Có thể nói rằng chưa bao giờ người dân khốn khổ như hiện nay. Khốn khổ vì đất nước bị lệ thuộc vào Tàu cộng, vì không có tự do, quyền làm người bị chà đạp, và vì hoàn toàn không có hạnh phúc. Khốn khổ vì thấy mình là nạn nhân của những người thực dân kiểu mới. Cha ông chúng ta đánh Tây và đuổi Mỹ Ngụy để góp phần tạo nên một thể chế thực dân kiểu mới. Điều đau lòng là chính người Việt nhân danh Xã Hội Chủ Nghĩa, Độc lập. Tự do. Hạnh phúc để cướp đi tự do và hạnh phúc của người Việt.
Ngày 2/9 có lẽ là ngay lý tưởng để suy nghiệm tiêu ngữ Độc lập – Tự do – Hạnh phúc dười hàng chữ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Hãy nói về Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Tên nước đứng sau cùng. Tên của chủ nghĩa đứng đầu. Nên nhớ rằng trước kia, Chủ tịch Hồ Chí Minh đặt tên nước là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Việt Nam đứng đầu, Dân Chủ và Cộng Hòa đứng sau. Dân tộc trên hết và vĩnh viễn, thể chế chính trị chỉ là tạm thời. Ấy thế mà sau này Đảng Cộng Sản Việt Nam sáng tác ra quốc danh đặt Việt Nam sau chủ thuyết chính trị! Quốc danh hiện nay là một cách xem thường dân tộc. Người ta chỉ xem Việt Nam như thể một cộng đồng dân tộc trong đại cộng đồng có tên là Xã Hội Chủ Nghĩa. Thế nhưng chúng ta biết rằng cái đại đồng đó không còn nữa. Quê hương của Xã Hội Chủ Nghĩa đã đập nát tượng Lénin và tên đồ tể Stalin. Nước ta ngày nay thực tế là một nước tư bản. Một loại tư bản đỏ. Tư bản dã man. Dã man với người dân. Như thế, ngay từ tên nước đã là một sự dối trá. Dối trá vì không đúng với thực tế và cũng chẳng phù hợp với lý tưởng. Thử hỏi trong giới lãnh đạo có mấy ai còn tin vào Chủ nghĩa Xã hội?
Độc lập. Đó là một lý tưởng không thể nào có được. Không có một nước nào có thể tồn tại độc lập như một ốc đảo. Trên thế giới, các nước phải liên minh với nhau và tương trợ lẫn nhau. Làm gì có chuyện hoàn toàn độc lập. Trong thời Pháp thuộc, chúng ta mong ước được thoát khỏi gông cùm của bọn thực dân với chiêu bài dành độc lập tự chủ. Vô số người đã nằm xuống cho lý tưởng cao cả đó. Đánh đuổi thực dân Pháp xong, một nửa đất nước rơi vào quỹ đạo của khối cộng sản, đứng đầu là Tàu cộng và Liên bang Sô Viết. Có thể nói trên mọi mặt Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa lệ thuộc vào hai nước cộng sản đàn anh đó. Ở miền Nam, Việt Nam Cộng Hòa rơi vào quỹ đạo của Mỹ và thế giới tự do. Kinh tế và chính trị của VNCH cũng lệ thuộc vào Mỹ. Sau 1975, những người lèo lái đất nước lúc thì ngả theo Liên Xô, lúc thì dựa vào Tàu cộng. Đến nay, chúng ta đã thấy rõ những người lãnh đạo quyết tâm đưa đất nước vào quỹ đạo của Tàu cộng, nếu không muốn nói tạo điều kiện để nước ta trở thành Bắc thuộc thêm một lần nữa. Nói tóm lại, suốt trăm năm qua, nước ta không có độc lập.
