Mời ký tên vào Thư phản đối chính phủ Nhật Bản viện trợ xây nhà máy điện nguyên tử tại Việt Nam

Mời ký tên vào Thư phản đối chính phủ Nhật Bản viện trợ xây nhà máy điện nguyên tử tại Việt Nam

Chúng tôi vừa soạn lá thư gởi chính phủ Nhật Bản phản đối việc cho chính phủ hiện nay của Việt Nam vay khoảng 10 tỷ USD xây nhà máy phát điện nguyên tử trong khi đó tại chính Nhật Bản, trước sự chống đối và đòi hỏi của dân chúng Nhật Bản, tất cả 54 nhà máy điện nguyên tử đều phải ngưng hoạt động và kế hoạch xây thêm nhà máy phát điện hạch tâm mới tại Nhật bị hủy bỏ.

Xin giới thiệu lá thư phản đối tiếng Anh và tiếng Việt với đồng bào có quan tâm sâu xa đến những hậu quả tại hại không lường của việc dùng Uranium trong sản xuất điện tại Việt Nam.

Ngày 21 tháng 05 năm 2012 chúng tôi sẽ gởi thư này đến Thủ Tướng Nhật Bản, Bộ Ngoại Giao Nhật Bản, Toà Đại Sứ Nhật Bản tại Hà Nội và một số cơ quan công tư tại Nhật Bản.

Mời anh chị từ khắp nơi cùng tham gia ký tên với chúng tôi vào lá thư trước khi được chính thức gởi đi.

Xin liên lạc email chúng tôi qua địa chỉ: hungthuoc@yahoo.com

Chúng tôi hân hạnh đón nhận mọi ý kiến đóng góp.

Trân trọng

Giáo Sư Nguyễn Thế Hùng, Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, Kỹ Sư Nguyễn Hùng

email: hungthuoc@yahoo.com

21 Tháng 5 Năm 2012

Prime Minister Yoshihito Noda

Cabinet Office, Government of Japan

1-6-1 Nagatacho

Chiyoda-ku,Tokyo 100-8914 JAPAN

Email: Kanteihp-info@cas.go.jp

C/c: Minister for Foreign Affairs Koichiro Gemba

Kasumigaseki 2-2-1, Chiyoda-ku, Tokyo100-8919, Japan:

Japanese Ambassador toVietnam Yasuaki Tanizaki

27 Phố Liễu Giai, Hà Nội (soumuhan@vnn.vn)

CỰC LỰC PHẢN ĐỐI CHÁNH PHỦ NHẬT BẢN VIỆN TRỢ XÂY NHÀ MÁY ĐIỆN NGUYÊN TỬ TẠI VIỆT NAM, VÀ YÊU CẦU HỦY BỎ NGAY HÀNH ĐỘNG VÔ TRÁCH NHIỆM VÀ PHÂN BIỆT ĐỐI XỬ ĐỐI VỚI NGƯỜI DÂN VIỆT NAM.

Kính thưa Thủ Tướng,

Ngày 04 tháng 5 năm 2012, công ty Hokkaido Electric Power Nhật Bản cho ngưng hoạt động nhà máy cuối cùng trong tổng số 54 nhà máy điện nguyên tử tại Nhật Bản. Hành động này đã chính thực chấm dứt việc sản xuất điện bằng phương pháp “phân tách hạch nhân” trên toàn nước Nhật.

Quyết định của chính phủ Nhật Bản có được là do hậu quả của tại nạn khủng khiếp nổ gần như “bị tiêu hủy” toàn bộ và phát tán phóng xạ vô cùng nguy hiểm từ nhà máy điện nguyên tử tại Fukushima Daiichi sau trận động đất và cơn sóng thần kinh hoàng tại vùngFukushimanày ngày 11 tháng 3 năm 2011.

Thảm họa kinh hoàng của nhà máy điện nguyên tử Kukushima đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến hàng triệu người dân Nhật Bản sống trong các khu vực chung quanh nhà máy và tỏa rộng trên bán kính rộng gần 100 cây số  trong thời gian trước mắt và sẽ mang hậu quả tai hại kéo dài trong nhiều năm cho cả nước Nhật Bản. Thảm họa kinh hoàng này chỉ thấp hơn vụ nổ kinh hoàng tại nhà máy điện nguyên tử Chernobyl vào năm 1986 đã giết hại hằng ngàn người Nga tại nước Liên Bang Sô Viết trước kia, hủy hoại cuộc sống của nhiều triệu người dân tại Nga, Ukrai kéo dài nhiều thế hệ và gây ô nhiễm các chất phóng xạ chết người trong một vùng đất to lớn tại Bắc Âu kéo dài trong nhiều ngàn năm.

Ngay cả với trình độ kỷ thuật rất tiến tiến của Nhật Bản so với thế giới và những qui định gắt gao về điều kiện an toàn đã được chính phủ và dân chúng Nhật đặt ra đối với cách thức vận hành nhà máy điện nguyên tử, tưởng chừng như sẽ chẳng bao giờ có một trục trặc dù cho rất nhỏ có thể xảy ra tại nhà máy điện nguyên tử, nhưng một thảm họa kinh hoàng đã xảy ra tại khu phức hợp nhà máy sản xuất điện nguyên tử Fukushima. Điều này đã làm cho người dân Nhật Bản lo lắng khôn cùng.

