Vai trò của người linh mục hôm nay (3)

Vai trò của người linh mục hôm nay (3)

Linh mục là người thuộc về Thiên Chúa, nhờ Đức Kitô và trong Chúa Thánh Thần. Nhận xét này không bao giờ lỗi thời và luôn rất thời sự. Người linh mục luôn là nhân tố năng động trong chính hiện sinh của mình và của toàn nhân loại, được thể hiện cách đặc trưng trong chính cộng đoàn mà linh mục hiện diện. Chẳng linh mục nào được phép lang thang “ngoài biên chế”, cũng chẳng một linh mục nào được phép lười biếng đến nỗi không làm gì cho cộng đoàn, ít là cho một nhóm người nào đó.

Cuộc đời linh mục, vì thế, luôn gắn chặt và vận động cách rất hữu cơ và nhịp nhàng với nhịp sống của nhân loại. Kể từ ngày được thụ phong, trong trật tự và phạm vi của sứ vụ mình, linh mục bắt đầu bước vào một quỹ đạo của những hoạt động đa dạng, được định hướng trước nhưng chẳng có thể thấy trước, cho đến ngày chùn chân mỏi gối và “được nghỉ yên trong Chúa”. Đành rằng, cường độ hoạt động khác nhau là tùy người và cao thấp là tùy thời hoặc có thể có những vấp váp vì lý do chủ quan hay khách quan, nhưng tất cả đều phải lùi lại đàng sau và ép sang hai bên lề cho lộ trình hoạt động của linh mục được khơi thông, được tiếp tục và thăng tiến[1].

Nhưng mỗi thời mỗi khác, dù bản chất và vai trò của người linh mục xưa nay không đổi, thì sự đón nhận linh mục của người đời, trong cả sự hiện diện và hoạt động của ngài lại có những đổi thay. Không đặt linh mục chỉ trong tương quan với giáo dân Công giáo, mà với xã hội cách chung, xin nêu lên vài cảm nhận bản thân về những thuận lợi và khó khăn của linh mục trong xã hội hôm nay.

 

Những thuận lợi

Câu trả lời ngắn gọn nhất là “con người vẫn cần linh mục và sẽ mãi mãi cần các linh mục”. Trả lời một cách chắc nịch như thế cũng không sợ quá đáng và một chiều. Có nhiều lý do và lý chứng minh họa cách sống động cho lập luận này. Ở đây, xin chỉ nêu ba khía cạnh.

Trước hết, linh mục được đón nhận và quý trọng vì các ngài như cầu nối giữa con người với Đấng Tuyệt Đối. Ngay trong bản chất làm người, không ai lại không muốn vươn cao trong đời sống tinh thần. Có khi, vì những lý do khác nhau, nhiều người đã từ chối hay chưa dám phát biểu hoặc thể hiện ra bên ngoài những khát vọng sâu lắng trong lòng, nhưng họ sẽ không bao giờ rũ bỏ được những điều thuộc về bản chất “Nhân linh ư vạn vật” trong nỗi khắc khoải hướng về tuyệt đối.

Linh mục cũng chỉ là người, không phải là Đấng Tuyệt Đối. Nhưng linh mục, nhờ thiên chức đã lãnh nhận, lại có nơi mình hình bóng và lời khẳng định hùng hồn về sự hiện diện của Đấng ấy. Hơn nữa, linh mục, do sứ vụ của mình, lại có khả năng và trách nhiệm hướng dẫn tha nhân về với Đấng Tuyệt Đối. Bề ngoài, linh mục chẳng luôn trổi vượt người khác. Kiến thức, linh mục chẳng có đủ để so sánh với các bậc chuyên gia. Tài năng, linh mục không phải là nghệ sĩ để thỏa mãn thị hiếu của những kẻ tò mò. Nhưng linh mục có nơi mình điều người khác cần, dù họ thuộc bất cứ tôn giáo nào hay thậm chí vô tín, vì ngài sở hữu lời khẳng định chắc chắn về sự hiện diện của Thiên Chúa, Đấng vừa là khát vọng vừa có thể thỏa mãn nỗi khát vọng của mọi người. Người đời đón nhận và yêu quý các linh mục trước hết và trên hết là ở điểm này[2].

Thứ đến, linh mục được đón nhận trong chính sự dấn thân phục vụ mà các ngài cống hiến vô vị lợi cho tha nhân. Trong các tổ chức xã hội, chẳng thấy ai dám sống và làm việc cho ra vóc dáng của một “đầy tớ nhân dân” cả. Vì tôi làm đầy tớ anh thì ai làm đầy tớ tôi?! Rất dễ hiểu khi đó chỉ là những cách nói đã trở thành những mô típ quen thuộc hay khẩu hiệu sáo rỗng, còn thực tế thì ngược lại, vì cấu trúc và vận hành của xã hội không thể có điều đó. Nó là lý tưởng không tưởng. Cần thông cảm khi thấy lý tưởng ấy chỉ là vỏ bọc, rất dễ vỡ nhưng có còn hơn không. Đó là xã hội trần thế. Và tất cả chỉ là thế. Mỗi nơi mỗi kiểu, rất khó để nói được chỗ này hơn chỗ kia.

