Giáo Hội: “Cơn thử thách và sự thánh thiện”

Giáo Hội: “Cơn thử thách và sự thánh thiện”

Trong thời gian vừa qua, Hội Thánh Công giáo toàn cầu và Hội Thánh địa phương tại Việt nam gặp quá nhiều sóng gió. Có những nơi sóng cao gió lớn đến nỗi kẻ thù của Hội Thánh vỗ tay reo mừng chờ con thuyền ấy lật nhào và chìm hẳn.

Trong cơn thử thách ấy, một số người lên án Hội Thánh, người thì sẵn sàng “giết” anh em nhân danh Hội Thánh, một số khác suy tư, cầu nguyện và tìm nguyên nhân để đề nghị những giải pháp, lại có người dửng dưng như không có gì xảy ra. Nhưng xét cho cùng, dù con người làm gì đi nữa, gương mặt khổ nạn của Đức Kytô vẫn cúi xuống trên Hội Thánh với lòng nhân hậu bao dung.

Lời tiên báo của Đức Kytô rằng Con Người sẽ lên Giêrusalem, “phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết” (Mc.8,31), không chỉ ứng nghiệm cho chính mình Người, mà còn cho các Tông đồ và cho Hội Thánh cho đến ngày thế mạt.

Và chính trong nỗi thống khổ của Đức Kytô, người ta đã nghe lời tiên báo về ngày Người sống lại. Cũng vậy, chính trong cơn thống khổ của Hội Thánh, thế gian nhận ra dung mạo uy nghi của Đấng cứu độ trần gian.

Nếu chúng ta lướt nhìn lại lịch sử 2000 năm của Hội Thánh Công Giáo, chúng ta nhận thấy điều gì? Ấn tượng đầu tiên là cho dù Hội Thánh ấy gặp quá nhiều chống đối, lên án và cả chia rẽ nội bộ, Hội Thánh ấy không suy sụp sau 70 năm hay 100 năm, mà là một Hội Thánh vươn lên mạnh mẽ hơn sau mỗi thời khủng hoảng.

Điều thứ hai khiến ta chú ý, là khi Hội Thánh được trần gian “chiều chuộng”, được các thế lực nâng đỡ, thì Hội Thánh đi xa dần con đường mà Thầy chí thánh đã bước đi.

Quả thật như thế, hai mươi thế kỷ qua đi làm cho các vết thương trên Thân mình Mầu nhiệm Đức Kytô thêm dày đặc. Những cơn bách hại của đế quốc Rôma suốt 250 năm, rồi đến các lạc giáo suốt năm thế kỷ bắt đầu từ lúc Chúa Giêsu về Trời được 100 năm.

Không chỉ có thế, càng về sau này Hội Thánh còn gặp nhiều gian lao, đau khổ, có khi là do cách hành xử của chính mình, có khi do sự chi phối của thế quyền vì họ muốn can thiệp vào Hội Thánh. Thế kỷ thứ VII còn chứng kiến các cuộc xâm lăng của Hồi giáo, rồi vấn đề ly giáo v… Tất cả trở thành những vết đinh đóng sâu vào lòng Hội Thánh.

Từ đó về sau, không có thời đại nào mà Hội Thánh lướt đi êm ả giữa lòng thế giới mà không có biến động. Những cuộc ly giáo, những lạc thuyết mới và sự suy đồi của đời sống giáo sĩ v.v… là nỗi đau vô bờ mà nếu không có ơn Chúa, không ai vượt qua nổi.

Từ đầu thế kỷ 20, cùng với sự phát triển của chủ nghĩa cộng sản, với lời thách thức ngạo mạn “Giáo Hoàng có được bao nhiêu binh đoàn?”, với cách hành xử với Hội Thánh ở những nước xã hội chủ nghĩa, với sự chia rẽ trong các quan điểm… Hội Thánh dưới con mắt của nhiều người, cũng sẽ tan đi như khói thuốc phiện mê hoặc con người.