Dân chúng Nhật Bản đã đứng lên đòi tất cả nhà máy điện nguyên tử phải ngưng hoạt động và chấm dứt việc xây thêm nhà máy điện nguyên tử mới.  Chính phủ và quốc hội Nhât Bản đã có hành động nhanh chóng và quyết liệt, với kết quả là toàn bộ các nhà máy điện nguyên tử đang hoạt động tại Nhật Bản đều ngưng hoạt động. Nhà máy cuối cùng, nhà máy phát điện nguyên tử thứ 54, chính thức ngưng hoạt động ngày 04/05/2012.  Những hành động tương tự nhằm loại bỏ nhà máy điện nguyên tử đang được thực hiện tại Đức và Thụy Sĩ. Mỹ đã ngừng xây thêm nhà máy phát điện nguyên tử mới ngay cả trước khi thảm họa Kukushima tại Nhật, và nhiều nước khác đã lần lượt nói lên quyết tâm sẽ không dùng nguyên tử năng để sản xuất điện.

Chính phủ Nhật Bản đã quyết định đóng cửa tất cả 54 nhà máy điện nguyên tử tại Nhật sau thảm họa kinh hoàng vừa xảy ra tại nhà máy phát điện nguyên tử  Fukushima, như vậy thì chính phủ Nhật Bản không có lý do gì lại giúp tài chính cùng cho phép các công ty Nhật  Bản bán trang thiết bị hay xây dựng nhà máy phát điện nguyên tử cho các nước khác trên thế giới.

Đi ngược với quyết định ngưng hoạt động của toàn bộ những nhà máy điện nguyên tử cùng với quyết định không xây thêm nhà máy mới trong tương lai vì lo ngại tai nạn tại các nhà máy này ảnh hưởng đến sức khỏe và an nguy của dân chúng và những tai hại cho nền kinh tế quốc gia, chính phủ Nhật Bản  lại chấp thuận viện trợ Việt Nam xây dựng một nhà máy điện nguyên tử tại Phan Rang tỉnh Ninh Thuận.

Đây là một hành động vô trách nhiệm nếu không nói một hành động vô nhân đạo và không đạo lý của chính quyền Nhật Bản đối với đất nước và dân chúng Việt Nam nếu đem so sánh với việc làm của chính quyền Nhật Bản lo cho an nguy của dân chúng Nhật Bản, nếu không coi đây là một hành động phi pháp và đi ngược lại đạo lý của loài người. Nếu chính quyền Nhật Bản đã quyết định ngưng hoạt động tất cả 54 nhà máy điện nguyên tử, thì Nhật Bản không được trợ giúp tài chánh và cùng lúc cho phép các công ty của Nhật Bản xây nhà máy điện nguyên tử tại các nước khác.

Chúng tôi, những người Việt Nam quan tâm từ trong và ngoài nước, viết thư này phản đối chính phủ Nhật Bản quyết định trợ giúp việc xây nhà máy phát điện nguyên tử tại Việt Nam. Chúng tôi  thỉnh cầu ông và chính phủ Nhật Bản lập tức rút lại hành động phân biệt dân tộc, vô trách nhiệm và không đạo lý này.

Trân trọng

Thay mặt người ViệtNamquan tâm

Giáo Sư Nguyễn Thế Hùng, Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, Kỹ Sư Nguyễn Hùng,

Email liên lạc: hungthuoc@yahoo.com

Danh Sách ký tên:

1. Nguyễn Thế Hùng, Professor, DanangUniversityof Technology,Việt Nam

2. Nguyễn Xuân Diện, PhD, Hà Nội, ViệtNam

3. Nguyễn Hùng,Engineer,Australia

4. Đỗ KhắcHồng, Germany

5. Nguyễn Thi Hoa,USA

6. Trần HoàiNam,Australia

7. Nguyễn Thiệu Quang,Australia

8. Nguyễn ThịNhị Em,Germany

9. Trần Ngọc Tiến Dũng,PhD,Canada

10. Nguyễn Thi Thu, Bình Thuận, ViệtNam

11. Lê Bá Thành, Ninh Thuận, ViệtNam

12. Nguyễn Phú Thứ,HoChiMinhCity, ViệtNam

13.Nguyễn Thanh,Australia

14. Nguyễn Thị Châu,Australia

http://tuoitre.vn/The-gioi/490627/Hon-20-truong-hoc-o-Fukushima-nhiem-phong-xa-cao.html

http://www.bbc.co.uk/news/world-asia-17533398

http://records.photodharma.net/ecology/damage-to-the-nuclear-power-plant-at-fukushima

http://en.wikipedia.org/wiki/Fukushima_Daiichi_nuclear_disaster

——————–

21 May 2012

Prime Minister Yoshihito Noda

Cabinet Office, Government of Japan

1-6-1 Nagatacho

Chiyoda-ku,Tokyo100-8914 JAPAN

Email: Kanteihp-info@cas.go.jp

C/c: Minister for Foreign Affairs Koichiro Gemba

Kasumigaseki 2-2-1, Chiyoda-ku,Tokyo100-8919, Japan:

Japanese Ambassador toVietnamYasuaki Tanizaki

27 Phố Liễu Giai, Hà Nội (soumuhan@vnn.vn)

PROTEST AGAINST THE JAPANESE GOVERNMENT ON PROVIDING FINANCIAL AIDS TO BUILD NUCLEAR POWER PLANTS IN VIETNAM, AND DEMAND AN IMMEDIATE CANCELLATION OF THIS IMMORAL AND DISCRIMINATORY ACT.

Dear Prime Minister,

On 4 May 2012,Japan’s Hokkaido Electric Power Co shut down the last nuclear power plant of the 54 such facilities inJapan. This action has officially ceased the production of electricity by means of nuclear fission from Uranium in all ofJapan.

The decision of Japanese government came as the result of the catastrophic near “meltdown” explosion and emission of deadly radioactive materials from the nuclear power plant in Fukushima Daiichi after the severe earthquake and Tsunami inFukushimaregion in 11 March 2011.

