Cũng như chúng tôi đã nói ở phần một: nếu “cánh thư” ngày 15/07 gởi HĐGM thiếu tính nghiêm túc và sự cẩn trọng cần thiết, ở đây học thuyết này cũng thiếu một suy tư chín chắn, trước khi được trình bày ở ĐHDC.
Cứ truyền túi bụi, truyền liên tục, truyên tưng bừng, truyền tơi bời, truyền lấy được, nhắm mắt mà truyền như vậy, hậu quả sẽ thế nào?
Nhất là khi phải đối mặt với câu hỏi sau đây: phải giải thích thế nào về đường hướng truyền giáo này ngay chính trong biến cố Cồn Dầu? Nếu sự hiện diện của các đại biểu hải ngoại “nhắc” cho Đức Cha về việc đem lưới truyền giáo Việt Nam đi thả ở nước ngoài, thì, nhân tiện, chúng con cũng xin “nhắc” cho Đức Cha về bài giảng của mình ở Cồn Dầu. Đức Cha chưa quên?

Cảnh sát đàn áp đám tang tại Cồn Dầu - GP Đà Nẵng
Như đã thưa trước, kỳ này xin đọc lại bài tham luận. Sau khi đã quan sát hai hiện tượng nhà trẻ và nhà đất và xem đó như là “dấu chỉ thời đại” , nhất là dấu chỉ thứ hai đã “ảnh hưởng sâu sắc đến sinh hoạt” của Giáo Hội VN, tác giả đề nghị một học thuyết mới định hướng cho việc truyền giáo. Chúng tôi cố gắng theo sát tác giả và sẽ xin đề cập đến những điểm sau đây: Một vài điều cần bàn trong quan niệm “Truyền Giáo” của ĐGMĐN, Ngài đã làm gì để biện giải cho quan niệm này? Đâu là những hậu quả?
I. Hai nền mục vụ mới trong một quan niệm “truyền giáo” mới.
Trong phần nhập đề của tham luận, tác giả cho biết có “vài ý tưởng cụ thể liên quan đến sứ mạng loan báo Tin Mừng” để chia sẻ cho Đại Hội.
Thưa vâng. Chúng con mừng như giẫm phải vàng. Gì chứ chuyện cụ thể thì chúng con mong lắm.
Không phải chờ lâu, khi đọc đến mục II (những dấu chỉ), độc giả biết rằng cái “cụ thể” này được gói gọn trong “hai hướng mục vụ cần xây dựng và định hình” , đó là “mục vụ nhà trẻ” , và “mục vụ nhà đất” . Vì quan trọng, “không hề là chuyện đùa nghịch” , nên tác giả xin mọi người cùng suy tư và cầu nguyện. Vì lời cầu nguyện không phải là chỗ nên bàn ra bàn vào, người viết xin dừng lại chút ít ở phần “suy tư” .
1. Mục đích của ĐHDC, theo tác giả, chỉ tập trung vào vấn nạn Sứ Vụ mà thôi. Đây: “Từ lệnh truyền của Chúa Giêsu, trở thành bản chất của Giáo Hội, sứ vụ loan báo Tin Mừng không ngừng được Giáo Hội nhắc nhở và thực thi. Đại Hội Dân Chúa đang diễn ra, và mỗi người chúng ta đang hiện diện nơi đây cũng không ngoài mục đích này” (x. nhập đề). Điều này được khẳng định lần nữa, long trọng và quyết liệt, trong kết luận: “Việc xây dựng Giáo Hội bắt đầu với việc” đến với muôn dân” “ .
Có thật vậy hay không? Chúng con cứ tưởng truyền giáo chỉ là một nghị trình trong những nghị trình khác của Đại Hội chứ? Nếu Truyền giáo là lý do chính để mọi thành phần Dân Chúa hội về, hóa ra những bài tham luận khác không nói về Truyền Giáo chỉ là để chuẩn bị, dọn đường, và phát triển cho bài tham luận của ĐGMĐN? Và nếu vậy, khi cho rằng ĐH lần này tập trung vào Mầu Nhiệm-Hiệp Thông-Sứ Vụ, hóa ra bài giảng lễ khai mạc đã lạc đề?
Lý thuyết mà tác giả giới thiệu ở đây, mới nhìn qua cứ ngỡ như thật, vì không những bám rễ trong Lời Chúa, lại còn nằm trong đường hướng của Công Đồng Vatican II, và là tiếng dội lại lời phát biểu của Đức đương kim Giáo Hoàng. Và nhất là, cái giòng suy tư này sát với thực tế vì nảy sinh từ những gì xảy ra ở Đà Nẵng mà TGMĐN đang theo đuổi. Nhưng có thật rằng “việc xây dựng Giáo Hội bắt đầu với việc “đến với muôn dân” “, như tác giả khẳng định hay không? Hay khởi nguyên của việc xây dựng Giáo Hội nằm ở nơi nào khác?