Thế nhưng, điều kỳ diệu là cứ sau mỗi biến cố tưởng như vùi dập tất cả, thì Hội Thánh lại vươn mình lên cao, không ngạo nghễ, không kiêu căng, nhưng hãnh diện với tất cả vẻ huy hoàng của ngày Phục Sinh.

Lần giở lại lịch sử Hội Thánh, chúng ta không nhằm mục đích tranh giành vị thế với bất cứ ai, vì xét cho cùng chẳng có cơ chế nào lâu dài như Hội Thánh Chúa Kytô để so sánh. Nhưng, như linh mục sử gia Bùi Đức Sinh O.P. nhận xét trong tác phẩm Lịch Sử Giáo Hội Công Giáo, chúng ta “muốn có một quan niệm cao hơn về sứ mạng của Giáo Hội” và “đưa ra ánh sáng cái tiềm lực đã làm cho Giáo Hội sống động và uyển chuyển qua các thời đại”.

Vẫn có những người sợ thế gian thấy những khuyết điểm của Hội Thánh. Thật ra chẳng có gì phải sợ. Cha Timothy Radcliff nhận xét: “Chúng ta có thể cảm thấy ngượng ngùng khi nhận mình là người Công Giáo, nhưng chẳng phải Đức Giêsu vốn đã giữ bên mình những kẻ đồng hành đáng xấu hổ ngay từ thủa đầu rồi sao?”.

Không phải vì Phêrô chối Chúa hay vì Giuđa phản bội thì công cuộc cứu độ không được hoàn tất. Trái lại, Thiên Chúa quyền năng đã dùng chính những yếu đuối bất toàn ấy để kiến tạo một công trình sẽ còn lưu dấu cho đến muôn đời, ấy là đoàn người đông đảo cầm lá thiên tuế tiến lên.

Vâng, Hội Thánh xét như tập hợp những con người thì chắc chắn cũng tập hợp cả những ưu khuyết điểm của con người. Có tập hợp người nào mà loại trừ những phần tử có lỗi lầm?

Nhưng Hội Thánh xét như công trình của Chúa Thánh Thần là Hội Thánh thánh thiện, vì khi Chúa Thánh Thần dùng lửa để thánh hoá và khi Chúa Giêsu làm đầu Hội Thánh, thì lời tuyên xưng của người tín hữu là chân lý muôn đời: “Tôi tin Giáo Hội duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền”.

Đọc tin tức về nhiều mặt, tôi hoang mang. Theo dõi các diễn biến, tôi lo âu. Nhìn các cá nhân, tôi thấy mệt mỏi. Nhìn vào chính tôi với những bất toàn, tôi càng lo lắng hơn. Nhưng khi đọc lại kinh Tin Kính, tôi vui mừng và đọc lớn: Tôi tin Giáo Hội duy nhất, thánh thiện…

Khi tôi hỏi các em lớp Hành Trình Đức Tin ở giáo xứ tôi: “Giáo Hội có những đặc tính nào?”, các em hãnh diện nói lớn: “Giáo Hội duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền”, và tôi hoà cùng niềm vui với các em tôi.

Trong cơn gian nan của Hội Thánh, chúng ta phải làm tất cả những gì có thể làm được cùng với lời cầu nguyện thiết tha. Xin đừng trách móc, phê phán hay lên án nhau, dù rằng điều ấy cũng đã xảy ra trong suốt hành trình dương thế của Hội Thánh.

Cũng đừng nên trách anh em mình là nói dối tinh vi và tệ hại nhất, hay là suy diễn và phê phán sai lạc… nếu họ nói khác mình, vì tất cả những ai bước theo Đức Kytô là chỉ mong ước làm cho Danh Chúa cả sáng.