Tự do. Người Việt Nam chưa bao giờ hưởng tự do. Quyền làm người của người Việt Nam chưa bao giờ được tôn trọng. Người dân không có quyền tiếp cận thông tin đa chiều. Người dân không có quyền phát biểu về chính trị. Người dân không có quyền lập hội hoặc đoàn thể dân sự. Bất cứ ai có ý kiến khác Đảng đều bị quy chụp là “phản động” và bị bỏ tù, thậm chí có thể bị giết chết. Không bị bỏ tù hay bị giết, thì cũng bị công an theo dõi, sách nhiễu và khủng bố. Thử đọc qua những tâm sự của các nhân sĩ Hà Nội đi biểu tình chống Tàu cộng thì biết công an sách nhiễu và khủng bố họ như thế nào. Công an đã biến thành một bộ máy không phải bảo vệ người dân mà là hại dân. Xã hội hiện nay là xã hội công an trị và Đảng trị. Công an trị theo mô hình Stasi của Đông Đức ngày xưa. Hành động khủng bố và sách nhiễu của công an còn thua cả hành động của quân phát xít Đức ngày xưa.
Thời Pháp thuộc người dân còn có tự do hơn thời Đảng CSVN cai trị. Thời VNCH của ông Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu ngườ dân còn có cuộc sống chính trị thoải mái hơn thời Đảng CSVN cai trị. Đó là sự thật. Trước 1975, sinh viên học sinh có quyền xuống đường biểu tình chống chế độ, chống Mỹ. Trước 1975, người dân có quyền lập đoàn thể dân sự. Trước 1975, cán bộ của Đảng CSVN hoạt động bị bắt ra tòa có luật sư bào chữa nghiêm minh. Tất cả những quyền đó đã bị cướp đoạt ngay sau ngày “giải phóng”. Bây giờ có lẽ những người dân như người viết bài này nhìn lại “chế độ Thiệu Kỳ” mình từng chống lại hồi trước và thấy … nuối tiếc. Nói cho công bằng, bọn thực dân Pháp, bọn “thực dân Mỹ”, bọn Diệm Thiệu còn tử tế với người dân hơn là Đảng CSVN. Pháp, Mỹ, Diệm, Thiệu còn đối xử với người cộng sản đàng hoàng hơn là Đảng CSVN đối xử với đảng viên của họ.
Hạnh phúc. Người Việt Nam không có hạnh phúc. Làm sao hạnh phúc khi trộm cướp hoành hành khắp nơi và bất công xã hội tràn lan. Người ta cư xử với nhau bằng súng, dao găm, mã tấu. Ngay cả những người có nhiệm vụ bảo vệ an ninh công cộng đã trở thành những kẻ đánh người, giết người giữa thanh thiên bạch nhật. Người dân không còn tin nếu không muốn nói là ghét những kẻ kiêu binh chỉ còn biết “còn Đảng còn mình”. Làm sao hạnh phúc khi đi đến bất cứ cơ quan Nhà nước nào cũng phải hối lộ, bôi trơn? Hối lộ và bôi trơn cán bộ đã trở thành một thực tế trong cuộc sống của người dân. Cán bộ thất học ăn tiền của dân thì có thể tạm hiểu được, nhưng ngay cả giới có học như bác sĩ, thầy cô giáo, giáo sư đại học mà cũng ăn tiền thì đó là suy đồi đạo đức. Nếu không may mắc bệnh vào bệnh viện thì thế nào cũng bị bác sĩ hoặc nhân viên bệnh viện tống tiền. Làm sao hạnh phúc khi công lý là một cái gì xa xỉ đối với người dân. Một cái tát tay vào mặt viên công an chỉ biết còn Đảng còn mình lãnh 9 tháng tù, ăn trộm 3 con gà lãnh cái án 20 năm tù giam, trong khi công an gạ tình và giết người thì … vô tội. Không, chưa bao giờ người dân có hạnh phúc dưới sự cai trị của Đảng CSVN.
Nói thế cũng không hẳn đúng, bởi trong thực tế vẫn có một nhóm người hoàn toàn tự do và hạnh phúc. Họ là những đảng viên của Đảng CSVN. Họ là những người giàu nhất hiện nay, sở hữu những căn nhà to nhất, đắt tiền nhất, sang trọng nhất. Họ là những người ăn trên ngồi chốc. Họ nắm quyền điều hành đất nước và xem đất nước này như là tài sản riêng của họ. Họ là những người đứng trên pháp luật. Họ có tất cả, từ tự do đến hạnh phúc. Họ là những người thực dân kiểu mới.
