Trong những ngày tháng qua, “dưới sự lãnh đạo tuyệt đối sáng suốt” của đảng cộng sản, dàn báo chí nhà nước đã thể hiện đầy đủ tính chất độc tài, phản động, thái độ phản dân hại nước ngày càng rõ rệt. Độc tài đảng trị, độc quyền thông tin đầu độc nhân dân, kích động hằn thù dân tộc, tôn giáo… chia để trị là những ngón nghề mà đảng cộng sản vẫn dùng xưa nay.
Trong hàng vạn người cầm bút đã từng làm văn nô cho nhà cầm quyền, nhà giáo Hà Văn Thịnh đã có thời làm bút nô cho báo chí nhà nước. Ông đã hăng hái làm mũi nhọn xung kích trên nhiều mặt trận. Trong đó, mặt trận tôn giáo ông cũng góp phần mình xuyên tạc và bôi nhọ, lấp liếm sự thật. Những bài báo của ông đăng đã được báo chí nhà nước cộng sản khai thác cho mục đích bẩn thỉu của họ.
Trong vụ Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt, ông đã viết bài viết trên tờ Lao Động. Bài báo đã làm cộng đồng tôn giáo phẫn nộ và bản thân ông đã nhận được nhiều nỗi ân hận.
Khác với những gương mặt gây tội ác rồi lấp liếm tội ác bằng những hành động lừa bịp thiên hạ như Trần Đăng Tuấn – Trần Chí Hiển, nguyên Phó TGĐ Đài THVN, ông Hà Văn Thịnh đã nhận ra những sai lầm của mình và có thư xin lỗi TGM Giuse Ngô Quang Kiệt. Bức thư của ông viết: “Tôi đã như một kẻ đui mù thách đấu với Tổng GM Ngô Quang Kiệt chỉ bằng cái sinh tử lệnh có 8 chữ, tức là bằng đúng một nửa của 16 chữ vàng cắt dán! Lỗi lầm và đau xót đang được đo bằng sự ê chề. Tôi chỉ còn biết sùng kính ngước nhìn lên và nói tới hai chữ: Cầu Xin!”
Nữ Vương Công Lý xin hoan nghênh thái độ cầu thị của tác giả Hà Văn Thịnh. Trong cuộc sống, không ai không có lỗi lầm, nhưng sự sám hối và ăn năn là điều quyết định nhất, cần thiết nhất để hưởng ơn Cứu độ.
Bài viết xin được tác giả gửi đến Dân Luận, mời bạn đọc cùng chia sẻ.
Hôm nay (27.9.2011), đọc – nghe từ blog Anh Ba Sàm, tôi được biết những gì mình viết về TGM ngày nào (đăng trên báo Lao Động, nhan đề Đáng rủa sả thay) là một sai lầm và, ở mức độ nào đó, có thể coi là một tội ác khó có thể biện minh. Tôi muốn cầu xin một sự thứ tha nhưng chắc chắn rằng sự day dứt của lương tâm thì chẳng thể nào nguôi ngoai được…
Qua đây, cũng xin nói cho rõ “vụ” này. Hồi ấy, tôi là cộng tác viên thường xuyên của báo Lao Động. Viết với đam mê và trách nhiệm thực sự của nghĩ suy là mình luôn bảo vệ cái đúng, chống lại những điều sai (ấu trĩ, ngây ngô, ngu dốt…; để cho độc giả và quý vị xa gần phán xét, mặc nhiên tôi không phàn nàn hay khiếu nại). Một lần, tôi nhận được điện thoại của ông Tô Quang Phán, Phó TBT (nay là Tổng BT Hà Nội Mới), nói rằng Tổng GM Ngô Quang Kiệt tuyên bố cầm hộ chiếu Việt Nam thấy nhục nhã, hãy viết ngay một bài bình luận về sự kiện trên….
Nhận được lệnh, với thông tin 8 chữ, tôi viết liền cho kịp bài báo để mai đăng, sau khi đã đọc lại toàn bộ Kinh Thánh. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu nổi, vì sao chỉ sau có mấy tiếng đồng hồ, vừa đọc Kinh Thánh lại vừa viết ra được bài báo tổng hòa và tận cùng của nỗi đau, sự xấu hổ mà không hề có một thoáng mảy may băn khoăn về chuyện đúng, sai? Xem ra, sự đui dốt, thỏa thê khó tìm thấy giới hạn.
Bây giờ, tôi biết tôi xứng đáng bị rủa sả bởi những lời tàn tệ. Tôi viết bài này để xin một sự thứ tha, chắc rằng Chúa Nhân Từ sẽ tha thứ cho tôi, coi như đó là một tai nạn của lỗi lầm và xuẩn ngốc; nhưng, những bạn đọc yêu mến sự thật và công lý thì chẳng thế, bao giờ…

Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt
Tôi đã như một kẻ đui mù thách đấu với Tổng GM Ngô Quang Kiệt chỉ bằng cái sinh tử lệnh có 8 chữ, tức là bằng đúng một nửa của 16 chữ vàng cắt dán! Lỗi lầm và đau xót đang được đo bằng sự ê chề. Tôi chỉ còn biết sùng kính ngước nhìn lên và nói tới hai chữ: Cầu Xin!
Huế, 28.9.2011.
- Bình luận về việc cắt xén lời TGM Giuse Ngô Quang Kiệt:
số lần đọc: 20748
[...] Ông Hà Văn Thịnh – Xin Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt tha thứ! — (NVCL / Dân luận). “Tôi đã như một kẻ đui mù thách đấu với Tổng GM Ngô Quang [...]
Thưa ông Hà văn Thịnh. Ngày xưa khi Chúa bị đóng đinh trên cây thập tự, Người đã tha thứ cho kẻ giết người.
ÔngThịnh, qua bài viết trên của ông , ông đáng được trân trọng.
Chúng tôi, nhưng người con của ĐC Ngô Quang Kiệt, cũng chẳng thù hận gì những người đã chửi rủa Ngài, chỉ thấy họ là những người đáng thương.
Phật dậy: “Hồi đầu thị ngạn”. Ông Thịnh đã thấy bờ rồi thì lên bờ thôi, còn chần chừ gì trong cái bến mê ấy.
Từ năm 1995 cho đến bây giờ, tui ko bao giờ xem báo quốc doanh, tin tức và bài vở của loại báo này, xem rồi chỉ có thêm ngu người ra thôi.
Lịch sử đã và đang nguyền rủa chế độ này cả ngàn đời chưa thôi.
Kính xin NVCL. Mong nhận được tin Nguyên TGM. TGP/ Hà nội. sức khỏe của Ngài TGM., dịp này ra sao ạ? Lâu rồi, không có tin tức về sự an lành of Ngài.
Chân thành cám ơn Qúi Báo NVCL ./.
Thân gửi ông Hà Văn Thịnh.
Các cụ có câu ” Đánh kẻ chạy đi, không ai dánh kẻ chạy lại” và trong phúc âm cũng có chuyện “Người con hoang đàng trở về”. Hôm nay ông đã tạ tội va xin lỗi ĐTGM Ngô Quang Kiệt. Tôi nghĩ rằng Ngài cũng sẽ như người Cha trong phúc âm sẽ THA THỨ chào đón ông trở về. Giáo dân chúng tôi, những gia nhân trong nhà sẽ vâng lời Cha giết con dê béo ăn mừng viêc ông quay trở về xin lỗi Cha.
Trên đời, ai chẳng có lỗi. Khi phạm lỗi mà biết sai điều đó mới đáng mừng. Là giáo dân chúng tôi vui mừng đón ông trở về và mong ông “đừng phạm tội nữa”, không ai lên án ông cả.
Giáo dân Hà Nội
Hoan hô ông Hà Văn Thịnh, một con người có lương tri, có suy nghĩ, sau phút giây nông nỗi đã HỒI TÂM, VÀ NHẬN THẤY CÁI SAI TRẦM TRỌNG CỦA MÌNH LÀ ĐÃ HÙA THEO LŨ LANG SÓI SÚC VẬT CỘNG SẢN ĐỂ BÔI NHỌ MỘT VĨ NHÂN.