Bước vào Tháng Hoa của Mẹ, chắc chắn bông hoa đẹp nhất chúng ta dâng lên Mẹ là Hội Thánh Chúa, là Nhiệm Thể của Chúa Giêsu, Con chí ái của Mẹ. Xin Mẹ nhận lấy và gìn giữ nâng đỡ như Mẹ luôn thực hiện trong lịch sử hai ngàn năm của Hội Thánh Chúa.

5/5/2012

Gioan Lê Quang Vinh

số lần đọc: 5724
Ý kiến bạn đọc

13 Responses to “Giáo Hội: “Cơn thử thách và sự thánh thiện””

  1. Thành says:

    Hội Thánh là đoàn dân được kêu gọi để tham dự đời sống Thiên Chúa (LG 2). Tự bản chất, Hội Thánh là một thực thể vừa hữu hình, bao gồm những con người mang thể xác, vừa vô hình do ơn gọi sống hiệp thông tình yêu với Thiên Chúa, theo khuôn mẫu của Chúa Giêsu, vừa mang xác phàm liên đới với mọi người vùa là Ngôi Hai Thiên Chúa luôn hợp nhất với Chúa Cha. Do đó Hội Thánh, một thực thể mầu nhiệm, được minh hoạ bằng nhiều hình ảnh khác nhau: Hội Thánh là Dân Thiên Chúa, Nhiệm Thể của Chúa Kitô, Đền Thờ Chúa Thánh Thần, Gia Đình của Thiên Chúa

  2. locphan says:

    …”Điều thứ hai khiến ta chú ý, là khi Hội Thánh được trần gian “chiều chuộng”, được các thế lực nâng đỡ, thì Hội Thánh đi xa dần con đường mà Thầy chí thánh đã bước đi.”…anh Joan L.Q.Vinh viết đoạn này…nghe sao mà thấm quá…!!!

  3. Long says:

    Khi hiệp thông vào Đức Kitô, đời sống của người môn đệ sẽ được cắt tỉa nhờ lời của Ngài. Lời của Ngài sẽ đặt các môn đệ trước những quyết định chọn lựa. Chọn lựa con đường hẹp nhọc nhằn, chọn lựa Thập Giá khổ đau. Những hy sinh đau đớn ở đời này sẽ mang lại phần thưởng mai sau. Và những hy sinh ấy tạo cho họ có cơ hội để được trở nên giống Thầy: “Họ ở trong Thầy và Thầy ở trong họ”.

  4. Long says:

    “Giáo Hội duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền”, để được điều đó thì các Kitô hữu phải là tác nhân chính xây dựng giáo hội một hoàn thiện, sinh nhiều hoa trái.

  5. Thuận says:

    Vinh quang của Thiên Chúa là chúng ta sinh nhiều hoa trái.
    Thất bại của Thiên Chúa là sự cằn cỗi của con người.
    Hoa trái là ước mơ của người trồng nho,
    và cũng là sự triển nở của cây và cành nho.
    Chẳng hề có sự xung đột giữa vinh quang Thiên Chúa
    và vinh quang đúng nghĩa của con người.
    Chỉ trong Chúa, con người mới thực sự triển nở, hạnh phúc.
    Một sự độc lập khờ khạo sẽ dẫn đến héo khô.
    Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em.
    Một lời mời gọi gần như là một lời nài van.
    Sự ở lại chỉ hoàn hảo khi có đủ hai chiều.
    Con người mãi mãi có tự do khước từ nguồn sống.
    Ở lại trong Chúa không phải là lối nói văn chương.
    Ðể ở lại cần phải trả giá.
    Muốn được hưởng nguồn sống của Ðấng Phục Sinh,
    ta cũng phải chia sẻ thập giá của Ngài.
    Chính Ðức Giêsu cũng được cắt tỉa qua khổ đau và cái chết.

    Hãy đón lấy sự sống của Chúa Phục Sinh,
    như dòng nhựa nguyên tươi mới.
    Hãy đóng góp những hoa trái tốt lành cho nhân loại,
    để nhân loại nhận ra Cây Nho thật là Ðức Kitô,
    và Người Trồng Nho là chính Thiên Chúa.