2. Việc bắt đầu này được cụ thể trong hai đường hướng. Tác giả đã suy tư hai lần. Lần thứ nhất: “trong giòng suy tư ngày nay về một Giáo Hội Sứ Vụ phổ quát, tại sao chúng ta lại không thể nghĩ đến một nền ‘mục vụ nhà trẻ’” . Người đọc cũng không biết tại sao, nhưng đoán trước được rằng cái “giòng suy tư ngày nay” này nó chảy đến đâu. Đây: hơi dè dặt, kín đáo, chậm chạp, nhưng rồi nó cũng chảy đến nơi cần đến: mục vụ nhà đất. Tác giả cho biết: “Nghĩ đến một hướng mục vụ cho vấn đề nhà đất hiện nay, gọi nôm na là “mục vụ nhà đất” , không hề là một ý tưởng đùa nghịch, thậm chí còn phải đặt lên hàng đầu, để mỗi chúng ta cùng suy tư, cầu nguyện” . Đùa nghịch? Cụ ơi, có cho kẹo, bố chúng con cũng không dám đùa. Lâu nay chỉ thấy Cụ đùa thôi. Khổ quá đi mất. Nhưng nếu hôm nay Cụ nhất định không đùa, chúng con sẽ không ngại gì mà cùng “suy tư” với Cụ.
Đâu là tương quan giữa hai đường hướng mục vụ: nhà trẻ và nhà đất? Như đã nói, nếu “tại sao không nghĩ đến một nền “mục vụ nhà trẻ? “thì, cũng cùng lúc ấy, tác giả dứt khoát không quên nghĩ đến mục vụ khác. Vì thế, chúng ta không muốn dừng lâu ở MV nhà trẻ này, vì đó chỉ là cái cớ hoặc bước đệm để đi đến “mục vụ nhà đất” . Nói xa nói gần, cái này chẳng qua chỉ là con đường dẫn đến cái kia mà thôi.
Đó là hai điểm chính của một học thuyết vừa mới thành hình. Học thuyết này được sinh ra để giải thích những gì đang xảy ra ở ĐN, như là một “sự kiện nóng bỏng” đứng lẻ loi bên lề của “nhịp chuyển mình chung của đất nước”(x. II. 2, “Mục vụ nhà đất”). Chúng tôi nghĩ, nên chăng tác giả cần thêm mấy lời này: từ kinh nghiệm của địa phận ĐN, tôi xin khiêm tốn chia sẻ thế này thế khác… Có phải thành thật hơn không?
Nhưng chúng ta để giờ bàn về chuyện khác. Cái đường hướng mục vụ nhà đất này có được suy tư nghiêm nhặt hay không? Nó có thọ được lâu, hay là cũng vắn số như bao nhiêu đường hướng khác của tác giả? Cách thật thà, tôi sợ rằng nó sớm chết yểu.
Hãy đi tiếp với tác giả một đoạn nữa để xem.
II. Làm sao để “suy tư”?
Có vội vàng không khi khẳng định quyết liệt và dứt khoát rằng “việc xây dựng Giáo Hội bắt đầu với việc “đến với muôn dân”“? Hãy đọc lại Kinh Thánh, Công Đồng và Tài Liệu Làm Việc.
1.Kinh Thánh nói gì? Đúng là lệnh truyền đi rao giảng Tin Mừng, rửa tội nhân danh Chúa Cha, Chúa Con, và Chúa Thánh Thần là cấp bách. Nhưng cấp bách không có nghĩa là cứ xắn tay làm túi bụi, không chịu nhìn trước xem sau. Chưa nói tới việc Chúa Giêsu truyền lệnh này vào cuối đời trần thế, và lời này được ghi lại ở cuối Phúc Âm thánh Mathêu, Ngài đã chuẩn bị rất cẩn thận. Không ai có thể cho điều mình không có. Chúa sai các môn đệ đi giảng đạo trước rồi mới huấn luyện sau? Hay là Ngài đã cẩn thận dạy dỗ các môn đồ trước đã, rồi sau đó mới sai đi? Trước khi đi rao giảng Tin Mừng của Chúa, phải là môn đệ trước đã. Nếu không, nguy cơ sẽ rất lớn: người được sai đi, thay vì rao giảng Lời Chúa, lại tuyên truyền ý riêng mình.