Người linh mục dấn thân cho sứ mạng phục vụ tha nhân theo gương Thầy Chí Thánh Giêsu, Đấng “đến để phục vụ chứ không để được người ta phục vụ” (Mt 20,28). Dù không tránh được những vấp váp đây đó do sứ mạng này bị cá tính hay tham vọng cá nhân che khuất, nhưng không ai phủ nhận được sự hy sinh và phục vụ của các linh mục trong những nơi, những cộng đoàn và trong những lãnh vực các ngài được sai đến. Do dám hy sinh cuộc đời cho tha nhân, mà cả khi có yếu kém hay lầm lỗi, các ngài vẫn là những bằng chứng đủ sức thuyết phục và sưởi ấm lòng người về sự hỷ xả cần thiết cho cuộc nhân sinh mà các ngài làm được trong khi những người khác chịu thua. Nơi linh mục, có sự phục vụ vô vị lợi đích thật[3].

Cuối cùng, linh mục được đón nhận được vị nể và yêu mến vì các ngài đáng tin cậy. Tính đáng tin cậy ở người linh mục không chỉ thuộc giới hạn của nhân cách, mà còn nằm trong căn tính và bản chất của thiên chức. Ngoài những gì thiêng thánh của bí tích Hòa Giải mà linh mục được ủy thác qua năng quyền để ban ơn tha thứ và giao hòa cho giáo dân, linh mục còn là chỗ dựa tinh thần cho người gặp đau khổ, là nhà hướng đạo cho ai gặp bế tắc, là trung gian hòa giải và khuyên can, là cầu nối giữa người giàu và người nghèo trong các hoạt động từ thiện.v.v. Tất cả những điều này chỉ có thể thực hiện cách hữu hiệu và đáng tin cậy khi có được những con người đáng tin cậy, mà đứng đầu phải là các linh mục. Các linh mục luôn được kể như đối tượng số một để mọi người “chọn mặt gởi vàng”. Tính đáng tin cậy của người linh mục làm cho linh mục trở nên người của mọi người[4].

Tóm lại, người linh mục luôn được đa số người đời đón nhận cách chân tình và rộng mở. Các ngài đã trở nên một thành phần không thể thiếu của xã hội loài người. Mừng thay là Chúa vẫn ban cho nhân loại những linh mục xứng đáng như thế.

Nhưng nói xuôi cũng phải nói ngược, liệu người linh mục có luôn gặp được mọi sự êm xuôi hay đang phải đối diện với nhiều thách đố?

Những khó khăn

Trong xã hội chúng ta, người linh mục đang phải đối diện với không ít những khó khăn. Ai sống lâu trong đời sống linh mục sẽ nhận diện được nhiều hơn những khó khăn. Ở đây, chỉ xin nêu ba khó khăn và thách đố xem ra trái ngược với ba lý do thuận lợi trong việc được đón nhận ở trên.

Khó khăn và thách đố đầu tiên chính là khát vọng về tuyệt đối nơi con người ngày nay đang bị điều khiển cho lệch hướng. Ai điều khiển, điều khiển bằng gì và đã làm lệch hướng đến đâu là những vấn đề không dám giải đáp trọn vẹn trong phần này mà cần tìm hiểu thêm ở thực tế cuộc sống. Ở đây, chỉ xin nêu lên những điều chung nhất mà thôi.

Ngày nay, con người dám phủ nhận cách trắng trợn sự hiện hữu của Thiên Chúa và khát vọng sâu xa hướng về Đấng Tuyệt Đối trong tâm hồn con người. Nhưng biến Thiên Chúa thành thừa thãi, không cần thiết nữa, cũng như chế ra những cách thỏa mãn giả tạo khát vọng nơi tâm hồn lại là điểm mạnh của những người được giao cho nhiệm vụ lãnh đạo xã hội. Cuộc giằng co giữa một bên là sứ mạng của linh mục trong việc lôi kéo con người đến với Thiên Chúa để con người được Thiên Chúa cho no thỏa tấm lòng, với bên kia là cố gắng đẩy con người ra xa Thiên Chúa bằng những phương thức thế tục, sẽ không có kết cục là thất bại của linh mục, nhưng sẽ là mối đe dọa cho ý chí của các ngài. Một khi con người bị lôi ra khỏi Thiên Chúa và tự thỏa mãn với khát vọng của mình bằng trí khôn nhân loại, liệu con người còn cần đến vai trò của linh mục như cầu nối giữa họ với Thiên Chúa nữa không? Thiên Chúa vô hình còn trở nên thừa thãi, phương chi linh mục là những người sờ sờ trong xã hội. Không ít người tìm cách làm cho người khác nói với các linh mục rằng “chúng tôi không còn cần các ông”, hoặc: “Các anh là đồ ăn hại”[5]!

