Toàn bộ nội dung không có gì là mới lạ, chỉ lập lại sách vở là chính. Còn nếu đoạn nào “sáng tác” ra đuợc thì lại lo né, lo biện minh và tìm thế dựa vào các định đề chung của Giáo hội hoàn vũ như một cách cầu an trên lối đi mòn. Có lẽ vì ngại ngùng không muốn đi vào chiều sâu nên không cảm thấy đuợc chính xác những điều cần phải nói mà phải cố nặn ra những điều gượng ép, phải dùng giáo thuyết của Hội thánh để thay thế.
Giữa lúc Giáo hội Công giáo Việt Nam đang nỗ lực chuẩn bị cho Đại hội Dân Chúa đuợc tổ chức rộn ràng từ ngày 21 đến 25/11/2010 thì Giáo phận Kontum xẩy ra chuyện, chuyện muôn năm giữa nhà nước cộng sản Việt Nam và những người tin vào Đức Ki tô.
Theo một văn thư chính thức số 142/VT/10/Tgmkt của Giáo phận Kontum do Đức giám mục Micae Hoàng Đức Oanh gửi gia đình Giáo Phận Kontum ngày 11/11/2010 để giải thích những sự việc đã xẩy ra trong ngày 07/11/2010 là Đức cha và 15 người nữa gồm linh mục, tu sĩ và giáo dân tháp tùng trong chuyến đi dâng lễ tại Kon Chro và K’Bang hôm Chúa nhật 07.11.2010 nhưng đã bị các cán bộ nhà nước ngăn chặn, gây khó dễ và cấm tái phạm có nghĩa là từ nay không đuợc làm như vậy nữa. Đức cha Hoàng Đức Oanh đã giải thích lý do để phải có văn thư này vì “Mấy ngày nay tôi liên tục nhận được điện thoại, điện thư, tin nhắn từ nhiều nơi, từ một vài Tòa Đại Sứ và cả từ Thánh Bộ ở Rôma. Tất cả đều hiệp thông về chuyến đi dâng lễ tại Kon Chro và K’Bang hôm Chúa nhật 07.11.2010 vừa qua…Tôi không chủ trương đưa lên mạng. Nhưng chuyện đã ra công khai. Có anh chị em muốn tôi làm sáng tỏ. Tôi thiết nghĩ anh chị em trong gia đình giáo phận có quyền được biết rõ đầu đuôi câu chuyện để khỏi hoang mang và diễn dịch không lợi cho ai., để tất cả dồn tâm sức cho việc xây dựng Đất Nước thân yêu…”
Như nội dung đã được Đức Giám mục Kontum thuật lại thì nơi đức cha và phái đoàn đến dâng lễ là các căn cứ địa mà truớc 1975 nằm trong vùng hoạt động của cộng sản… “như Kon Chro, như K’Bang, như Ia Grai, như Chư Prông … rất tự hào về quá khứ nhưng lại đóng kín với vấn đề tôn giáo, cách riêng với Kitô giáo. Hiểu biết của các cán bộ về tôn giáo thật hạn hẹp, nhiều người còn nghịch chống, nên các vùng cứ địa này được kể là những “vùng đặc biệt”, những vùng anh hùng, những “vùng trắng”, những vùng đã “sạch bóng mê tín dị đoan”, những vùng bất khả xâm phạm! “Người lạ” bước vào các vùng này thật khó! Về tôn giáo, tại các vùng này, đều có hiện tượng giống nhau: hiện tượng “3 không”: Không nhà thờ, không linh mục, không phụng tự hay sinh hoạt tôn giáo! Có xin phép cũng không cho. Tại những vùng này vẫn có đông