Tác giả trích Công Đồng Vatican 2: “Công đồng Vatican II đã mở ra một trang sử mới với Sắc lệnh về Truyền giáo, Ad Gentes – Đến Với Muôn Dân, đặc biệt là chương VI, nói về sự cộng tác của các thành phần Dân Chúa trong sứ vụ loan báo Tin Mừng”(x. phần I, nhiệm vụ truyền giáo). Nhưng nếu mở Sách Công Đồng, chúng ta thấy gì? Sắc lệnh “Đến với muôn dân” không nằm ở trang đầu. Trước đó, đã có 4 Hiến Chế và 5 sắc lệnh khác. Trong diễn tiến các khóa họp, hay quá trình hình thành văn bản, hoặc lịch trình công bố, sắc lệnh này cũng không đứng đầu. Thời các Nghị Phụ hội Công Đồng, tác giả còn bé, không biết khóa nào họp trước họp sau, mỗi khóa bàn nghị chuyện gì là chuyện có thể thông cảm. Nhưng sách vở còn ghi lại rành rành ra đấy. Hoặc, nếu muốn, chỉ cần vô lưới internet là thấy ngay, không cần tìm đâu xa xôi gì.
Về TLLV được soạn thảo năm 2010, chỉ cần xem số 37 mà tác giả đã trích: “Số 37 của tập Tài Liệu Làm Việc của Đại Hội Dân Chúa chúng ta đang sử dụng, đã đề nghị như một ưu tiên, là làm thế nào để “gây ý thức thừa sai nơi người tín hữu và các cộng đoàn tín hữu Việt Nam, để họ không chỉ bằng lòng với việc chu toàn các việc đạo đức, nhưng còn quan tâm đến việc làm chứng cho Chúa và Tin Mừng”. Xin trích nguyên văn như thế và nhân tiện xin gởi đến tác giả một câu hỏi nhỏ: theo ngữ pháp, cấu trúc “không những …mà còn” muốn diễn đạt điều gì? Chính tác giả cũng sẽ sử dụng cấu trúc này trong phần III: “Tôi nghĩ đến tấm lưới truyền giáo của Giáo Hội Việt Nam không chỉ thả xuống biển quê Việt Nam này” (hiểu ngầm rằng còn nên thả ở biển khác). Nếu người ta cắt nghĩa câu này như sau: trước hết hãy thả lưới truyền giáo ở nơi khác, rồi sau đó khi quay về nhà, nếu còn giờ, thả xuống quê VN sau, tác giả nghĩ gì? Ai đã ít nhiều học qua ngữ pháp, không thể bảo rằng vế “mà còn”là ưu tiên hàng đầu và quan trọng hơn vế “không những” được. Lại thêm rằng cái “mà còn” là khởi nguyên, là chỗ bắt đầu của “không những” thì o ép nó quá. Nói vậy, là nói lấy được.
Bắt đầu bằng việc đến với muôn dân? Việc đến với muôn dân vô cùng cấp bách. Trăm ngàn lần triệu lần cấp bách, bao nhiêu lần cũng được, nhưng không phải là khởi điểm để từ đó xây dựng Giáo Hội. Đời sống Giáo Hội khởi nguồn từ chính Đời Sống của Chúa Ba Ngôi, Bố ạ! Chỉ cần cần thận đọc TLLV, lắng nghe các bài tham luận khác trong Đại Hội thì thấy điều này thôi. Không phải tìm đâu cho xa.
Thôi không nói đến những điều cao siêu quá. Con hỏi Cụ thế này: có ai nói việc làm hiên, làm hè, làm chái là sự bắt đầu của việc xây dựng một cái nhà hay không? Việc mở rộng một ngôi nhà là chỗ bắt đầu của công trình xây dựng?
Có ông kiến trúc sư nào mà điên như thế hay không? Hở giời?
2. Kinh Thánh, cũng như Công Đồng, cần đọc trong toàn bộ. Trọn bộ Kinh Thánh không chỉ có một lệnh truyền đi rao giảng không thôi, nhưng còn nhiều lời dạy dỗ khác của Chúa nữa. Cũng vậy, cả CĐ Vatican II không chỉ có Ad Gentes, cả Ad Gentes cũng không chỉ có câu đã được dẫn. Kinh Thánh và các văn kiện của CĐ Vatican II không phải là một đống gạch đá lộn xộn, để cho bất kỳ ai cũng có thể thò tay nhặt một hòn nhét vào chỗ này, lượm một viên khác bỏ vào nơi kia. Suy tư gì cho xa xôi, gần đây nhất ai cũng biết rằng Đức Tổng Kiệt không chỉ nói có một câu: “Chúng tôi chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam” như báo đài cộng sản cố ý cắt xén.
Cũng nên nói qua về một lời của Đức Giáo Hoàng, được trích dẫn ở bài tham luận: đó là con đường “đối thoại thẳng thắn và hợp tác chân thành” (x. II.2). Chúng ta hy vọng tác giả có thể suy tư cụ thể thêm chút nữa về vấn đề này, chứ nêu ra một cách khơi khơi như vậy, độc giả có cảm giác rằng lời này của Đức Thánh Cha chỉ là bình phong cho một lập trường riêng nào đó. Tội nghiệp cho Ngài.