Khó khăn và thách đố thứ hai chính là sự cô lập hóa phạm vi phục vụ của linh mục. Khi nỗ lực đánh đuổi Thiên Chúa không thể thành công, người ta tìm cách đóng khung Thiên Chúa lại. Thiên Chúa hay niềm tin vào Người chỉ còn là chuyện cá nhân, không phải là bận tâm chung của xã hội. Đóng khung Thiên Chúa thì không thể làm được, họ bèn cô lập hóa những người tin vào Người và những ai phục vụ nhân danh Người. Chính trong bối cảnh này mà người ta đã vạch ra một biên giới rạch ròi giữa thế quyền với thần quyền, giữa tôn giáo với xã hội. Người phục vụ thuộc về các tôn giáo nói chung và các linh mục nói riêng, đều phải lệ thuộc những quy định ở mọi mức của xã hội. Dù là phục vụ nhu cầu tâm linh hay hoạt động bác ái từ thiện, họ đều phải có sự đồng ý của thế quyền. Đòi hỏi này không xấu, nhưng không cần thiết vì các ngài chẳng bao giờ làm sai điều gì. Nhưng vì muốn áp đặt quyền lực trên linh mục và “bó giò” linh mục được càng nhiều càng tốt mà người ta đã làm như thế. Điều này chẳng làm hại gì được các linh mục, nhưng lại làm cho các ngài khó khăn trong việc phát huy hết khả năng phục vụ, và do đó, làm hại cộng đồng xã hội.

Người ta còn tìm cách đánh đồng giữa hai sự phục vụ, một của các linh mục và một của các quan chức thế tục. Họ dám cho là như nhau. Nhưng sự khác biệt căn bản của hai việc phục vụ, có lẽ, họ chưa khám phá ra. Nó nằm ở chỗ: linh mục coi con người là mục đích cho đời phục vụ, trong khi đại diện những thế lực trần thế chỉ coi con người là phương tiện mà thôi.

Khó khăn thứ ba chính là sự thiếu hiểu biết hay quan niệm sai về thiên chức linh mục. Quan niệm sai vì nhiều lý do, có thể phân ra thành hai nhóm khách quan và chủ quan. Khách quan là vì chưa biết do không được dạy dỗ, hoặc biết sai do dạy dỗ sai; cũng có thể do chưa được gặp gỡ và tiếp xúc với các linh mục, mà nhiều người chẳng biết linh mục là ai và có để làm gì. Chủ quan vì đố kỵ, yếu niềm tin hoặc có ác cảm cá nhân, quyền lợi phe nhóm…

Thật vậy, khi nền giáo dục chẳng đá động gì đến thiên chức linh mục, các cơ quan truyền thông tìm cách nói sai và kết án linh mục, mọi cơ cấu xã hội chỉ nhìn nhận và đối xử với các linh mục như những công dân bình thường… thì một bộ phận rất lớn giới trẻ đã thiếu hiểu biết về linh mục và nghĩ sai về linh mục. Tính đáng tín nhiệm của linh mục đang hoặc bị khai trừ hoặc bị làm tổn thương[6].

Cuối cùng khó khăn lớn nhất là công tác mục vụ của các ngài đối với giáo dân.

Trong công việc mục vụ, sự đòi hỏi của giáo dân đối với linh mục quả là một điều đầy phiền toái. Thực sự, linh mục đang phục vụ cộng đoàn không phải riêng một thứ việc, nhưng là nhiều thứ việc. Bên cạnh đó, giáo dân luôn đòi hỏi linh mục phải đáp ứng một cách đầy đủ cho từng việc họ cần, cho từng giáo dân. Do vậy, nhiều lúc vì muốn được việc, một số giáo dân không thông cảm và thiếu tế nhị nên đôi lúc đã xảy ra những chuyện không hay giữa giáo dân và linh mục. Linh mục là người của công chúng, nhưng thật khó mà đáp ứng, hay sống vừa lòng với hết thảy mọi người được[7]. Cùng một vấn đề, nhưng người này khen hay, người khác chê dở, chẳng khác gì cảnh “làm dâu trăm họ”. Có nhiều nơi, giáo dân thường phàn nàn cha xứ giảng dài, làm lễ lê thê, sống hướng ngoại nhiều hơn, hay nóng nảy, ít thăm hay gặp gỡ giáo dân, có người còn cho “hôm nay ông cha giảng ba dê” nghĩa là giảng dài, giảng dai, giảng dở…Những hoàn cảnh này chính là cơ hội thanh luyện và giúp linh mục thi hành thánh ý của Chúa, như thánh Phêrô nói: “những thử thách đó nhằm tinh luyện đức tin của anh em là thứ quý hơn vàng gấp bội, vàng là của phù vân, mà con phải chịu thử lửa”[8].

