Bạn đọc viết: Đồng cảm, không đồng hành

Bạn đọc viết: Đồng cảm, không đồng hành

Trong hơn năm qua, Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đã trải qua ba sự kiện lớn. Đó là:

1. Ngày Khai Mạc Năm Thánh 25-11-2009 tại Sở Kiện thuộc TGP Hà Nội.

2, Ngày hội thảo được gọi là Đại Hội Dân Chúa tổ chức tại Trung Tâm Mục Vụ Sài Gòn thuộc TGP Sài Gòn.

3. Ngày Bế Mạc Năm Thánh, vừa được tổ chức tại Trung Tâm Thánh Mẫu La Vang 06-01-2011 thuộc TGP Huế.

Có thể gọi đây là ba biến cố vì những sự kiện này đã ghi lại những dấu tích thật đặc biệt trong lòng giáo dân Việt Nam

1. Ngày Khai Mạc Năm Thánh tại Sở Kiện, 25-11-2009,

Có nhiều người bảo tôi: Ngày Khai Mạc Năm Thánh, dù với khẩu hiệu thoạt nghe, thấy rất cao sang, nghi vệ nhưng thật ra, rất mơ hồ, gần như dẫn lối vào ảo giác là: Mầu Nhiệm  Hiệp Thông Sứ Vụ. Đây là ngững chữ ghép không thoát ý. Bởi lẽ, Tôn Giáo (tin có thần linh) vốn dĩ đã là một mầu nhiệm. Nên chữ Mầu Nhiệm ở đây như muốn giới thiệu đến những Mầu Nhiệm riêng của tôn giáo mình thì hơi “bị “dư!  Kế đến, ngay trong chữ Hiệp Thông bao gồm ý là Hiệp Nhất và Thông Công cũng là một mầu nhiệm! Rồi Sứ Vụ nghe ra rất kêu, nhưng không xác định được chủ từ quán tính, nên rất khó xác định được việc làm tốt hay xấu từ hai chữ Sứ Vụ này đem lại.  Và người ta có thể giải thích, suy diễn ra hàng trăm thứ sứ mệnh và nhiệm vụ khác nhau, làm mất hẳn ý nghĩa linh thiêng, tinh thần của Ngôn Sứ. Anh thấy thế nào? Xin nói tiếp đi. Tôi nghe.

Thí dụ như, việc Nguyễn văn Trỗi  ôm bom, nằm dưới gầm cầu Công Lý để chờ xe của bộ trưởng quốc phòng Mỹ đi qua là cho phát nổ cũng là một sứ vụ đấy. Sứ mệnh phục vu đảng, tiêu diệt Công Lý! Tuy nhiên, nếu Trỗi không bị bắt, quả bom có nổ tung thì Trỗi  phải chết mà cái cầu mang tên Công Lý kia  đã chắc gì sập, chắc gì đổ. Mac Namara chắc gì chết?  Như thế, việc làm này chỉ nói lên một cái ý nghĩa duy nhất là Việt cộng phá hoại.  Việt cộng (qua nguyễn văn Trỗi) muốn diệt trừ Công Lý. Nhưng đời nào thành công được? Bởi vì Công Lý là ngàn đời, là vĩnh viễn. Hồ chí Minh sống được 79 năm,  cộng sản Nga đưọc bao nhiêu năm,  rồi cộng sản Việt Nam liệu sẽ tồn tại được thêm mấy  năm nữa đây? Rồi khi Hồ chí Minh lệnh xử tử bà Nguyễn thị Năm, người  đã bỏ ra biết bao nhiêu tiền bạc, công sức để nuôi nấng, bao che cho các tên đầu xỏ cộng sản trong suốt thời kháng chiến, bao gôm từ Minh, Đồng, Giáp, Trinh, Chinh, Hoàn, Thọ… Hay khi Hồ mở mùa đấu tố giết chết hơn 170,000 ngàn người Việt Nam, cũng được coi là một thứ Sứ Vụ đấy! Sứ vụ Vô đạo, bất nhân bất nghĩa.

Rồi Gm Minh, khi đúc kết thư chung chung sau kỳ  đại hội của HĐGMVN/2009, đã công bố một Sứ Vụ của cúa Hội Đồng là : “Các GM yêu thương các LM đến cùng”. Kết qủa, lời công bố  vừa ra khỏi miệng, hai LM ở Quảng Binh, là đồng hương với GM Minh, cùng với giáo dân kéo về Tam Tòa để đòi Công Lý. Công Lý không được sáng tỏ còn bị Việt công, côn đồ nhà nước đánh cho vỡ đầu, nằm bất tỉnh trong bệnh xá. Không biết GM Minh hay HĐ có thực hiện Sứ Vụ của các GM do GM Minh vừa công bố Không?  Hay GM Minh chỉ có Sứ Vụ nói cho… vui, còn việc làm biểu tỏ tình thương yêu với nhau thì được miễn? Theo đó, ngôn từ Sứ Vụ cần phải được dẫn giải thêm việc làm, không thể là ngôn từ chung chung, vì người ta có thể cắt nghĩa theo nhiều khía cạnh mang cái nghĩa khác nhau.

Tuy thế, ở Sở Kiện, dưới sự hướng dẫn, tổ chức của Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, ngày Khai Mạc Năm Thánh đã có hẳn một ý nghĩa linh thiêng, hy vọng, với phong cách uy nghi trọng thể theo lễ nghi của Tôn Giáo. Làm cho mọi ngưòi hiểu ra được Sứ Vụ của Ngày Thánh Thiêng là: Ngưòi công giáo hôm nay phải cùng với dân tộc ( dân tộc  Việt Nam chứ không phải Việt cộng) đi tìm Công Lý, tìm Sự Thật và xây dựng Hòa Bình, An Lạc ở giữa lòng đời trong sự Hiệp Nhất và Thông Công với giáo hội hoàn vũ, cũng như cùng thông công với các Thánh ở trên Trời. Mà một khi muốn đi tìm Công Lý, tìm Sự Thật, tìm kiếm Hoà Bình thì không có con đường nào tốt hơn, hoàn hảo hơn là con đường sống trong tinh thần Tôn Giáo. Cách riêng với người Công Giáo là sống theo Tin Mừng.  Bởi lẽ,  khi con người biết sống trong tinh thần Tôn Giáo là biết tôn trọng Sự Thật, tôn trọng phẩm giá con người. Biết tôn trọng Tự Do, biết tôn trọng Công Lý , biết giữ gìn luân lý đạo đức của xã hội. Với ngưòi công giáo thì họ hiểu rằng, không  có con đường nào tốt hơn cho mình là việc Đồng Hành với Đức Ki Tô. Bởi lẽ chính Ngài là “Đường là Chân Lý và là Sự Sống “ (Yn 14)! Theo đó,  người nào muốn  theo Đức KiTô thì phải biết loại trừ gian dối ra khỏi cuộc sống của mình.

Hãy nhìn về Sở Kiện, ngay  mặt hình thức trong ngày Khai Mạc Năm Thánh đã cho mọi người nhìn ra dấu chỉ của tính Hiệp Thông và trừ khử gian dối. Lá cờ của Hội Thánh Công Giáo đã xuất hiện ở chính đài trong đêm diễn nguyện, canh thức. Và những lá cờ lớn, nửa màu vàng nửa trắng được treo lên cao ở nhiều nơi, như nhắc nhở mọi ngưòi hướng lòng về sự hiệp nhất và thông công với toàn thể Giáo Hội, nhât là trong Năm Thánh. Ăn qủa nhớ kẻ trồng cây và chúng ta, tất cả là chi thể Mầu Nhiệm của Đức Kitô, cũng là chi thể của Giáo Hội nên việc nâng  cao biểu tượng của Tôn Giáo, ở đây,  dù chỉ là một lá cờ cũng sẽ  là mang ý nghĩa này. Kế đến, đây là ngày Thánh Thiêng của tôn giáo, nên cũng chẳng có một quan cán thuộc hàng ngũ chóp bu nào của nhà nước Việt cộng được bước lên lễ đài, đọc diễu văn với những lời khoa trương gian dối.  Theo đó, có thể nói rằng, ngày khai mạc Năm Thánh đã nói lên trọn vẹn ý  nghĩa của người con Chúa là quyết đi theo Đức Kitô trong Sứ Vụ Loan Truyền Ơn Cứu Độ cho muôn dân, trong sự Hiệp nhất và Thông công với Giáo Hội về Mầu Nhiệm Chúa Kitô Nhập Thể và Phục Sinh. Đồng thời giải thoát con người khỏi những ràng buộc của gian dối, tội lỗi.