  6. Hieu says:

    Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con là cành luôn gắn chặt với Chúa là thân cây. Vì cành chỉ sống được nhờ sức sống của cây. Chúng con chỉ có thể sống, lớn lên và sinh nhiều hoa trái trong đức tin và ân sủng nhờ sức sống của Chúa. Xin cho chúng con can đảm để Chúa cắt tỉa chúng con. Dù khi cắt tỉa chắc chắn là đau xót, nhưng thà chúng con chịu đau để được sống đời đời, còn hơn chúng con không chịu hy sinh từ bỏ, chúng con chỉ là một cành trơ trụi và vô dụng mà Chúa sẽ loại trừ trong ngày sau hết

  7. Hải says:

    chúng ta cũng cầu xin Thánh Thần phù hộ cho hàng ngũ LM có đầy đủ niềm tin, nghị lực để có thể gắn bó với Đức Giesu,Đấng đã đến không phải để người ta phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống cho nhiều người. Một khi gắn bó với Chúa, họ sẽ trở nên những cánh tay nối dài của Đấng chịu đóng đinh, như chú chim én miệt mài đem tình thương của Chúa cho mọi người.

  8. Giáo dân says:

    Theo thiển ý của tôi, “Giáo Hội Công Giáo” trong đó có 2 phần: Một phần xứng đáng mang danh là Hội Thánh” mà người đứng đầu là Chúa Giê Su, với những đặc tính thánh thiêng và cao siêu, và một phần là “giáo hội” với những con người trần thế còn nhiều hạn hẹp lẫn khuyết điểm đủ loại, vì là “con người”! Bởi đó phần “giáo hội” tức là tập thể những người có đạo,( dù ở địa vị nào), thì cũng luôn bị phê phán về những cá nhân, cá tính chưa phù hợp, và cần sửa sai để cho xứng đáng với phần “Hội Thánh” của Chúa.
    Người ta có phê bình, lên án những thành phần trong “giáo hội” vì những sai sót cũng là lẽ thường và tự nhiên, chứ không ai trong những người thành tâm và có sự hiểu biết, lại phê bình hay xem thường phần siêu nhiên, thánh thiêng của Hội Thánh Chúa cả! Xin đừng lầm lẫn hay đánh đồng hai ý nghĩa đó để lên án những lời phê bình mang tính chân thực và xây dựng bằng câu “Xức phạm cha là xúc phạm Chúa”, cha là thường nhân, không thể là Chúa được! Phê bình cái sai của ngay cả người lãnh đạo TG, thì không hề đồng nghĩa với chống Hội Thánh, chống Chúa, mà nhiều khi đó chính là những người yêu mến Chúa, nhiệt tình với HT Chúa.

  9. Tran Quoc says:

    Chính Đức Mẹ Maria là chứng nhân sinh động nhất minh hoạ cho lòng thương xót của Thiên Chúa, đồng thời Mẹ cũng là cây cầu nối hữu hiệu nhất giúp những ai muốn tìm đến lòng thương xót của Thiên Chúa. Đến với Chúa, chúng ta cần phải có đức tin vững mạnh đã đành, nhưng đến với Mẹ, chúng ta cũng rất cần có đức tin, bởi: “Các tín hữu hãy nhớ rằng lòng tôn sùng chân chính không hệ tại tình cảm chóng qua và vô bổ, cũng không hệ tại một sự dễ tin phù phiếm, nhưng phát sinh từ một đức tin chân thật. Đức tin dẫn chúng ta đến chỗ nhìn nhận địa vị cao cả của Mẹ Thiên Chúa, và thúc đẩy chúng ta lấy tình con thảo yêu mến Mẹ chúng ta và noi gương các nhân đức của Mẹ”