Ngoài những khía cạnh khách quan, cũng cần nhận định đôi chút về vấn đề chủ quan. Thật sự ai cũng ngại nói đến những vấn đề mà mình không muốn nói, thế nhưng không phải vì thế mà được phép không nói. Xin nói những gì mắt thấy tai nghe, đồng thời cũng là dịp để người viết suy gẫm về con đường mà mình đang hướng tới. Có lẽ đây cũng là một thách đố lớn cho ơn gọi linh mục! Nói đến linh mục, tôi nghĩ ngay đến vai trò, trách nhiệm và nghĩa vụ của các ngài, đó là: Công bố Tin mừng, cử hành các Bí tích và Á Bí tích, phục vụ cộng đoàn và gặp gỡ mọi người[9]. Nhưng trong thực tế, có đôi lúc, các ngài cáng đáng quá nhiều việc đến nỗi lơ là đời sống thiêng liêng của chính mình, chứ chưa nói đến trách nhiệm cử hành phụng vụ và bí tích cho cộng đoàn. Cũng lắm lúc, các ngài quan tâm đến việc xây nhà thờ, nhà xứ, mua xe hơi, kinh doanh bất động sản…hơn là xây dựng niềm tin và lòng mến cho giáo dân! Nếu cứ mãi như thế thì sứ mạng làm chứng cho Đức Kitô có được chu toàn không? Nếu muối mà nhạt đi, thì lấy gì ướp cho mặn lại?[10].

Tóm lại,  linh mục vẫn là chứng nhân của Đức Kitô. Những ý kiến đánh giá linh mục thế này hay thế kia chỉ là những ý kiến nhỏ, vì vẫn còn đó biết bao linh mục đang sống tốt trách nhiệm làm chứng nhân của Chúa, ngày đêm phục vụ và rao giảng Tin mừng trong nhiều khía cạnh và khả năng. Đức Giêsu, Thầy chí thánh của các linh mục cũng phải chịu thử thách trăm chiều, nhưng vẫn chiến thắng. Giáo hội đã có lúc tưởng chừng như vô dụng, tựa “ngàn cân treo sợi tóc”, nhưng nhờ Thần Khí, Hiền Thê của Đức Kitô vẫn hiên ngang tiến bước. Giáo hội phong phú và phát triển là nhờ sự cộng tác, hy sinh và nhiệt thành của các linh mục tốt lành. Giáo dân được bình an là nhờ các ngài như chỗ dựa và là người trung gian mang ơn phúc của Chúa đến cho họ.

Dựa vào những thuận lợi và khó khăn như vừa nêu trên người viết xin nêu lên một vài giải pháp suy tư về vai trò của người linh mục trong xã hộ hôm nay.

Giải đáp

Những trình bày trên cho thấy vai trò của người linh mục hôm nay đã và đang phải đối diện với những khó khăn. Thế nhưng, không phải vì những khó khăn đó mà Giáo hội đành chấp nhận để cho nhiều người giáo dân đã, đang, và sẽ  liều mình bước vào đời sống đức tin mà chưa được chuẩn bị cách kỹ càng và đầy đủ. Với vai trò và trách nhiệm của một người linh mục, tu sĩ,… đây là lúc chúng ta phải bắt tay vào cuộc, không những chỉ bằng những lời rao giảng, những chương trình mục vụ thiết thực như đã nêu trên, mà còn phải bằng chính cuộc sống mỗi ngày trong đời sống chứng tá.

Chính vì thế người viết xin nêu lên một vài giải pháp như những xác tín về việc xây dựng một hàng ngũ linh mục đạo đức, thánh thiện, sẵn sàng trở nên những mục tử như lòng Chúa mong ước  và loan báo Tin mừng trên cánh đồng truyền giáo bao la như hôm nay.

  • Giải đáp về điều hành giáo xứ và cộng đoàn…

Thiết nghĩ, các cha xứ nên chia sẻ trách nhiệm với hội đồng mục vụ giáo xứ  trong những công việc có thể, không nên “bao cấp” quá nhiều công việc. Làm như vậy, cha xứ sẽ tạo nên mối dây hiệp thông giữa người giáo dân với nhau cũng như giữa họ với người linh mục. Như vậy, giáo dân cảm thấy giáo xứ…như là gia đình của mình và linh mục là người cha trong gia đình.