đảo anh chị em giáo dân cũng như có rất nhiều người muốn được nghe Tin Mừng, muốn được bước vào ngôi nhà Hội Thánh công giáo. Biết rõ thế, nên “…vào ngày 11.09.2010 tôi đã gửi cho Ông Chủ Tịch Tỉnh Gialai chương trình dâng lễ bản sao gửi đủ ban ngành từ tỉnh xuống xã cũng như các gia đình tại 3 họ đạo này (*). Trong văn thư, tôi cũng đề nghị Ông Chủ Tịch Tỉnh hoặc cơ quan thừa hành cứu xét nếu không chấp thuận thì cũng cho tôi xin một văn bản từ chối. Sau 57 ngày (từ 11.09 đến 07.11.2010), tôi không nhận được bất cứ văn bản hay lời chối từ nào, nên sáng 07.11.2010 tôi đã lên đường tới Yang Trung, An Trung và Sơn Lang”…
Khi tin này đuợc loan đi và nhất là nguyên bản văn thư này đuợc nhiều nguời cũng như nhiều nhóm chuyển đi rộng rãi thì cộng đồng dân Chúa Việt Nam lại thêm một lần nữa bắt đầu mở to mắt nhìn về tập thể các đấng các bậc trong Hội đồng Giám mục Việt Nam để chờ một thái độ, một phản ứng chung của những người mang danh là lãnh nhận từ Thiên Chúa cái trọng trách như giám mục Bùi Văn Đọc đã từng tuyên tín rằng “ Sứ vụ chính yếu của chúng tôi ngày hôm nay vẫn là sứ vụ loan báo Tin Mừng… Chúa chỉ đòi hỏi chúng tôi “can đảm nói sự thật khi cần”, dù phải trả giá bằng mạng sống”. Vậy thì, sự kiện này đích thị là sứ vụ loan báo Tin Mừng rồi nên cho dù có ngồi ở góc độ nào hay ngự lãm từ trên toà cao sang nào thì cũng không thể bắt bẻ đuợc như trước đây các vị đã từng nương theo gió chướng mà bẻ quẹo thành “những vụ việc địa phương”. Nhất là trong Tài Liệu Làm Việc của Ban tổ chức Đại Hội Dân Chúa Việt Nam cũng nêu nơi chương II và chương III của phần I về tinh thần hiệp thông và sứ mạng loan báo Tin Mừng mà rồi đây trong những ngày hội họp, cử toạ sẽ đuợc nghe mỏi tai những điệp khúc này, thì đúng ra đây phải là việc chung của cả Hôi đồng Giám mục mới là phải lẽ. Vậy mà cùng trong chiều hướng thi hành sứ vụ chính yếu đó, đức giám mục Kontum đã dấn thân len lỏi làm nhiệm vụ chăn dắt của mình trên những điạ bàn heo hút của Giáo phận vì “tại những vùng này vẫn có đông đảo anh chị em giáo dân cũng như có rất nhiều người muốn được nghe Tin Mừng, muốn được bước vào ngôi nhà Hội Thánh Công giáo” thì đã chạm mặt ngay với một sự thật rất thực và rất đau lòng là “Người lạ” bước vào các vùng này thật khó… Có xin phép cũng không cho và đã nhiều năm qua các tín hữu bị cách biệt với Giáo phận trong tình trạng không nhà thờ, không linh mục, không phụng tự hay sinh hoạt tôn giáo… trong khi các vị đồng sự của ngài thì đang chuẩn bị áo mão xênh xang cho một cuộc Đại hội cứ như Giáo hội Công giáo Việt Nam đang gặp mùa hợp tấu.
