Đảng cho ai nụ cười?

Đảng cho ai nụ cười?

Cuối năm Tân Mão, về lại Tây bắc thăm những người bạn, thăm lại cả những bản làng xưa.

Con đường mòn lên Chiềng Ân, một bản làng heo hút cách thị trấn Mường La 40 km nay đã đổi khác. Nó được trải nhựa thủ công. Dù thủ công, thì đó cũng là điều xa xỉ đối với các bản làng người H’Mong vùng Tây Bắc. Những bản làng được trải nhựa trên các cung đường dẫn vào bản chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Một số bản có đường nhựa dẫn vào làng là vì đó là quê hương của những vị quan đầu tỉnh như Long Hẹ, Thuận Châu, Sơn La – quê hương của Thào Xuân Sùng, bí thư tỉnh ủy Sơn La.

Chiềng Ân không có cái may mắn được làm quê hương của các quan chức đầu tỉnh, đơn giản bởi đó là một bản làng mà phần lớn những người dân nơi đây đã tự mình tìm đến đạo Chúa với tâm niệm theo đạo để nhờ Chúa mà bỏ được tục thờ ma. Người dân nơi đây tin Chúa, nên họ cũng tin rằng, con đường đươc trải nhựa là nhờ ơn Chúa và nhờ những chuyến viếng thăm của Giáo hội tại nơi đây.

Trẻ em Chiềng Ân

Ngoại trừ con đường vừa mới được trải nhựa, Chiềng Ân vẫn vậy. Vẫn cái nghèo bám lấy người dân. Cái đói quanh năm quay quắt. Những đứa trẻ còi cọc bên các bể nước công cộng đã cạn nước tự khi nào như tố cáo một kế hoạch, một chính sách thất bại của nhà nước của dân, do dân và vì dân. Nhiều gia đình không còn cái ăn, phải vào rừng đào củ hay lấy dễ cây rừng làm lương thực tạm sống qua ngày chờ đợi vụ ngô thu hoạch.

Sống trên đỉnh của các ngọn núi, như bất cứ bản làng H’Mong nào, người dân Chiềng Ân quanh năm chỉ biết sống nhờ vào một vụ ngô duy nhất thường thu hoạch vào tháng mười. Cái vòng luẩn quẩn nghèo – đói của người dân các bản làng H’Mong Tây Bắc diễn ra quanh năm. Tình trạng “bán ngô non” xảy ra hầu hết nơi các gia đình người H’Mong. Mỗi năm khi vụ mùa đến, niềm vui được mùa không khỏa hết nỗi buồn lan khắp bản làng khi chứng kiến những người dưới xuôi lên thu hoạch công sức cả năm nai lưng canh tác. Điệp khúc vay, mượn, ăn trước, trả sau cứ bám lấy từng gia đình như một thứ nghiệp chướng. Cái nghèo, cái khó cứ thế bám lấy chẳng chịu rời họ nửa bước.

Bể nước công cộng do nhà nước xây dựng nay làm chỗ chơi cho trẻ

Một em bé Chiềng Ân đang tự xúc thứ cơm đã chảy nhựa trong nồi bỏ vào tay ăn một mình ở nhà

Đời sống kinh tế đã vậy, đời sống tinh thần, việc chăm sóc y tế, giáo dục cũng chẳng được ai lo. Nhiều người chết vì những căn bệnh hết sức đơn giản như đau ruột thừa cấp, tiêu chảy… Nhiều tháng trời, trạm y tế xã hầu như không có thuốc, đơn giản bởi tiêu chuẩn y tế của các bản vùng cao thường chỉ về tới huyện đã bị các nhân viên y tế xà xẻo tới viên thuốc cuối cùng. Phần lớn các giáo viên tại các trường bản là những người được cắt cử tới bản theo qui hoạch giáo viên vùng cao, chứ hiếm có những giáo viên tự nguyện lên vùng cao dạy con chữ cho trẻ em nghèo. Chính vì thế, với họ, tinh thần trách nhiệm hầu như không có. Họ chỉ muốn sao cho hết thời hạn ba năm để có thể về xuôi tiếp tục nghề dạy học. Các em nhỏ vùng cao tới trường hay không họ chẳng mấy quan tâm. Nhiều giáo viên coi thời gian dạy học tại bản như giai đoạn đọa đầy. Mỗi cuối tuần từng đoàn giáo viên xuống núi với lỉnh kỉnh đồ đạc và những phẩm vật mua được với giá rẻ như cho của những người dân bản làng.