  • Giải đáp về tài sản của giáo xứ và cộng đoàn…

Theo Giáo luật hiện hành, cha xứ có quyền và trách nhiệm quản trị tài sản giáo xứ. Nhưng thiết nghĩ, cha xứ không nên “bao cấp” trong việc quản trị tài sản giáo xứ…, mà nên chia sẻ quyền và trách nhiệm này với giáo dân trong giáo xứ. Đây cũng là điều mà bộ giáo luật hiện hành mong muốn khi buộc các giáo xứ phải có một hội đồng kinh tế[11]. Do đó, các cha xứ nên giao quyền và trách nhiệm trong việc quản trị mọi tài sản của giáo xứ cho vị thủ quỹ của Hội đồng mục vụ, còn cha xứ chỉ giám sát việc quản trị tài sản giáo xứ của vị thủ quỹ mà thôi. Như thế, cha xứ không bị chi phối bởi những lo âu về tài chính, mà chỉ chú tâm lo việc cai quản, giảng dạy và thánh hóa giáo dân qua những chương trình mục vụ thiết thực.

  • Giải đáp về kỷ luật trong giáo xứ và cộng đoàn…

Kỷ luật cần cho đời sống giáo xứ….nhưng không nên theo những gì Bộ luật cũ mà Bộ luật mới không quy định. Không được “dứt phép thông công” giáo dân trong giáo xứ, và cũng không nên ra hình phạt “cấm chịu các phép bí tích” cho giáo dân. Vì theo tinh thần Bộ luật mới, những điều này không nằm trong quyền hạn của cha xứ. Ngoài ra, các cha xứ cũng không nên tạo cho giáo xứ của mình những quy định không thật sự chính đáng. Điều đó sẽ gây thêm phiền hà và gánh nặng cho giáo dân.

  • Giải đáp trong việc giảng dạy đức tin

Trong khi thi hành nhiệm vụ giảng dạy, các cha nên soạn bài giảng lễ ngày chúa nhật và các ngày lễ buộc cách chu đáo. Bài giảng không được nói lang thang mà nên chú tâm vào đoạn Lời Chúa ngày hôm đó. Còn trong các thánh lễ hàng tuần, các cha cũng nên giảng một chút để giáo dân sống Lời Chúa cả ngày hôm đó. Tuyệt đối không nên dùng Lời Chúa để phê phán, đe dọa, nói cạnh, nói khóe giáo dân. Nên tổ chức các dịp tĩnh tâm, các tuần đại phúc để giáo dân có cơ hội nhìn lại và nâng cao đời sống thiêng liêng của mình….

  • Giải đáp trong việc thánh hóa bản thân và giáo dân

Các linh mục không nên dâng lễ một cách chiếu lệ, qua loa hoặc cho xong việc, mà nên dâng thánh lễ một cách tâm tình và sốt sắng để cho giáo dân, nhất là những người giáo dân trẻ thấy được tính thánh thiêng của thánh lễ, từ đó, họ gắn bó hơn với Chúa Giêsu Thánh thể…

Các cha cũng nên thường xuyên ngồi tòa giải tội, không nên qúa câu nệ vào giờ giấc giải tội mà mình đã đặt ra để la mắng, quát tháo hối nhân, nên có thái độ khiêm tốn, nhẹ nhàng để khuyên hối nhân lần sau đến tòa giải tội vào những giờ đã ấn định. Trong tòa giải tội, không nên dọa nạt giáo dân khiến họ cảm thấy bất an khi ra khỏi tòa giải tội, nhưng hãy lấy tấm lòng mục tử nhân lành mà khuyên bảo hối nhân hướng dẫn đời sống thiêng liêng của họ, đừng giải tội một cách qua loa.

  • Giải đáp về đời sống thiêng liêng

Các cha nên giữ các giờ kinh phụng vụ đầy đủ, thiết tha với việc viếng Mình Thánh Chúa, cầu nguyện và nguyện gẫm Lời Chúa hằng ngày…

  • Giải đáp về đời sống nhân bản

Để trung thành với đời sống độc thân khiết tịnh, các cha xứ nên tiếp xúc có chừng mực với nữ giới và cố gắng làm chủ cảm xúc tính dục của mình; nên xa tránh những tranh ảnh khỏa thân và các tài liệu có tính chất khiêu dâm. Mặt khác, để giữ đời sống độc thân khiết tịnh một cách hữu hiệu hơn, thiết nghĩ các cha xứ nên tránh những lối sống dễ dãi, thoải mái và hưởng thụ. Đây là lối sống phản chứng tinh thần khó nghèo của Tin mừng.