  10. Nguyen hoa says:

    Thánh Phêrô, người đứng đầu GHCG tiên khởi, cũng có lầm lỗi; nhưng Ngài ăn năn thống hối, lập công nghiệp gấp bội lần để xây dựng GH Chúa -”Duy Nhất, Thánh Thiện Công Giáo và Tông Truyền”- Nhưng, GHCGVN hiện nay thì sao? Các vị lãnh đạo có lầm lỗi không? Các ngài có biết theo gương Thánh Phêrô để hoàn thiện được đúng nghĩa cho GH được Duy Nhất, Thánh Thiện, Công Giáo và Tông Truyền Như GH Tiên Khởi?

  11. Thuận says:

    Đức Tổng GM Ngô Quang Kiệt đã nhấn mạnh, sứ vụ tông đồ của chúng ta bị suy thoái, nếu chúng ta không gắn bó mật thiết với Chúa Kitô.
    Đức Tổng Giuse đã đưa ra 5 nguyên nhân thường làm cho sứ vụ tông đồ suy thoái.

    1. Lười biếng cầu nguyện

    2. Lười biếng không sống theo kỷ luật

    3. Lười biếng học hỏi

    4. Lười biếng không sống rập khuôn đời mình theo Chúa Kitô

    5. Lười biếng không tìm ra cốt lõi của của sứ điệp Tin Mừng.

  12. Hiếu says:

    cầu xin các thánh tử đạo VN cầu bầu cho quá trình phong thánh cho Hồng Y Thuận được diễn ra suôn sẻ, không gặp nhiều khó khăn. Hy vọng chúng ta là Kitô hữu có thể dâng lời cầu nguyện cho vị tôi tớ chúa HY Thuận sớm được vinh danh trong giáo hội hoàn vũ.

  13. Lương says:

    Người ta không thể đo lường sự sống của Giáo Hội bằng hiệu năng và những con số. Trong Giáo Hội, không ai có thể đi tìm hiệu năng bằng những phương pháp và các phương tiện riêng của mình. Ðể trở nên phong phú trong Giáo Hội, cần phải chấp nhận hai điều kiện được chính Chúa Giêsu đưa ra: một là ở lại trong Ngài, hai là chịu cắt tỉa. Ở lại trong Ngài, với kiểu nói này, Chúa Giêsu muốn nói đến sự kết hiệp thâm sâu giữa Ngài và Giáo Hội.

    Nếu Giáo Hội tìm cách thay thế sự kết hiệp thâm sâu này bằng những cố gắng liên kết với quyền bính thế trần, Giáo Hội có thể có một chỗ đứng thế giá trong trần thế, Giáo Hội có thể mua được nhiều đặc ân đặc quyền hay bất cứ một dễ dãi nào mà thế quyền có thể ban tặng. Nhưng một khi đã sống bên ngoài sự sống của Chúa Giêsu, Giáo Hội chỉ còn là những cành nho khô héo. Những thành quả đạt được bằng sự liên kết, thỏa hiệp với quyền bính sẽ chỉ là những trái trăng héo úa, nếu ở lại trong Chúa Giêsu, Giáo Hội cũng phải chấp nhận bị cắt tỉa. Sức sống và sự phong phú đích thực của Giáo Hội lúc đó sẽ không phải là những con số của những gì có thể đếm được mà chính là những mất mát, thử thách, bách hại, những chướng ngại thập giá. Sức sống của Giáo Hội được thể hiện trước tiên qua những cắt tỉa ấy.

 

Video

NHIỆM VỤ CỦA KIÔ HỮU TRƯỚC HEROD THỜI ĐẠI MỚI

LỊCH SỬ TU VIỆN THÁI HÀ VÀ VIỆC "MƯỢN" NHƯ THẾ NÀO

NHÀ NƯỚC "CỦA DÂN, DO DÂN VÌ DÂN" - CƯỚP ĐẤT DÂN VĂN GIANG

Tin mới nhất

Youtube