The catastrophic disaster of theFukushimanuclear plant has been affecting millions of Japanese living in the vicinity of this power plant stretching as far as 100km or more from the plant in the short term and the whole ofJapanas well the East Asian region, not to say around the world, for many years to come. This catastrophic disaster was just short of the severity of the scale of catastrophic nuclear power plant explosion in Chernobyl in 1986 which killed hundreds of thousands of  Russian people in the then Soviet Union, ruined the life of many more millions people in Russia, Ukrainian for many generations and contaminated a vast area of Northern Europe with deadly radioactive materials for thousands of years.

Even with the highly advanced Japanese nuclear technology comparing with the rest of the world and the strict safety requirements and controls put in place by the Japanese government and her people upon the nuclear power industries, the seems to be impossible nuclear accident would ever occur, even a small mishap, did happen in catastrophic scales within the Fukushima nuclear complex. This has caused grave concerns from the population ofJapan.

People of Japanstrongly demanded the whole nuclear power plant scheme to cease operation and no more nuclear power plant to be built in Japan. The Japanese government and Parliament have acted promptly and decisively, resulting with all operational nuclear power plants in Japan have now stopped operation. The last plant, the 54th nuclear power plant, ceased operation on 4 May 2012. Similar actions have been taking place to rid off nuclear plants inGermany andSwitzerland. TheUS had stopped building new nuclear power plants even before this terrible accident, and many other countries have since vowed to no longer engage with nuclear power.

The Japanese government have decided to close all their 54 nuclear power plants after the catastrophic disaster of the Fukushima nuclear power plant, therefore they must not give financial assistances as well as allowing Japanese companies to sell or build nuclear power plants to other countries around the world.

On contrary to the decision to stop all existing nuclear power plants as well as any plant to build new plant in the future inside Japan for fear of accidents from those nuclear power plants affecting the health and well-being of its people as well as the country’s economy, the government of Japan recently approved the program of assisting and aiding Vietnam to build a nuclear power plant in Phan Rang, Ninh Thuan Province.

This is an irresponsible action if not an inhuman and immoral action of the Japanese government toVietnamand her people. This is a blatant act of discrimination against the welfare and safety of Vietnamese people in comparing with the people inJapan, if not to be considered as an unlawful act and against human beings, morally. If the government ofJapanhad decided to close all its 54 nuclear power plants, they must not give financial assistance as well as not allow Japanese companies to sell or build nuclear power plants in other countries.

We, the concerned Vietnamese from inside and outside ofVietnam, write this letter to you to protest against your government’s decision on giving aids to the Vietnamese government to build a nuclear power plant inVietnam. We strongly urge you and your government to reverse immediately this discriminative, irresponsible and immoral act.

Sincerely yours

On behalf of concerned Vietnamese

Prof Nguyen The Hung, Dr Nguyen Xuan Dien, Nguyen Hung.

Contact email: hungthuoc@yahoo.com

List of signatories:

1. Nguyễn Thế Hùng, Professor, DanangUniversityof Technology,Việt Nam

2. Nguyễn Xuân Diện, PhD, Hà Nội, ViệtNam

3. Nguyễn Hùng,Engineer,Australia

4. Đỗ KhắcHồng, Germany

5. Nguyễn Thi Hoa,USA

6. Trần HoàiNam,Australia

7. Nguyễn Thiệu Quang,Australia

8. Nguyễn ThịNhị Em,Germany

9. Trần Ngọc Tiến Dũng,PhD,Canada

10. Nguyễn Thi Thu, Bình Thuận, ViệtNam

11. Lê Bá Thành, Ninh Thuận, ViệtNam

12. Nguyễn Phú Thứ,HoChiMinhCity, ViệtNam

13.Nguyễn Thanh,Australia

14. Nguyễn Thị Châu,Australia

http://www.bbc.co.uk/news/world-asia-17533398

http://records.photodharma.net/ecology/damage-to-the-nuclear-power-plant-at-fukushima

http://tuoitre.vn/The-gioi/490627/Hon-20-truong-hoc-o-Fukushima-nhiem-phong-xa-cao.html

http://en.wikipedia.org/wiki/Fukushima_Daiichi_nuclear_disaster

số lần đọc: 6442
Ý kiến bạn đọc

12 Responses to “Mời ký tên vào Thư phản đối chính phủ Nhật Bản viện trợ xây nhà máy điện nguyên tử tại Việt Nam”

  1. tran con ngguoi says:

    Nên có hướng dẫn hay cách thế thuận tiện để người muốn ký tên thực hiện cách dễ dang nhanh chóng. Xin cám ơn.

  2. locphan says:

    …theo ý riêng của tôi,các bác vận động mọi người trong và ngoài nước VN ký tên…để phản đối chính phủ Nhật…vẫn chưa đủ…! các bác phải làm sao…tuyên truyền tới được nhân dân Nhật…mà những đồng $ đóng thuế của họ đã và đang chảy vào túi của tập đoàn việt gian cộng sản…! …có thể bằng cách…vận động những sinh viên,học sinh hay công nhân VN đang ở Nhật…tuyên truyền và phát tờ rơi bằng tiếng Nhật…kêu gọi họ…cùng xuống đường với mình để gây áp lực với chính phủ của họ…kèm theo những video-clip phát lên Youtube…! (…sẽ không dễ vì…công an chìm của việt gian cộng sản cũng đang trà trộn,đội lốt SVHS hay công nhân…!)

  3. Ba Phải says:

    Một việc làm rất tốt và có tầm quan trọng liên quan trực tiếp đến đời sống nhân dân các tỉnh Phan Thiết, Ninh Thuận… !
    Rất mong tất cả mọi người Việt Nam ký tên ủng hộ, vì chúng ta không thể đối thoại với cái nhà cầm quyền khốn kiếp, đốn mạt cộng sản Việt Nam trong vấn nạn này !!!
    Chúng ta hy vọng, với số đông nhân dân Việt Nam ký tên phản đối. Chính phủ và nhân dân Nhật sẽ suy nghĩ lại và hủy bỏ công trình này.