Hôm chúng tôi tới thăm, cả bản đang chuẩn bị cỗ cưới cho một đôi trai gái trẻ. Cô dâu 15, chú rể 16 tuổi. Với các bản làng vùng cao Tây Bắc, nạn tảo hôn vẫn phổ biến. Chúng tôi hỏi thăm ông bố cô dâu tên con rể, ông bảo không biết: “Chúng đi chơi, làm quen, rồi bắt con gái mình. Hôm nay, nó mang con lợn và con gái mình về xin cưới”. Vậy là xong! Đó là tập tục của người H’Mong. Sau một năm nữa, người con rể sẽ được bố vợ đổi tên theo phong tục sở tại.

Cô dâu 15 tuổi đang chuẩn bị đồ cưới về nhà chồng

Người phụ nữ H’Mong thật khổ. Mười lăm tuổi bị bắt làm vợ, làm mẹ và phải gánh trọn trọng trách kinh tế gia đình. Họ suốt ngày phải ở trên nương, trên rẫy, quán xuyến việc ruộng đồng. Các bé gái ngay từ 10 tuổi đã phải ngày hai buổi lên rừng hái lá, đào măng. Những chiếc gùi trên vai nặng trĩu che khuất những tấm thân gầy còm, lạc vào giữa những nương ngô xanh ngắt.

Cuộc sống vùng cao Tây Bắc là thế. Họ bị tước đoạt tất cả, từ vật chất tới tinh thần. Những người may mắn gặp được đức tin, thì lại gặp thêm trăm ngàn sự thương khó. Với họ, cái đói cái sợ không sợ bằng công an, chính quyền. Họ bị tuyên truyền theo “tà đạo” khiến nhiều người phải bỏ bản mà đi. Trong những chuyến đi vì đức tin như vậy, nhiều người đã phải bỏ xác lại nơi chốn rừng xanh hay tận bên nước bạn Lào xa xôi.

Cuộc sống người dân H’Mong Tây Bắc là vậy. Trước đã vậy, bây giờ vẫn vậy. Vậy mà, ngay tại cửa ngõ vào thành phố Sơn La và khắp dọc con đường vào thành phố, người ta giăng mắc trên các cột đèn những tấm pano mang dòng chữ: “Đảng cho em nụ cười”. Không biết người ta có biết ngượng không khi cố tình giăng lên dòng chữ đó mặc dù họ biết rất rõ, đó là những lời dối trá, mị dân?

"Gánh hàng" xuống chợ Thành phố Sơn La của một phụ nữ H'Mông

Thật tội nghiệp cho những người dân vùng cao Tây Bắc luôn bị kỳ thị, tước đoạt, bị lợi dụng cả nụ cười để tuyên truyền cho một chế độ luôn tự hào là ưu việt.

Đất nước này rồi sẽ ra sao khi cả một hệ thống chính trị cùng toa rập, ủng hộ sự dối trá một cách có hệ thống, đánh lừa dư luận bằng những tấm pano quảng cáo kiểu như: “Đảng cho em nụ cười”?

Có lẽ, sự thiếu quan tâm, tình người xuống cấp trong xã hội Việt Nam hiện nay một phần cũng là do những kiểu tuyên truyền không trung thực, thiếu lương tri, chỉ nhắm làm đẹp cho chế độ mà không nghĩ tới sinh mạng và sự thăng tiến đời sống con người?

Nụ cười nào cho đất nước, cho dân tộc khi sự dối trá tiếp tục lên ngôi?

11/02/2012

Linh mục Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong Cssr.

Nguồn: Blog  Lm. Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong, C.Ss.R.


