Phải chăng chính việc ‘nhồi nhét’ vào đầu nhiều thế hệ những sự thù hằn, chết chóc từ ngay bé tập tễnh đi mẫu giáo, những sự giả dối như ‘đuốc sống’ Lê Văn Tám, hoặc sự tự mãn, kiêu ngạo kiểu như “O du kích nhỏ giương cao súng, thằng Mỹ lom khom bước cúi đầu” v.v… đã đẩy quan hệ giữa người với người trong xã hội VN hôm nay rơi vào tình trạng sẵn sàng gây hấn ‘chém giết’ chà đạp lên nhau không thương tiếc?
Tuần qua, bức thư của anh Hà Minh Thành từ Nhật kể lại những gì anh chứng kiến khi tham gia cứu trợ tại Fukushima đã gây xúc động cho không ít người, đặc biệt là cử chỉ cao đẹp của chú bé mới 9 tuổi, lạc hết thân nhân, trên người chỉ còn chiếc quần đùi áo thun xếp hàng trong giá lạnh chờ lãnh lương thực. Thế nhưng… khi được nhường cho gói lương khô, chú bé đã khom người cảm ơn… ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Tôi sửng sốt và ngạc nhiên vô cùng, mới hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ!” anh Thành kể.
Cảm ơn anh vì những chia sẻ đầy cảm xúc trên. Lá thư thật sự là bài học cho chúng tôi, vì đang sống ở một nơi ngập tràn bảng hiệu ‘khu phố văn hóa’ nhưng con người cư xử với nhau chẳng văn hóa chút nào. Nếu có anh dịp về Sàigòn nơi được xem là ‘trung tâm văn hóa lớn của cả nước’ anh chỉ cần bỏ ra vài chục phút đứng tại các ngã 3, 4 quan sát cảnh người người chạy xe chen lấn, giành đường nhau một cách rất vô ý thức sẽ thấy điều tôi nói là không sai.
Hành động ôm bao lương khô đi thẳng đến nơi cần phải đến không chút đắn đo của chú bé người Nhật kia, chắc đã khiến không ít người lớn chúng tôi không khỏi hổ thẹn, khi mà trong cuộc sống hay ‘nhân danh’ miếng cơm manh áo để chà đạp lên quyền lợi của người khác, ngay cả khi đang ở nhà cao cửa rộng, túi rủng rỉnh tiền chứ chưa hề ‘trắng tay’ như chú bé.
Giá như hôm ấy anh bớt xúc động để đừng “nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để nó và mọi người đang xếp hàng không nhìn thấy” biết đâu chúng tôi đã có được tấm ảnh chụp chân dung cháu bé, tôi chắc phải có khuôn mặt nhân hậu tử tế lắm lắm?
Bức thư đã góp phần làm dấy lên phong trào khâm phục người Nhật trong nước suốt tuần qua trên các phương tiện thông tin đại chúng. Tuy nhiên, việc làm tưởng chừng cao đẹp này hoá ra cũng lại kém văn hóa nốt khi người ta đã ‘cắt xén’ nó chẳng còn nguyên vẹn như trước.
Dưới nhan đề “Thư của cảnh sát Nhật, gốc Việt từ vùng động đất” tờ điện tử lớn nhất nước Vietnam Net đã ‘đục bỏ’ mất đoạn “Qua anh Nguyễn Hữu Viện tôi mới được biết anh và trang tin của anh dù tôi làm việc cách chỗ của anh cũng không bao xa. Xin hân hạnh được làm quen với anh” như chúng ta thấy bên dưới.
Thay vì lẽ ra nội dung đầy đủ của nó phải là:
Xem lại nội dung bị cắt bỏ chúng ta thấy lý do của họ chẳng qua chỉ vì nó có dính dáng đến cái tên ‘Nguyễn Hữu Viện’, một trí thức bất đồng chính kiến đang sống ở Pháp.