2. Đại Hội Dân Chúa.

Ngày gọi là Đại Hội Dân Chúa đựợc tổ chức tại Sài Gòn, dưới quyền lãnh đạo của Cụ Hồng y Mẫn (ngôn từ  của Nguyễn thiện Nhân kính gọi các GM và HY/ VN đấy), và Cụ phụ tá Khảm lại khác. Tuy  trong ngày khai mạc và bế mạc, không có cử hành nghi thức trọng thể với dàn kèn đồng khởi xướng bài  “Cùng Nhau đi Hồng Binh ” như các Cụ  đã thử nghiệm trong lễ truyền chức cho 33 vị Linh Mục trước đó. Nhưng cũng có những đại diện của nhà nước Việt cộng tại  địa phương, đại diện trung ương đến đọc điếu văn, chia sẻ.  Đặc biệt là chả nom thấy một  cái lá cờ nửa vàng  nửa trắng nào của “nước” Vatican hiện diện trong cuộc hội thảo này. Nó thiếu hẳn biểu tượng cho một sự Hiệp Nhất và Thông Công với giáo hội hoàn vũ. Thiếu thôi, hy vọng  lá cờ ấy không bị kết án là: “thói đời mang tính đối kháng “ theo lời của cụ HY Mẫn, nên không được trưng bày trong đại hội này.

Dĩ nhiên, Kỳ Đại Hội tuy bao gồm hầu hết các GM và một số LM và đại diện giáo dân các địa phận dự khán thì vẫn không phải là một đại hội khai  mở ra hướng đi cho người công giáo Việt Nam. Lý lo, hướng đi đích thực của người công giáo trên hoàn vũ đã được chính Đức KiTô khai mở ra cả hai ngàn năm trước là  “ Ta là Đường/ là Chân Lý/ và là Sự Sống” rồi. Theo đó, người ta hy vọng kỳ đại hội này, nhờ ơn Chúa dẫn  dắt, các Ngài sẽ cùng với con chiên  nhìn ra xem,  chúng ta có đi đúng theo con đường ấy hay không,  hay là chúng ta đang  ở nơi nào trên con đường hoàn thiện ấy. Hoặc giả, có chỗ nào chệch ra ngoài thì phải đưa ra hướng dẫn, hoặc đi chậm quá thì phải thúc nhau mà tiến cho nhanh nhanh lên, kẻo trễ.

Kết qủa,  chỉ có những bài tham luận vô cùng cao siêu, sâu sắc, đạo đức của các GM đem đến như huấn thị, như kiểu họp ở trên nước Thiên Đàng. Ngưòi ngồi nghe, cũng như những người không được đến tham dự, nhưng được nghe lại thì đều khen hay, khen sâu sắc, cao vợi, nhưng thật ra là như vịt nghe sấm, chẳng hiểu gì và  cũng chẳng đáp ứng được nhu cầu thiết thực trong đời sống sống đạo.  Tuyệt nhiên, chẳng nghe thấy các Ngài nhận định  hay cho con cái thảo luận xem là chúng ta đang ở  đâu trên con đường theo Chúa. Hoặc là có đi sai đường hay không?  Rồi cũng chẳng  ai bàn đến Sứ Vụ của giáo hội phải làm gì? Giáo dân phải làm  gì để góp phần vào việc bảo vệ và tôn trọng Công Lý, Sự Thật và Sự Sống.  Hoặc giả, phải làm gì để bảo vệ luân lý, đạo đức và phẩm gía con người. Kế đến là thảo luận xem việc gia nhập đảng cộng sản của một số LM hay giáo dân có vi phạm vào sắc lệnh  năm 1949 của Đức Cố GH PioXII hay không? Nếu có, hoặc không thì cũng được các Ngài hướng dẫn cụ thể để cho ngưòi giáo dân an vui  mà sống đạo trong thời cộng sản. Không nên tiếp tục để cho giáo dân hoang mang khi có những đảng viên cộng sản hoạt dộng công khai nhưng vẫn giữ chức vụ trọng yếu trong địa phận như  LM  dại diện hay LM chánh xứ một họ đạo.  Đây là sự  nghi kỵ, hoang  mang không cần thiết, cần phải làm sáng tỏ. Tiếc thay, không  một ai nhắc nhở gì đến.

Rồi vào ngày bế mạc, Cụ GM phụ tá Khảm, cũng là trưởng ban thư ký ĐH đọc rõ ràng 10  điểm được đúc kết gọi là sứ điệp của đại hội với lời kết luận như sau:

“Đại hội Dân Chúa Việt Nam kết thúc nhưng lại mở ra cho những bước chân hy vọng, niềm hy vọng được khơi nguồn và hoàn tất nơi Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Tất cả những ý kiến của đại hội sẽ được đúc kết thành những đề nghị, là chất liệu chính của văn kiện hậu đại hội, nhằm đưa ra những định hướng và kế hoạch mục vụ của Hội Thánh Việt Nam trong những năm sắp tới”.

Nói thế là Đại Hội chưa đưa ra một đường hướng nào cả, còn phải chờ  thêm những đề nghị mới có thể đúc  kết, đưa ra “ những định hướng  và kế hoạch mục vụ của GHVN trong những năm tới”.  Tuy nhiên, chẳng phải chờ lâu, hoặc bàn góp thêm ý kiến. Bởi vì ngay sau khi Cụ phụ tá kết lời, thì “đồng chuột” Huỳnh Đảm, Chủ tịch Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam đã đại diện chính quyền lên phát biểu chúc mừng Đại Hội Dân Chúa thành công và làm đúc kết dùm.

Trong phát biểu, Đảm đã nhanh mồm, định ra hướng đi thay cho Cụ phụ tá là kêu gọi người công giáo Việt Nam đồng hành cùng dân tộc (nói ngu bỏ mẹ, có khi nào ngưòi công giáo VN rời bỏ hàng ngũ dân tộc Việt Nam đâu. Người công giáo chỉ không đồng hành với Việt cộng gian dối thôi. Nhưng chúng lại tự vơ vào, hợm hĩnh cho cái đảng gian ác Việt cộng kia là dân tộc và kêu gọi ngưòi công giáo đồng hành với Việt cộng ư?). Kế đến còn lên lớp Đại Hội là mong muốn người Công Giáo tiếp tục thực hiện Thư Chung năm 1980 của HĐGMVN, huấn từ và Sứ Điệp của Giáo Hoàng Bênêđictô XVI gởi HĐGMVN để xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Nhắc nhở người Công Giáo phải thực hiện tốt chính sách pháp luật của nhà nước. Cuối cùng lại lơ láo bôi mỡ chữ nghĩa bảo rằng nhà nước trước sau như một, thực hiện chính sách tự do tín ngưỡng, tôn giáo để tạo điều kiện cho Giáo Hội Công Giáo đóng góp cho đất nước.!  đến kinh.

Nói thế, nhưng việc cụ HY và cụ phụ tá là những ngưòi tạo  ra điều kiện cho Đảm đến đây thực hiện “Sứ Vụ” đúc kết cho đại hội như thế mới là điều đáng kinh hơn nữa. Chỉ tiếc là khi kết thúc đêm hạnh ngộ không có dàn đồng ca cùng ca bài “cùng nhau đi hồng binh” mà thôi!