Tôi tin chắc Đức Tổng Ngô Quang Kiệt SẼ THA THỨ cho ông và những người giao dân, sau khi đọc bài của ông cũng sẽ thông cảm cho ông và câu xin đức Tổng khoan dung đối với ông.Nhưng, xin ông hãy nhớ lấy điều sau đây là VIỆC LÀM BAO GIỜ CŨNG ĐỂ LẠI HẬU QUẢ. Tôi lấy ví dụ Ông cố tình lái xe đâm vào xe tôi làm xe tôi tan nát và tôi bị gãy tay, Tôi thì sẵn sàng tha thứ cho ông về việc ông cố tình đâm vào tôi, nhưng việc xe tôi tan nát và tôi bị gãy tay thì RÀNH RÀNH RA ĐÓ, VÀ ÔNG LÀ NGƯỜI PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ HẬU QUA CỦA VIỆC MÌNH LÀM. Chứ ông nên nghĩ lại xem, mình gây án rồi cứ xin tha và được tha ĐÂU CÓ NGHĨA LÀ MÌNH TRỞ NÊN HOÀN TOÀN TRONG TRẮNG ? Vậy thì giờ đây ông có thể chuộc lại lỗi lầm để sự tha thứ được trọn vẹn, để lương tâm ông không bị cắn rứt là ông NÊN VIẾT MỘT BÀI ĐỂ CẢI CHÍNH NHỮNG ĐIỀU SAI LẦM TRẦM TRỌNG MÀ MÌNH ĐÃ GIEO RẮC TRONG ĐỘC GIẢ, VÀ CŨNG TỪ NAY ÔNG BẮT ĐẦU NHẬN RA SỰ THỐI NÁT QUÁI ÁC TỪ TRÊN XUỐNG DƯỚI, TỪ TRONG RA NGOÀI, CỦA CÁI CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN NẦY, NHẤT LÀ TỪ NHỮNG TÊN ĐẦU SỎ, NHỮNG CON VẬT ĐỘI LỐT NGƯỜI ĐÃ RA LỆNH CHO ÔNG VIẾT NHỮNG ĐIỀU TRÁI VỚI LƯƠNG TÂM, TRÁI VỚI ĐẠO ĐỨC, MÀ GHÊ TỞM CHÚNG, VÀ DẠY DỖ CON CHÁU MÌNH SỐNG XỨNG ĐÁNG LÀ MỘT CON NGƯỜI BIẾT PHÂN BIỆT PHẢI TRÁI, TỐT XẤU VÀ THIỆN ÁC.
Tôi nghĩ ĐTGM Ngô Quang Kiệt cũng đã tha thứ cho ông từ lâu rồi vì ngài có lòng nhân hậu, một đấng chăn chiên tốt lành và là một người dân vn yêu nước nồng nàn. Ông đã biết quay về xin ơn tha thứ vậy theo kinh thánh, chúng ta phải ăn mừng vì có một con chiên lạc đã tìm về với chủ chăn. Cầu mong mọi điều tốt lành cho ông và gia đình.
[...] Nguồn nuvuongcongly [...]
Lạy Chúa, xin Chúa tha thứ cho ông Hà văn Thịnh và cho chúng con vì ông Thịnh và chúng con không biết việc chúng con làm là sai với đường lối của Chúa.
Tôi tin rằng, khi ông Thịnh đã thật lòng ăn năn thống hối vì tội lỗi của mình, thì Chúa sẽ cứu độ, tha thứ và ban bình an cho ông Thịnh, như Chúa đã phán: Chúa xuống trần không phải là để xét xử nhưng là để cứu độ những người có tội.
Vì vậy, ông Thịnh hãy trở về và đừng phạm tội nữa. Ông sẽ được Chúa tha thứ và ban bình an cho ông.
thật là đáng hoan nghênh cho một người biết nhận những lỗi lầm mà mình đã gây ra. Xin Chúa giàu lòng thương xót cho những con người lầm lạc biết quay đầu, trở lại chính nghĩa.
Chúa thường nói dụ ngôn: Đấng chăn chiên LÀNH bỏ cả đàn chiên mà đi tìm một con chiên lạc, và khi tìm được, Người bồng ẵm nó trên tay với niềm vui sướng!”. Ông Thịnh đang được vinh dự là con chiên đó! Xin tạ ơn lòng nhân từ Chúa, và chúc mừng ông đã trở về hội nhập với đàn chiên Chúa. Ông đừng mặc cảm, mà hãy như thánh Phao Lô, sau khi bị Chúa cho té ngựa, thì ông nhận ra LẼ THẬT, và hết tình phục vụ cho LẼ THẬT đó. Ông Thịnh còn nhiều thì giờ, và cơ hội để LÀM CHỨNG CHO LẼ THẬT.
Chắc chắn Đức TGM Kiệt hay tin này, ngài sẽ rất vui mừng và cầu nguyện cho ông.
KÍnh gửi Ông Hà Văn Thịnh!
Bài báo của ông trước đây vu cáo Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt đã làm người Công Giáo chúng tôi lúc đó thấy sao còn có người ngu muội đến thế, dốt đến thế để bọn CS lợi dụng. Hôm nay đọc được những dòng viết ra từ đáy lòng Ông, Chúng tôi lại thấy quý ông biết dường nào. Không phải vì lời xin lỗi của ông với Đức Tổng Gima1 Mục GIuse Ngô Quang Kiệt mà vì chúng tôi như tìm được lại một Hà Văn Thịnh đã chết nay đã sống lại. Ông hãy bình an, không nên căn rứt làm gì nữa vì Thiên Chúa nhân từ mãi thương yêu ông. Chúng tôi tin cá nhân ông không thể nhận ra được điều đó mà nhờ vào tình thương của Thiên Chúa đối với ông, mở mắt cho ông để ông nhận ra được chân lý. Chung tôi luôn yêu thương ông và đón nhân ông cũng như những người vẫn còn trong “cõi mê” là những người anh em. Chúng tôi kính trọng ông vì ông đã rở về với đường chân lý. Ông đáng để người trẻ chúng tôi kính trọng vì biết đâu là bờ. Chính lúc ông viết ra những lời “xin lỗi” trên là chính lúc ta6mho62n ông thanh thản nhất rồi. Cho người trẻ chúng tôi gửi tới ông lời kính trọng. CHúc ông và gia đình luôn bình an.
sao tới giờ này, ông Thịnh mới biết việc cắt xén. Lẽ ra ông phải biết từ lâu
“nước Trời sẽ vui mừng vì con chiên lạc trở về hơn 99 con trong đàn”.
ông Hà văn Thịnh xứng đáng là người trí thức có nhân cách, dám nhận trách nhiệm về hành vi của mình. ông đã xin lỗi công khai vì ông vấp lỗi công khai. can đảm! cảm phục!
nhưng trong đoạn văn áp chót, ông vẫn còn mang tâm trạng áy náy với bạn đọc, theo tôi nghĩ những bạn đọc trên bình diện tri thức thì có thể, còn những bạn đọc là con chiên trong đạo thì thông cảm với ông rất dễ dàng.
hy vọng bình an của Chúa Kito tràn đầy trong tâm hồn ông.
Kính Anh Thịnh.
Nếu đây đúng là lá thư anh viết xin lỗi Đức Tổng Kiệt, tôi chân thành cảm ơn Anh. Anh Thịnh ạ.
Thiên Chúa đã đến trần gian để cứu vớt tất cả những ai biết mình là có tội đã phạm đến Người.(Thiên Chúa như một phao cứu sinh khổng lồ nổi trên mặt nước luôn chực chờ để cứu vớt những tâm hồn đang có thể bị chết đuối giữa cảnh thế gian tội lỗi hôm nay)
thật thán phục tinh thần của Ông Hà Văn Thịnh , Ông rất đáng được trân trọng , đã được gọi là trí thức được học hành đến nơi đến chốn thì phải biết nhận ra cái nào đúng cái nào sai , Ông thật dũng cảm khi nhận ra được cái sai của mình và can đảm nói ra . Ông đáng được tất cả mọi người noi theo , Đức Tổng Giám Mục lúc nào cũng là người cha nhân từ đầy lòng tha thứ , còn chúng tôi xem ông như một người anh em của chúng tôi rất vui khi được đón nhận ông
Đọc lời cầu xin của ông Thịnh, Tôi tin Thiên Chúa đã tha thứ cho ông hoàn toàn. Ông đừng mặc cảm nữa. chỉ có điều phải sống đáng sống. chí ít cũng phải làm cho bằng được câu ngạn ngữ của người dân tầm thường rằng: “uốn lưỡi 7 lần trước khi nói”. Còn ông là Giáo sư, là nhà báo có bằng cấp viết rất nhiều…vì thể ông không có thời gian để uốn lưỡi cũng đúng. Nhưng tôi khuyên ông, hãy viết ít thôi và đừng tham tiền…thì tin chắc điều đó sẽ có thời gian cho ông uốn lưỡi trước khi viết!