Mặc dù việc làm này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bản thân ông Nguyễn Hữu Viện cũng như nội dung lá thư, nhưng nó cho chúng ta thấy cái thói ưa ‘cắt xén’ sợ sự thật của truyền thông trong nước đâu vẫn còn nguyên đó, vẫn ‘chứng nào tật nấy’.
Vì đục bỏ vô cớ Vietnam Net buộc phải sửa lại gốc tích bức thư và bảo là do “rất tình cờ… đọc được từ blog của TS Nguyễn Đình Đăng” thế nhưng họ lại quên mất rằng cái sự “rất tình cờ” này đã được chính tác giả ‘chỉ đường’ cho khi viết cho TS. Nguyễn Đình Đăng ngay trong đoạn bị cắt mà nhiều người đã biết “Qua anh Nguyễn Hữu Viện tôi mới được biết anh và trang tin của anh” (cắt vội quá nên chẳng còn nhớ mình cắt gì chăng?)
‘Tránh vỏ dưa đụng vỏ dừa’. Vì nói dối, tờ Vietnam Net đã dẫn người đọc trong nước đến một nơi để thấy cái mà những ‘ông chủ’ của họ chắc chẳng bao giờ muốn. Đó là hình một người tay bị còng miệng bị bịt to ‘tổ chảng’ đập vào mắt mọi người, khiến họ không thể không liên tưởng đến tấm hình chụp LM Nguyễn văn Lý bị công an bị miệng giữa ‘phiên tòa ô nhục’ tại Huế tháng 3/2007.
Sự ‘ấu trĩ’ của tờ báo lớn này ở chỗ. Với người thực sự quan tâm đến thời cuộc thì họ đã đọc bức thư này từ khi mới xuất hiện hôm 17/3, cũng như biết rõ ‘Nguyễn Hữu Viện’ là ai. Cắt bỏ cũng chẳng có tác dụng gì. Còn ngược lại, người mà xưa nay chỉ biết đọc có mỗi báo ‘lề phải’ không hề biết ‘leo trèo’ vượt tường lửa là gì, thì cái tên Nguyễn Hữu Viện cũng giống như bao tên xa lạ khác. ‘Cắt xén’ chi cho mang tiếng?
Khi duyệt cho Vietnam Net đăng ‘bức thư ngoại’ này hẳn nhà nước rất muốn người dân học cách ứng xử văn mình của người Nhật. Thế nhưng họ đã làm cái điều tử tế này một cách rất kém văn minh bằng hành động ‘cắt xén’ như trên. Mà thượng chưa hết bất chính thì hạ làm sao bớt tắc loạn? Trong đầu các quan chưa hết nghĩ đến chuyện cắt xén, nói dối, ăn chận tiền, hàng cưu trợ bão lụt v.v… thì làm sao dạy dân ‘lá lành đùm lá rách’ ?
Cuối cùng xin quay trở lại với hành động cao thượng của chú bé Nhật.
Với một quốc gia mà năm nào cũng thiên tai bão lụt triền miên như VN ta, bài học về cách ứng xử của người Nhật trong cơn hoạn nạn là cần thiết. Tuy nhiên, nếu chỉ làm theo phong trào cho báo chí ‘lên giọng’ ca tụng người Nhật như hiện nay rồi ngày mai lại… chìm nghỉm (cũng giống như việc rầm rộ đưa tin về cụ Rùa khi nỗi lo về cơn bão giá bắt đầu tăng trong dân chúng, nay sóng cơn gió đã qua thì ‘cụ’ sống chết ra sao chang ai hay) thiết nghĩ có đăng đến một trăm bức thư cảm động hơn những gì anh Thành kể, cũng chỉ làm chuyện vô ích mà thôi.