số lần đọc: 7445
Ý kiến bạn đọc

10 Responses to “Đảng cho ai nụ cười?”

  1. Ba Phải says:

    Những người sắc tộc vùng cao nguyên và những nông dân đồng bằng là những nạn nhân khốn khổ, khốn nạn nhất của cái gọi là nhà nước bạo quyền csVN.
    Họ là những người có một đời sống bần hàn, cơ cực và thiệt thòi nhất vì đảng và bạo quyền csVN cố tình bỏ quên họ do trình độ học vấn thấp kém và sự hiểu biết quá nông cạn của họ. Họ không hề biết và nếu có biết cũng chẳng có thể than phiền, kêu ca hay cầu khẩn với bất cứ ai và ở đâu ???
    Trong lúc các cán bộ cộng sản lớn bé thì chỉ biết ăn cắp, vơ vét của công, cướp bóc đất đai và tài sản của nhân dân về làm giàu cho gia đình và con cái họ.
    Họ là những con vật trong thân xác của con người. Họ không còn biết thế nào là tình đồng bào, cũng như tình yêu quê hương, tổ quốc. Họ sẵn sàng làm tất cả mọi việc để có QUYÊN và có TIÊN mà không một chút mảy may nghĩ đến những đau khổ của đồng loại, của người dân mà đúng ra là họ có trách nhiệm và bổn phận phải chăm lo, dìu dắt …
    Sự thật, đây là một trong những chính sách bất thành văn của đảng cộng sản. Họ thông đồng, bao che cho nhau để cùng ăn, cùng hưởng, cùng tồn tại nhưng nếu đổ bể thì không có ai chịu trách nhiệm.
    Đảng và nhà nước cộng sản này chỉ có thể dẹp bỏ và thay thế chứ không thể sửa chữa, thay đổi như lời một cựu lãnh tụ cộng sản Liên Sô đã tuyên bố.
    Vấn đề là ai sẽ làm việc này ??? Người Việt Hải Ngoại hay Người Dân Trong Nuớc ???
    Theo tôi nghĩ, đó là trách nhiệm chung của tất cả mọi người Việt Nam chúng ta không phân biệt trong ngoài, không phân biệt thành phần, tôn giáo, đảng phái … nếu còn nghĩ đến quê hương và đồng bào.

  2. An Tran says:

    Hỏi ông Vươn, ông Quý xem đảng có cho mấy ông nụ cười? Hay nhờ đảng mà ngày nay anh em ông đng hưởng phước đảng trong nhà tù?

  3. giaodan Sai Gon says:

    Cho nụ cười là …đỡ rồi ! “Mùa xuân” còn giành cho nữa mà !

  4. PhanNam says:

    Đọc bài ” Đảng cho ai nụ cười ” của Lm. Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong, C.Ss.R. không khỏi bị bùi ngùi vì thương cảm cho một dân tộc đang bi đọa đày bởi một chủ thuyết hoang tưởng ác nhân ác đức nhất trong lịch sử của nhân loại . Khi xưa vì lòng nhiệt tâm , Hồ Chí Minh đã vô tình nghe lời chỉ dạy của quan thầy Nga Tàu du nhập thể chế CS vào quê hương mến yên VN . Để lại hậu quả vô cùng thảm hại cho dân tộc , hàng triệu sinh linh của con cháu Lạc Việt bị hủy diệt , tinh thần bị hủy hoại đến mức độ không thể chửa được . Cám ọn Cha Nam Phong đã anh dũng tuyên xưng đức tin bằng cách nói lên sự thật , mà trong xã hội “chim lồng cá chậu ” không mấy ai dám nói , sự thật trong chế độ độc tài toàn trị CS là ” Phản Động” .

  5. Người Yêu GHVN says:

    Tuy “đảng không cho các em ở Chiềng Ân nụ cười”.

    Nhưng “đảng” đã đưa đến cho vợ con, anh chị em của ông Đoàn Văn Vươn “nụ cười” qua cuộc họp của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hôm 10.2.2012, dù chỉ là “nụ cười gượng gạo” !

  6. bangtran says:

    Nếu chưa xem thì xem cho vui
    Chỉ vì một thằng già khốn nạn mà cả nước khổ sở, lầm than…

    Sau khi cướp đoạt tất cả tài sản của Người Miền Nam, bọn cộng sản cai trị khát máu theo đường lối Hồ chó má, khủng bố kiểm duyệt tư tưởng v.v… những thằng đảng viên cộng sản vn ăn no béo mỡ, bọn chúng bày vẽ cho tự do buôn bán…Được cởi trói, người dân trong nước cảm thấy qúa hạnh phúc cố lo kiếm ăn không cần nghĩ chuyện gì đã xẩy ra trước đó và ngày mai sẽ ra sao cũng không màng để ý…

    Buồn cười có nhiều người chịu khổ không nổi phải liều mạng đi vượt biên và tới được bến bờ tự do, không nhìn thấy được bộ mặt gian trá của cộng sản vn…lắm người cũng ngu ngơ tưởng thật cộng sản thay đổi và quay đầu về du lịch, làm ăn.