Thật là một sự trùng hợp nhiệm mầu khi chỉ mấy ngày nữa đây Đại Hội Dân Chúa sẽ tưng bừng khai mạc mà trong đó sẽ rộn ràng những màn trình diễn hỗn hợp tốt đạo đẹp đời thì một chủ chăn đã vì lặn lội với những con chiên xa cách mà bị chính quyền làm khó dễ và như Đức giám mục Hoàng Đức Oanh khẳng định “Câu chuyện đã từng xảy ra và sẽ còn có thể xảy ra, nếu chính quyền hôm nay vẫn còn quan niệm tự do tôn giáo như một ân huệ trao ban thay vì đó là một trong những quyền căn bản nhất của con người.” Thành ra cho dù Đức cha Kontum phát biểu nhẹ nhàng là “câu chuyện chỉ có thế” nhưng ai cũng biết là cộng đồng Dân Chúa có thể dùng đấy như cái kính chiếu yêu mà soi cho ra những sự thật của lương tri và những dụ hoặc của thế gian. Người ta đang nhìn và chờ nghe tiếng lương tâm của các đấng bậc về sự việc ngày 07/11/2010 ở Giáo phận Kontum, của những người mà vừa mới đây đồng thuận nắn nót lên mấy chục trang giấy đặt tên là “Tài Liệu Làm Việc Đại Hội Dân Chúa Việt Nam” với những tiêu đề như “Giáo Hội như dấu chỉ và khí cụ của sự hiệp nhất giữa con người với Thiên Chúa và giữa con người với nhau… Giáo Hội Việt Nam và sứ mạng loan báo Tin Mừng… Công bằng xã hội và thực thi bác ái”.
Sự chờ đợi này không hẳn là tuyệt đối mang ý nghĩa của hy vọng mà còn có tất cả mọi chiều kích của một sự nghiệm duyệt thêm để không những sẽ là giọt nước làm tràn khỏi miệng ly về một niềm tin mệt mỏi đã vì Đức tin mà bấy lâu nay cộng đồng tín hữu đặt uổng phí vào những bàn tay lãnh cảm luôn buông xuôi của các “đấng làm thầy” nói riêng mà còn là dịp của cả “quan trên trông xuống, người ta trông vào” thẩm định thêm về cung cách “can đảm nói sự thật khi cần” của các vị chủ chăn. Như trong văn thư có nói thì Đức giám mục Kontum đã nhận đuợc sự quan ngại từ một vài Tòa Đại Sứ và cả từ Thánh Bộ ở Rôma, nhưng từ anh em cùng chung sứ vụ thì người ta vẫn đang còn chờ với sự nghi ngờ chẳng lẽ những gì Đức cha Hoàng Đức Oanh và những người liên hệ mới trải qua ngày 07/11/2010cũng sẽ đuợc bỏ chung vào danh sách những vụ việc của từng địa phương nối tiếp theo chân Toà Khâm sứ, Thái hà, Vinh, Loan lý, Đồng Chiêm trước đây và Cồn Dầu còn đang âm ỉ….Vậy thì tưng bừng tổ chức Đại Hội Dân Chúa để làm gì và để cho ai?
Bằng vào hiện trạng Giáo hội với quá nhiều biến cố dồn dập xẩy đến trong mấy năm gần đây và cũng ôn lại những kinh nghiệm xót xa mà cộng đồng tín hữu đã có đuợc từ nơi các ‘bề trên” của mình rồi đem đối chiếu với nội dung “Tài liệu làm việc Đại hội Dân Chúa Việt Nam” thực tình người ta càng thất vọng vì có quá nhiều vấn đề để buồn và nản. Toàn bộ nội dung không có gì là mới lạ, chỉ lập lại sách vở là chính. Còn nếu đoạn nào “sáng tác” ra đuợc thì lại lo né, lo biện minh và tìm thế dựa vào các định đề chung của Giáo hội hoàn vũ như một cách cầu an trên lối đi mòn. Có lẽ vì ngại ngùng không muốn đi vào chiều sâu nên không cảm thấy đuợc chính xác những điều cần phải nói mà phải cố nặn ra những điều gượng ép, phải dùng giáo thuyết của Hội thánh để thay thế.
Thay vì phải tính sổ về những điều thiếu sót, phải kiểm điểm để xem làm đuợc bao nhiêu khi nhìn lại cộng đồng Dân Chúa Việt Nam sau 36 năm sống dưới chế độ cộng sản ra sao và hướng tới tương lai như thế nào,.. mà lại không đuợc đại hội đề cập đến như một trọng trách phải chu toàn… chứ nêu ra toàn những hạng mục kiểu ước lệ thì có nghĩa là quá rỗng, nếu không muốn nói là trong năm ngày đại hội sẽ chỉ giống như đi họp Legio hay đi tĩnh tâm mà thôi.