Nếu thật sự lo cho sự xuống cấp về nhân cách của xã hội VN hôm nay, thật sự muốn học tập tinh thần Nhật… xin đừng quá ‘xúc động’ trong chốc lát mà hãy nhìn kỹ vào số tuổi ít ỏi của cậu bé ấy để mà suy gẫm…
Ở tuổi lên chín chưa rành chữ nghĩa chắc chắn chú bé ấy không thể bị anh hưởng bởi bất cứ sự tuyên truyền văn hóa đạo đức từ báo đài nào hết. Mà những gì nó thể hiện, thiết nghĩ chính xác là sự trình diễn lại một cách rất bản năng những gì đã được rèn luyện cẩn thận trong nhà trường, nếu có muốn ‘đóng kịch’ cũng chẳng thể nào làm nổi trong hoàn cảnh mất mát cha me như vậy.
Thế còn VN ta, nhìn lại nền giáo dục đất nước mình chúng ta thấy gì?
Phải chăng chính việc ‘nhồi nhét’ vào đầu nhiều thế hệ những sự thù hằn, chết chóc từ ngay bé tập tễnh đi mẫu giáo, những sự giả dối như ‘đuốc sống’ Lê Văn Tám, hoặc sự tự mãn, kiêu ngạo kiểu như “O du kích nhỏ giương cao súng, thằng Mỹ lom khom bước cúi đầu” v.v… đã đẩy quan hệ giữa người với người trong xã hội VN hôm nay rơi vào tình trạng sẵn sàng gây hấn ‘chém giết’ chà đạp lên nhau không thương tiếc?
Tưởng cũng cần nhắc lại rằng ở miền Nam trước 1975 mặc dù cũng chiến tranh như miền Bắc, nhưng không bao giờ có chuyện học sinh chúng tôi bị nhà trường dạy lòng căm thù ‘vi-xi’ (tức Việt Công), tâng bốc chủ thuyết chủ thuyết này chê bai chủ thuyết nọ ‘đang giãy chết’ v.v… mà vẫn được học những điều tử tế rất đỗi đời thường. Như đi đường gặp đám tang phải đứng lại ngả nón chờ xe tang đi qua mới được đi tiếp, gặp người già hay em bé muốn qua đường phải giúp họ v.v…
Bởi vậy, chừng nào nền giáo dục VN còn chưa hết bị ‘chính trị hóa’, báo chí chưa hết thôi làm công cụ tuyên truyền cho đảng, ngày ấy ước mong về một xã hội ‘mình vì mọi người’ đúng như những gì chú bé 9 tuổi người Nhật kia thể hiện chứ không ‘sáo rỗng’ như hiện nay, một ‘Việt Nam – đất nước thật sự vĩ đại’… sẽ vẫn mãi là điều gì đó quá xa vời với chúng ta.
Sàigòn, 25/3/2011
Alf.Hoàng Gia Bảo
số lần đọc: 5878


Kính thưa tác giả Alf.Hoàng Gia Bảo
Đọc bài viết của Ông làm tôi “đập đầu” suy nghĩ, dù rằng có ước muốn gì gì chăng nữa thì “…giấc mơ ‘hoá Nhật’ của báo chí VN” …muôn đời cũng chỉ là giấc mơ thôi! Xin hãy nhìn vào nước VN của mình với các em “thiếu nhi quàng khăn đỏ” miệng lúc nào cũng bô bô với “Ai yêu bác Hù hơn các em nhi đồng”…Không biết các em được dậy dỗ thế nào, nhưng nhiều em khi mới đến tuổi dậy đã trở thành du đãng, mê xì ke ma túy, cướp của giết người, lường gạt, cướp bóc của nhau, đến khi trưởng thành ra làm cán bộ nhà nước thì tham nhũng, cắt xén, ăn cắp của công đến nỗi báo chí “lề phải” cũng đã phải lên tiếng báo động!