Chúa đã tha thư cho ông, và GM Kiệt cũng vậy, ông hãy đi bình an và đừng phạm tội nữa!
Ông Hà văn Thịnh xin lỗi là điều đáng quý, nói lên tư cách đáng trân trọng.
Nhưng vì những lời lẽ sai trái của ông đã được bè lũ cs phản quốc tận tình khai thác và phổ biến gây tác hại không nhỏ; nay xin ông dũng cảm hơn nữa bằng cách đứng về phía dân tộc vạch mặt lũ gian manh hung ác cs đã gây ra muôn vàn thảm họa cho dân tộc Vn…
Có như thế, ông mới thực sự là người trí thức chân chính!
[...] Hà Văn Thịnh – Xin Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt tha thứ! — (NVCL / Dân luận). “Tôi đã như một kẻ đui mù thách đấu với Tổng GM Ngô Quang [...]
Kính gửi Ông Hà Văn Thịnh.
Chúng tôi trân trọng lời xin lỗi của ông vì người Công Giáo chúng tôi sống với tâm tình của Thầy Chí Thánh là phải tha tới 70 lần 7. Tuy nhiên sau khi giúp người phụ nữ ngoại tình khỏi việc ném đá của người Do Thái, Chúa gie6su căn dặn bà rằng : “chị về và đừng phạm tội nữa”. Thưa ông Thịnh xin ông không mắc phải sai lầm tại hại một lần nữa mà hãy dùng khả năng của mình để sống cho chân lý và sự thật. Một điều đơn giản nữa có lẽ ông nên xin được gặp Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt một lần, không phải để xin lỗi ngài mà để khám pha ra lòng thương xot của Thiên Chúa nơi chứng nhân là ngài. Biết đâu được khi gặp được ngài ông lại “dũng Mãnh” hơn nhiều sau lá thứ xin lỗi của ông. Nếu có thế được, nếu ai có thể xin hãy giúp ông Hà Văn Thịnh để ông được diện kiến Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt một lần.
Không lý lẽ nào Thiên Chúa – đấng giàu lòng thương sót lại ko tha thứ cho những người biết hối cải trở về như ông Thịnh. Và ko lý nào mà Đức tổng, tôi trung của Thiên Chúa, lại ko sẵn sàng bỏ qua cho ông về việc ông làm. Không lý nào, chúng tôi, những người con của Đức tổng lại kết án ông, khi ông đã biết đường quay về xin lỗi Đấng toàn năng, người Cha tuyệt hảo của chúng tôi. và xin lỗi người cha hữu hình vô cùng đáng kính của chúng tôi- Đức tổng. Chúng tôi ko oán trách gì ông, mong ông sống bình an, và bảo vệ sự thật!
Chúa luôn dạy chúng tôi, hãy tha thứ, không phải 7 lần, mà là mãi mãi..! ông hãy yên tâm sống phó thác. Và nếu có thể, ông hãy viết bài trả lại sự thật cho người cha của chúng tôi. Ông cũng có thể đến thăm người cha của chúng tôi, ông sẽ thấy cuộc đời biến đổi tuyệt với như thế nào!
Kính gửi ông Hà Văn Thịnh
Tôi thật sự vui mừng vì có một người can đảm xin lỗi công khai trên dư luận công chúng như ông.
Hoan hô ông !
Chúng tôi nghĩ rằng Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt đã tha thứ cho ông ngay từ khi ông viết bài báo đó kìa. Vì Ngài là người hiểu biết và đức độ, Ngài còn dạy chúng tôi về sự tha thứ nữa cơ mà.
Chúa Lòng Lành vô cùng sẽ tha thứ hết cho những ai biết nhìn nhận cái sai mà quay trở về nẻo ngay đường chính.
Chúng tôi cầu chúc ông Bình An và Hạnh Phúc trong đời sống !
Joseph Hạnh
Chúc mừng ông Thịnh sám hối cải tá quy chánh.
Cầu Chúa phù hộ ông tránh khỏi cái ác.
Xin bày tỏ niềm kính phục trước nhà giáo Hà Văn Thịnh. Ông là tấm gương cho nhiều người noi theo.
Cảm ơn. Tôi là một người ngoại đạo, nhưng có đến Nhà Thờ nhiều lần do đam mê văn học phương Tây (và từng yêu một cô gái có Đạo), mê Notre Dam de Paris… Chúa lòng lành và vĩ đại quá những con dân nước Chúa!
Thân gửi ông Hà Văn Thịnh.
Nếu ông muốn được gặp ĐT Giuse Ngô Quang Kiệt một lần (theo góp ý của Hoàng Như Quỳnh số 21) thì ông có thể liên lạc với tôi điện thoại : 0945.728.804 tôi sẽ giúp ông gặp Ngài.
Thân ái chào ông.
Ước chi tiếp nối ông Thịnh, sẽ có nhiều “chiên lạc” quay về nẻo chính, nhất là các “chiên lạc trong đoàn chủ chăn”.
Rất mong có nhiều ông Hà Văn Thịnh như thế, trong đám bồi bút của cộng sản.
Ông Hà Văn Thịnh đáng được hoan nghênh và tha thứ, mong rằng Ông Thịnh sẽ không đi ngược lại lời xin lỗi của mình để…có thêm một lần xin lỗi nữa
Thời gian gần đây, đọc một số bài viết của ông HVT trên boxitvn, tôi có nhiều thiện cảm với ông vì thấy ông cũng tỏ ra “thức thời”.
Hóa ra, có lúc ông HVT đã từng bị quỷ Sa tăng che mờ lương tâm thế ư? May thay, ông đã kịp nhận ra những điều dối trá.
Mong ông tiếp tục tục viết những bài hay phù hợp với nguyện vọng chính đáng của dân tộc Việt Nam ( mà không phải là những nội dung tiếp tay cho sự lừa mị, dối trá dù của thế lực nào chăng nữa )
Cảm tạ Chúa, chúng con rất mừng khi tìm lại con chiên lạc đường.
Hoan nghênh Chú Thịnh vì Chú đã biết nhận ra sai lầm của mình mà ăn năn hối cãi cầu chúc Chú sức khỏe và bình an, (ĐT Ngô Quang Kiệt quả là nột người phi thường và vị đại. những người thù ghét Ngài đã vu khống cho Ngài nhưng Ngài lại ko hề oán trách ngược lại còn cầu nguyện cho họ..) ĐT Ngô Quang Kiệt sẽ tha thứ cho Chú Thịnh, hãy sống can đảm và làm chứng cho sự thật, lấy Công Lý làm gốc Chú Thịnh ah!
Tôi vui mừng khi ông Hà Văn Thịnh nhận ra được đâu là thực, đâu là giả. nhưng nói thật với ông Thịnh nhé: Tôi không tin ông; đúng ra là không tin con người cộng sản trong ông. Bởi lũ cộng sản luôn dối trá, lọc lừa. Biết đâu ông lại đang chơi trò trá hình với chúng tôi. Ông hãy tỏ rõ sự thống hối chân thành bằng cách viết một bài (chỉ cần một thôi) công khai đăng trên BASAM hoặc đâu đó nói về việc ông ân hận, lúc đó tôi mới tin và sẵn sàng bỏ qua mọi thứ. Chúc ông bình an
tin chắc rằng Thiên Chúa và đức TGM Kiệt tha thức cho ông, vì sự tha thứ là điều vô cùng cao quý.