Tác giả hăng say nói về truyền giáo “mục vụ nhà trẻ” và “mục vụ nhà đất” quá, nên quên cả nguyên tắc tối thiểu này. Bằng hai hướng mục vụ, truyền Giáo, truyền giáo, truyền giáo. Vâng, thì truyền!
Nhưng cũng nên xem trước nhìn sau rõ ràng hơn, rồi truyền, cũng chưa muộn.
Ở cuối phần III (Nước Trời như một tấm lưới), tác giả kêu gọi không chỉ thả tấm lưới xuống “biển quê Việt Nam này”… Vậy thì thả thêm ở đâu? Ngài cũng thật tình cho biết là thả ở hải ngoại. “Sự hiện diện của các đại biểu đến từ Hoa Kỳ” trong ĐHDC lần này “nhắc” Ngài cái nhiệm vụ bao la này của một nền mục vụ truyền giáo hải ngoại. Không phải chờ lâu, ngày họ được gởi lên đường đi Mỹ truyền giáo cũng không xa xôi gì.
III. Hậu quả.
Quan điểm cho rằng truyền giáo là khởi điểm của việc xây dựng GH ở GPĐN, và việc này đang được theo đuổi bởi hai nền mục vụ nhà trẻ và mục vụ nhà đất cũng ở Giáo Phận này luôn, mới nghe qua ngỡ là mới và hay. Có điều những gì mới (nếu có) thì không hay, và những gì hay (hy vọng một ngày sẽ thấy) thì không mới. Và nhất là có thể gây ra những hệ quả không tốt. Tác giả trộn một ít lời Chúa, một ít Công Đồng, một ít Huấn Quyền hiện tại, để đưa ra một thần học mới về “mục vụ nhà trẻ” , và quan trọng hơn, về “mục vụ nhà đất” . Cũng như chúng tôi đã nói ở phần một: nếu “cánh thư” ngày 15/07 gởi HĐGM thiếu tính nghiêm túc và sự cẩn trọng cần thiết, ở đây học thuyết này cũng thiếu một suy tư chín chắn, trước khi được trình bày ở ĐHDC.
Cứ truyền túi bụi, truyền liên tục, truyên tưng bừng, truyền tơi bời, truyền lấy được, nhắm mắt mà truyền như vậy, hậu quả sẽ thế nào?
Nhất là khi phải đối mặt với câu hỏi sau đây: phải giải thích thế nào về đường hướng truyền giáo này ngay chính trong biến cố Cồn Dầu? Nếu sự hiện diện của các đại biểu hải ngoại “nhắc” cho Đức Cha về việc đem lưới truyền giáo Việt Nam đi thả ở nước ngoài, thì, nhân tiện, chúng con cũng xin “nhắc” cho Đức Cha về bài giảng của mình ở Cồn Dầu. Đức Cha chưa quên? Đức Cha đã khuyến khích rằng anh chị em đừng ngại đi xa và bị phân tán trong các vùng đất mới, vì đó cũng là, hay chính là, cơ hội để truyền giáo
Như vậy giáo hữu Cồn Dầu đang có một sứ mạng đặc biệt: họ sẽ lợi dụng cơ hội tản mác này mà đi truyền giáo luôn cho nó tiện.
Còn 40 người đang bỏ quê lánh nạn ở Thái Lan thì sao?
Thì cũng vậy, chứ còn sao nữa.
Nếu đi xa cũng là một cơ hội truyền đạo, nhân việc họ chạy sang tận Thái Lan, tôi đồ rằng không chừng nhờ vậy mà đã có thêm mấy người Thái Lan theo đạo? Rồi đây họ sẽ không ở đó được lâu, trước sau rồi cũng lo tìm đường qua Mỹ thôi, thì tiếp tục. Đã bỏ ông bỏ bà bỏ xứ đạo bỏ Cha bỏ Chúa chạy trối chết như vậy, phải học tiếng của nước người, phải tìm công ăn chuyện làm, rồi còn phải truyền đạo thêm cho dân Thái Lan sau đó cho dân Mỹ nữa. Bỗng dưng, dù không muốn, vẫn phải nghĩ đến câu khẩu hiệu “một người phấn đấu làm việc bằng hai” của thời “kháng chiến chống Mỹ cứu nước”(!). Nay, Việt Nam mới Hoa Kỳ là bạn, thì việc gởi người sang truyền giáo cho họ cũng là việc cần làm. Dân Cồn Dầu vinh dự thật. Nhưng để mang cái vinh dự này, e rằng, quá sức của họ.
Có lẽ, nên nói về cái số phận của họ thì hơn?
Ai bảo đi tu là phúc? Phúc đức đâu chưa thấy, có ngày cả làng mang vạ như không.
Vài lời cuối.