Tôi rất tâm đắc khi đọc câu dưới đây của Ông:
Trích…”Khi duyệt cho Vietnam Net đăng ‘bức thư ngoại’ này hẳn nhà nước rất muốn người dân học cách ứng xử văn mình của người Nhật. Thế nhưng họ đã làm cái điều tử tế này một cách rất kém văn minh bằng hành động ‘cắt xén’ như trên. Mà thượng chưa hết bất chính thì hạ làm sao bớt tắc loạn? Trong đầu các quan chưa hết nghĩ đến chuyện cắt xén, nói dối, ăn chận tiền, hàng cưu trợ bão lụt v.v… thì làm sao dạy dân ‘lá lành đùm lá rách’ ?”
Hoàn toàn đồng ý với Ông!
Thượng bất chính thì hạ tắc loạn! CAND trù dập, đánh đập khủng bố nhân dân, giết người không biết gớm tay, như mới đây ngay tại thủ đô Hà Nội tên trung tá CA Nguyễn Văn Ninh đã đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng một cách dã man tàn bạo! Cán bộ cấp cao của nhà nước thì vô trách nhiệm và trở thành tham ô cường quyền, như vậy thì làm sao mà nêu gương tốt cho các em được, cứ như thế này thì xã hội Việt Nam sẽ đi về đâu?
Một lần nữa chân thành cám ơn Tác giả và NVCL. Theo tôi thì những bài viết như thế này rất có giá trị để đánh động lương tâm con người và góp phần nâng cao dân trí Việt Nam!
Kính chúc Ông và NVCL sức khoẻ, luôn kiên cường và nhiều nghị lực.
Em thuyộc về thế hệ 9X, thế nhưng, em cũng đc nghe nhiều về nền giáo dục tuyệt vời của VNCH, chứ không như nền giáo dục phục vụ chính trị của đám chó săn (cs) khiến hàng chục thế hệ bị băng hoại trong cái gọi là “tư tưởng Hồ Chới Mênh”!
Tôi thật cảm kích về cảm nhận ở đoạn kết bức thư của tác giả Hà Minh Thành, một cảnh sát Nhật gốc Việt, thật vô cùng chí lý: “..Dân tộc Nhật là một dân tộc vĩ đại , sao dân tộc tôi chỉ có một thằng vĩ đại ! (thằng ở đây là HCM – tôi đoán vậy)
Nghĩ lại câu nói của ông già Fuwa nguyên chủ tịch Đảng CS Nhật giáo sư dạy em về Tư bản luận đã nói rằng ” Nếu Mac sống lại, ông ta sẽ thêm một câu vào trong cuốn Tư bản luận đó là ” Chủ nghĩa CS chỉ thành công trên đất Nhật”.
Cám ơn Alf. Hoàng Gia Bảo đã có bài viết với lí lẽ phân tích thật chính xác về xã hội VN hiện tại.
Với Bần Dân quê muà này thì có một quan niệm rất đơn giản : Con người Cộng Sản thì cũng như người bị bệnh NAN Y TRẦM TRỌNG còn hơn cả bệnh UNG THƯ, nên những viên thuốc có chăng cũng chỉ làm bớt cơn đau một chút thôi, làm gì mà cứu sống được, chắc chắn là phải CHẾT, điều đó ” KHÔNG THỂ CHỐI CẢI ” .
Một nông dân vùng sâu vùng xa.
Muốn cho .”..một ‘Việt Nam- đất nước thực sự vĩ đại’ con đường duy nhất là “đấu tranh không ngừng nhỉ” để giải thể chế độ cộng sản ở Việt nam.
và thực sự “…sẽ mãi mãi là điều gì đó quá xa vời với chúng ta..” khi chúng ta chỉ “chống cộng” như chiêu bài trước đây của Việt Nam Cộng Hòa và bây giờ của một số đoàn thể đảng phái (“chống” tức là chấp nhận để chế độ cộng sản tồn tại)-
Ngày xưa tôi đi học,được thày cô giáo dạy(NHÂN-LỄ-NGHĨA-TRÍ TÍN). Phải học cách làm người,kính trên nhường dưới tôn sư trọng đạo, còn bây giờ ngành GIÁO DỤC nhất là mấy vị hiệu trưởng còn cấu kết với các quan để mua dâm dụ dỗ các em vị thành niên.