  4. Sơn Nam says:

    Kính gửi: – UBND phường 4, thành phố Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.

    Đồng kính gửi: – Các vị lãnh đạo, nhân dân và đồng bào cả nước

    Tôi – tù nhân lương tâm Bùi Thị Minh Hằng – công dân phường 4, địa chỉ: 106 Lê Hồng Phong, thành phố Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.

    Hôm nay, ngày 11/5/2012, tôi được Tổ trưởng khu phố đến nhà đề nghị đóng góp tiền cho quỹ an ninh quốc phòng. Việc này, tôi và những người dân phường 4 vẫn cặm cụi đóng góp trong nhiều năm qua. Tuy nhiên, sau khi chính bản thân tôi trở về từ Cơ sở giáo dục Thanh Hà (tỉnh Vĩnh Phúc) hôm 29/4/2012, sau 5 tháng trong tình cảnh bị cưỡng ép, áp giải, xích chân tay chỉ vì lý do tôi đã từ chối ra khỏi trại với mong muốn pháp luật nghiêm minh và phải trả lại công bằng cho tôi qua các đơn kiện, khiếu nại đối với quyết định 5225/UB- TPHN trước đó. Vì vậy, tôi đã từ chối đóng góp vào quỹ an ninh quốc phòng, đồng thời tôi cũng có một vài suy nghĩ muốn chia sẻ với chính quyền và người dân phường 4, thành phố Vũng Tàu. Lý do:

    Quỹ “an ninh quốc phòng” theo tên gọi của nó và cách hiểu của người dân chúng tôi là để dùng vào mục đích bảo vệ tổ quốc, bảo vệ người dân của mình. Tuy nhiên, người dân chúng tôi không được biết số tiền trên phân bổ cụ thể ra sao, bảo vệ quốc phòng thế nào? Trong khi những ngư dân, đồng bào tôi bị tàu Trung Quốc sách nhiễu, bắt giữ, đánh đập ngay trong vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, thậm chí ngay gần vùng biển Vũng Tàu, thuộc lãnh hải Việt Nam. Vậy những quỹ như thế này hoặc tương tự thế này được dùng vào đâu? Chính bản thân tôi cũng không được chính quyền địa phương lên tiếng bảo vệ trước những oan sai, ngay trên quê hương đất nước mình.

    Trước đó, khi UBND Thành phố Hà Nội ra quyết định 5225 đối với tôi – một công dân phường 4, thành phố Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, đã bị cưỡng bức, ép buộc thô bạo đưa vào cơ sở giáo dục Thanh Hà, tỉnh Vĩnh Phúc. Đây là một quyết định sai trái, không tuân theo thủ tục pháp lý và pháp luật. Tôi không hề gây rối trật tự công cộng mà tôi đang thực hiện những quyền cơ bản của tôi được hiến pháp cũng như công ước về quyền dân sự được Liên Hiệp Quốc quy định và Việt Nam đã tham gia cam kết. Tôi cũng không phải người vô gia cư để họ có thể áp đặt cho tôi theo cách tùy tiện với quyết định đó. Lúc họ bắt tôi tại Sài Gòn giống như tôi bị bắt cóc, không cần có sự có mặt của chính quyền địa phương, nhưng khi trả về họ lại yêu cầu chính quyền địa phương tiếp nhận và làm chứng.

    Vậy, trước việc đó của chính quyền Hà Nội, UBND phường 4, thành phố Vũng Tàu đã làm gì để bảo vệ công dân mình?

    Thực tế đã chứng minh:

    Trong thời gian từ năm 1994 đến nay, là một công dân sinh sống trên địa bàn phường 4, tất cả những người dân cũng như chính quyền phường 4 đều biết tôi là người có nhiều đóng góp cả về tinh thần lẫn của cải vật chất, cùng với chính quyền địa phương xây dựng cuộc sống với mong muốn làm cho xã hội tốt đẹp hơn.

    Cụ thể: Ủng hộ Quỹ y tế phường 4 những chiếc khung tập đi, những đồ dùng, dụng cụ y tế trong bối cảnh đất nước và xã hội trong tình trạng còn nhiều khó khăn; giúp đỡ những gia đình neo đơn, nghèo khó nằm trên phường 4 (ở bên đường Mạc Đĩnh Chi về gạo nước và mọi thứ có thể). Luôn luôn ủng hộ và chia sẻ những khó khăn xảy ra trong địa phương, cho những tổ chức và cá nhân, tất cả những việc đó chính quyền đều biết.

    Nhưng nay, tôi thấy chính quyền không làm được những việc mà nhân dân tin tưởng và trông đợi, không có được sự quan tâm đúng mức, bảo vệ công dân của mình. Ngay cả khi tôi bị trả về trong tình trạng trên, cũng không nghe được một tiếng nói, một sự lên tiếng ủng hộ nào từ chính quyền về những việc làm chính nghĩa của mình. Thậm chí, tôi còn được nghe, biết có người đại diện cho chính quyền địa phương vào hùa cùng đài truyền hình Hà Nội trong một loạt phóng sự nhằm để bôi nhọ tôi – một người đang bị giam giữ oan sai, mất khả năng tự bảo vệ mình.

    Trước khi tôi được trả về Vũng Tàu, nhà tôi đã từng bị kẻ trộm đột nhập và phá phách nhiều lần. Người thân trong nhà đã phải cố gắng tự bảo vệ mình, trong một lần người nhà tôi tự tay bắt được kẻ trộm giao nộp cho công an phường, sau khi bị hắn cầm gậy tấn công. Nhưng ngay chiều hôm đó, kẻ trộm đã được công an phường 4 thả ra.