Chẳng hạn, một đại hội dành cho Dân Chúa Việt Nam giữa lúc này, trong một xã hội như hiện nay sao lại chen vào các mục như “di dân, hội nhập văn hoá, hiệp thông trong cộng đồng nhân loại, chiều kích Ki tô học trong Mầu nhiệm Giáo hội… còn những chuyện như người nghèo, hiệp thông là những điều căn bản trong giáo lý có từ ngàn xưa rồi, bây giờ mà còn đặt ra thì chỉ có nghĩa là “câu giờ”, thay vì phải tính sổ về những điều thiếu sót, phải kiểm điểm để xem làm đuợc bao nhiêu khi nhìn lại cộng đồng Dân Chúa Việt Nam sau 36 năm sống dưới chế độ cộng sản ra sao và hướng tới tương lai như thế nào, nhất là khi mà trên cánh đồng lúa Việt Nam lại có những “vùng đặc biệt”, những vùng anh hùng, những “vùng trắng”, những vùng đã “sạch bóng mê tín dị đoan”, những vùng bất khả xâm phạm! “Người lạ” bước vào các vùng này thật khó! Về tôn giáo, tại các vùng này, đều có hiện tượng giống nhau: hiện tượng “3 không”: Không nhà thờ, không linh mục, không phụng tự hay sinh hoạt tôn giáo! mà lại không đuợc đại hội đề cập đến như một trọng trách phải chu toàn… chứ nêu ra toàn những hạng mục kiểu ước lệ thì có nghĩa là quá rỗng, nếu không muốn nói là trong năm ngày đại hội sẽ chỉ giống như đi họp Legio hay đi tĩnh tâm mà thôi.
Trong câu 22 mang tiểu đề “Với nền văn hoá dân tộc”, người ta sẽ chẳng hiểu phải làm gì khi bản văn viết rằng “trong cuộc đối thoại với văn hoá… Giáo hội tại Việt Nam”. Làm sao để đối thoại với văn hoá và sao không là Giáo hội Việt Nam mà lại là tại Việt Nam? Cả bản văn đuợc một câu thực tế nhất, đúng việc nhất thì lại là “ăn gian” khi viết cũng không ngần ngại đối thoại với chính quyền dân sự … có nghĩa là còn phải chờ đến khi nào Việt Nam chuyển sang chính quyền dân sự thì quý vị mới không ngần ngại, còn vì bây giờ vẫn đang là chính quyền đảng trị nên quý vị phải ngần ngại .
Tóm lại, khi đọc tài liệu làm việc này xong thì cho dù là ai còn giữ đầu óc vâng lời tối mặt cũng sẽ không mường tượng ra đuợc Ban tổ chức muốn ban bố giáo điều gì đây hoặc định cho mọi người làm gì trong những ngày Đại Hội ngoài việc cứ nhẩn nha nghe các đấng “trả bài thần học thuộc lòng” về các huấn giáo tổng quát của Hội thánh. Thật là tội nghiệp quá những lời lẽ “khuôn vàng thước ngọc” đã bị các đấng mất công sao đi sao lại suốt 36 năm nay kiểu như Descartes với Cogito ergo sum chúng tôi lập lại bấy nhiêu sự để chúng tôi còn là Hội đồng Giám mục Việt Nam. Bởi vì, các huấn giáo của Giáo hội là những định hướng phổ quát cho mọi thời và mọi nơi, nhưng khi mỗi Giáo hội đem về giảng dạy tại điạ phương mình thì những nguyên tắc lý thuyết phải đuợc thực hiện bằng nếp sống, bằng hành động thiết thực cho cộng đồng Dân Thánh tại địa phương đó… Chẳng hạn, những lý thuyết về bệnh lý học và kiến thức căn bản về cơ thể học là nền tảng không thể thiếu đối với một sinh viên y khoa. Nhưng sau khi ra trường thành bác sĩ điều trị thì phải đem phần lý thuyết luôn chứa trong đầu ra phối hợp với khả năng nhận thức và tâm tư nghề nghiệp để áp dụng ngay trên bệnh trạng và thể lý khác nhau của từng con bệnh rồi ra tay chữa trị bằng thuốc, bằng giải phẫu hay bằng cách phán đoán thực tế chứ không phải đọc đi đọc lại cho con bệnh đang rên siết nghe suông những pho sách y lý đã học thuộc lòng . Có vậy, Đức Thánh Cha Phao lô VI mới nói “Con người thời đại chúng ta thích nghe các chứng nhân hơn là các bậc thầy, hoặc nếu có nghe các bậc thầy thì chính vì những vị thầy này là chứng nhân”.