3. Ngày bế Mạc Năm Thánh tại La Vang.

Ngày bế mạc Năm Thánh có vài ghi nhận đáng chú ý:

  1. Vị chủ địa sở là Cụ TGM Thể, không giữ một vai trò nào trong ngày bế mạc, dù là nghi lễ trong phần đất của mình.
  2. Cụ HY Mẫn cáo bệnh không đến dự.
  3. Cụ TGM Kiệt, không kèn không trống, một mình đến dâng lễ dưới chân mẹ vào ngày Đầu Năm Mới.
  4. Cụ GM Nhơn thuộc TGP Hà Nội nhưng bao dàn từ đầu chí cuối.
  5. Cụ chủ tịch Nhơn kính cẩn  nghiêng mình trước tên vô thần để đeo vòng hoa…. (hoa gì nhỉ) cho phó thủ tướng việt cộng việt cộng Nguyễn Thiện Nhân.
  6. Việt cộng Nguyễn thiện Nhân được mời  lên “ tòa giảng:” tuyên truyền láo lếu là có tự do tôn giáo tại VN  và hiểu thị người công giáo phải yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa theo tinh thần của tin vui,  là điều tắc trách nhất của ban tổ chức, mà Cụ GM Nhơn phải chịu trách nhiệm.

Nhớ lại câu chuyện giáo dân thuộc nhà thờ lớn Hà Nội, cùng với vị TGM ở đây, Ngô Quang Kiệt, cùng nhau tiến lên trong lời  kinh nguyện,  quyết đi theo con đường của Thầy chí Thánh đã khai mở xưa kia là bảo vệ Chân Lý, Sự Thật và Sự Sống. Nhưng gặp sự công phá mãnh liệt của những kẻ gian dối, từ viên thủ tướng Việt cộng cho đến những khuyển mã, trong vụ việc Toà Khâm Sứ, Linh Địa Thái Hà. Giữa lúc lời kinh không ngừng, bước chân tìm Công Lý và Sự Thật không lui, hàng triệu triệu đôi mắt đều đổ dồn, về Đại Hội của HĐGMVN tại Xuân Lộc. Ngưòi người trông chờ một thái dộ, dù nhỏ, hay chỉ là một tiếng nói tích cực của HĐ sẽ đem lại an bình cho những ngưòi đang lên đường vì niềm tin ở Hà Nội.

Kết qủa, cụ chủ tịch HĐ là GM Nguyễn văn Nhơn đã làm cho mọi người  choáng váng khi dẫn đoàn đại biểu của HĐ gồm cụ HY Mẫn, cụ GM Chương, cụ TGM Thể, từ Xuân Lộc ra Hà Nội “diện kiến” thủ tướng Việt cộng Nguyễn tấn Dũng với lý do: Nhân tiện sau kỳ họp nên đến thăm xã giao. Nhưng sự thật có lẽ không phải như thế.  Ngay cái lý do “nhân tiện” này đã là một cách nói dối! Bởi vì, ĐH không họp ở gần Hà Nội như Hải Phòng, Thái Bình, Phát Diệm, hay Bắc Ninh… nên không thể có câu nhân tiện được. Rồi sau khi nghe “bài lên lớp” của Dũng, cụ chủ tịch Nhơn đã  nói: “Đó không phải là chủ trương của GH”. Câu nói làm mọi người hoang  mang và không biết là chữ “đó” ở đây thay thế cho hoạt động nào đang diễn ra ở Hà Nội?  Có phải chăng việc đi tìm Chân Lý, Sự Thật và bảo vệ Sự Sống trong Hòa Bình không phải là chủ trường của GHVN? Hay việc tụ họp để cầu nguyện tập thể như thế không phải là chủ trương của Giáo Hội?

Khi giáo dân còn đang thắc mắc, trên đài  lại cho chiếu cảnh việt cộng NT Dũng đến thăm tòa GM Đà Lạt với đội múa thiếu nhi dàn chào. Việc đón tiếp này  có lẽ không bất ngờ . Nhưng câu nói bày tỏ tâm tình của  Cụ sau đó đã “ dội nước”  vào những sinh hoạt đương thời của TGM Kiệt và giáo dân Hà Nội là Cụ chỉ đồng cảm, không đồng hành với họ!  Thế là trọn nghiã. Câu nói này, cùng lúc hủy diệt niềm tin của mọi người đặt vào Cụ và HĐ, nhưng  lại đồng thuận với nhà cầm quyền cộng sản trong những thủ đoạn để loại trừ TGM Kiệt ra khỏi Hà Nội và đưa cụ CT về đây.

Nói cho ngay, niềm tin, hy vọng của người dân Chúa đặt vào Hội Đồng qua vai trò của cụ chủ tịch Nhơn vốn đã chẳng có nhiều. Nếu có chút đỉnh thì nay thành tương! Chấm hết. Thay vào đó là nhiều câu hỏi về những việc làm vẻ như khuất tất của Cụ GM Nhơn được đặt ra là: Có phải vì cái ghế Hà Nội  to qúa ước mơ nên cụ phải dùng khổ nhục kế? Có phải vì ý “bề trên” Dũng mà Cụ bất chấp hậu qủa của những lời nói ấy?  Hay là cụ muốn áp dụng sách lưọc bạo lực cách mạng, thà mất lòng dân được lòng đảng? Hoặc Cách nào cũng được miễn là Cụ đạt ý đồ về được Hà Nội? Hỏi như thế là chẳng một người nào tin Cụ nhận lời về Hà Nội là do Ý Chúa.  Ngoại trừ cái nghĩa “Ý Chúa” cũng được định nghĩa cho cái hôn của Giuda thì không kể!

Rồi ở một  phía khác, lại có những câu hỏi là:  Nếu như cụ chủ tịch chỉ đồng cảm, không đồng thuận (không đồng hành) với  đoàn chiên theo Đức Kitô trong sứ mệnh bảo vệ Chân Lý, bảo vệ Sự Sống thì Cụ sẽ đồng thuận, đồng hành với ai? Hoặc giả, nếu cụ chỉ đồng cảm, không đồng hành với dân Chúa trong lời kinh Hoà Bình để  đi tìm Thiên Chúa là Đường là Chân Lý, là Sự Thật và là Sự Sống thì Cụ đồng hành với  ai và đi tìm cái gì ?

Lúc trước, hỏi thế người ta còn sợ oan cho Cụ. Nay thì câu hỏi ấy đã rõ ràng hơn. Cụ không đồng hành với dân Chúa ở Hà Nội trong những vụ việc đi tìm Công Lý, Sự Thật và Hòa Bình ở Thái Hà , Tòa KS. Cụ không đồng hành với Đồng Chiêm trong sự việc giáo dân lấy máu bảo vệ Đức Kitô, bảo vệ cây Thánh giá của Ngài bị nhà nước Việt cộng đập phá. Cụ cũng không đồng hành với anh em ở Tam Tòa , Loan Lý, Cồn Dầu là vì Cụ phải đồng thuận, đồng hành với nhà nước Việt cộng để nắm lấy cái ghế Hà Nội theo ý của  nhà nước thôi. Nếu không vâng “Y Chúa” NTDũng, NT Thảo,  thế kỷ nào Cụ về được Hà Nội? Thông cảm đi!

Nhưng nhà nước Việt cộng là một tập thể như thế nào mà cụ GM Nhơn lại đồng thuận, đồng hành với chúng trong mưu toan đầy TGM Kiệt ra khỏi Hà Nội?

Mọi người dân Việt Nam đều biết đây là một tập thể bạo ác, gian dối, cướp của giết  người. Nó là một tập thể  đã phá nát nền luân lý đạo đức của  xã hội và gia đình Việt Nam. Mọi người đều muốn tiêu  diệt nó nhưng  thời cơ chưa sẵn. Nói thế có oan cho đảng  và nhà nước Việt cộng ta không?