-   Tiếp đến, linh mục nên là những người đi đầu trong việc sống tinh thần khó nghèo Tin mừng. Mặc dù, các cha cần có tiền để lo lắng cho cuộc sống cá nhân của mình, nhưng xin các cha đừng quá nặng lòng dính bén với tiền bạc, đừng chủ tâm tìm kiếm tiền bạc, tích lũy của cải vật chất và tiện nghi cuộc sống. Vì chính tiền bạc, của cải sẽ giết chết lý tưởng dâng hiến trong đời sống ơn gọi linh mục của các cha.

-   Các cha nên có tinh thần sẵn sàng vâng phục người lãnh đạo của mình trong tinh thần đối thoại, nhất là đối với những người lãnh đạo mà mình không thích hay thua kém hơn mình về tuổi tác, trình độ học vấn,…vì khi các cha vâng phục các vị lãnh đạo thì đã nêu gương sáng về đức vâng lời cho giáo dân. Từ đó, mối dây hiệp thông trong Giáo hội được phát triển và liên kết chặt chẽ hơn mọi thành phần dân Chúa.

Kết luận

Những gì được trình bày trên đây khẳng định, vai trò của người linh mục trong xã hội hôm nay là rất cần thiết trong đời sống Giáo hội, bởi linh mục là người coi sóc đàn chiên. Khi lãnh bí tích truyền chức, các linh mục được thánh hiến để tham dự vào ba sứ vụ của Chúa Giêsu Kitô, đó là: ngôn sứ, tư tế và vương đế; đồng thời, được lãnh nhận một phần nhiệm vụ của giám mục, nên các linh mục có vai trò giáo huấn, thánh hóa và cai quản. Tuy nhiên, vai trò của người linh mục hôm nay mang bản chất thánh thiêng nhưng lại được thể hiện qua con người phàm trần nên người linh mục không thể nào tránh khỏi những yếu hèn trong cuộc sống chứng tá của mình. Thánh chức linh mục không hề là một “chiếc đũa thần” hay một phép mầu để một sớm một chiều biến vị linh mục thành một thiên sứ toả ánh hào quang giữa cõi người ta. Bao lâu còn sống trong thế gian, linh mục trước sau vẫn là một con người, với đầy đủ những bản chất “người” như bao nhiêu người khác. Thân phận con người linh mục là thế đấy. Được bao bọc bởi muôn điều thánh thiêng nhưng chính mình, bẩm sinh, lại chẳng phải là thánh. Được trao phó để quản lý những kho tàng quý báu, nhưng bản thân mình lại chỉ như chiếc bình sành mong manh dễ vỡ.

Biết vậy, Bài viết này chỉ mong ước được góp một phần nhỏ vào việc tìm hiểu vai trò của người linh mục, nhằm cho mọi người hiểu hơn về vai trò của các ngài, cũng như những khó khăn, thách đố mà các ngài đang phải đối diện trong cuộc sống hôm nay . Vì lẽ đó,  người viết xin có một vài suy nghĩ, để làm cho sự nhận thức và hiểu biết về vai trò của người linh mục cách thiết thực hơn:

Trong vai trò là người linh mục, chúng ta cố gắng sống những chiều kích hiệp thông với giáo dân, cách riêng với người nghèo nơi mình phục vụ với tất cả ý thức và trách nhiệm.

Trong tư cách là nhà giáo dục đức tin, những người đồng hành thiêng liêng với các bổn đạo, chúng ta cần hỗ trợ hướng dẫn đời sống gia đình bằng những chương trình và kế hoạch mục vụ thiết thực, hữu hiệu và lâu dài, như quan tâm đến mọi người trong đạo cũng như ngoài đạo.

Nhưng vì giới hạn khả năng, về thời gian và tài liệu, bài viết này chưa thể nêu hết và giải quyết rốt ráo được về ý nghĩa thần học và giá trị thiêng liêng mà vai trò của người linh mục đem lại cho xã hội hôm nay. Hy vọng sẽ có cơ hội và có nhiều người cùng thao thức về đề tài này sẽ đào sâu và trình bày kỹ càng hơn, hầu đưa ra những giải pháp cụ thể và hoàn hảo hơn nhằm củng cố cho những xác tín đức tin về Thiên Chức Linh Mục . Đó cũng là ước nguyện và thao thức của bản thân khi viết về đề tài này, chúc cho các linh mục, đặc biệt các linh mục trẻ cũng như những ai đang làm công tác mục vụ thành công trong cuộc sống hiện tại và hạnh phúc trong cuộc sống tương lai./.

 Phêrô  Trần Đình Thuần

 


[1] Linh mục hôm nay được đón nhận nhưng có nhiều thách đố, (không rõ tác giả). Truy cập ngày 29/10/2010. http:/www.tinvui,info/modules.php?name=News&op=viewst&sid=3128.

[2] Linh mục hôm nay được đón nhận nhưng có nhiều thách đố, (không rõ tác giả). Truy cập ngày 29/10/2010.

http:/www.tinvui,info/modules.php?name=News&op=viewst&sid=3128.