Thành ra, thay vì nói lý thuyết như những kẻ hoạt đầu chính trị vẫn đang ra rả khua náo thì Hội đồng Giám mục Việt Nam cần chân thành với sứ vụ Đức Ki tô đã đòi hỏi và đã đuợc Giáo hội quy định trong Giáo luật rồi tác giả Lê Thiên đã tóm lược trong bài viết “Hội Đồng Giám Mục: Giáo luật và thực tiễn tại Việt Nam” rằng “… theo nội dung Bộ Giáo Luật, HĐGM là một tập thể những vị Chủ Chăn cùng liên đới trách nhiệm làm ‘tiếng nói cho những người không có tiếng nói’ trong một quốc gia. Bất cứ lúc nào và ở đâu trong địa bàn hoạt động của mình, khi xảy ra một biến cố đụng chạm đến đàn Chiên, thì tập thể Chủ Chăn trong HĐGM cũng đều nhanh chóng can dự vào bằng cách này hoặc cách khác, chứ không lưỡng lự ‘lên tiếng hay không lên tiếng’ để rồi đi tới chỗ vô cảm, vô can và… vô trách nhiệm.
Và rất thực tế, tác giả Lê Thiên đã đề cập thẳng cái tội mà tuyệt đại đa số các vị trong Hội đồng Giám mục Việt Nam đã phạm triền miên là những điều thiếu sót “Những vụ xúc phạm đến các biểu tượng thiêng liêng của người tín hữu, như xúc phạm tới Thánh giá, tới các ảnh tượng và nơi thánh, dù xảy ra ở bất cứ nơi nào trên đất nước, đều không thể coi là chuyện riêng của một cá nhân, một nhóm người, một giáo xứ hay giáo phận. Trong những biến cố dầu sôi lửa bỏng như trên, hay những vụ đàn áp bắt bớ, tù đày, gây thương tích hoặc làm chết người, làm sao HĐGM có thể nhẫn tâm chần chờ, đắn đo để xem có nên “lên tiếng hay không lên tiếng” ? Chưa nói tới khía cạnh đạo đức và tình người, mà chỉ căn cứ vào mệnh lệnh của Giáo Luật, thái độ không dứt khoát hay cố tình tránh né trách nhiệm ấy khó có thể biện minh dù bằng bất cứ lý lẽ nào. Chẳng những thế, thái độ ấy còn làm cho niềm tin bị giao động và lung lay tận gốc... Còn nếu hết năm này qua năm nọ cứ trích đoạn những nguyên tắc chung chung mà không đuợc thực thi thì có khác gì chỉ tri mà không hành, là đức tin không có việc làm và còn tệ hại hơn nữa chỉ là ầu ơ ví dầu một bài hát ru… càng hát thì càng dễ ngủ, ngủ vật vờ trong niềm tin của tín hữu vì họ không biết có Hội đồng Giám mục để làm gì.