Một hạt gạo quý trong đống sạn. Sự hối lỗi của ông thật đáng trân trọng và đáng quý. Trong chúng ta không một ai không có lần mắc sai lầm đáng tiếc nhưng dũng cảm nhận ra sai trái trong hoàn cảnh hiện nay xã hội đang bị bóp chặt bởi bàn tay tội lỗi của cộng sản thì thật đáng khâm phục và cần được nhân rộng. Cảm tạ ơn CHÚA Ngài luôn ban nhiều ơn lành xuống những ai tâm tánh hiền hòa và lương thiện.
dominhtuyen
ông Hà Văn Thịnh viết thư công khai xin lôĩ như thế là đanǵ quí. Xin các độc giả đưng̀ có eṕ buộc ông phải viết gì thêm nưã. Chỉ câǹ không viết biạ đặt vu caó là tốt rôì, coǹ ông muôń dung̀ khả năng viết cuả ông để bênh vực lẽ phải là tuỳ ý ông âý. Tạ lôĩ như thế là đủ rôì, lam̀ gương tốt cho ban biên tâp̣ “lề phaỉ” noi theo. Ông viết tạ lôĩ như thế có thể bị boṇ “lề phaỉ” cho nghỉ việc đâý, chứ không phaỉ đuà đâu?
Chỉ một lời “Xin Lỗi” thôi của ông Hà văn Thịnh, đã là niềm vui cho hàng triệu con tim Dân Việt – Vì cách giết người chẳng cần dùng đến dáo mác hay súng đạn; chỉ sử dụng một lời nói vu khống bịa đặt, hay một cậu văn cắt xén xuyên tạc cũng đủ để giết chết con người một cách oan khiên, trầm trọng – Ông HVT, một người hiếm hoi nhìn ra được “bóng tối” trong hàng chục kẻ đồng nghiệp với ông, dại khờ làm bồi bút ác ôn cho bọn “đồ tễ” vgcs – một bầy rắn độc… Mến chúc ông HVT từ đây tâm hồn được bình an hạnh phúc.
Xin góp với nhà báo Thịnh và độc giả vài điểm:
1) Nhà báo Thịnh đã không thể cưỡng lại nỗi phán xét của lương tâm của một người cầm bút để nói lên lời sám hối muộn màng, đó là một hành động dũng cảm. Tuy nhiên,
2) Dưới ngòi bút của một nhà báo, nhất là một loại báo độc quyền một chiều, những dòng chữ vu khống nó sẽ như khẩu súng thần công giết người hàng loạt. Bằng chứng là hậu quả của trường hợp Ngô Quang Kiệt phải thối lui chức vị, bị người ta hạ sát bằng những lời lẽ của quân ăn cướp; và cũng chính những bài báo đó đã dẫn hàng triệu độc giả đi vào sự tối tăm mê muội.
3) Sự ăn năn và nhận ra cái sai là một điều hết sức vui mừng, nhưng đối với chế độ Cộng sản, những việc đánh hỏa mù và nhất là đánh vào lương tâm ngay chính của người công giáo thì rất dễ dàng, do đó nếu đây chỉ là một sự ăn năn sắp đặt của nhà cầm quyền thì nó lại là điều tệ hại và khốn nạn hơn nữa.
Đề nghị ông Hà Văn Thịnh hãy dành thời giờ đến thăm Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt một lần để có sự thông cảm với nhau thì tốt lắm.
Lời Chúa Chúa Nhật rồi giúp chúng ta suy tư hơn về lời dạy của Ngài trong đời sống đạo hôm nay. Chúa dạy chúng ta về sự “Hối hận” ăn năn trở về của con người đáng trân trọng hơn mọi của lễ dâng lên Thiên Chúa. Tôi có mơ không ? Ông Thịnh ơi dù muộn màng và mong là lời ông viết ra đúng với lương tâm ông thì ông hơn hẳn chúng tôi vì được Thiên Chúa tha thứ ngay cho ông rồi đó.
Nếu chung tôi không biết tha thứ, không biết hối hận việc chúng tôi làm sai thì chúng tôi không còn là một Giáo hội Công Giáo thánh thiện tông truyền của Thiên Chúa nữa. Xin ông hãy sống ngay thẳng trong cuộc đời còn lại của mình, Chúa biết hết ông à
Thân gửi ông Hà Văn Thịnh.
Tôi xin đính chính số đt của tôi : 0945.72.80.84. Nếu ông có thiện ý muốn đến thăm ĐTGM Ngô Quang Kiệt thì tôi sẵn sàng giúp ông. Xin ông liên lạc với số đt tôi đính chính trên nhé.
Một Giáo dân HN.
Ông Hà Văn Thịnh viết thư xin lỗi Đức Tổng Giám Mục Giu Se Ngô Quang Kiệt. La thư này được đăng rộng rãi trên Internet và các trang mạng như BuaxitVN, Nuvuongcongly, Vietcatholic… Tuy nhiên cả hai ngày nay tôi đợi chờ xem trang web của 3 TGP Hà Nội, Sài Gòn, Huế thế nào mà không hề thấy đưa tin. Thật là …
Ông Hà Văn Thịnh kính mến,
Đọc xong thư hối lỗi của Ông, nhiều người đã khóc vì thương và kính trọng Ông.
Thương bởi vì Thiên Chúa là Tình Yêu như Lời Ngài dạy mà Giáo Hội đã ghi lại trong Thánh Ca như sau:
”Yêu nhau chính là Giới Răn riêng Thầy. Yêu nhau như Thầy yêu mến chúng con để cho Thế Gian nhận biết rằng chúng con chính là môn sinh của Thầy…”
Thương bởi vì Chúa đã dạy trên Thập Giá qua lời Ngài thưa với Thiên Chúa Cha rất nhân từ trước khi Ngài trút hơi thở:
”Xin Cha tha thứ cho họ vì họ không hiểu việc họ đã làm.”
Kính trọng Ông bởi vì Ông cũng mang Hình Ảnh của Thiên Chúa. Do đó, lời Ông xin lỗi Đức Tổng Kiệt, dù không trực tiếp với Ngài, vẫn là một bài học vô cùng quý báu, không những cho Tà Quyền là nô lệ của Satan, mà còn cho tất cả những người mang Danh Kitô Hữu mà đã làm thinh trước sự việc Đức Tổng Kiệt bị vu oan, nạn nhân của bất công.
Vương Quyền Hỏa Ngục và tay sai của nó đang căm thù Ông và chắc chắn Ông sẽ bị bách hại bằng cách tinh vi.
Kính xin Ông noi gương Đức Cố Giáo Hoàng đã dạy: ”Các con đừng sợ!” và gương anh dũng của đương kim Giáo Hoàng. Lời Ngài cảnh báo ở Đức Quốc mấy lần, ở những nơi Ngài viếng thăm và nhất là qua bài Diễn Văn của Ngài tại Quốc Hội Đức, là mũi khoan xoáy vào tận óc não, tâm can của những người mang danh là Nhà Chính Trị đang phục vụ cho Tà Trị, cho nền văn hóa của Sự Chết…
Kính xin Ông an tâm và can đảm như Thánh Phaolô. Quý Danh của Ông đã được ghi vào Nước Trời thì kính xin Ông đừng để mất đi điều mà Tà Quyền không có. Sau lưng Ông, bên cạnh Ông, có tất cả những người Việt yêu Nước. Trong giấc ngủ của Ông cũng có Chúa, Mẹ, Thiên Thần Bản Mệnh, Đức Cô Giáo Hoàng, Đức Hồng Y Thuận và các Đẳng Linh Hồn phù trợ hay cầu bàu.
Chúng tôi xin được phép với tay mà ôm Ông vào lòng trong Tình Chúa và Thánh Mẫu La Vang.
Cho chúng tôi kính thăm Gia Đình và Thân Hữu của Ông.
Kính mến,
Trường Sa
hy vọng rằng lá thư này được gửi đến 2 nơi, một là tổng GM Kiệt, và người thứ 2 là vị đại diện của Đức Thánh Cha Đức TGM Girelli.
ông thịnh kính mến mong ông bình yên và hy vọng ông làm chứng cho công lý và sự thật ngỏ hầu giúp dân tộc vn sớm thoát ra chế độ gian dối ác ôn này
thật khâm phục tấm lòng của Chí Thanh,
phải thật dũng mãnh,thật tâm huyết mới viết nổi những giòng suy tư ray rứt bằng thơ như vậy,
nhưng bọn chúng có nghe đâu ?