Nói gần nói xa không qua nói thật, tại sao tác giả không nói huỵch toẹt ra rằng tôi có một sách lược và một chủ trương mục vụ rõ ràng cho những gì tôi đang theo đuổi ở Đà Nẵng? Nói cho ngay, thì tác giả cũng lưỡng lự: nếu mục vụ nhà trẻ có mặt tích cực và quả là “cơ hội lớn “cho các nữ tu” đến với muôn dân” , thì mục vụ nhà đất “không hề là ý tưởng đùa nghịch”.
Thưa Đức Cha, chúng con cũng không thích đùa mấy đâu ạ. Thứ nhất, vì đây không phải chỗ để đùa. Thứ hai, vì phải cầu nguyện. Thứ ba, phải suy tư thêm. Thứ tư, còn phải bàn hỏi cẩn thận nữa. Đôi khi mỏi mệt vì sự đời, chúng con cũng có đùa đôi chút. Nhưng ít khi chúng con đùa dai. Và thỉnh thoảng, chúng con cũng lưỡng lự.
Có điều, người thường chúng con, mỗi khi lưỡng lự, chúng con nói năng dè dặt và ấp a ấp úng lắm, hoặc chúng con suy nghĩ bàn hỏi thêm trước khi trình ra cho thiên hạ. Vì thế, chúng con rụt rè nghĩ rằng cả bài tham luận này, rốt cuộc, chỉ còn lại một câu hỏi suông. Hai cái “đường hướng mục vụ”, tội nghiệp, hơi vắn số, muốn nuôi nó chắc phải còn tốn nhiều thuốc thang và công sức. Nếu phải tổ chức một Công Đồng, tập trung mấy ngàn chuyên gia và kinh nghiệm trên mọi miền, ngồi chung với nhau lại mấy năm, e rằng cũng bó tay. Con lạy Cụ, Cụ cứ đùa dai thế này, truyền giáo mà cứ như rủ nhau đi đá bóng. Nếu văn chương đã là chốn phải cẩn thận, thì thần học còn cần biết bao những suy tư nghiêm nhặt. Đúng là lòng can đảm của Cụ ít người theo kịp.
Một tác phẩm cũng như một đứa con tinh thần. Ép một học thuyết ra đời sớm và đẩy nó vào chỗ chết yểu, tuy không phải là việc thất đức, nhưng cũng là một chuyện không nên làm. Nhất là làm nhiều lần.
G.B. Nguyễn Tráng
số lần đọc: 9366
Câu chuyện nhiều người biết trong các nhà trẻ nơi có người Công Giáo ở Miền Bắc sau năm 1954:"Gần tới lễ Giáng Sinh – Cô giáo bảo các cháu nhi đồng nhắm mắt lại và cầu xin Chúa cho mỗi em một cái kẹo-các em nhắm mắt cầu nguyện – kết quả chả có cái kẹo nào. Cô giáo lại bảo các em bây giờ xin bác Hồ-quả nhiên khi cầu xin bác Hồ xong mở mắt ra – không những mỗi em đươc một cái kẹo mà còn nhiều quà bánh khác" Mục vụ nhà trẻ – phải chăng là quan trọng hàng đầu đối với "quốc doanh Giám Mục – Châu Ngọc Tri"?
Cảm ơn anh ! Nó gợi lại những đau buồn cho những người công giáo miền Bắc XHCN còn nhiều truyện cười ra nước mắt .
Xin mượn lơi của ĐC Bùi Tuần để nói vời ĐC Tri "Tự hào với những đạo đức giả sẽ không thể có sám hối. Cái gì cũng cho mình là đúng, thì làm sao sám hối được. Đó lại là một nguy cơ dẫn tới diệt vong"
ĐC Tri nên dùng thời giờ để học hỏi xem các vị tiền nhiệm, những người đã ngồi trên chiếc ghế Giám Mục Giáo Phận Đà Nẵng là những ai: Các ngài đã dùng sự thông thái, đạo đức và trung thành đề phục vụ Chúa và các linh hồn như thế nào. Người Tín Hữu
[...] Nữ Vương Công Lý LikeBe the first to like this post. [...]
Cái nhìn "gần cận" của tôi: Các bài "lý thuyết thần học thời đại" của hầu hết các vị Giám mục đều là "hư khấu" ! Vì, xét từng vị một, chẳng có Giám mục nào dám làm chứng cho sự thật và công lý cả! Chỉ dẻo miệng nói như vẹt, nói miễn sao không đụng chạm đến lũ Cộng sản vô thần và cái quyền bính, mũ gậy cứ tồn tại nơi mình là nhất rồi. Thật ê chề và đau xót cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam hôm nay có những Mục tử, Linh mục, giáo sĩ, tu sĩnvà giáo gian bẩn thỉu hợp tác dưới quyền hành bố thí của qủy dữ (CsVN).