Tôi không biết là có bị oan hay không. Tôi chỉ xin trích lại một số những tuyên bố, những nhận định của những nhân vật từng lãnh đạo thế giới cộng sản, từng là những thành viên cao cấp của hệ thống cộng sản Liên sô, nơi đẻ ra  và là thầy của đảng cộng sản Việt Nam. Hay những người từng bị kìm kẹp sống dưới cái chế độ vô luân ấy nửa đời người như:

Thủ tuớng Đức, người đã sống  gần nửa đời ở Đông Đức:Cộng Sản đã làm cho người dân trở thành gian dối.
Tổng thống, thủ tướng đương nhiệm Nga, cựu trùm  mật vụ KGB , Vladimir Putin: Kẻ nào tin những gì Cộng Sản nói, là không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời của Cộng Sản, là không có trái tim

Tổng Thống Nga, nước lớn nhất và quyền lực nhất trong liên bang sô viết trước kia:  Boris Yeltsin: Cộng Sản không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải nó

Tổng bí thư đảng cộng sản Liên Sô  Mikhail Gorbachev: Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng Cộng Sản. Hôm nay tôi đau buồn mà nói rằng: Đảng Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá

Đức Dalai Lama: Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng đôc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời

Chỉ bấy nhiêu, đủ chứng minh sự nhận định của người dân Việt Nam về tập đoàn Việt cộng là không sai nhầm. Tuy thế, vẫn có kẻ lợi dụng danh nghĩa tôn giáo, đi theo chúng để kiếm phần bổng lợi vinh hoa. Cụ GM Nhơn, có là thí dụ hay không? Rất khó trả lời, nhưng cụ  bảo về Hà Nội là theo Ý Chúa thì có lẽ đứa trẻ con cũng khó đồng cảm với, nói chi là người có trí khôn!

Tuy thế, lúc trước người ta chỉ nhìn những sự kiện để thấy, để diễn là có sự đồng hành giữa nhà nước và Cụ GM Nhơn. Nay thì chính Cụ GM Nhơn đã công khai hóa việc đồng hành với Việt cộng, (mà  Việt cộng thì đồng nghĩa với gian dối) , trước toàn dân thiên hạ. Cụ trịnh trọng  dẫn một trong những kẻ lãnh đạo, đại diện cho cái tổ chức vô thần gian dối ấy lên lễ đài trong ngày đại lễ Bế Mạc Năm Thánh, là ngày Thánh Thiêng, hoàn toàn mang tính tôn giáo của Giáo Hội, không có dính dáng gì đến nhà nước. Đã thế, đích thân Cụ kính cẩn nghiêng mình để đeo vòng hoa mừng cho NT Nhân, rồi mời Y ngồi nơi cao. Cao và trước cả những Vị GM Đạo Hạnh khả kính của Việt Nam.  Từ dưới nhìn lên,  mọi người đều thấy gian ác được đặt để lên trước đạo đức. Che khuất đạo hạnh. Có người muốn đưa mắt nhìn Mẹ để chia xẻ nỗi đau, lại nhìn thấy mặt kẻ gian ở đó, nên nén lòng quay đi và nhớ đến cuộc kiệu hoa ở Dị Nậu thuộc quyền Cụ GM Chương với cái hình đầu lâu của Hồ chí Minh hôm nào!.

Dù không chủ quan, tôi tin rằng tất cả các GM Việt Nam đều thấy đau  đớn và thổn thức ( tủi nhục) vì chuyện đặt để này, ngoài trừ một vài vị đồng hành với Cụ Gm chủ tịch mà thôi. Bởi vì các Ngài thay vì thấy được niềm vui, phấn khởi của đoàn dân Chúa trong ngày Đại Thánh. Chẳng ngờ, gian ác đã che  khuất ngay trước mặt.  Thật vậy, có hàng ngàn, hàng vạn giáo dân đến đây, nhưng có ai muốn đến để nhìn mặt những quan cán cộng của nhà nước đâu? Họ muốn đến bên Mẹ La Vang để to nhỏ lời kinh với Mẹ. Nói cho mẹ nghe những đau thương khốn khổ của dân nước Việt nam. Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt Nam… Nhưng có ai ngờ cụ GM Nhơn lại  bắt họ phải nhìn và phải nghe những lời “ giảng”  gian dối của kẻ vô thần ở ngay từ trên tòa giảng, là nơi chuyên chở, phụng vụ Lời Chúa, ở tại Linh địa La Vang này. Hỏi, còn uất nghẹn nào hơn mà Cụ chưa dành cho người giáo dân công giáo Việt Nam hay không?

Trước đây, cha ông họ chạy trốn vào đây để nhờ Mẹ che chở, giữ họ thoát khỏi tay những  bạo chúa, gian ác  Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức. Nay thầm kín trong lòng, họ cũng đang thân thưa với Mẹ như thế. Xin Mẹ đoái thương và cứu giúp Việt Nam thoát khỏi nạn cộng sản vô thần, gian dối. Nhưng Cụ GM Nhơn lại hiên ngang dẫn những kẻ đang phá nát niềm tin tôn giáo  ấy đến tận nơi đây để tìm  diệt niềm tin của họ thì  hỏi rằng dân Chúa còn biết đi đâu để tìm được sự Bình An? Tôi tin rằng  hàng trăm ngàn người có mặt ở đó là hàng trăm ngàn người thấy ứa gan, chướng tai gai mắt.  Thánh lễ Bế Mạc Năm Thánh sẽ mang ý nghĩa gì đến trong lòng những người dân khốn khổ kia?

Có người lại hỏi, không biết GM Nhơn đã nghĩ gì khi mời một kẻ vô thần đến nơi tôn nghiêm là Linh Điạ Đức Mẹ LaVang để phát biểu những lời gian dối trong ngày Bế Mạc Năm thánh? Có phải là ngoài sự việc đền ơn vì đã được về Hà Nội. Cụ GM Nhơn còn phải đáp ứng lời yêu cầu của Nguyễn thiện Nhân trước đây nhắn gởi đến HĐ  trong cuộc gặp  gỡ với cái gọi là Ủy ban  Đoàn kết Công giáo, một tổ chức cánh tay của đảng do các đảng viên Huỳnh công Minh, Nguyễn công Danh, Vương Đình Bích, Phan khắc Từ… điều hành, là muốn gặp gỡ các GM Việt Nam chăng? Hơn thế, còn phải đồng hành, tiếp tay với nhà nước tuyên truyền gian dối cho giáo dân ngay từ trên tòa giảng là nhà nước này có chính sách tự do tôn giáo và tôn trọng Công Lý và Sự Thật?

Đăc biệt, đây là dịp lễ lớn, Cụ có Sứ Vụ phải đánh bóng cho chế độ gian dối này trước mặt đặc sứ Tòa Thánh, cũng như trước sự hiện diện của một số phái đoàn tôn giáo bạn?

Nếu đúng như thế, không  biết còn bao nhiêu việc Cụ “ mắc nợ ” nhà nước này mà chưa làm xong? Điều  thắc mắc ấy thì không ai biết, trừ ra cụ. Tuy nhiên, đề nghị với Cụ nên kín đáo một tý. Thí dụ như, làm riêng cho phái đoàn của NT Nhân một cái đài cánh, cao hơn hay thấp hơn cũng được và để sẵn cái bục đứng và Micro ở đó cho Nhân phát biểu cũng là trịnh trọng rồi, lại ra vẻ có đối thoại. Ai đời lại đeo hoa vào cổ, mời y  ngồi  ngay trên lễ đài chính,  trước mặt các GM VN là thế nào. Đặt kẻ vô thần gian dối lên ngồi trước  cả hàng GM Việt Nam đức cao, đạo trọng như thế có là  bỉ mặt cho các GM VN hay không ?