Vì vậy tôi xin chia sẻ “tiếng kêu trong sa mạc của bạn”
Chúc bạn sức khỏe và hạnh phúc
THƯ GỞI NGUYỄN TẤN DŨNG
Lời đầu tiên là một điều minh xác
Thư này được viết với tư cách một công dân
Sinh đẻ tại Việt Nam, lớn lên và lập thân
Rồi đi xa, nhưng vẫn nhớ quê hương ngào nghẹn
Tôi không gửi thư đến ông như một người kiếm chuyện
Làm quen ông, một chức vụ lẫy lừng
Để sau này, có cơ hội tưng bừng
Về đất nước, bon chen, kiếm cháo
Tôi cũng không phải là người táo bạo
Tìm cách gần ông, một triệu phú giầu nhất vùng
Nhất Việt Nam, nhất Đông Á, tài sản nhiều vô cùng
Nếu được ông cho một chút lẻ, cũng tiêu hoài không hết
Những biệt thự Hồ Tây, những công ty hàng may, hàng dệt
Những cổ phần con cháu đứng tên giùm
Vợ lớn, bồ nhí, người yêu, người phục vụ, từng chùm
Một cái chỉ tay, người người cúc cung, tận tụy
Những trương mục rải khắp nơi, Mỹ, Tây, Thụy Sĩ
Tiền cứ vô nhà như thác chẩy vào hồ
Từ hồi 75, khi hành chính còn xô bồ
Đảng đổi tiền, đánh tư sản, cướp tiền dân, bỏ túi
Cả miền Nam, vài chục tỷ đô la, bỗng nhiên, chia dấm dúi
Cho vài chục lãnh đạo, thử hỏi ai chẳng giầu to
Rồi độc quyền thương gia, xí nghiệp, buôn bán vô bờ
Ký một tờ giấy, là tiền vô như nước
Chị Ba nắm vùng này, anh Sáu vùng kia hưởng phước
Có Công An, còng số 8 , súng Aka
Đứa nào ho he, cứ “nhốt chúng cho ta!”
Còn “đồng chí” thích biệt thự nào, cứ lấy
Trước là làm Trụ sở, sau thì ký giấy
Hóa giá nhà, cho làm chủ khơi khơi
Và thế là, tài sản đất nước mất toi
Một chốc bốc hơi, nước thì nghèo, Đảng thì giầu bự
Thôi, nhưng mà, nói làm chi chuyện cũ
Ba mươi mấy năm rồi, gợi lại, nước mắt nhòa
Tôi chỉ muốn hỏi ông chuyện hiện tại, không xa
Vài câu hỏi, trước khi ông đến Mỹ…
****
Có bao giờ ông nhớ lại thời chống Mỹ
Những mẹ già nhịn đói, nuôi ông
Những người thôn quê, giúp ông vót hầm chông
Củ sắn, củ khoai chia cho ông một nửa
Ông nịnh họ là Mẹ Cách Mạng, Mẹ Chiến Sĩ, Mẹ… gì nữa?
Giờ đây, ông huy hoàng, họ vẫn cứ long đong
Vách lều năm xưa, vẫn rách nát, từ Xuân đến Đông
Mưa vẫn dột, gió vẫn lùa, lạnh giá
Họ chỉ có chút đất ruộng, chút vườn xưa hương hỏa
Mà Đảng ông lại nỡ trưng thâu
Không một chút gì ơn trả cho nhau
Lại táng tận tịch thu, đuổi cổ
Mẹ Chiến Sĩ năm xưa, giờ này, đang khóc khổ
Đứng ngoài đường, làm một lũ “DÂN OAN”
Ông ngồi xe láng đi qua, còi hú vang vang
Không nhìn thấy nước mắt mẹ già ướt phố!
Những chiếc áo rách kia, ở nhà ông, chó không thèm rớ!
Đầy tớ ông, toàn vải ngoại, hàng sang
Những chiếc nón lá kia của lũ “DÂN OAN”
Mong gì thấy trong cầu tiêu ông Tỷ Phú
Ông Thủ Tướng ơi! Đảng ông quá giầu, còn tham chi nữa?
Ông chỉ có hai tay, một cái miệng, một bụng to
Ăn đồ ngon bao nhiêu, cũng chỉ đến lúc no
Sao lại để NHÂN DÂN, “NGƯỜI CHỦ ĐẤT NƯỚC” chết đói?
Có lẽ các ông chỉ thích xài danh từ le lói
Ủy Ban Nhân Dân, Thư Viện Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân
Trung với Đảng, Hiếu với Dân, Đầy Tớ Nhân Dân…
Mà thực chất, chỉ những Nhân Dân ấy khiếu kiện
Vậy xin ông “Đầy Tớ Nhân Dân” ấy, làm ơn mở lòng từ thiện
Trả lại cho Nhân Dân ruộng đất cắm cái dùi
Một tấc đất thôi, để mưa nắng khỏi dập vùi
Già sắp chết rồi, mong có chỗ trú mưa cho con cháu…
****
Thưa Ông Thủ Tướng, ông đông bồ nhí, lắm con, nhiều cháu
Có khi nào ông nghĩ chúng đứng đường
Mặc quần lòe, áo hở ngực, kệ phong sương
Chụp giật khách qua đường, bán xác
Những đứa bé mới lớn lên, mặt còn ngơ ngác:
“Chú chơi con đi! Con hãy còn trinh!
Miễn sao cho mẹ con, khỏi phải bán máu mình
Có mấy lít máu, bán hoài cũng chết
Em con, đang rửa bao ny lông đựng chuột chết
Đựng bao cao su, máu mủ, băng vệ sinh
Đôi khi đựng cả chân tay người thúi sình
Ruột gan, cơ phận người, bệnh viện vất ra đống rác
Chú ơi! Cả đời con chả biết gì, ngoài rác
Đẻ trên đống rác, và lớn cũng ở đây
Mười mấy năm rồi, con mới bỏ que sắt cầm tay
Đi bán “của trời cho”, mong bữa cơm thay cháo…”
Những em gái khác, con cán bộ, lại là dân chơi bạo
Dư bạc tiền, nên hút, chích, lắc như điên
Thích ngủ lang mà không phải vì tiền
Bố mẹ chúng, Giám Đốc, Bộ Trưởng, quyền uy kinh khiếp
Chúng tha hồ chơi, đứa nào dám ăn hiếp?
Cả họ phải rũ tù, mang chục án làm gương.
Cho nên, cả thành phố, về đêm, đầy gái đứng đường
Ông có thấy nhục không, ông Nguyễn Tấn Dũng?
****
Nếu ông rời đô thành, đến cao nguyên, thung lũng
Đâu đâu cũng có nghề làm gái-không-biên- cương
Phủ Lý, Lạng Sơn, Bắc Cạn, Hải Dương…
Những địa danh thơ mộng giờ thành ổ đĩ
Một khi con người đói quá, thì không cần suy nghĩ
Có chi bán nấy, giật dọc qua ngày.
Chân Cửu Vạn, tay xe thồ, lưng không bao giờ thẳng ngay
Vì khiêng vác, gái trai, ông già, bà lão
Có những làng, cả ba đời vác gạo
Vượt đồn canh, biên giới, suối khe
Những thân người gầy yếu như cây tre
Chỉ xương cốt, gân xanh, gân đỏ
Có những làng chỉ nghe đàn bà thở
Vì đàn ông chết ráo đâu rồi
Đào vàng, đi ăn mày, tìm trầm, chết dưới vực khơi
Nên đêm tối, tiếng thở dài như bão nổi
Những cô gái chỉ mong một đời có lần trao đổi
Tấm băng trinh lấy chút vị yêu đương
Trong thế giới chửi thề, lên chiếu, xuống giường
Sống như trâu chó, lấy chi mà mơ mộng!
*****
Ông Thủ Tướng ơi! Có bao giờ ông thấy lòng bỗng động?
Khi nhìn hình lũ con gái thơ ngây
Đứng trần truồng hàng lũ, dạn dầy
Để lũ vượn ngoại bang sờ sớ, nắn nắn
Thè lưỡi, chu môi, cho chúng mua mua, bán bán
Gái cần đi ngoại quốc, mong có tấm chồng Hàn
Hay Đài Loan, Singapore, các nước lân bang
Một chồng, hay chục chồng, vợ lớn hay vợ lẽ
Nô lệ tình dục ư? Miễn sao no lòng thì mặc kệ
Đứng trong lồng gương, lên Yahoo rao bán, ôi.. mặc thây!
Chính ông Chủ Tịch nước cũng mới vừa đây
Dụ Việt kiều về nước, nói “gái quê nhà đẹp lắm!”
Không biết ông nghĩ sao, chứ chúng tôi nhục lắm!
Nhục cả ba bốn đời, nhục Quốc Tổ, nhục tông môn
Khi con người chỉ còn nghĩ đến bán trôn
Nuôi cái miệng, còn chi là danh dự?