Phạm Minh Tâm
số lần đọc: 9976
Theo thiển ý, có lẽ lúc này hơn bao giờ hết, là người công giáo Việt Nam, chúng ta cầu nguyện cho Đại Hội Dân Chúa ở VN đón nhận thật nhiều ơn sủng của Chúa Thánh Thần, vì <<nơi nào có 2, 3 người họp lại vì Danh Thầy, thì Thầy sẽ đến ngự giữa họ…>>. Như các thánh tông đồ ngày xưa sau ngày lễ Ngũ Tuần, các ngài đã được Chúa Thánh Thần biến đổi từ những con người nhát đảm trở nên những chứng nhân thật sự của Chúa Giêsu, vì <<không có gì mà Thiên Chúa không làm được>>.
Chúng ta cầu mong điều này xảy ra cho Đại Hội Dân Chúa của chúng ta.
Không biết họ có "nhân danh Thầy" không, hay chỉ mượn hoặc lạm dụng cái "danh Thầy"? Nếu lạm dụng Danh Thầy thì chắc chắn Thầy sẽ không ngự giữa họ đâu, mà chỉ có ma quỷ thôi.
GM Bùi Văn Đọc đã từng tuyên tín rằng “ Sứ vụ chính yếu của chúng tôi ngày hôm nay vẫn là sứ vụ loan
báo Tin Mừng… —- ” Nhưng chúng ta hãy loan báo tin mừng theo định hướng xã hội chủ nghĩa “, thì chúng sẽ không bị cản trở và gây phiền hà.
Nếu Đức giám mục Micae Hoàng Đức Oanh cần biết thời nay mà muốn đi loan báo tin mừng cho được thuận lợi, thì hãy đến gặp GM Bùi Văn Đọc và GM Nhơn.
Tôi đã từng nhìn thấy 2 vị GM Đọc với GM Khảm ra chiều ăn ý nhau, y như mấy diễn viên tung hứng nhịp nhàng, đúng là kiểu "đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu".
Khi GM Khảm còn làm lm, tôi thấy ngài giảng cũng khá, chỉ phải cái tội là giọng nói thỉnh thoảng hơi chát, và cái thần thì hơi tầm thường không cao quý . Bây giờ mới hiểu cái "chát" thỉnh thoảng phá giọng cái là tiên báo con người không chính nhân quân tử , cái thần khí sau nầy cũng không khá lên mà ngày càng tệ đi, cho thấy Ngài không chuyên việc tu tâm dưỡng tánh, mà chỉ lo tu trí sao cho ngày càng giảo hoạt hơn thôi.
Chừng nào còn có những gương nhân lành, dấn thân vì đoàn như đức TGM Kiệt, GM Oanh thì ngày đó con thuyền giáo hội VN có thể chống chọi được với bão táp.
…Rồi sẽ có nhưng thông báo kiểu như là…….Vui mừng và hy vọng, sau nhiều ngày làm việc với tinh thần nghiêm túc hội nghị thành công tốt đẹp……rồi sẽ có vài lá thư mục tủ gởi ra, với nhiều mỹ từ thần học cao siêu và đạo đức được đọc rùm beng đâu đó……..Ai bảo HỘI nghị không làm được gì.
Ước nguyện trước giờ khai mạc đại hội dân Chúa (tôi không viết hoa những gì không đáng viết hoa) là: các vị cầm đầu các đoàn đại biểu có được Ơn Can Đảm để lên tiếng bảo vệ Sự Thật, để thẳng tay vạch mặt chỉ tên và nắm cổ lôi xuống những ai đâng đội lốt chủ chiên dưới mọi hình thức, dưới mọi lố áo màu mè dỏ, tím, trắng, đen ..Những người này đang nhân danh hiệp thống để câu kết với bạo quyền, với quyền thế vênh vang bổng lộc, đê phản Dân Chúa, hay ít nhất được an toàn trong xúng xính cân đai.