GM TRI NAY ĐÃ HẾT THỜI RỒI
Nếu mà cứ chiều theo ý của GM Tri thì tương lai của các em đang học ở các tu viện của các Bà sơ và nhà đất do công giáo đang quản lý thì sẽ bị đánh phá tơi bời như ở ở Cồn Dầu mà thôi.
Hai kiểu mục vụ này vừa lạ,vừa chói tai vừa không ra đầu ra đuôi mà vừ buồn cười nữa vì GM Công an Tri mượn hai kiểu mục vụ này để bào chữa,loanh quanh cho sự hợp tác trắng trợn với chính quyền của ông nhằm tước đoạt tài sản của GH cũng như giáo dân.
Tóm lại hai kiểu mục vụ mà ông Tri sáng tạo vừa ngu xuẩn,vừa hàm hồ,vừa láo xược phô diễn ra một GM dốt nát,thiếu kiến thức không hề có liêm sỉ và lòng tự trọng cơ bản .
Bạn Quy Nhon ạ, tôi nghỉ ai cũng có những băn khoăn và không mấy hài lòng về cách hành xử cũa các GMVN ta, nhưng chúng ta cần có sự tôn trọng các ngài một chút cũng vì chức thánh mà các ngài đã lãnh nhận. Không nên dùng những từ ngữ không mấy đẹp đẽ cho lắm, dù sao đi nữa chúng ta là những con chiên muốn đóng góp ý kiến cũa mình cho các vị ấy trong tinh thần con cái. Nghe hay không đó là chuyện cũa các ngài. Mong lắm thay.
Các chủ chăn buộc phải nghe theo lẽ phải,và hành xử cho đúng với trách nhiệm và sứ vụ của mình,chứ không có việc nghe hay không là chuyện của các ông,Công giáo ở thế kỷ 21 rồi chứ không còn là Công giáo của thời xa xưa nữa.Nghe hay không là chuyện của các ông thì các ông chăn không khí,chứ không có chiên đâu mà chăn.
Tóm lại, nếu ĐC Tri anh dũng như ĐC Thuyên, thì viết "dở" và thâm chí "sai" người đọc cũng 9 bỏ làm 10, nhưng Ngài tê quá, dù viết hay cở 10 thì người đọc cũng cho là 1
Nhưng ĐC Khảm, thời gian gần đây nhiều người nghe Ngài giảng, không phải chỉ nghe nội dung bài giảng như thời Ngài còn là Linh mục, nhưng lúc này nghe Ngài nói cái gì, có đúng tinh thần mục vụ hay không. Thế thôi
Vì thể diện, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam nên áp lực những vị giám mục như thế nầy về vườn.
Đề nghị lập danh sách và lấy chữ ký gởi cho HĐGMVN và Đức Thánh Cha về việc yêu cầu đ/c Tri từ chức.
Xin tiếp tục cầu nguyện cho giáo phận Đà Nẳng, nhất là anh chị em Cồn Dầu.
GM Châu Ngọc Tri nói theo kểu Cộng Sản đó mà phải là không phải vậy! Thật mà không thật vậy! Đùa mà như thật thật cứ như đùa…loanh quanh lấp liếm lừa người lừa đời..lừa cả Giáo Hội..Một giám mục quôc doanh!
Kính thưa ĐHY và ĐC Khảm,
Lần trước, đâu đó, con có thưa với ĐHY và ĐC là:
" TẠI SAO KHÔNG KIỂM TRA BÀI THAM LUẬN CỦA ĐC TRI. TRƯỚC KHI CHO NGÀI LÊN DIỄN ĐÀN ĐHDC?"
Bây giờ, con xin lỗi, vì biết đâu: đường hướng Truyền giáo của ĐC Tri được ĐHY và ĐC tâm đắc..?Có tâm đắc thì mới chọn bài của Ngài, mà gạt Các Cha DCCT ra ngoài Đại Hội, vì biết sẽ không cùng chiều với mình, chứ? – Lâu lắm rồi, cũng trên trang mạng nầy, con mạo muội xin ĐHY đích thân mời DCCT. Nhưng ĐHY không làm, thì có phải là "thịt bỏ ra, da bỏ vào" không?
( Bài của ĐC Tri được anh J.B. Nguyễn Tráng " PHÊ LIỆT" từ hình thức cho đến nội dung – và con nghĩ rằng ít nhất là 99% Cộng Đồng Dân Chúa VN cũng " PHÊ LIỆT" luôn).
"Con dại, cái mang" – Giờ đây, thật tội nghiệp cho ĐHY và ĐC phải "ăn đòn".