[3] Ibid. Truy cập ngày 29/10/2010.

[4] Linh mục hôm nay được đón nhận nhưng có nhiều thách đố, (không rõ tác giả). Truy cập ngày 29/10/2010.

http:/www.tinvui,info/modules.php?name=News&op=viewst&sid=3128.

[5] Linh mục hôm nay được đón nhận nhưng có nhiều thách đố, (không rõ tác giả). Truy cập ngày 29/10/2010. http:/www.tinvui,info/modules.php?name=News&op=viewst&sid=3128.

 

[6] Linh mục hôm nay được đón nhận nhưng có nhiều thách đố, (không rõ tác giả). Truy cập ngày 29/10/2010. http:/www.tinvui,info/modules.php?name=News&op=viewst&sid=3128.

[7] Trung tâm học vấn Đaminh, Nội san giao lưu, Linh mục trước những thách đố của thời đại, số 15, tr.116.

[8] 1Pr 1,7.

[9] Trung tâm học vấn Đaminh, ibid., tr.117.

[10] Mt 5,13.

[11] x. Giáo luật 1983, điều 537.

số lần đọc: 4876
Ý kiến bạn đọc

11 Responses to “Vai trò của người linh mục hôm nay (3)”

  1. Nguoi xa xu says:

    Với tư cách là một Linh Mục của Chúa và Hội Thánh, tôi xin vô cùng cảm ơn tác giả đã có những suy tư, những nhận định thật sâu sắc và thiết thực đặt nền tảng trên Lời Chúa, giáo huấn của Hội Thánh, cũng như trên cách thức ứng xử nhân bản giữa người với người.
    Hy vọng rằng trong tương lai sẽ nhận được nhiều bài viết vô cùng thiết thực và hữu ích của chính tác giả cũng như của nhiều anh chị em khác.
    Nhân đây cũng xin phép tác giả cho tôi được in và photo thành những tập tài liệu nho nhỏ để tiện chia sẻ cho các anh em linh mục khác, cũng như cho các ứng sinh đang trên đường đến với thiên chức linh mục.
    Nguyện xin Chúa Kitô Phục Sinh và Mẹ Maria Lộ Đức gìn giữ và hộ giúp tất cả chúng ta trên từng bước đường ơn gọi của mỗi người.

  2. vu thi mui says:

    Giáo dân có chung một suy nghĩ như thế này: hầu như tất cả các cha phó đều mang dáng dấp của ” mục tử nhân lành như lòng giáo dân ước mong “, nhưng khi làm cha xứ rồi thì có một số Lm lại mang dáng dấp của ” mục tử không nhân lành “mà giáo dân không ước mong. Còn việc Thiên Chúa có ước mong hay không thì đó là việc của Thiên Chúa.
    Tất nhiên không phải việc gì giáo dân cũng đúng, hơn nữa, Lm cũng là con người yếu đuối như bao nhiêu con người khác. Chắc chắn rằng giáo dân lúc nào cũng cần Lm để dễ dàng đến với Chúa hơn và Lm cũng cần có giáo dân để thi hành sứ vụ Lm của mình. Vậy thì, Lm và giáo dân cùng tĩnh tâm suy tư và cầu nguyện cho nhau, để cùng nhờ ơn Chúa soi sáng mà biết việc nào cần phải làm, cho đẹp lòng Chúa và đem lại ơn ích cho những người khác.

  3. Lê văn Nam says:

    Thực ra tác giả bài viết là ai vậy ? Hay là một Mục Tử nhân lành nào đó của Thiên Chúa đã ẩn mình viết lên những hiểu biết của mình cho các Linh Mục trong xã hội hôm nay để mà sửa mình ? Hy vọng qua bài viết này các Cha có cái nhìn thực tế hơn ! Đặc biệt cho Cha già ở giáo xứ tôi, xưa nay ngài thường thích sống đời sống xa hoa thưởng thụ, ít khi quan tâm đến đời sống đức tin của người giáo dân, sinh hoạt các hội đoàn mỗi ngày một đi xuống, kể cả tiền bạc, tài sản và công việc của Ban Hành Giáo ngài chỉ một mình tính toán sắp xếp, ôm đồm tất cả. Như vậy mà vẫn không một ai dám góp ý trao đổi cùng ngài, bởi vì ngài không bao giờ nghe ai ! Mong rằng qua bài viết này cha sẽ nhận ra những sai trái của mình. Tuy nhiên sợ đến lúc nhận ra Cha đã về hưu mất rồi !!!