Hay Cụ  muốn thực hiện tiếp công tác “Rán thịt heo bằng mỡ heo” của chúng. Ai cũng biết, suốt trong thời bị bách hại dưới những triều bạo ác Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức, giáo dân và hàng  giáo sỹ Việt Nam không rời lấy nhau nưả bước. Trái lại, ôm lấy nhau. Chết cùng chết. Sống cùng sống trong đức tin. Trải qua thời bách hại, người công giáo còn sống. Hơn thế, công giáo Việt Nam trưởng thành hơn. Các cơ sở từ nhà thương trường học viện tế bần, cô nhi viện mọc lên ở khắp nơi, góp bàn tay thực tế vào việc xây dựng xã hội. Công lao ấy chắc không nhỏ.  Rồi đến năm 1954, cuộc di cư vĩ đại từ miền bắc vào nam như một dấu chỉ của người công giáo từ bỏ tà thần cộng sản. Những người còn ở lại, không phải là không có điều kiện, đã chấp nhận một cuộc sống  bị trả thù đáng ghê tởm bởi cái chế độ bạo tàn này. Hầu như tất cả mọi cơ sở của tôn giáo, có đến hàng ngàn cơ sở, chứ không phải chỉ có hai mảnh đất ở TKS và Thái Hà bị chúng cướp giật. Nhưng các tôi tớ của Chúa là Đức cố HY Trịnh Như Khuê, Trịnh văn Căn, Các cố GM Đinh Đức Trụ, Nguyễn Năng Tĩnh, Lê Đắc Trọng… đã can trường cùng với đoàn chiên sống chết bên nhau.  Theo đó,  Niềm tin tuy gặp khó khăn, thử thách, nhưng không bao giờ có dấu chỉ của phân chia.

Nay, hơn 30 năm sau ngày 30-4-1975, mọi người đều biết, Giáo Hội công Giáo Việt Nam đang phải đồi đầu với một chiến dịch tiêu diệt người công giáo một cách rất tinh vi và độc ác. Sách lược “lấy mỡ heo rán thịt heo”! Muốn phá đạo, không có cách nào tốt hơn là dùng chính người có đạo. Chúng cố chen một bàn chân vào tổ chức của giáo hội VN qua cái gọi là “ủy ban đoàn kết Công giáo” của những kẻ sống nhưng dấu mặt Huỳnh Công Minh, Trương bá Cần, Vương Đình Bích, Phan Khắc Từ,  Nguyễn công Danh… trở thành những con thò lò chạy cờ cho cuộc xâm thực công giáo của  nhà nước Việt cộng.

Từ những con thò lò này, Việt cộng đã mớm mồi, cài cắm vào một số vị trong hàng ngũ GM Việt Nam từ tư  tưởng đến hành động, phải đồng hành với nhà nước thay vì phải bảo vệ tính độc lập của Tôn Giáo trước những mưu toan chính trị. Kết qủa của kế sách: Rán thịt heo bằng mỡ heo đã thành công xuất sắc với vụ việc GM Nhơn  đánh bật TGM Ngô Quang Kiệt, một tôi trung bảo vệ Sự Thật, Công Lý và Sự Sống của Chúa  ra khỏi Hà Nội. Tạo nên một vết nứt đau thương cho Giáo hội Công giáo Việt Nam. Vết nứt này không dừng lại ở đây. Bởi vì người công giáo Việt Nam sẽ bắt đầu sợ và dần xa lánh những việc làm đầy khuất tất của GM Nhơn và một số vị đồng hành với GM Nhơn. Sự phân hóa là khó tránh. Khi ấy thật là tủi cho mỡ mà cũng tội cho thịt!

Về phía Việt Nam đã thế, Cụ GM Nhơn còn làm xấu hổ lây cho ĐHY khi Ngài đến thăm La Vang và Hà Nội. Tại La Vang, Đặc Sứ của ĐTC gởi đến để Dâng Lễ Bế Mạc Năm Thánh, nhưng không có lấy một cái lá cờ nào của Hội Thánh được kéo lên để chào  mừng vị đại diện này. Tại sao lại như thế nhỉ? Ngày Việt cộng đón tiếp Tổng Thống Bush, Hilary Clinton,  cờ Mỹ bay dọc trời có ai dám bắt  người cầm cờ Mỹ đâu. Tại sao, trong Ngày Bế Mạc Năm Thánh, ngay trong khuôn viên của La Vang, cũng không có lấy một  biểu tưởng của sự Hiệp Nhất và Thông công với Giáo Hội hoàn vũ được treo lên? Có phải vì đó là cờ của “nước” Vatican, một thế lực thù nghịch với chế độ cộng sản chăng?  Nếu phải thì cũng không phải là  một thế lực thù địch với người công giáo Việt Nam.

Một điều thành thật nhất tôi xin thưa với Cụ GM Nhơn là: Không có nước Vatican, không có chủng sinh tên  gọi Nguyễn văn nhơn, cũng không có LM Nguyễn văn Nhơn và sẽ không bao giờ có GM Nguyễn văn nhơn. Xin cụ chủ tịch, cụ HY Mẫn, Cụ GM Chương, Cụ GM Đọc, cụ GM Minh nhớ cho là, Mũ Gậy và phẩm phục các Cụ đang mặc trên người là phẩm phục của Nước Vatican ban cho các Cụ đấy. Không phải do nhà nuớc Việt cộng ban tặng đâu. Xin các Cụ đừng làm cho Tòa Thánh hiểu nhầm người công giáo Việt Nam  vô ơn đến như thế!

Rồi ở Hà Nội, ngay từ khi về Hà Nội,  Cụ GM Nguyễn văn Nhơn đã vào nhà thờ bằng cổng hông. Nay lại đưa Đức HY đi vào cổng hậu của TGM. Lý do, GM Nhơn phải che đậy sự thật. Không đám để cho phái đoàn vào bằng cổng chính vì sợ phái đoàn sẽ nhìn  thấy những hàng  biểu ngữ, băng rôn được giơ lên cao từ những cánh tay của những người giáo dân thiết tha đi tìm Công Lý, tìm Sự Thật và Hoà Bình, mà trong đó có một câu hỏi rất thực là : “Em ngươi đâu?” được nêu lên. Có lẽ cho đến chết, cụ GM Nhơn cũng không dám trả lời cho câu hỏi này. Buồn thay!

Con Thuyền Giáo Hội Việt Nam sẽ đi về đâu?

Câu trả lời được khẳng định là: Đức tin của người công Giáo Việt Nam đã và muôn đời được đặt trọn vẹn vào Đức Kitô, Đấng là Đường là Chân Lý và là Sự Sống.  Và đặt lòng trung thành của mình vào với các giáo huấn Tông Truyền của Giáo Hội, đặt dưới quyền cai quản của Đức Thánh Cha tại Roma. Như thế, đức tin của họ không đặt vào Cụ GM Nhơn, Cụ HY Mẫn, hay các cụ GM Đọc, GM Minh, GM Chưong… Trường hợp các Cụ còn Đồng Thuận, Đồng Hành với bước đi của Con Thiên Chúa, giáo dân với lòng trung tín với những giáo huấn của Giáo hội vẫn sẽ cùng đi chung đường với các Cụ. Nếu như các cụ muốn bẻ lái con thuyền giáo hội Viêt Nam đi theo chiều hướng gian  dối của xã hội chủ nghĩa để các cụ được vinh hoa thì dĩ nhiên, chẳng một người giáo dân chân chính nào đi theo các Cụ. Và cái vinh hoa trần thế các Cụ mặc lên người chẳng kéo dài mấy nỗi. Bởi lẽ, chế độ và xã hội cộng sản đã bước vào những ngày tàn cuối cùng. Cỏ lùng cũng sẽ bị đốt hủy đi cùng với mùa gặt lúa.

“ Sự hy sinh của Đức TGM Kiệt thật là vô cùng cao quý, Vì nếu Ngài không đi, thì không biết giáo hội Việt Nam bây giờ đã ra sao” Lời của GM hưu Bùi Tuần, một trong hai vị GM VN đeo huy chương Hc Minh trên ngực, chứa ẩn nhiều ý nghĩa? Trong đó có cả sự đấm ngực ăn năn vì đã hiệp thông ( hiệp nhau, thông đồng) “ bức” ĐT Kiệt phải ra đi. Nhưng cũng có chút vui  gượng vì giáo hội chuyển hóa, tạm thời yên ổn theo chiều đồng hành với nhà nước (chiều cho qua chuyện?). Nghĩa là tạm vui mừng vì những Tôi Trung phải ẩn nhẫn để Giáo Hội không bị phân tán ra làm hai, làm ba?