Chúng tôi khao khát các bậc Chăn Chiên dám thí mạng vì Đàn Chiên, chứ không thèm nữung kẻ chăn thuê, chỉ biết cúi rạp mình trước bầy trộm cắp (dù bọn trộm cướp này hầu hết còn đứng xở rớ ngoài cửa, chưa dám nhảy vào đàn để cắn xé hay bắt trộm chiên). Thật là tệ hại, hèn hạ quá đáng khi vẫn đứng nhìn và mãi tự hỏi "lên tiếng hay không lên tiếng?" khi Đàn Chiên đã bị đe dọa và nơi này, nơi khác đã bị tấn công. Hay chính mấy ông này cũng là tay chân bọn trộm cướp?
Tại sao HĐGMVN không tự vượt lên nỗi sợ hãi, để tiên phong trong việc lên tiếng trước những cản trở vô lối của nhà cầm quyền mà cứ ì ạch theo sau thời cuộc, cũng chính vì sự cẩn trọng quá đáng đã làm tê liệt phản ứng vốn có ở cấp lãnh đạo cao nhất của Giáo hội VN.
Cứ tự đánh mất chính mình thử hỏi người giáo dân biết trông cậy gì vào HĐGMVN ?!
Sợ hãi chỉ là một phần thôi, các ngài sống đúng với bản chất các ngài đấy, chứ không đánh mất mình đâu, chủ yếu là bản chất các vị ấy không tốt thôi. !
Thật là may vì các ngài được sống trong nhà Chúa, được dạy dỗ và học hành nhiều hơn chúng ta rất nhiều.! Cho nên các ngài được "thành người" như ngày nay : Vì với bản chất không tốt như thế, nếu các ngài không được đào tạo lớn lên trong môi trường lành mạnh ưu việt đã kể trên, mà lớn lên ngoài đời như môi trường chúng ta, thì không biết các ngài gian trá và hư hỏng tới cỡ nào nhỉ?
Cũng lại thành công tốt đẹp mời quý vị ra nhà hàng X dùng bữa cơm thân mật ( Hoặc cơm nhạt)và nhận quà lưu niệm. Y chang Cộng sản. Nhạt toẹt ./.
Sau hội nghị dân Chuá, HĐGMVN lại cũng văn thư tới tấp cho bà con giáo dân đọc mệt nghỉ. Nói đúng ra, chả ai còn tha thiết với mấy cái văn thư rẽ tiền ấy nữa. Họ nói thì nhiều nhưng làm thì không. Hành động đi quí vị ạ, đừng nói nhiều theo kiểu dạy đời thiên hạ không thực tế chút nào.
Tôi tin đại hội dân Chúa sẽ là một hình thức sáo rổng, làm cho có, cho ra cái gọi là có tự do tôn giáo. Tốn kém mà chẳng mang lại hiệu quả nào, chỉ có lợi cho cộng sản và những người lảnh đạo tôn giáo theo đuôi cộng sản mà thôi.
ĐHDC kỳ này là liều thuốc giải độc cho csVN về vấn đề Bộ ngoại giao Mỹ muốn đưa VN trở lại danh sach PCP.Các báo lề phải sẽ đồng loạt ca ngợi ĐH này cho các vị xem.HY Mẫn ,GM Nhơn lập chiến công rất lớn để chào mừng đại hội đảng lần Xl sắp tới
Nhìn thành phần "ban biên tập" cho ĐHDC thì đủ biết rồi, đâu có ai thật sự "giỏi trong Chúa" !
Họ chỉ "giỏi theo kiểu thế gian " thôi, họ toàn là mấy vị nói Kinh Thánh như vẹt mà chẳng thấm nhuần Ý Chúa và sống theo Ý Chúa , họ học cho nhiều để lấy bằng cấp và nói cho giỏi để tìm sự thăng tiến địa vị, họ nói leo lẻo, nói giỏi y hệt mấy thầy dạy môn Chủ Nghĩa Xã Hội Khoa Học, Tư Tưởng Hồ Chí Minh.