  4. Tôi là một giáo dân bình thường đang sống trong một giáo xứ phải nói là Xôi Đậu !Cha tiền nhiệm ngài chỉ chăm lo xây cho bằng được ngôi Thánh Đường, mọi việc còn lại để Chúa lo ! Đúng thật ! Cha xứ được Đức Giám Mục sai về để củng cố đoàn chiên bấy lâu nay giống như không có chủ. Ngài thật sự là đấng chăn chiên nhân lành, nhìn vào hình ảnh của Cha lúc dâng Thánh Lễ, lúc tiếp chuyện hoặc khi ngồi vào bàn ăn nhìn những cử chỉ khiêm nhường, nhẹ nhàng và từ tốn của Cha làm tôi liên tưởng đến hình ảnh Chúa Kitô đứng giữa đám đông thấy họ bơ vơ mà chạnh lòng thương, ôi hiền lành và nhân hậu quá ! Lạy Chúa xin cho giáo hội công giáo mỗi ngày càng tăng thêm được nhiều Cha dễ kính dễ yêu như Cha xứ của con để ngài đem ơn rỗi đến cho mọi người .

  5. Long says:

    Xin cho con luôn dấn thân theo Chúa mà không tính toán thiệt hơn, vượt qua mọi nỗi sợ hãi, can đảm lướt thắng những yếu đuối, và biết phó thác trọn vẹn vào tình thương của Chúa.

  6. HuyTâm says:

    Đúng là ngày hôm nay với bao lo toan bề bộn của cuộc sống ;Với bao nỗi thất vọng : không còn biết tin vào đâu.Bỡi lẽ nhan nhãn những chuyện làm cho con người mất niềm tin ;ngay cả việc lạc đức tin . Do đó vai trò của người linh mục hôm nay rất cần thiết trong việc củng cố niềm tin cho giáo dân .Muốn vậy ,linh mục phải là thầy dạy về đức tin mà không phải chỉ là lời giảng mà chính là hành động – Vì hôm nay giáo hội không cần người rao giảng mà cần chứng nhân .

  7. Linh mục không phải là Thánh ,nhưng linh mục phải nên Thánh để chu toàn nhiệm chủ chăn là làm cho giáo dân của mình thánh thiện mà không ai cho kẻ khác cái mình không có bao giờ.

  8. Nhiệt Thành says:

    Có một số mục tử nói: ”Giáo dân chúng nó! Những thằng giáo dân…”
    Hóa ra mục tử cũng gọi thân sinh, anh chị em, họ hàng, thầy cô, ân nhân, bạn hữu của mình là ”chúng, thằng”!
    Nếu giáo dân gọi mục tử như vậy thì xét cho cùng tội của giáo dân nhẹ hơn tôi của mục tử !!!!!!!

  9. phuocfrancis says:

    tôi từng đi là tu nhưng tác giả có bài viết tuyệt đấy.rất hay tôi khâm phục.hy vọng sẻ thức tỉnh được nhiều vị linh mục hôm nay.đó là mong ước của giáo dân con chiên chúa luôn luôn khao khát có nhiều linh mục là mục tử của chúa

  10. phuocfrancis says:

    theo độc giả nhiệt thành nói ở xứ anh linh mục nói vậy.nói giáo dân chúng nó.những thằng giáo dân. ah tại linh mục đang sống với những thằng giáo dân đó mà anh, vậy sao giáo dân ở xứ các anh chị ko gửi thư cho đức giám mục của giáo phận chứ ngài sẻ giáo dục lại đức sống của linh mục đó mà,
    – ở xứ kim lâm nhà tui có linh mục xứ đang trẻ củng hay thích nói giáo dân vậy đó.chuyện đó là bình thường mà

  11. Đình Phan says:

    Tôi có vài người bạn là Linh mục .Mỗi khi gặp nhau cùng anh em , các Ngài rất ngại khi phải nghe anh em gọi các Ngài là”Cha ” – Cứ gọi tên ,hoặc có Ngài thích gọi mầy – tao cho tình cảm như ngày xưa nào . Nhưng khi có ngưới khác các Ngài phải đồng ý cho chúng tôi gọi các Ngài là Cha và chúng tôi phải thế .Thất là tình cảm . Không giống như độc giả Nhiệt Thành và Phức Fr chia sẽ là các Cha đã gọi giáo dân là chúng nó . Ở nơi tôi có Cha LĐ gọi Cha NV là “thằng V ” trước mặt giáo dân . Linh mục hơn giáo dân nhiều về thần học, tu đức ….nhưng còn vế nhân bản?!?!

 

Video

NHIỆM VỤ CỦA KIÔ HỮU TRƯỚC HEROD THỜI ĐẠI MỚI

LỊCH SỬ TU VIỆN THÁI HÀ VÀ VIỆC "MƯỢN" NHƯ THẾ NÀO

NHÀ NƯỚC "CỦA DÂN, DO DÂN VÌ DÂN" - CƯỚP ĐẤT DÂN VĂN GIANG

Tin mới nhất

Youtube