Nhưng với tuyệt đại đa số giáo dân, câu nói ấy lại mang một ý nghĩa khác. Y nghĩa  mà chính Đức KiTô đã phán bảo rằng : “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất, không chết đi, nó vẫn trơ trọi một mình; nếu nó chết đi, nó mới sinh thêm nhiều hoa trái”. (Yn 12,24). Điều  ấy khẳng định,  hạt lúa (tinh thần) Ngô Quang Kiệt đã gieo vào lòng đời, sẽ còn mãi  mãi sống trong dòng lịch sử, không phải chỉ với Giáo Hội công giáo, nhưng là trong lòng dân tộc Việt Nam này nữa.  Cỏ lùng có bị gieo trộm vào ruộng lúa thì đến mùa gặt cũng bị loại ra và đem đốt đi!

Bảo Giang

số lần đọc: 7816
Ý kiến bạn đọc

18 Responses to “Bạn đọc viết: Đồng cảm, không đồng hành”

  1. [...] Nguồn: NVCL Categories: Bình Luận, Công lý và Sự thật, Giáo dân lên tiếng, Tin Giáo Hội Việt Nam LikeBe the first to like this post. Phản hồi (0) Trackbacks (0) Để lại phản hồi Trackback [...]

  2. Mai says:

    LỖI TẠI TÔI MỘT PHẦN

    Thú thật tôi không hề có ý “phủ nhận” Giáo hội “Thánh thiện và Tông truyền”, nhưng bên trong sự “Thánh thiện và Tông truyền” lại có rất nhiều vấn đề mà hôm nay, trong những biến cố đã và đang xẩy ra nơi Giáo hội Việt Nam của chúng ta mà nhường như các người có trách nhiệm trong Giáo hội Việt Nam cố ý “ngẫn ngơ”, vì thế chúng ta cùng nhau vào sâu bên trong sự “thánh thiện” để tìm hiểu một vài trường hợp trong cái thế giới huyền nhiệm này.

    Là một người Kitô hữu tôi rất lấy làm vinh dự, vì đạo Công giáo của chúng ta có rất nhiều vị thánh, đặc biệt là các vị thánh “tu dòng”, những vị thánh một đời đã vì Chúa nên đã bước qua được “cửa ải dòng tu” cũng chỉ là nhờ yêu Chúa hết linh hồn, hết trí khôn. Nhưng thử hỏi nếu lấy tổng số những tu sĩ tu dòng đem so sánh với những con số tu sĩ tu dòng được Giáo hội phong thánh thì chúng ta thấy các vị thánh mà Giáo hội gặt hái được “quá ít ỏi” trong các trường đào tạo sự thánh thiện này. Vì sao vậy? Khi chúng ta nói làm thánh thì nghe dễ lắm, nhưng thực tế sống thánh trong một số dòng tu thì thật là khó biết chừng nào nếu ai đó đã từng đi tu thì hiểu rõ.

    Các giáo dân thường xem các Cha, các thầy là người “tốt lành” là người của Chúa. Điều đó cũng đúng thôi ? nhưng có một điều giáo dân không suy được những người mà họ cho là có một đời sống tốt lành, thánh thiện lại còn mang trong thân xác tội lỗi đầy dẫy của họ những yếu đuối của kiếp người. Vì vậy không lạ gì đi tu rồi mà vẫn còn: tranh chấp địa vị, cao thấp, được kính trọng và không được kính trọng…

    Xưa thánh Bênadetta cũng chỉ vì Được Đức Mẹ ban cho nhiều ơn, nên sau này khi vào dòng tu chị chịu nhiều sỉ nhục bởi các chị em cùng dòng, nhưng lúc nào Tràng hạt Mân Côi cũng là niềm an ủi của Chị. Còn chị thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu: thay vì được chị em ghim kim vào áo thì người ta lại cố ý ghim kim vào vai của Chị. Ông thánh Bất Đắc Dĩ cũng vậy: chỉ vì sự thánh thiện tỏ ra bên ngoài thân xác, ấy mà ngài phải chịu xiềng xích vì người ta cho rằng ngài bị ma quỉ nhập. Và còn rất nhiều vị thánh khác cũng cùng chung số phận (xin các bạn đọc sách: “Những trái khuấy và đôi lời góp ý về đời sống tu trì” thì sẽ hiểu rõ phần nào những mặt trái của đời sống tu trì).

    Vì sao trong Giáo hội, trong một dòng tu thường là rất đông người nhưng chỉ có một vài vị được phong thánh? Chả có gì khó hiểu. Nhà tu thường quang niệm “là thánh” thì điều đó là do Chúa ban, nhưng thực chất vị thánh đó trước hết phải có một quả tim “không chia sẻ” cho ai ngoài một mình Chúa. Dù đời sống tu của họ có gặp bao thử thách, đau khổ cam go, không phải do người ngoài đem lại, nhưng chính những người cùng sống, và các vị có bổn phận chăm sóc linh hồn họ đã gây nên, nhưng điều kỳ diệu là tình yêu Chúa của các vị thánh trước sau vẫn như một. Có thể nói được rằng: nếu cả một cộng đoàn tu đều có một đời sống, có một quả tim “không chia sẻ” cho ganh tị, tranh chấp… như các vị thánh thì chắc chắn Giáo hội mình thật là “Thánh thiện và Tông truyền”.

    Không phải trong Phúc Âm Chúa đã từng nói: “Hãy trở nên như trẻ nhỏ để được vào nước trời” đó sao. Trẻ nhỏ thì làm gì biết: ganh tị, tranh chấp… vì thế chúng mới được vào. Thật là ứng nghiệm cho Lời Chúa nói năm xưa về những gì mà con người nhân loại “cầu vinh” cho nhau:

    “Khốn cho các ngươi, hỡi các kinh sư và người Pharisêu giả hình! Các người xây mồ cho các ngôn sứ và tô mả cho những người công chính” (Mt 23, 29).

    Thưa các bạn! Các bạn đừng cho rằng tôi “dám nói sự thật” nhé. Không đâu, không phải chỉ có một mình tôi đâu, mà trước tôi thời 12 tông đồ tiên khởi đã có người dám nói sự thật rồi kia mà!

    Không phải Thánh Phaolô đã từng chỉ trích thánh Phêrô là gì?
    “Nhưng khi ông Kê-pha đến An-ti-ô-khia, tôi đã cự lại ông ngay trước mặt, vì ông đã làm điều đáng trách. Thật vậy, ông thường dùng bữa với những người gốc dân ngoại trước khi có những người của ông Gia-cô-bê đến; nhưng khi những người này đến, ông lại tránh né và tự tách ra, vì sợ những người được cắt bì. Những người Do-thái khác cũng theo ông mà giả hình giả bộ khiến cả ông Ba-na-ba cũng bị lôi cuốn mà giả hình như họ.

    Nhưng khi tôi thấy ông ấy không đi đúng theo chân lý của Tin Mừng, thì tôi đã nói với ông Kê-pha trước mặt mọi người: “Nếu ông là người Do-thái mà còn sống như người dân ngoaị, chứ không như người Do-thái, thì làm sao ông lại ép người dân ngoại phải xử sự như người Dothái ?” (Gl 2 11-14).

    Nếu các bạn đã đọc qua đoạn Kinh Thánh mà tôi đã lược trích ở trên, thì lẽ tự nhiên các bạn sẽ trách tôi, nhưng trước hết xin trách người đã “làm cớ” cho tôi trước đã, rồi hẵn trách tôi nhé ! Chúa đã nói: “Gương xấu thì không thể không có, nhưng khốn cho kẻ đã gây ra gương xấu”. Chúa còn bảo và dạy tôi rằng:

    “Anh em hãy coi chừng các ngôn sứ giả; nhưng bên trong, họ là sói dữ tham mồi. Họ đội lốt chiên mà đến với anh em; nhưng bên trong, họ là sói dữ tham mồi” (Mt 7, 15).

    “Cứ xem họ sinh hoa quả nào, thì biết họ là ai. Ở bụi gai, làm gì có nho mà hái? Trên cây găng, làm gì có vả mà bẻ? Nên hễ cây tốt thì sinh quả tốt, cây xấu thì sinh quả xấu” (Mt 7,16-17).