J.D
“Mục Vụ Nhà Trẻ và Mục Vụ Nhà Đất” là hai mảng sáng tạo Mục Vụ Mới của ĐC Châu Ngọc Tri, GM Đà Nẵng.Đúng là một “bộ óc vĩ đại cấp nhà trẻ” mới liều lĩnh đọc một tham luận tầm cở …trước một Đại Hội Dân Chúa cũng tầm cỡ… như chúng ta chứng kiến những ngày vừa qua !!!!Như đã có lần tôi từng viết trên trang này trong các comment sau khi đọc những “cánh thư” ,”thư chung” của Ngài Châu Ngọc Tri là : Hình như Ngài bi bệnh thiểu năng … trong các lập luận, lập ngôn rất là cao ngạo nhưng lại ấu trĩ đến không ngờ !!!Anh GB Nguyễn Tráng không đùa giai với ĐC Tri đâu mà mỉa mai một cách sâu cay về bài tham luận của Ngài rất logic và rất đúng. Tôi đoán Anh Tráng là một Giáo Dân Cồn Dầu đău khổ đang phiêu bạt giang hồ xa quê, nên mới dám “mó dái ngựa” kiểu này mà không sợ người anh em kết nghĩa của Đức Cha Tri là Hung Thần Miền Trung Nguyễn Bá Thanh truy sát hay sao !!!!Xin Anh bảo trọng./-
Chúng tôi những người sinh vào những năm đầu thập niên 60 của thế kỷ trước ở miền bắc đã từng được công an mời lên làm việc chỉ vì theo đạo công giáo và họ nói rằng : " Sao chúng mày mê muội thế nhà nước cho chúng mày ăn học ( Chẳng là chúng tôi là sinh viên ) mà không mở mắt ra . Đấy anh Phạm Tuân lên vũ trụ có chúa nào ở trên đấy đâu , thôi uống nước rồi về suy nghĩ đi " Cứ như thế tháng nào cũng vậy . Con xin các đấng bậc trong hàng giáo phẩm Việt Nam hãy tĩnh tâm lại xem họ đang định dùng mình vào việc gì , cho ai có lợi hay hại cho giáo hội ? tại sao họ đột nhiên tốt với mình …. Ôi nhiều lắm con không thể viết ra hết được, vì chúng con đã trải nghiệm rồi xin các ngài xét mình lại ./.
[...] Nguồn: Nữ Vương Công Lý Categories: Khác LikeBe the first to like this post. Phản hồi (0) Trackbacks (0) Để lại phản hồi Trackback [...]
Phải công nhận ông G.B Nguyễn Tráng là người vừa có đầu óc khôi hài, vừa có kiến thức sâu sắc và sự quan sát, nhận định rất có sức thuyết phục.
Ước mong GM Tri tìm giờ rảnh, yên tịnh để đọc kỹ bài này của người Giáo Dân (?) G.B Nguyễn Tráng… Biết đâu nhờ đó ngài có thể tỉnh mộng và can đảm nhìn vào thực tế, đối diện với những sự kiện đang tồn tại từ trong (bản thân ngài) ra ngoài (Giáo Dân trong G.P ĐN).
Cũng mong các vị trong HĐGM/VN tỉnh mộng để can đảm đối diện với thực trạng đáng buồn đang xảy ra khắp nơi từ trong (GHVN) ra ngoài (người dân thấp cổ bé họng, hiện tình đất nước).
Giới lãnh đạo VN hiện nay đang mắc bệnh “Dày da mặt”, nghĩa là không biết xấu hỗ ! Bệnh này lây sang các lãnh đạo tôn giáo, chưa có thuốc chữa !!!
Tôi nghĩ, chắc chắn Đức cha Tri đã nhận ra cái "sai" của mình trong vụ việc Cồn Dầu. Và có thể Ngài muốn nhân ĐHDC qua bài tham luận của mình, bày tỏ lòng "sám hối" với con cái. Tôi đọc được trong bài tham luận của Ngài, vài ý như thế, nên xin anh chị em, chúng ta bình tỉnh, khoan vội quy kết cho Ngài điều gì.
Ngài cũng như chúng ta, có thể sai, sau đó chúng ta cần sự thông cảm, nâng đỡ của mọi người, bây giờ Đức cha Tri cũng vậy, Ngài đang rất cần sự thông cảm, nâng đỡ của chúng ta.
Bất chợt tôi nghĩ, gía như văn thư của Ủy Ban Công Lý Hòa Bình của Đức cha Hợp về vụ Cồn Dầu có thêm chữ ký của Đức cha Tri nữa thì tuyệt vời biết bao nhiêu !
Tôi cũng có suy nghĩ như bạn Hồng Phúc sau khi đọc lại nhiều lần bài tham luận của ĐC Tri.