Có thể nói rằng chưa bao giờ người dân khốn khổ như hiện nay. Khốn khổ vì đất nước bị lệ thuộc vào Tàu cộng, vì không có tự do, quyền làm người bị chà đạp, và vì hoàn toàn không có hạnh phúc. Khốn khổ vì thấy mình là nạn nhân của những người thực dân kiểu mới. Cha ông chúng ta đánh Tây và đuổi Mỹ Ngụy để góp phần tạo nên một thể chế thực dân kiểu mới. Điều đau lòng là chính người Việt nhân danh Xã Hội Chủ Nghĩa, Độc lập. Tự do. Hạnh phúc để cướp đi tự do và hạnh phúc của người Việt.
Nguồn: BS Ngọc
số lần đọc: 5436
Nạn nhân là những người không có khả năng chống cự “Trích từ : (VnMedia) về hai vụ giết người cướp vàng vừa qua.
Một sự ngẫu nhiên đau đớn là ở cả hai vụ cướp của giết người tại tiệm vàng kể trên, con số nạn nhân đều là 4 người trong một gia đình. Tuy nhiên, may mắn hơn, ở vụ cướp tại Bắc Giang, một nạn nhân là cháu Bích đã sống sót.
Nạn nhân của hai vụ trọng án tại tiệm vàng đều là những người không có khả năng chống cự. Ở vụ cướp 12 năm về trước, ông chủ tiệm đã 74 tuổi, người vợ của ông tuy mới chỉ 47 tuổi nhưng là phụ nữ, không thể kháng cự nổi thú tính của kẻ sát nhân. Còn hai người con trai của ông Sinh đều là những người bị bệnh tâm thần nặng. Thậm chí nạn nhân tên Tảo, khi phát hiện ra cảnh tên Châu đang giết bố mẹ mình còn hồn nhiên cổ vũ: “Giết chết nó đi”. Rồi khi tên Châu bảo Tảo ngồi im trông coi những cái xác, Tảo vẫn ngoan ngoãn làm theo. Ngay cả lúc kẻ giết người đã ra tay sát hại, Tảo vẫn cố vùng dậỵ thanh minh: “Tôi vẫn trông cho anh đấy chứ” rồi gục xuống chết tại chỗ.
Ấy chết, BS Ngọc ơi, BS đã phí thời giờ để bình luận rồi. Phải đọc như vậy nè:
Độc Lập – (trừ) tự do – (trừ) hạnh phúc
nhà nước đã nói rõ như vậy. trong toán học cái gạch ngang (-) có nghĩa là trừ. Tức là số âm, chẳng những không có mà còn trừ nữa. Nó đã nói thẳng thế mà còn phải bàn cãi ư>
Các nước khác biểu tình bị đàn áp được quốc tế can thiệp tại sao VN lại không?
Xin hãy bảo vệ những người dân đấu tranh cho tự do.
Tiêu đề trên các văn bản của VN đã được “giải mã” là: Cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN, trừ độc lập (-), trừ tự do (-), trừ hạnh phúc (-) mà, còn ở đâu mà đòi với hỏi!
Nhân tản mạn về những chữ:”Độc lập,-tự do – hạnh phúc” chúng ta phải xét về hai phía thì mới thấy ý nghĩa thật sự của nó,
1.Về phía các nước dân chủ (tất cả trên thế giới). Hầu hết chúng ta thấy được những người dân ở đây họ dược quyền sống làm người, họ cò đủ mọi quyền và được chính quyền nhà nước của họ tôn trong và bảo vệ theo Công pháp quốc tế.(ngay cả các nước nghèo đói nhược tiểu Châu phi.