Bốn ngàn năm văn hiến, ngời ngời lịch sử
Chống Bắc Phương, Thanh, Tống, Nguyên, Mông
Dũng sĩ trời Nam hiển lộng thần thông
Đánh cho chúng tơi bời cây cỏ
“Đánh cho sử tri Nam Quốc Anh Hùng chi hữu chủ” (1)
Lời Nguyễn Huệ xưa còn lồng lộng không gian
Vậy mà, giờ đây, ông đã dâng Ải Nam Quan
Nộp Thác Bản Giốc cho đàn anh hưởng dụng
Chỉ để cho các ông tung hoàng, dung túng
Lũ công an bắt bớ, dầy vò
Các cựu đảng viên, nhà phản kháng, bác sĩ, nhà văn, nhà thơ
Linh mục, luật sư, Thượng Tọa, Đại Đức
Chỉ vì họ dám hy sinh sức lực
Để nói lên tiếng nói tự lương tâm
Chống đối bất công, chống tham nhũng, bọn vô tâm
Cướp đất, cướp nhà, hành dân hơn trộm cắp…
****
Ông Dũng ơi! Có bao giờ ông trả lời những câu hỏi đầy ắp:
Tại sao đất nước ta, Người bóc lột Người?
Karl Marx ngày xưa chống nô lệ người
Ăng Gen viết: “Người công nhân phải làm chủ!” (2)
Giờ đây, người lao động sống như trong cũi chó
Không thuốc men, không bảo hiểm, sống liều
Trong “Phố Liều”, “Phường Liều”, hay “Xóm Liều” (3)
Những chỗ đất hoang, nặc nồng hôi thối
Có khác nào phu mỏ than sống đời tăm tối
Bên nước Anh, nước Pháp thời xa xưa
Nơi Karl Marx tiên đoán cách mạng sẽ nổ ra (4)
Để thực tế, nước ta, hiện nay là vậy đó!
Mấy mươi năm trước :”Nhà văn An Nam khổ như chó!” (5)
Mấy mươi năm sau, mấy chục triệu dân cực hơn trâu
Trừ đi chục triệu dựa vào Đảng, sống trên cổ trên đầu
Dân Việt còn lại, kiếp ngựa trâu, khốn nạn
Các ông đánh bạc, chơi ngông hàng trăm vạn
Tiền đô như tiền lèo, khi lao động chỉ vài xu.
Một em bé cao nguyên, gánh củi có vài chục xu (6)
Em bé thành phố, đánh giầy, một ổ bánh mì chưa đủ
Trinh trắng em tôi, có chục “đô” một lần ngủ
Thầy cô giáo một tháng được hơn trăm.
Giám Đốc kia , chơi bạc bằng cả làng ăn nhiều năm
Ông nọ cá độ, bằng vài ngàn người sống “mút chỉ”.
Đốt một phong pháo chơi, bằng tiền mua bao trinh nữ
Nuôi một chú “bẹc giê”, phải nuôi thêm vệ sĩ cả bầy
Các sân chơi Gôn của ông, thẳng cánh cò bay
Bằng ruộng lúa cả làng tôi, hay cả ho.
****
Ông Thủ Tướng ơi! có bao giờ thấy người rúm ró
Lạy lục van xin trước cửa bệnh viện Nhân Dân
Xin được chữa bệnh, được nạo thai, được một chỗ đặt chân
Một chiếc chiếu đặt thằng con sắp chết
Ông có nghe tiếng quát nạt giữa tiếng rên xiết
Tiếng khóc than ấm ức, tiếng kêu Trời
Tiếng “cò bán máu”, “cò thuốc Tây” hay “cò chạy quan tài”
Muốn được chết cũng không yên thân nằm chỗ
Ông Công An chưa cho phép “chết”, gia đình còn khổ
Còn nhờ “cò” đút lót, trao tay
Ở đâu cũng có “cò”: “cò xin việc”, “cò chạy án”, hay “đường dây”
“Đường dây bán máu”, “đường dây phá thai”, “đường dây bệnh viện”
Muốn chữa bệnh: Tiền! Muốn chết: Tiền! Muốn chôn: Tiền!
Chôn rồi, muốn không bị phá, lại cần thêm tiền nữa!
Ôi! Từ sinh ra đến chết, lúc nào cũng có người đứng giữa
Đó là anh Công An Nhân Dân có quyền hạn tầy đình
“Luật ở miệng tao!” Anh hãnh diện chỉ vào mình (7)
Kẻ cai trị những con người Việt Nam Mù, Lòa, Câm, Điếc
Không còn thấy chút nào nhiệt huyết
Chỉ thấy Mù lương tâm, Điếc tai, Lòa mắt, Câm mồm!
Trước hiện tượng cả nước đang phát triển nghề “Ôm”!
Bia ôm, ngủ trưa ôm, võng ôm, hớt tóc ôm
Karaokê ôm, chè đậu xanh ôm, mía ôm…
Học sinh ra trường, không có nghề, thì ôm đại
Cả nước, chỉ 30% học sinh được “Tổ” đãi (8)
Vào đại học rồi nam sinh cờ bạc, nữ sinh vợ thuê
Còn 70% kia, thì nhào vô nghề giật dọc
Tuy vậy, cũng còn hơn Bí Thư-“Cử Nhân” mà không biết đọc
Viện Trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân không có bằng
HIệu trưởng Trường Đại học cũng lãnh đạo không bằng
Giám Đốc Bệnh Viện mới học lớp ba bổ túc
Bộ Trưởng Kinh Tế, Tài Chánh có học hay không, tùy lúc
Chỉ một điểm chung là tham nhũng, kênh kiệu, khoe khoang
Mua xe hơi trăm ngàn đô la mới sang
Trong khi người nghèo thì bán mạng, làm liều mong sống sót…
****
Ông Thủ Tướng ơi! Đảng ông thích lời nói ngọt:
“Lương tâm của Thời Đại, Đất nước Anh Hùng”
Nhiều đến nỗi “ra ngõ cũng gặp anh hùng” (9)
Giờ thì chỉ thấy một văn chương “Đéo!” (9)
Từ nữ sinh đến ông già, mở miệng là “đéo”
“Đéo sợ thằng nào! Đéo thông cảm! Đéo cần lịch sử!”
“Đéo cần tử tế! Đéo cần giúp ai! Đéo vào thiên hạ sự!”
Ở đời, cứ có tiền là nhào dô, đánh du kích, rồi rút lui.
Cây gỗ quý cứ chặt bừa, thú rừng cứ đốt thui
Chất hóa học đổ tràn, kệ cha chúng mày chết dấp!
Kệ rừng biến thành sa mạc, kệ sông đục rồi vùi lấp
Kệ bờ sông lở bồi, cứ lấy cát bán buôn
Kệ nhà dân tụt xuống sông, kệ rạch biến thành truông
Kệ khói bụi, ho lao, thủng phổi
Kệ thức ăn pha trộn chất diêm muối
Kệ nước tương là chất độc kinh hoàng
Kệ thế hệ này, thế hệ nữa, tan hoang
Miễn tiền đô Mỹ cứ chui vào quỹ
*****
Ông Thủ Tướng ơi! Biết nói chi nữa nhỉ?
Nói nhiều thì lệ tràn, mà cũng vô ích mà thôi
Đảng của ông vẫn chễm trệ ngồi
Trên mấy chục triệu dân ngu, dân khổ
Hàng trăm bài báo, hàng ngàn tờ công tố
Vài vạn buổi truyền thanh, truyền hình quốc tế
Trăm cuộc biểu tình của DÂN OAN như thế
Ông vẫn bình tâm rung đùi, máy lạnh, gái chung quanh
Ông như Lê Ngọa Triều, Lê Chiêu Thống HÔN QUÂN
Đóng cửa, bịt tai tàn tàn hưởng thụ
Những khẩu hiệu khiếu kiện tràn đầy đường phố
“Thủ Tướng ơi! Cứu Dân!”, “Đảng ơi! Cứu dân!”