Còn các quan thì tham nhũng, hối lộ bao che cho cấp dưới làm những chuyện sai trái,áp bức người cô thế.TÔI đề nghị các vị lãnh đạo nên qua mời em bé người nhật 9 tuổi qua ViệtNam để dạy lại ngành GIÁO DỤC&XÃ HỘI lòng tự trọng biết nói tiếng CÁM ƠN-XIN LỖI
Đấy các bạn đã thấy cái “đạo đức khốn nạn hồ-chó-minh” và hậu quả trăm năm trồng người của tên “vô thần độc tài khát máu lưu manh sở khanh hồ-chó-minh”. Ngay chính thằng “hồ-chó-minh” khi còn trẻ cũng đã chôm chỉa tên của người khác làm tên của mình để đánh lừa thiên hạ. Hắn đã viết sách tự ca tụng mình như thần thánh, đồng thời tác phẩm trí óc của người khác hắn cũng trơ trẽn nhận là của mình. Do đó những tên bồi bút việt cộng ngày nay chúng làm gì có liêm sỉ tối thiểu khi làm báo, chúng phải cắt xén để làm vừa lòng mấy thằng quỷ đỏ to đầu. Có thế chúng mới được hưởng chút cơm thừa từ tài sản ăn cướp trên mồ hôi nước mắt của người dân khốn khổ.
Chẳng thế mà ĐTGM Giuse Ngô-quang-Kiệt nói không sai tý nào rằng: Ở ngoại quốc khi cầm cái hộ chiếu mang tên Việt Nam bị người ta coi khinh.
Nói đến cái chế độ vô thần, vô nhân tính này với những con người là sản phẩm “tinh ròng” của nó, thì đừng bao giờ đưa vào những tính chất cao quý của xã hội con người làm gì nữa, vô ích!
Sau khi cái chế độ hung tàn man rợ này không còn, mà muốn phục hồi lại các phẩm chất cao quý cũ của dân tộc Vn, thì phải phá bỏ toàn bộ cái nền “VÔ GIÁO DỤC” của nó, để phục hồi lại nền giáo dục đầy nhân bản cũ của ta xưa kia, để tạo nên một “ngôi vườn mới cho việc trồng người”.
Nên nhớ là những phẩm chất cao quý của người Nhật, xưa kia chúng ta đều có, nên mới có những câu: “tình làng nghĩa xóm”, “tình đồng bào máu mủ ruột thịt”, “”lá lành đùm lá rách”, “chị ngã em nâng”, “Anh em như thể tay chân”, “bầu ơi thương lấy bí cùng…”, “nhiễu điều phủ lấy giá gương…” v.v…, là kết tinh của nền văn hóa, đạo đức, là tinh thần nòng cốt của nền GD cũ của VN xưa!Tiếc thay!!!
Bài đọc trên tuy ngắn gọn nhưng xúc tích, đáng để cho mọi
người VN và nhất là các đỉnh cao trí tuệ của loài khỉ đọc và
suy nghĩ. Để họ chấm dứt ngay việc chính trị hoá học đường
chấm dứt việc đầu độc con trẻ bằng những bài học reo rắc
hận thù, bạo lực, bất công xã hội…Tôi thành khẩn kêu gọi
các tầng lớp trí thức hãy tỉnh thức, đừng sợ hãi, đừng hèn
nhát, đừng sống an phận. Các bạn hãy đứng lên lãnh
nhận trách nhiệm cuả mình với đất nước. Hãy sống xứng đáng với phẩm gía và trách nhiệm của mình với gia đình,
với mọi người và với quốc gia dân tộc. Nếu các bạn làm
được những gì mà người Nhật làm được, thì TỔ QUỐC
chúng ta sẽ có TỰ DO – CÔNG LÝ – HOÀ BÌNH đích thực.