    Thưa các bạn! ngày nay sự dữ nói trên đã và đang lan tràn ra khỏi “cửa ải” của một số dòng tu, từ một số “mục tử” để đi thảm sát những con chiên không “tì tích” ở Việt Nam rồi đó. Nếu các bạn không chịu lấy “cờ đỏ” mà dán lên cửa sổ nhà mình như thời Cựu Ước dân Do thái phải lấy máu chiên để bôi lên cửa sổ nhà mình, thì gia đình các bạn sẽ lãnh đủ hậu quả từ các mục tử đó nha.

    Phải chăng đã đến “thời” giáo dân thanh lọc cỏ lùng ra khỏi lúa ?
    “Bấy giờ, hai người đàn ông đang làm ruộng, thì một người được đem đi một người bị bỏ lại; hai người đàn bà đang kéo cối xay, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại” (Mt 24, 40-41).

    Thưa các bạn! Để tạm ngưng cho bài chia sẻ tôi xin mượn Lời Chúa sau đây để kết thúc bài này:
    “Vậy anh em đừng sợ người ta! Thật ra, không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ hiện, không có gì bí mật, mà người ta sẽ không biết. Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng” (Mt 10, 26-27).

    “Anh em phải coi chừng những ông kinh sư ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng. Họ ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi cỗ nhất trong đám tiệc. Họ nuốt hết tài sản của các bà goá, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ. Những người ấy sẽ bị kết an nghiêm khắc hơn” (Mc 12, 38-40).

    Nguyễn Văn Mai

    Ailaanhemtoi.Blogspot.com

  3. le tri says:

    Đức tin của người giáo dân ngày một trưởng thành và đặt niềm xác tín trọn vẹn vào Thiên Chúa. Ngược lại, có vài vị Giám mục đang nắm giữ những trọng trách đặc biệt của GH đang bước đi khập khiểng, chao đảo, mất phương hướng, chỉ vì cái “sợ” đã hớp hồn vía các Ngài. Chính cái sợ mà các Ngài đã đánh mất chính mình và nhiều lúc đã làm cho người giáo dân cũng bị hoang mang, ngờ vực. Đây là yếu huyệt mà nhà cầm quyền công sản tận dụng triệt để nhằm gây chia rẽ và triệt hạ Giáo hội VN.

  4. Quy Nhon says:

    Với Cộng Sản chỉ có tội ác và sát nhân,ai đồng hành,ai bợ đỡ CS thì cũng là tội ác và sát nhân vậy.

  5. Đa Minh TY QUANG NGUYEN says:

    Xin chân thành CÁM ƠN Ngài BẢO GIANG và BBT NỮ VƯƠNG CÔNG LÝ. Chúng tôi rất vui mừng và Tâm Đắc với bài viết cũa Ngài , Xin Phép Ngài cho chúng tôi được in ra và phổ biến đến mọi người không có điều kiện vào mạng đọc dể họ được hiểu biết thêm về tình hình GIÁO HỘI CÔNG GIÁO VIỆT NAM.

  6. Thuận says:

    những người làm việc làm điều sai trái thì lúc nào cũng phải lo sợ, điển hình là GM Nhơn đã không dám đón tiếp đức HY Ivan Dias bằng cổng chính của Nhà thờ lớn HN. cây ngay không sợ chết đứng, thử hỏi 1 vị TGM HN đồng thời là đương kim Chủ tịch HDGMVN làm như vậy, thì có giáo dân nào kính nể và yêu mến cụ Nhơn không?

  7. Hiếu says:

    nếu người mục tử không tận tâm vì đoàn chiên, rồi cũng có lúc đoàn chiên sẽ rời bỏ vị mục tử đó mà ra đi, GH VN đang rất cần các HY,GM có lương tâm và trách nhiệm. Các đấng bậc nên cần có sự tỉnh thức, hãy tự biết lỗi mình đã làm và sửa chữa nó.

  8. True Christian says:

    Nếu Bác mà không bị cùm chân dưới này thì Bác lên lại trần gian cho công an bắt đem ra đấu tố rồi xử tử ngay cái tên viết bài này. Sao bao nhiêu điều Bác và bầy tôi Bác làm đều bị tên này phanh phui ra hết vậy? Người nhắn tin từ địa ngục: Bác của các cháu… không có đầu và tim

  9. Fanxico Tan says:

    Xin cám ơn NVCL về loạt bài nói thẳng và nói thật với những nhân vật chính của HĐGMVN. Thời điểm đã đến rồi, chúng ta không có cách nào khác là nói thẳng , trực diện trong ôn hòa và yêu thương nhưng rất đanh thép dưới ánh sáng Lời Chúa. Nếu không đặt căn bản mọi thảo luận, suy tư dưới ánh sáng Lời Chúa thì mọi việc làm đều là vô ích hoặc có hại

  10. TruongTruyen says:

    Một điều rất rỏ ràng , ngày bế mạc năm tháng không có một lá cờ của Tòa Thánh được treo lên , không hiểu các cụ HY GM QD muốn gì, chắc các Ngài muốn GHCGVN Độc lập tách rời La Mả để dựa vào CS vô thần tự phong GM , và các cụ HY Mẩn ,Nhơn Đọc , Thể , Minh, Chương , Khảm . Tranh nhau chức Giao Hoàng VN chăng? Một đều ai cũng biết HY Mẩn đã từng đi Trung Cọng thăm các GM QD Trung Cọng mà chẳng thèm viếng thăm các GM hầm trú thì chúng ta cũng hiểu rồi. Đến đây tôi chợt nhớ trong bài viết của Bảo Giang nhắc lại lời củaThủ Tương Nga Putin : (Ai nghe theo những gì CS nói là người không có cái đầu, và làm theo những gì CS làm là con người không có trái tim , quả thật các cụ GM QD không có đầu , và trái tim đã dâng cho CS. chứng tỏ các Ngài vô ơn đối với cội nguồn là Hội Thánh Mẹ La Mả, Người Cong Giao VN chúng tôi không bao giờ chấp nhận điề đó

  11. Quốc Dũng says:

    Xin cám ơn Bảo Giang rất nhiều vì đã nói thẳng và nói thật. Quốc Dũng thấy nên bỏ những bài hay lên youtube.com để thêm nhiều bạn trẻ đọc và nhận ra được sự thật về xã hội và giáo hội VN. Quốc Dũng xin phép bỏ bài vào youtube.

  12. pham says:

    Xin ra ngòai đại ý của bài viết trên, để thử bàn vể một chuyện đang nhức nhối đối với hầu hết các giào dân nếu tôi không chủ quan.
    Tôi không dám kết luận nhưng xin đưa ra những hiện tương đả xẩy ra và những hệ lụy tiếp theo của nó, gây thiệt hại cho giáo hội không nhỏ.
    Thành phố Đà-lạt tuy nhỏ, dân thưa, nhưng lai là trung tâm văn hoá lớn nhất nước trước năm 1975. Điển hình nhất về tôn giáo, có Giáo Hoàng Học Viện PIO X ở trung tâm thành phố và Tu viện Dòng Chuá Cứu Thế ở Tùng Lâm, ngoại ô thành phố. Sau 1975 cả 2 Tu Viện này đã bị trưng thu hoặc trên nghĩa nào khác mà tôi không biết, khiến GH hầu như bị tê liệt trong việc đào tạo các Linh Mục.
    Tuy nhiên, trong 35 năm, sau ngày bị trưng thu hoặc bị cưóp mất, vẻ dáng năm xưa vẫn còn; đặc biệt là Thánh Giá vẫn không dám phá bỏ bởi kẻ cướp. Hay nói đúng hơn là cs còn e dè hoặc chờ tới lúc chín mùi, lúc mà GH không còn …”thiết tha” tới nữa (?). Ấy vậy sau thời gian dài, kinh qua bao đổi thay, từ uy quyền của kẻ “chiến thắng “hống hách” rồi dần đến khi tương đối “cởi mở” thì đùng một cái, xe uỉ đến phá tan vết tich bên ngoài Học Viện, khiến ai còn yêu mên HV này, khi đi qua không khỏi ngậm ngùi xót xa. Mai đây, khi đã chính danh thì Thánh Giá trên tường mặt tiền cũng sẽ bị phá bỏ, xoá tan vết tích một thời “huy hoàng” của GH.
    Trong hàng GM, LM còn ở VN , không ít vị đả trở thành LM từ Học Viện này. Câu hỏi lớn đuợc đặt ra là tai sao trong 35 năm, cs chưa hoàn toàn dám xoá bỏ hết dâu tích công giáo nơi đây, thì bây giờ họ thoải mái, ngang nhiên làm những điêu mà trước đây không dám? Có lẽ nhiều vị đã quên trường cũ, học viện xưa, nơi đã cho mình cái “vinh” của ngày nay, nên sợ mật đi chăng, nếu lớn tiếng nói thẳng vaò mặt bọn ăn cướp rằng :”Của Chúng Tôi”?
    Bây giờ đến lượt Tu Viện Dòng Chuá Cứu Thế. Khi dễ dàng lấy được GHHV thì Tu viện DCCT chỉ là…”chuyện nhỏ”!
    Dòng Chuá Cưú Thế, có lẽ cũng chỉ “đơn thương độc mã” để giữ lấy tài sản này? Cuối cùng các LM DCCT có lẽ đành buông tay trước sức mạnh của cường quyền?
    Giáo dân như tôi phải nghĩ sao cho đúng?! Sau cai bắt tay với nguyển tấn dũng của CT HĐGM Nhơn thì nhiều biến cố liên tiếp đến một cách gần như không phải ngẫu nhiên! Sao có thể như thế được?
    Trở lại một tấm hình, tấm hình thứ 3 trong baì “Gưỉ Giáo Phận Huế….Bài II”. Ai cũng thấy sự vồn vả thái quá của đấng bậc đại diện GD với một phó thủ tướng. Với phó mà như vậy thì vớí trưởng thì sao? Có lẽ còn trịnh trọng và vinh dự hơn?! Rât nhiều hính ảnh bắt tay đây nhiệt tình của đấng bậc, nhưng cái khuôn mặt của người đôi diện , từ thủ tướng xuống đến phó thủ tương và thấp hơn đều hiện rõ sự thiếu thành thật. Khi thiếu hai chữ thành thật thì chỉ là coi thường mà thôi! Xin các đấng bậc giữ tôn nghiêm, lòng tự trong của mình; nhất là các ngài đang đại diện cho hàng triệu GDVN.
    (Có thể có độc gỉa không đồng ý với nhận xét và quan điểm của tôi. Nhưng dù sao cũng chỉ là của một cá nhân. Nếu có xin chỉ bảo).

  13. Ho Ac Quy says:

    Bravo Tác Giả đúng ý chí lý dám nói thẳng nói thật . Cảm ơn ,

    Bằng chứng cụ thể TGM Ngô Quang Kiệt đi đến đâu nơi nào ngài cũng được nhân dân tiếp đoán ân cần long trọng . Còn những kẻ kia đi đến đâu thì bị đồng bào nguyền rũa biểu tình đến đó thậm chí cửa chính không dám đi toàn đi ngỏ hậu . Bao nhiêu đó đủ cho người dân VN mình và thế giới biết ai là chính ai là tà .

    • Chris Bui says:

      Ông bạn ơi các ông quốc doanh ấy chính hay tà thì mọi người quá rõ rồi,vấn đề là chúng ta phải làm sao đây,không lẻ chúng ta cứ ngồi đây mà than thở với nhau,nhìn từng tu viện,từng cơ sở của giáo hội với sự giúp đở của các ông quốc doanh Nhơn ,Khảm Trí,Mẫn,Chương ,Dọc,Thể rơi dần vào tay tư bản đỏ và bọn vô thần có tên là nhà nước cộng sản.Đây không những sự thao thức của giáo dân của chúng ta, mà còn là sự trăn trở của dân tộc Việt Nam trước tiền đồ đen tối của nước Việt trong tay bọn bán nước đang âm mưu biến Việt Nam trở thành một tỉnh của bọn bành trướng đại Hán,đau đớn thay những người tiếp tay cho chúng là những ông hồng y,giám mục,linh mục mà chúng ta từng tin tưởng và .kính trọng

  14. phung truc says:

    Loi Chua phan : “cai gi cua césar thi tra cho César con cai gi cua Thien Chua phai tra cho Thien Chua. Cac vi HY, GM, LM duoc Hong An cua Chua rat nhieu nhung khong hieu tai sao cac Ngai hoc ai ma bay gio sinh tam phan trac the?
    Tran gian nay la coi tam, hon nua cac vi la nguoi tu hanh , khong vo, khong con dau can phai nhoc nhan di tim cong danh , bong loc va com ao gao tien tren the gian nay de lam gi ? cho du co boi trai cach may chang nuc thi moi ngay cung chi an noi 2 ba com chu co ai an duoc 10 bua mot ngay dau. Con den khi chet thi ra di cung voi hai ban tay trang, cua cai the gian bao nhieu cung danh phai bo lai ma thoi.
    Cau xin cac Vi suy xet lai ma tro ve sam hoi truoc mat Chua de duoc thu tha boi long nhan tu cua Chua chung ta, Amen

  15. TruongTruyen says:

    Anh Phạm nói rất đúng . Mấu chốt là ở chổ đó. CT HĐGM Nhơn cùng bè phái của ông ta là Mẩn, Thể ,Đọc , Chương, Minh , Khảm, và cái gọi là ủy ban đàn két, cấu kết với nhau bán đứng cho CS rồi. Xin người CGVN khai trừ những vị đó bằng cách không đi lể nơi có các vị đó dâng Thánh Lể, vì chắc một điều chúng ta không thể sốt sắng được khi đã biết họ là ai? và đang làm gì cho GH, Tôi nhớ có lần tham dự Thánh lể phong chức GM Khảm tại Giao Phận Sài Gòn khi phần giới thiệu các GM, ĐTGM Giu-Se Ngô Quang Kiệt nhận được từ Giao Dân Sài Gòn một tràng pháo tay dài và để bộc lộ niềm yêu mến NGÀI.

  16. Tạ Tuyên says:

    Cám ơn ông Bảo Giang. Bài viết của ông đã cho người đọc thấy được đâu là sự thật, đâu là chân lý và đâu là sự gian trá của nhóm ” Áo Tím” do Huỳnh Công Minh ( HCM = Hại Chúa Mình; Hại Cha Mình; Hại Chú Mình; Hại Chính Mình; Hại Con Mình; Hại Cháu Mình; Hại Chắt Mình; Hại Chít Mình) chỉ đạo?
    Tạ Tuyên.

  17. vhau sg says:

    Ông GM QD Nhơn từ ngày nhận chức TGM Hà nội chưa thấy đi thăm giáo dân nghèo, người già, người tàn tật, chẳng dám đi làm lễ cho đồng bào thiểu số nhân lễ Giáng Sinh như Đức TGM Kiệt đã làm, ông chỉ lo việc “đồng hành với gian tặc” như tổ chức lễ tại nhà thờ chính tòa Hà nội ngày 2/9 (kết quả có. . .3 giáo dân dự, quê quá lễ phải hủy bỏ), đi thăm và bợ đỡ các viên chức chính quyền để lấy điểm, ra “thư chung” yêu cầu GD hưởng ứng đại lễ Thăng long 1000 năm (ngày 1-10-2010)…Kết quả : ngài bị chính GD Hà nội phản đối và yêu cầu từ chức TGM. Không biết ngài có xấu hổ không?

 

Video

NHIỆM VỤ CỦA KIÔ HỮU TRƯỚC HEROD THỜI ĐẠI MỚI

LỊCH SỬ TU VIỆN THÁI HÀ VÀ VIỆC "MƯỢN" NHƯ THẾ NÀO

NHÀ NƯỚC "CỦA DÂN, DO DÂN VÌ DÂN" - CƯỚP ĐẤT DÂN VĂN GIANG

Tin mới nhất

Youtube