Ông lệnh cho xé bỏ, tống giam mấy thằng kích động nhân dân
Mặc dù chúng chỉ khóc than những lời đau đớn
Báo chí ông chụp mũ, bắt những ai có lòng hảo hớn
Đến chia gói mì, chia ly nước cho DÂN OAN
Chưa có ai dám gọi ông là HÔN QUÂN
Chưa có ai dám gọi ông: “Lũ cướp ngày của lịch sử!” (10)
Họ chưa sánh ông với Tần Thủy Hoàng, Staline, hoặc ai trong lịch sử
Đã dùng cường quyền trấn áp dân đen
Họ chỉ quỳ xuống, van xin ông, đừng “Đến hẹn lại lên” (11)
Cứ đến hẹn là nhà bay, đất mất
Bí thư Xã, Chủ Tịch Phường hễ ra hẹn nộp đất
Mà không tuân, thì Xử Lý nghiêm minh
Còn bồi thường? Thì tuy đất một nghìn
Ông “Lý Trưởng”: “Một trăm? Không chịu? Kệ mẹ!!” (12)
Ông “Trương Tuần”: “Chống phá Cách Mạng! Đánh bỏ mẹ!?”
Bà “Tổng Cai” thì: “Nhốt chúng cho biết tay!”
Những tay “phú lít Tây” lập tức ra tay
Có khác gì đâu, những ngày mà các ông bị Tây nhốt
Xà lim sẵn sàng cho “cặp rằng” đi hốt
Hơn nửa thế kỷ sau, những “chị Dậu” của “Tắt đèn”
Những Bà Địa Chủ ngỏn ngoẻn ép buộc dân đen
Bán chó, bán con, cho mấy thằng già bú sữa
Những “anh Dậu” bị gông ra đình, đánh cho ụa mửa
Vẫn dẫy đầy trong xã hội ông trị cai
Chỉ khác là ngày xưa, thông tin ít, nên thế giới không đoái hoài
Giờ thì cả quốc tế đồng thanh lên án
Các ông vẫn mặt trơ, bóng trán
Ngậm miệng ăn tiền, đàn áp lũ “dân ngu, khu đen”
****
Thủ Tướng ơi! Còn nhớ ngày các ông giương lá cờ lên
Có “búa – liềm” tượng trưng cho nông dân, lao động?
Các ông hô hào đánh tư sản mại bản, tiếng loa lồng lộng
Vài trăm ngàn người ông cho là Tư sản, địa chủ , giờ nơi đâu?
Họ đã chết trong đấu tố, Lý bá Sơ, hay núi thẳm, rừng sâu
Sau 75, tư sản vào tù hoặc kinh tế mới hết ráo
Chủ trương của các ông được thi hành rốt ráo
Sao bây giờ cả Đảng thành Tư Sản Mại Bản, bán nước cho Tầu?
Hoàng Sa, Nam Quan, Bản Giốc giờ còn đâu?
Đảng nhượng từng phần Vũng Tầu, Đồ Sơn, Nha Trang… mở sòng bạc
Chỗ nào có tiền ngoại ngon lành là các ông kiếm chác
Ký giấy nhượng luôn cho Tư bản vài chục năm
Không còn nhớ từ Triệu, Trưng.. luôn chống giặc ngoại xâm
Các ông chỉ đặt bút ký là đất thiêng biến mất!
Ôi! Có khi nào mà ông nghĩ đến đau thương chất ngất
Hàng triệu triệu người chiến sĩ hy sinh
Đã đổ máu xương ra bảo vệ từng tấm sinh linh
Bảo vệ danh dự dân Việt, bốn ngàn năm lịch sử
Có bao giờ mà mắt các ông nhòa lệ?
Nâng ly ruợu ngoại lên là thấy máu trong tay?
Ăn miếng cơm ngon mà tưởng như ăn thịt dân đây?
Mỗi ngụm ruợu là cả triệu trẻ em đói khát
Một lần các ông vung tay chơi bời, ngàn gia đình tan nát…
****
Ông có nghe thấy không?
Ông có nhìn thấy không?
Hồn oan dân đen đang đứng cạnh chiếc bàn dài
Hồn của họ ngắm bọn ông, ngủ say, dãi nhớt chẩy dài
Sau trận truy hoan với bao nhiêu gái đẹp
Những hồn tử sĩ, vài chục năm mê thiếp
Sẽ có lần viếng từng người, từng “THỦ TRƯỞNG” năm xưa
Họ sẽ hỏi ông: “Thủ Trưởng muốn chết mấy cho vừa?
Lòng Tham, Sân, Si của những người lãnh đạo
Một chế độ độc tôn, độc quyền, tàn bạo
Không kể hạnh phúc dân đen, vận nước long đong
Mới vừa đây, báo cáo “vài ngàn tỷ xuống sông
Vì tiêu phí cho mấy ông Thủ Trưởng?”
Ôi! Trời ơi! Nước ơi! Không thể tưởng tượng!
Giữa thế kỷ văn minh này mà đất nước tồi tàn
Vẫn long đong giữa thế lực ngoại bang
Một Tầu, hai Mỹ, miễn sao cho các ông hưởng thụ!
****
Thưa Ông Thủ Tướng!
Chúng tôi, không kể là người chế độ cũ
Người miền Bắc, Nghệ An, Quảng Trị, hay Quảng Bình
Cùng viết thư này mong các ông nghĩ tình
Là dân Việt mà lắng nghe lời chân thực
Hãy quỳ xuống, sám hối, khi còn kịp lúc!
Sám hối với nhân dân, sám hối với Tổ Tiên!
Tội nghiệt các ông mang, lẽ ra phải trừng phạt triền miên
Nhiều đời, nhiều kiếp, vạc dầu, tùng xẻo
Nhưng vì tương lai của dân ta, thôi đành hòa dịu
Không muốn chiến tranh, chỉ đòi các ông trả lại dân quyền
Trả Tự Do, Dân Chủ, Nhân quyền
Cho mọi người dân cùng dựng xây trên tan nát
Bỏ điều 4 đi, đừng nghĩ là tự sát!
(Đúng ra, nếu các ông Tự Sát, cũng đúng thôi!)
Hãy từ bỏ đặc quyền, trả lại quyền cho tất cả chúng tôi
Tám mươi triệu người Việt máu đỏ, da vàng yêu dấu
Hãy nhìn thẳng vào những khuôn mặt đau đáu
Hãy lắng nghe tiếng nói của lương tâm
Hãy bàn giao quyền lợi cho giới trẻ, thanh xuân
Những người chủ tương lai của đất nước
Hãy mở cửa nhà tù, tìm những người từ trước
Vẫn kiên gan đòi sống theo trái tim
Như vậy, mới mong đất nước không đắm chìm
Trong nô lệ, cùm gông, không lối thoát
Mau mau lên, rừng vàng biển bạc
Sắp tan thành sa mạc, bể dâu
Thế hệ này không kịp nữa đâu
Chỉ còn thế hệ sau, mới mong vững chãi
Thôi, vài lời dông dài, viết hoài nói mãi
Cũng chỉ là những giọt lệ thương đau
Những giọt máu trong tim đã vỡ vụn, nát nhàu
Của những tâm hồn Việt Nam
Chân Thành, Trung Thực.
Chu Tất Tiến.
(1) Hịch của Đại Đế Quang Trung.
(2) Ăng-gel: Những công nhân phải làm chủ tư liệu sản xuất. Thực tế, nhà nước Việt Nam là chủ toàn bộ tư liệu sản xuất.
(3) Xóm Liều, Phường Liều…: Những khu vực của dân không hộ khẩu, anh chị, sống liều mạng
(4) Karl Marx: Tiên đoán cách mạng vô sản sẽ nổ ra ở những nước Tư Bản. Thực tế, Cách mạng vô sản xẩy ra ở Nga là nước có chế độ Nga Hoàng.
(5) Thơ Nguyễn Vỹ.
(6) Một em bé bán củi vụn, măng tre ở Cao Nguyên suốt ngày được 30 xu.
(7) Một anh công an đi bắt những nhà phản kháng, khi được hỏi về Luật nào cho phép bắt người, đã quát lên: “Luật ở miệng tao!”
(8) Mỗi năm, chỉ có 30% học sinh Trung Học được vào Đại Học vì không có trường.
(9) Các câu nói, tiếng nói phổ thông ở ngoài Bắc.
(10) Ca dao: Con ơi! Hãy nhớ lời này
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan.
(11) Tên một cuốn phim cách mạng
(12) Hệ thống cai trị làng xã bây giờ không khác gì thời Tây Thực Dân đô hộ.