    Trên đây là những lý do khiến tôi từ chối đóng góp vào quỹ bảo vệ an ninh quốc phòng này.

    Nhân đây, tôi cũng nhắn nhủ với đồng bào hãy làm tất cả để đóng góp và xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn lên, nhưng chúng ta không thể đóng góp cho những gì không phục vụ cho cộng đồng xã hội mà chỉ phục vụ cho một nhóm thiểu số với những ý đồ riêng.

    Kính thư!

    Bùi Thị Minh Hằng

  5. Tôi đồng ý với nội dung thư trên.

  6. JDang says:

    Tôi thiết nghĩ việc kêu gọi này rất có ý nghĩa và sẽ càng ý nghĩa hơn nếu chúng ta cùng kêu gọi bạn bè nhân dân Nhật Bản là những người được xem là có tinh thần tương thân tương ái hãy cùng ký tên vào Thư này; họ đã thành công trong việc kêu gọi Chính phủ họ đóng cửa 54 nhà máy điện nguyên tử tại Nhật, giờ thì Chính phủ của họ lại viện trợ cho VN để xây dựng một thảm hoạ mới tại Việt Nam nói riêng và cho Thế giới nói chung hay sao?.

  7. Tri Nguyen says:

    Nhà cầm quyền VN chẵng biết thương dân thương nước ! Họ chỉ biết tiền bỏ túi, ai chết ai khổ mặc ai.. Xây dưng lò diện nguyên tử này họ bỏ túi biết bao nhiêu là tiền !!!

  8. yen pham says:

    Pham Yến HCM Việt Nam

  9. Sơn Nam says:

    Hội Đồng GMVN nhận định: ”Luật đất đai hiện hành, vừa đi ngược tự nhiên, vừa không tôn trọng Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền”
    UB Công Lý & Hòa Bình5/15/2012

    ——————–
    NHẬN ĐỊNH VỀ MỘT SỐ TÌNH HÌNH TẠI VIỆT NAM HIỆN NAY

    Chủ trương đổi mới đã giúp Việt Nam hòa nhập vào dòng chảy chung của nhân loại và đưa đất nước từ một nền kinh tế nghèo nàn đến một trong những nước có tăng trưởng kinh tế cao nhất châu Á. Tiến trình hội nhập được cụ thể hóa qua việc Việt Nam trở nên thành viên của khối ASEAN, tham gia APEC, gia nhập WTO. Việt Nam cũng đã thiết lập quan hệ ngoại giao với nhiều quốc gia, tham gia vào nhiều tổ chức quốc tế và thu hút đầu tư của nhiều tập đoàn nước ngoài. Xã hội ngày càng trở nên năng động, sáng tạo và nhìn chung có vẻ giàu có hơn. Nhưng tình hình gần đây cho thấy nền kinh tế Việt Nam đang mất định hướng, thiếu tính bền vững và nhân bản, vì đổi mới kinh tế không song hành đổi mới chính trị, cũng như tăng trưởng kinh tế không nối kết với phát triển xã hội và phát triển con người toàn diện.

    Thư chung hậu Đại hội Dân Chúa năm 2010 mời gọi tất cả các thành viên của Giáo Hội Công giáo tại Việt Nam cố gắng nhận diện và phân định “hiện trạng xã hội Việt Nam dưới ánh sáng đức tin”. Chính trong viễn tượng đó, Ủy ban Công lý và Hòa bình thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam muốn bày tỏ một vài thao thức, suy nghĩ và nhận định về tình hình Đất nước, vừa với tư cách công dân, vừa với tư cách Kitô hữu.

    1. Nền kinh tế Việt Nam

    Sau gần hai thập niên đạt tăng trưởng kinh tế cao, Việt Nam đã ra khỏi nhóm các nước có thu nhập thấp nhất, nhưng tình trạng mấy năm gần đây cho thấy nền kinh tế Việt Nam đang bộc lộ những nguy cơ nghiêm trọng, tác động trực tiếp đến cuộc sống của người dân và tương lai của đất nước. Biểu hiện rõ nhất là quản lý kinh tế yếu kém, các tập đoàn Nhà nước thua lỗ nặng, doanh nghiệp phá sản càng nhiều ngân hàng lãi càng lớn, lạm phát tăng cao, chênh lệch giàu nghèo nới rộng, chất lượng cuộc sống của đại đa số dân chúng giảm sút, nhiều người rơi trở lại tình trạng nghèo trước đây… Phải chăng mô hình kinh tế hiện tại đang làm giàu cho nhóm đặc lợi hơn là cho toàn dân?

    Định hướng kinh tế lấy quốc doanh làm chủ đạo đã tạo ra độc quyền và lạm quyền, làm méo mó sự vận hành cần có của nền kinh tế thị trường. Doanh nghiệp nhà nước đóng góp ít vào tăng trưởng kinh tế nhưng lại nhận nhiều đặc quyền đặc lợi, gây bất công và kìm hãm sự phát triển của khối tư nhân. Nợ nước ngoài và thâm thủng mậu dịch đã và đang gia tăng khiến nền kinh tế bị suy yếu và lệ thuộc. Lạm phát gia tăng cũng làm tăng đói nghèo, gây khó khăn hơn cho cuộc sống của người dân và cả các doanh nghiệp. Đình công tiếp tục tăng cao chứng tỏ quyền lợi của công nhân chưa được bảo vệ thỏa đáng. Một số chủ trương không hợp lòng dân mà vẫn được Nhà nước tiến hành như vụ khai thác bô-xit Tây Nguyên hoặc dự án xây nhà máy điện hạt nhân ở tỉnh Ninh Thuận.