    Có một thanh niên trong nước đứng trước cửa chợ Bến Thành chửi đổng : Tiên sư cha nó! Chỉ vì một thằng già khốn nạn mà cả nước khổ sở, lầm than.
    Anh ta bị Công an bắt đưa ngay về đồn.
    Cán vẹm thẩm vấn : Anh chửi ai là thằng già khốn nạn?
    Thưa Cán bộ, tôi chửi….Dương văn Minh !
    Cán vẹm không vừa : Ý anh bảo vì Dương văn Minh đầu hàng nên cả nước mới khổ, phải không?
    Anh chành thanh niên thuộc loại lỳ đòn nên cũng bai bãi : Không phải. Tôi chửi vì thằng chả giết Ngô Đình Diệm nên cả nước khổ.
    Cán vẹm cười gằn : Anh cho rằng Ngô Đình Diệm với giải pháp Ấp Chiến Lược đủ sức trấn áp lực lượng giải phóng chứ gì? Hay anh cho rằng Ngô Đình Nhu với chính sách Bắc tiến có thể đánh thắng miền Bắc?
    Anh thanh niên lắc đầu : Không phải vậy. Vì Dương văn Minh giết Ngô Đình Diệm khiến Mỹ đổ quân vào làm cả nước khổ sở.
    Cán vẹm khe khẽ gật đầu : Nghe tạm được! Cả nước tuy gian khổ nhưng rồi cũng chiến thắng vinh quang. Thôi tha cho anh về. Đừng làm ồn chỗ công cộng nữa. Tôi biết nhiều người cũng ghét Dương văn Minh nhưng chả cần phải làm náo loạn như thế. Vả lại muốn chửi ai phải nêu rõ tên người ấy ra mà chửi kẻo lại có chuyện hiểu lầm lôi thôi. Anh nghe rõ chưa?
    Anh thanh niên lễ phép đứng lên : Dạ tôi xin nghe lời cán bộ ,từ nay tôi sẽ chửi rõ tên “thằng già Minh khốn nạn làm cho dân khổ”
    Cán vẹm vỗ bàn : Anh kia ,anh chửi ai thế?
    Thằng già Minh… Dương văn Minh!
    Cán vẹm bực quá, gầm lên : Anh mang cái thằng già Minh khốn nạn xéo ngay! Xéo mau!

  7. Giáo dân says:

    Những suy nghĩ và cảm nhận của cha Nam Phong thật chân thành và gây xúc động sâu xa trong lòng người đọc. Nhưng cha Phong ơi! Cha cũng như mọi người đều biết rằng KHÔNG GIAN DỐI, KHÔNG HUNG BẠO KHÔNG LÀ CS mà, cha và mọi người nghiệm coi có phải vậy không? Nhưng Chúa là SỰ THẬT, là NẺO CHÍNH sẽ phá tan sự gian ác giả trá đó cho dân tộc mình, hảy tin và cậy vào Chúa để đẩy lui satan.
    Cùng cảm thông và cầu nguyện với cha. Giáo dân.

  8. Dân Đen says:

    Đúng đấy! Nhưng người được “đảng cho nụ cười” đó là các cán bộ CS, là các đảng viên của đáng cướp! Chúng cười vì vơ vét, hà hiếp được dân, lấy của dân nước đưa vào đầy túi tham, làm sao mà không cười được? Nhưng là nụ cười nham hiểm và trân tráo của quân bất lương khi hại được người, chứ dân lành là nạn nhân thì than khóc thấu trời chứ cười gì được! Nhưng rồi đây những nụ cười gian ác đó sẽ phải tắt lịm khi mà cái nhân ác chúng gieo sẽ đem đến hậu quả cho chúng, ngày mà toàn dân dành được quyền tự chủ, tự do.
    Cầu Chúa sớm thương dân Việt mình.

  9. [...] SÁT, KỶ LUẬT CỦA ĐẢNG”, TẠI NINH THUẬN?  —  (Mai Thanh Hải).   – Đảng cho ai nụ cười?  —  [...]

  10. [...] ÁM SÁT, KỶ LUẬT CỦA ĐẢNG”, TẠI NINH THUẬN?  —  (Mai Thanh Hải).   – Đảng cho ai nụ cười?  —  (NVCL).  Phong Uyên – Cái gọi là Chủ nghĩa Mác – Lê Nin chỉ là chủ [...]

Leave a Reply

 

Video

CÔNG AN LÀM THEO LỜI BÁC "VÌ NHÂN DÂN PHỤC VỤ"

LỊCH SỬ TU VIỆN THÁI HÀ VÀ VIỆC "MƯỢN" NHƯ THẾ NÀO

NHÀ NƯỚC "CỦA DÂN, DO DÂN VÌ DÂN" - CƯỚP ĐẤT DÂN VĂN GIANG

Tin mới nhất

Youtube