Bí thư = Tiên Chỉ, Chủ tịch =Chánh Tổng hay Lý Trưởng, Công An = Trương
Tuần hay Phú Lít Tây.
Gửi thầy giáo Hà Văn Thịnh!
Là một cựu học sinh trường ĐH Khoa học Huế , em luôn ngưỡng mộ thầy bởi sự học vấn uyên thâm và luôn có lòng thao thức trăn trở với đời, với đất nước. Em đã học rất nhiều điều từ những bài học trên lớp và cả những bài viết sắc bén và cá tính của thầy.
Nhưng khi đọc bài viết Đáng rủa sả thay, lòng tin về một vị thầy yêu sự thật và ghét giả dối trong em đã bị xé tả tơi.
Hôm nay, đọc lời xin lỗi Đức TGM Ngô Quang Kiệt mà thầy đã thực lòng nói lên, em thấy lòng nhẹ nhõm.
Cám ơn thầy. Thầy thật can đảm và xứng đáng với những gì thầy đã dạy.
[...] Ông Hà Văn Thịnh – Xin Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt tha thứ! Sám hối [...]
hãy cẩn thận với những con người như vậy. bọn cộng sãn nó thường đánh cả 2 đường , nếu giáo dân không tỉnh táo sẽ mắc mưu chúng. biết đâu ông nhà báo này bị dư luận phản đối nhiều nên giờ giả làm bộ để lấy lòng giáo dân?. chúng ta không kết tội , cũng không nguyền rủa họ , nhưng xem ra chúng ta không vội tin được , phải cẩn thận với bọn báo chị cộng sãn này.
Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy ” Mũi tên đã bay đi tài thánh cũng không thu lại được . Tội nào thì Chúa cũng tha , nhưng cái thẹo của một vết thương thì sẽ cứ bám theo thân thể cho đến ngày cái thân thể đó trở về với cát bụi .
Con người chỉ thực sự thay đổi khi nhận ra SỰ THẬT.
Trong xã hội VN, hành động XIN LỖI thưc là hiếm thấy.
Khâm phục lòng thành thật và can đảm của ông Thịnh .
(ghi chú: một vị giáo sư khoa sử phải mất 3 năm mới nhận ra sự phán xét hồ đồ của mình về “lời nói của một vị Giám Mục”, cũng như sai lầm của “cơ chế” . Còn bao nhiêu năm nữa thì ông mới nhận ra “chủ nghĩa cộng sản” mới là nguồn gốc mọi căn bệnh của xã hội VN hiện nay ?)
Tôi đồng ý với Hồ Hữu Hiếu. Ông Hà Văn Thịnh – Xin Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt tha thứ! Có thật vậy không? Trong xã hội cộng sản đầy gian dối và bịp bợm, không biết đây có phải là một sám hối thật hay không. Chờ xem. Tỉnh táo kẻo sẽ mắc mưu. Chúng ta hãy đón nhận tin này với thái độ hết sức dè dặt và khôn ngoan. Không kết tội, cũng không nguyền rủa nhưng cầu cho họ biết sám hối thật.
[...] Ông Hà Văn Thịnh – Xin Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt tha thứ! Sám hối [...]
Khen thay,khen thay
Lầm lẫn thi dễ làm,xin tha thu thì khó làm lắm.
[...] Ông Hà Văn Thịnh – Xin Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt tha thứ! Sám hối [...]
Tôi vui mừng vì o^ng Hà Văn Thịnh đã viết sai bây giờ viết lại.
Thế mới biết sự thật mười mươi là tất cả nhưng người cầm viết phải viết láo, phải dối trá để binh vưc nhà nuớc.
Tự do báo chí là viết theo sự chỉ đạo cuả công sản.
Cám ơn ông Hà Văn Thịnh.
Nguyen
tôi thiết nghĩ ông hà văn thịnh đã giám nói lên sự thật ,một sự thật mà không thể nào chối bọ được.Và cũng thêo tôi chúng ta phải lấy tình thương mà đắp điếm cho ông đó mới là thưởng sách phải không các bạn .
thật vui mừng khi một con người biết lỗi và đã nhận lỗi và muốn xin được tha thứ theo tôi thì mọi người chúngta phải lấy tình thương mà đắp điếm cho ông chúng ta không nên miệt thị ông vì ông cũng đã lớn tuổi
Lạy Chúa con phải làm gì???
ấy thế mới biết chúa yêu thương con cái thế dan biết dường nào, chỉ có long2a8n năn sám hối thì được nhẫn lạnh ơn tha thứ, tôi tha thiết cầu xin những người bồi bút như anh hãy nhận biết và viết bằng sự thật có lương tâm và trách nhiệm.
anh thấy đó lương tâm rách nát thì cuộc đời chắp vá
CÓ CAN CHI MÔ – VẤN ĐỀ LÀ SAU KHI ĐĂNG TẢI LỜI “XIN LỖI” THÌ CHẮC CHẮN ÔNG THỊNH SẼ NGỦ NGON HƠN. CÓ CAN CHI MÔ. HI VỌNG ONG SẼ TIẾP TỤC KHẲNG ĐỊNH LẬP TRƯỜNG, BÃN LĨNH CỦA MỘT LƯƠNG TÂM NGAY CHÍNH TRƯỚC MẶT ĐỨC CHÚA VÀ DÂN TỘC VIỆT NAM.
CÓ THỂ TẤT CẢ NHỮNG GÌ ÔNG ĐÃ CỐNG HIẾN CHO CHẾ ĐỘ NÀY SẼ CHẲNG CÓ GÌ LÀ ĐÁNG NHỚ NHƯNG Ý NGHĨA VIỆC ÔNG THÀNH TÂM XIN LỖI ĐỨC TỔNG GIUSE NGÔ QUANG KIỆT THÌ SẼ ĐƯỢC LỊCH SỬ TRUYỀN THÔNG CHÂN CHÍNH CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM GHI NHÂN. CHÚC MỪNG ÔNG ĐANG CHIẾN THẮNG NHỮNG GIAN TÀ TRONG ÔNG VÀ BƯỚC LÊN PHÍA TRƯỚC NHƯ MỘT CÂY VIẾT “TẢI ĐẠO”.
MẶC CHO AI HOÀI NGHI LÒNG SÁM HỐI NHƯNG CHẮC CHẮN RẰNG TRONG NHỮNG CÚ VA CHẠM VỚI CÔNG LÝ VÀ SỰ THẬT NHỮNG CÂY BÚT CHÂN CHÍNH SẼ BAO DUNG VÀ HIỂU NHAU NHIỀU HƠN VÌ CẢ HAI ĐANG CỐ GẮNG VƯƠN TỚI SỰ THẬT.
CÓ CAN CHI MÔ ( ĐỨC GIOANPHAOLO II CŨNG ĐÃ CAN ĐẢM XIN LỖI ĐÓ SAO) TUY NHIÊN LỜI XIN LỖI KHÔNG LÀM NÊN MỘT VỊ THÁNH NHƯNG CHÍNH LÒNG SÁM HỐI TẬN CĂN VÀ CAN ĐẢM SỐNG ĐỨC TIN ĐÃ LÀM NÊN GƯƠNG SÁNG CỦA MỘT VỊ CHÂN PHƯỚC ĐÁNG KÍNH.
còn nữa – TRƯỚC KHI LÀ MỘT VỊ THÁNH THÌ GIOAN PHAOLO II SỐNG XỨNG ĐÁNG LÀ MỘT ANH HÙNG CỦA DÂN TỘC, ĐẤT NƯỚC BA LAN.
TÔI VẪN LUÔN NGƯỠNG MỘ ÔNG JB HỮU VINH VÀ CŨNG HI VỌNG ÔNG HÀ VĂN THỊNH SẼ LÀ MỘT “HỮU VINH KHÁC” TRÊN MỘT GÓC TRUYỀN THÔNG SỰ THẬT CỦA MỘT TRANG NÀO ĐÓ NGOÀI NHỮNG TRANG CỦA CỘNG SẢN.
[...] sau, vào trang web Nữ Vương Công Lý, lại đọc bài “Xin… tha thứ” của Hà Văn Thịnh. Như vậy, đích thực Hà Văn Thịnh là tác giả bức thư [...]
[...] sau, vào trang web Nữ Vương Công Lý, lại đọc bài “Xin… tha thứ” của Hà Văn Thịnh. Như vậy, đích thực Hà Văn Thịnh là tác giả bức thư [...]