    2. Luật đất đai

    Luật đất đai hiện hành, vừa đi ngược tự nhiên, vừa không tôn trọng Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền. Đó là nguyên nhân của khoảng 80% các khiếu kiện trong nước. Các vụ khiếu kiện này đã đi từ khiếu nại cá nhân đến khiếu kiện tập thể; từ khiếu kiện bằng đơn từ đến tập họp phản đối và nay là dùng vũ khí chống lại việc thu hồi đất.

    Luật đất đai qui định đất đai thuộc sở hữu toàn dân, nhưng do Nhà nước quản lý đã làm cho hàng triệu người cảm thấy mất đất và chẳng có quyền tự do hành xử trên “mảnh đất ông bà tổ tiên”. Trên thực tế, sở hữu toàn dân không phải là phương thức quản lý đất đai tốt nhất, còn việc Nhà nước làm chủ sở hữu đã phát sinh đặc quyền, đặc lợi của chính quyền các cấp trong việc quy hoạch và thu hồi đất cho các dự án, tước mất quyền căn bản của người dân.

    Vấn đề gây bức xúc nhiều nhất trong việc thu hồi đất là giá đền bù. Muốn giải quyết tranh chấp về giá đền bù giữa người bị thu hồi đất và cơ quan chức năng hoặc các nhà đầu tư, thì phải làm sao để người bị thu hồi đất được đền bù ngang giá với tài sản của họ bị trưng dụng và cuộc sống của họ phải tốt đẹp ngang hay hơn trước khi bị trưng dụng. Vì giá đất tăng gấp bội sau khi quy hoạch, nên người bị thu hồi đất cần được chia phần sự chênh lệch giá cả này bằng nhiều cách khác nhau. Điều cần thiết là nên cấp tốc sửa đổi Luật đất đai để người dân được quyền sở hữu đất và hạn chế tối đa quyền thu hồi đất của các cấp chính quyền.

    3. Môi trường xã hội

    Xã hội Việt Nam đang bộc lộ nhiều hiện tượng rất đáng quan ngại. Nổi bật nhất vẫn là hai tật xấu đã được Hội đồng Giám mục Việt Nam cảnh báo từ năm 2008, đó là gian dối và bạo lực. Chúng không những phô bày nơi đường phố, trên thương trường và các phương tiện thông tin đại chúng, mà còn xâm nhập vào công sở và học đường. Dư luận đang bức xúc vì hiện tượng lạ lùng là tại một số nơi, cơ quan công quyền lại sử dụng bạo lực phi pháp để giải quyết các khiếu kiện dân sự.

    Bên cạnh những tệ nạn đang tác hại xã hội Việt Nam hôm nay, nhiều người âu lo vì khuynh hướng sống hưởng thụ, chụp giựt, coi trọng đồng tiền, vô cảm trước nỗi đau của đồng loại… Hiện tượng này chứng tỏ tình trạng thiếu vắng các giá trị đạo đức nền tảng làm chuẩn mực cho đời sống xã hội, vì vậy một số người đã cảnh báo về một xã hội lệch chuẩn hay phi chuẩn.

    Tham nhũng đã được coi là đại họa của quốc gia, ngày càng tinh vi và nghiêm trọng hơn, nhưng cho đến nay chưa một vụ án nào xứng tầm được đưa ra xét xử để răn đe, làm giảm sút niềm tin của người dân nơi công quyền.

    Các vụ khiếu kiện, chủ yếu liên quan đến đất đai, trong đó có đất tôn giáo, vẫn tiếp diễn phức tạp và ngày càng trầm trọng, gây bất an và căng thẳng xã hội. Vụ việc ở Tiên Lãng, Hải Phòng, và Văn Giang, Hưng Yên, gây xúc động mạnh mẽ trên tất cả những người Việt Nam có tâm huyết, buộc Nhà nước phải nhìn lại cách giải quyết vấn đề, mà cốt yếu là sửa đổi Luật đất đai về mặt hạn điền, thời hạn sử dụng đất và giá đền bù…, nếu chưa đi đến chỗ nhìn nhận quyền tư hữu chính đáng của công dân.

    Một yêu cầu cấp bách khác là cần thay đổi lề lối làm việc cửa quyền, không minh bạch và thiếu chuyên môn của cán bộ. Biểu hiện rõ rệt nhất ở sự áp đặt của Nhà nước về quan điểm và cách sống trong xã hội, đó là sự phân biệt đối xử trong chính sách công giữa các cá nhân làm việc cho Nhà nước với các doanh nhân và người lao động tự do, giữa người dân thành thị và người nhập cư ngoại tỉnh.

    4. Lĩnh vực pháp luật

    Hiến pháp và pháp luật của mỗi quốc gia phản ánh tính đặc thù và cá biệt theo truyền thống văn hóa dân tộc mình, nhưng cũng không vì thế mà bất chấp những chuẩn mực pháp lý quốc tế. Việt Nam có một hệ thống pháp luật đồ sộ, nhưng không hiệu quả từ lập pháp đến hành pháp, vì thiếu sự công khai, minh bạch, và nhất là thiếu sự độc lập về tư pháp.

    Việc áp dụng luật pháp chưa nghiêm minh và tùy tiện, nhất là ở cấp địa phương, đã dẫn đến những oan sai và đôi khi đẩy người dân đến bước đường cùng. Bộ luật tố tụng hình sự đã quy định các thủ tục bắt người; vậy mà trong một số trường hợp, vẫn có các công dân bị bắt sai trái với các quy định của bộ luật ấy, cũng như với các tuyên ngôn và công ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia.