Khi ngài quan tâm đến "Mục vụ nhà trẻ", "Mục vụ nhà đất" là có ý muốn GH quan tâm đặt biệt đến hai vấn đề này theo tinh thần của GHCG, cũng như "Mục vụ di dân" vậy thôi. Chỉ tiếc là vì "Khi yêu trái ấu cũng tròn, khi ghét thì trái bồ hòn cũng méo" nên bị phản đối dữ quá, nếu bài tham luận trên do ĐC Kiệt hay ĐC Oanh đọc thì đã không có cảnh đau lòng này. Lại cũng vì kiểu diễn ý mông lung bác học quá nên dễ bị giải thích cho sai lạc đi, thật là đáng tiếc.
Theo tôi, bạn so sánh khập khiểng rồi: Qua ngôn ngữ đến ý tứ trong bài viết của Đức Tổng Giuse hay Đức Cha Micae , người đọc cảm nhận rõ như nắm được sự chân thành trong ý tứ, mạch văn thì chảy ra một cách suông sẻ và tự nhiên hết sức,khiến người đọc như được nâng lên trong ánh sáng trí tri và phẩm cách của lòng mến. Còn những kiểu văn viết của GM Tri qua vụ Cồn Dầu, qua bài tham luận, càng cho người đọc thấy rõ sự nhếch nhác của thứ văn viết học đòi chưa đủ chín, mà lại thiếu hẳn sự chân thành để được hưởng sự thông cảm.
Cũng cùng một bản tham luận đó mà cảm nhận của bạn và tôi khác hẳn nhau, có thể là bị chi phối bởi sự yêu ghét hoặc là vì khác trình độ nhận thức chăng, thôi thì để xem tương lai HĐGMVN nhìn nhận vấn đề này như thế nào, tranh luận với nhau chưa chắc là đã có ích gì lúc này.
Trước đây tôi có xem video ĐC Khảm nói về trang NVCL, tôi đã mất cảm tình với ngài. Tôi theo dõi trang NVCL thường xuyên và nhận thấy dường như càng về sau càng đúng với phê phán của ngài. Xin BBT cẩn thận đối với các comments chửi bới, nhục mạ một cách thô thiển, khéo rồi lại rơi vào cảnh văn hóa bầy đàn bị kẻ xấu lợi dụng. Làm gì thì cũng nên có cái nhìn tổng quát, có tấm lòng bao dung thì mới đúng là trang mạng của Nữ Vương Công Lý. Kính.
Tôi đọc NVCL đã nhiều và nhận thấy rằng NVCL có cả một ban biên tập với sự hiểu biết về Đạo và Đời rất cao,nên thiết nghĩ đọc giả NVCL không cần lo lắng về việc BBT NVCL “mắc bẫy” hay sơ ý trong việc đăng comments.Tôi thấy BBT tuyển lựa comments rất kỹ và rất đúng tinh thần từng chủ đề…
Sao GM Tri không đưa thêm cái "MỤC VỤ NHÀ … NƯỚC " vào phần tham luận của mình cho thêm phần " goành tráng " ???.. hic !!! …
Chiều Chủ Nhật 28-11-2010, tại Pyramid của CSU Long Beach, California trong Đại Lễ kỷ niệm các Thánh Tử Đạo Việt Nam, Đức Cha Mai Thanh Lương đã cho biết, sau khi Thánh Giá ở Đồng Chiêm bị giật sập, rất đông các em đã lên đó để tìm kiếm nhưng mảnh vụn của Thánh Giá mà một nhà báo đã gọi đó là lượm lặt những máu thịt của Chúa. Đức Cha Lương cũng xin mọi người hãy cầu nguyện cho 5 Giáo dân Cồn Dẩu còn bị chính quyền giam giữ mau được phóng thích. Không biết HĐGMVN những người ở ngay với chiên của mình có biết những chuyện này không? Tạ Tuyên.
Đã nói rồi mà, Giám mục Châu Ngọc Tri đang tiến hành xây dựng một ” Trời Mới Đất Mới ” mà Ngài sẽ là Giáo chủ áo đỏ mà lỵ. Cồn Dầu là một thí điểm của Ngài đang tiến đến, có thể nay mai GM Tri sẽ đưa ra một ” dấu chỉ thời đại ” nữa là ” mục vụ…Cồn Dầu “. Ôi vui thay, vui thay…
Cám ơn ông G.B Nguyễn Tráng, 2 bài phân tích của ông thật là có sức thuyết phục rất lớn đối với tôi.
Tôi nghĩ dù có nhiều bài viết,bài comments sâu sắc, cũng không làm GM Tri thay đổi tích cực được đâu ! Nó chỉ làm ngài mất công tìm ngôn ngữ và hành động khác, để vá víu lỗ hổng phẩm chất của ngài, khiến thêm gây phản cảm cho chúng ta thôi.
Nếu ngài thực lòng thấy "cái sai" , thì ngài đã "đủ sức" để can đảm từ chức rồi, chứ không cố biện bạch cách nầy cách khác để tìm sự "đồng cảm" của cả 2 phía, ngài thích chạy theo 2 con thỏ trong cùng 1 lúc….