông phải -theo lời ông kể – tránh đi cho khỏi xấu hổ. Rồi những tiệc-tùng rộn ràng mừng hết lễ vàng, lễ bạc đến sinh-nhật, quan thầy bổn mạng đã là hình ảnh méo mó quá quen thuộc và quá cách-biệt với bình dân bá tính về đức khó nghèo. Nếp sống xa-hoa, lễ-nghi phong-kiến hợp với quyền-bính cha chú đuợc diễn ý sai lạc đã dẫn đến tác-phong thiếu nhân bản trong cách giao tế là việc tất nhiên phải đến. Đức Ki-tô vì con người mà phải làm người ở trần thế ba muơi ba năm để rồi ngày nay một môn sinh của Người phải viết lên câu này thì đúng là đã tấm lòng can-đảm của ông đã đấm ngực thay cho cả tập-thể huynh-đệ trong Đức Ki-tô.

  15. Dalat says:

    Kính thưa bà con cô bác .
    Tôi xin quý OB hãy mạnh dạn mà sửa sai các Ô LM .
    Ô ấy chỉ là LM đang có cái sai thì ta phải vì chúa mà vạch ra cai xau cho Ô ta nghe chứ .
    Phần tôi rất kính trọng chức LM . Nhưng khi tôi gặp LM nao có cái gì cần phải sửa , là tôi mạnh dạn sưa cho ra lẽ . Chứ tôi chẳng sơ Ô này . Tôi đã làm nhiều việc này vói nhiều LM rồi .
    Xin quý OB dừng quá ngại khi phải nói . Chúng ta khong làm hết bổn phận mình . Thì chúng ta có lỗi với Chúa đấy .
    LM không thể làm trời được khi ta góp ý nói đúng .

  16. yen pham says:

    Trước măt chúa LM cũng như mọi người .
    .Giáo dân kính trọng LM ở cương vị LM , Vì LM khác giáo dân đã dâng 3 lời khấn . Khiết tịnh , khó nghèo , vâng lời .
    Nếu như trong chúng ta thấy LM nào không có 3 điều này . chúng ta gặp , Tất cả mọi người dều có bổn phãn góp ý , sửa sai .
    Nếu chỉ nói cầu nguyện mà khong có việc làm , thì không có két quả đâu . Tôi dồng ý rằng chẳng có việc gì mà chúa khong làm dươc . Nhưng hỏi rằng người cầu nguyện đó có công ơn gì với chúa không ? Tối ngày chỉ xin , xin . Rôi ngồi chờ sung rụng , Không có kết quả đâu . Chắc chắn không dám nói thì càng ngày càng có nhiều LM sai phạm , làm ố danh hội thánh mà thôi .

  17. Khoibinh says:

    Theo tôi, nguyên nhân của những gì chưa hoàn hảo ở các vị Lm, thì phần lớn là tại chính giáo dân chúng ta, tại các hội đoàn, tại các ban phần việc, các Hội đồng giáo xứ…
    Mỗi người phải tự hoán cải cách sống đạo, cách suy nghĩ, cách ứng xử…
    Phát tán, gây ảnh hưởng sống đạo chính truyền trong họ đạo, trong đoàn thể…..
    Cũng cần cầu nguyện nhiều cho các ngài
    Trong buổi sinh hoạt , các hội đoàn tông đồ nên thêm lời cầu nguyện tập thể cho các Linh mục .

 

Video

NHIỆM VỤ CỦA KIÔ HỮU TRƯỚC HEROD THỜI ĐẠI MỚI

LỊCH SỬ TU VIỆN THÁI HÀ VÀ VIỆC "MƯỢN" NHƯ THẾ NÀO

NHÀ NƯỚC "CỦA DÂN, DO DÂN VÌ DÂN" - CƯỚP ĐẤT DÂN VĂN GIANG

Tin mới nhất

Youtube