    Việc giam giữ người không qua xét xử được che đậy dưới từ ngữ “đưa vào cơ sở giáo dục” có thời hạn và áp dụng cho những người bày tỏ sự bất đồng chính kiến là một hình thức vi phạm quyền cơ bản của con người. Hình thức “giáo dục” này thực ra là một biện pháp mà thực dân Pháp sử dụng ở nước ta, sau đó được lập lại bằng Nghị quyết 49/NQ-TVQH ngày 20/6/1961 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội và đã là cơ sở pháp lý cho việc tập trung cải tạo các công chức và quân nhân chính quyền Miền Nam cũ. Sau này có một chuyển biến tốt đẹp về biện pháp này khi Pháp lệnh xử lý vi phạm hành chính ban hành năm 1989 không sử dụng nó nữa. Nhưng với Pháp lệnh năm 1995, nó lại được tái lập dưới cái tên hiện nay và được Pháp lệnh năm 2002 nối tiếp. Hy vọng trong lần ban hành tới về xử lý vi phạm hành chính, kiểu “giáo dục” ấy sẽ được bãi bỏ.

    Căn bệnh trầm kha trong quản lý và điều hành của các cấp chính quyền chỉ được giải quyết khi Việt Nam xây dựng một Nhà nước pháp quyền thực sự và hình thành một xã hội công dân năng động. Bất chấp những khó khăn hiện tại, đây là một xu thế không thể đảo ngược.

    5. Biên cương, hải đảo và chủ quyền quốc gia

    Vào những thập niên cuối cùng của thế kỷ XX, Biển Đông đã một vài lần nổi sóng. Nhưng trong những năm gần đây, sự căng thẳng đã lên đến mức độ nguy hiểm. Nhà cầm quyền Trung Quốc một mặt dùng lời lẽ hoa mỹ, với thông điệp rất êm tai, nhưng mặt khác, các hành động của họ về chủ quyền trên Biển Đông ngày càng phản ánh rõ rệt chủ trương Đại Hán.

    Trong khi đó, bên Việt Nam, phản ứng của Nhà nước xem ra quá yếu ớt, tạo cớ cho các lực lượng thù nghịch lấn tới. Khó hiểu hơn nữa là việc chính quyền đã mạnh tay đàn áp các tổ chức và các cá nhân yêu nước phản đối hành động xâm lược trắng trợn. Thái độ lập lờ, thiếu nhất quán của các nhà lãnh đạo trong vấn đề phân định lãnh thổ vùng biên giới và bảo vệ chủ quyền ở Biển Đông đang gây bất bình trong dư luận. Nhiều nhân sĩ và các nhà trí thức tâm huyết đã lên tiếng cảnh báo những nguy cơ về an ninh quốc gia do một số dự án cho nước ngoài khai thác bô-xít và thuê đất, thuê rừng. Mặt khác, các thông tin về lĩnh vực này không đầy đủ, chậm chạp và thiếu công khai. Điều trước mắt đã xảy ra là “lao động phổ thông” nước ngoài ồ ạt vào Việt Nam để thực hiện các dự án trên đang gây bất ổn cho xã hội hiện tại và về lâu dài.

    6. Môi trường sinh thái

    Theo dự báo của các cơ quan chuyên môn, Việt Nam sẽ là một trong bốn nước phải gánh chịu hậu quả nghiệt ngã nhất của biến đổi khí hậu. Nguyên nhân một phần do tác động của biến đối khí hậu toàn cầu, nhưng một phần khác do chúng ta thiếu quan tâm đến môi trường sinh thái và tính bền vững trong phát triển.

    Điều đáng quan ngại nhất là chúng ta vụng về và vội vàng trong khai thác tài nguyên. Những năm gần đây Nhà nước đã cho nước ngoài đầu tư nhiều dự án có nguy cơ hủy hoại môi trường, thay đổi hệ sinh thái và làm biến đổi khí hậu: khai thác bô-xit tại Tây nguyên, cho thuê rất nhiều khu rừng đầu nguồn thuộc 18 tỉnh từ Bắc chí Nam, rất nhiều tỉnh đã khoanh biển và bờ biển cho các công ty ngoại quốc thuê để xây khách sạn, lập bãi tắm hoặc các dự án khác, mà không quan tâm đến môi trường sinh thái.

    7. Vai trò của Trí thức

    Gần 1000 năm trước, cùng với việc thành lập Quốc Tử Giám, tổ tiên chúng ta đã nhận thức sâu sắc rằng: “Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy thì nước yếu mà thấp hèn” (Bia Văn Miếu). Điều này vẫn luôn đúng và càng đúng hơn cho kỷ nguyên chất xám, thời đại của nền kinh tế tri thức hôm nay.

    Bỏ ra ngoài hiện tượng gia tăng đột biến số lượng các tiến sĩ mà chất lượng còn đáng nghi ngại, Việt Nam còn khá nhiều hiền tài đích thực, những trí thức thực tài và có tâm huyết với nước, với dân. Chỉ tiếc rằng vai trò của họ chưa được coi trọng, có khi còn bị gạt ra bên lề hoặc bị kỳ thị, mà nguyên nhân, trong nhiều trường hợp, chỉ là do sự khác biệt về quan điểm đánh giá hiện thực xã hội hoặc về tầm nhìn tương lai của Dân tộc. Phải chăng cơ chế Nhà nước bất cập và chưa đủ mở rộng để thu hút người tài, cũng như chưa cải tổ cho phù hợp với đòi hỏi của xã hội tân tiến? Bao giờ vai trò của xã hội dân sự được nhìn nhận và thực sự có cơ hội tích cực góp phần xây dựng đất nước?

    8. Giáo dục và Y tế
    Tương lai của Dân tộc tùy thuộc phần lớn vào giáo dục. Không thể phủ nhận rằng nền giáo dục quốc gia đã sản sinh một số nhân tài và góp phần vào việc phát triển Đất nước. Nhưng nhìn chung, trong mấy thập niên qua, nền giáo dục của chúng ta có quá nhiều bất cập về nội dung, phương pháp dạy và học… Việt Nam đã có nhiều nỗ lực “cải cách giáo dục” nhưng không đi đến những đột phá thực chất. Vì sao? Phải đau đớn mà nói rằng vì chúng ta thiếu hẳn một triết lý giáo dục mang tính nền tảng và chiến lược lâu dài.

    Hậu quả thê thảm của thực trạng trên là những gì chúng ta đang nhìn thấy trước mắt: Gia tăng các tệ nạn khủng khiếp trong học đường, tội phạm tuổi học sinh sinh viên ngày càng nhiều, gian dối trong thi cử trở thành bình thường, bằng cấp giả hay nguy hiểm hơn nữa, bằng cấp thật mà kiến thức giả. Kết quả cay đắng là Đất nước có nguy cơ bị tụt hậu về nhiều phương diện.

    Nhờ áp dụng các công nghệ mới, y tế Việt Nam trong thời gian qua đã đạt được một số thành tựu trong việc khám chữa bệnh và y tế dự phòng. Nhân viên y tế ngày càng được đào tạo bài bản và có chuyên môn cao hơn. Nhưng do hệ quả của nền giáo dục nói trên, cũng như khuynh hướng tập trung vào sức khỏe thể chất và thiếu định hướng y tế toàn diện, nên hệ thống y tế đang bị sa lầy. Bên cạnh tình trạng quá tải trầm trọng tại các bệnh viện Trung ương và việc tăng viện phí ảnh hưởng mạnh tới người nghèo, dư luận nói nhiều đến sự vô cảm, nhũng nhiễu, thiếu trách nhiệm và phẩm chất đạo đức của nhân viên y tế…

    Nhà nước đã kêu gọi “xã hội hóa” giáo dục và y tế, thiết tưởng nên tạo điều kiện để các tôn giáo trong nước được tham gia trực tiếp vào hai lĩnh vực này.

    9. Lĩnh vực tôn giáo

    Trong thời gian qua, nhà cầm quyền đã tạo cơ hội thuận tiện cho các sinh hoạt tôn giáo, hầu hết các cơ sở tôn giáo bị tàn phá trong thời chiến tranh đã được trùng tu, nhiều cơ sở mới đã và đang được xây dựng. Tuy nhiên, qui định pháp luật liên quan đến các tôn giáo vẫn còn nhiều bất cập và chưa đáp ứng được nguyện vọng của các tín đồ, cụ thể nhất là về tư cách pháp nhân của các tổ chức tôn giáo. Điểm mấu chốt là các tôn giáo đã được nhìn nhận, nhưng lại chưa có tư cách pháp nhân, nên không thể thực thi và bảo vệ các quyền hiến định của mình, như các tổ chức xã hội và nghề nghiệp khác.

    Hiện nay, Nhà nước dự định ban hành một Nghị định “Quy định chi tiết và biện pháp thi hành một số điều của Pháp lệnh Tín ngưỡng tôn giáo”, thay thế Nghị định số 22/2005/NĐ – CP ngày 01-03-2005. Thật đáng hoan nghênh nếu văn bản này được soạn thảo trên tinh thần đổi mới, thực sự cầu thị để tạo thuận lợi cho tín đồ các tôn giáo được tự do hoạt động, góp phần vào việc phục vụ đồng bào và bảo vệ Tổ quốc. Nhưng một số người đang băn khoăn vì sợ văn bản này lại là một bước thụt lùi, so với Nghị định nêu trên. Câu hỏi nền tảng là bao giờ các công dân có tôn giáo được đối xử bình đẳng với các công dân khác, theo Hiến pháp và Dân luật, mà không cần đến một Pháp lệnh Tín ngưỡng tôn giáo nữa?

    Những nhận định trên đây phát xuất từ niềm tin Kitô giáo và trách nhiệm công dân với ước nguyện góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng một đất nước phát triển vững bền, dân chủ và nhân ái. Trong vấn đề này, huấn từ của Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI, ngày 27-06-2009, với các Giám mục Việt Nam vẫn là định hướng căn bản của Ủy ban Công lý và Hòa bình: “Giáo Hội không hề muốn thay thế Chính quyền, nhưng chỉ mong rằng trong tinh thần đối thoại và hợp tác tôn trọng nhau, Giáo Hội có thể góp phần mình vào đời sống của đất nước, nhằm phục vụ tất cả mọi người dân”.

    Ngày 15 tháng 5 năm 2012,
    kỷ niệm 121 năm Thông điệp Rerum Novarum (Tân Sự)
    ỦY BAN CÔNG LÝ & HÒA BÌNH / HĐGMVN

  10. Nguyễn Quốc Huy says:

    Phản đối xây nhà máy điện hạt nhân ở Việt Nam

  11. Nhật Bản hôm qua tuyên bố các lò phản ứng tại nhà máy điện hạt nhân bị ảnh hưởng bởi sóng thần đã đạt được tình trạng “tắt nguội”, đánh dấu bước quan trọng trong cuộc khủng hoảng hạt nhân kéo dài 9 tháng nay.

  12. Hai says:

    hạt nhân có 2 mặt của nó, hy vọng chính phủ VN nên cân nhắc vì một khi gặp sự cố sẽ gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường và cuộc sống của người dân.

 

Video

NHIỆM VỤ CỦA KIÔ HỮU TRƯỚC HEROD THỜI ĐẠI MỚI

LỊCH SỬ TU VIỆN THÁI HÀ VÀ VIỆC "MƯỢN" NHƯ THẾ NÀO

NHÀ NƯỚC "CỦA DÂN, DO DÂN VÌ DÂN" - CƯỚP ĐẤT DÂN VĂN GIANG

Tin mới nhất

Youtube