2.Về phía công sản thì chúng ta thấy gì? Chủ nghĩa cs cũng mới ra đời từ 1917 mà đúng đầu là Liên sô. họ áp dụng chủ nghĩa duy vật (theo Các Mác, – Angen tưởng tựong ra) rồi mơ đến một ngày thế giới đại đồng như là một cài bánh vẽ. Mà thực tế qua qúa trình thựuc hiện hơn 60 năm ở Liên sô và một số các nước đàn em ở Đông Âu, cuối cùng thì những người dân ở đây đã được gì? ngòai những chính sách hà hiếp , áp bức nhân dân để thực hiện ý đồ mơ tưởng hão huyền mộng làm bá chủ…mà nay thì Liên sô và các nước Đông Âu đã nhận thức được con đường mà họ chọn đã sai lâm, nước thì nghèo,dân thì dốt và đói.. nên đã sụp đổ, chỉ còn lại mấy nước cs trên thế giới ngày nay đếm trên đầu ngón tay:Trung cộng, Cuba,Bắc hàn và Việt nam. Vậy những người dân ở các nước này thế nào. Chúng ta cứ nhìn thẳng vào thực tế mà coi: có người dân nước dân chủ nào bỏ chạy trốn sang các nước công sản không? Hay là chỉ ngược lại? Điều đó đã nói lên cái sự giả trá của bọn cộng sản là chúng chỉ đưa ra những mỹ từ để mà lừa bịp dân chúng của họ mà thôi (đa số chúng ta cũng đã là nhân chứng rồi, bản thân tôi cũng đã chứng kiến những gì cs làm năm 1954 và sau đó…)Về Độc lập -tự do theo cáo già hồ thì không cho cũng lấy, bằng chứng là vợ của bí thư, rồi một số chị em miền Bắc cũng như gái miền Nam (những cán bộ) mà nay cuốn”Sự thật về cáo già hồ “thì biết, không cho cũng lấy.Những sự việc này người dân đâu có được biết, và còn nhiều nhiều nữa!.!! Rồi 3 chữ:độc lập- tự do-hạnh phúc: Ôi nghe sao mà sướng thế. Nhưng thử hỏi đồng bào và nhân dân Việt Nam có bao giờ thấy và có ai được hưởng những cái quyền cao sang đó không hay chỉ là một số chóp bu trong bọn tay sai là đám tư bản đỏ được đặc quyền có mà thôi.Ôi sự thật qúa phũ phàng, trong khi người dân thì đói khổ, đất nước thì nghèo nàn lạc hậu mà không biết lo cho dân lại đang tam đi làm tay sai , bán nước cho giặc. Không biết rồi đây dân tộc VN còn phải khổ với lũ qủy đỏ côn đồ này đến bao giờ? Xin mọi người hãy tỉnh thức mà giác ngộ để tự cứu mình. Chứ “độc lập- tự do- hạnh phúc “theo cộng sản thì chẳng bao giờ có đâu.
CSVN chúng là thế đó. Đánh lừa , lừa bịp ,đàn áp.
Đảng độc, ĐỘC LẬP độc đảng thì có .
TỰ DO và HẠNH PHÚC , chưa bao giớ có.
Chỉ những tên đầu sọ tham nhũng ,ăn cướp mới có tự do hạnh phúc.
Đã nhắm mắt vào tiếp tay cho CS giờ còn tiếc nuối làm gì hở BS Ngọc, có than trách gì thì bây giờ cũng đã quá muộn màng. Thống nhất mà làm gì khi cả nước tròng vào cổ cái ách CS. Nếu biết nhìn xa và đừng ngu xuẩn tạo nên chiến tranh gây bao đau thương chết chóc, cứ để miền nam sống trong tự do và phát triển đứng về phía các nước tư bản Anh, Pháp, Mỹ, thì thằng Tàu nào dám đụng đến Hoàng sa của mình. Miền bắc biết mở mắt để cho dân dẽ thở và cặm cụi lặng lẽ như bắc Hàn chế tạo bom nguyên tử thì ai dám bắt nạt cho được. Cũng nằm sát nách Tàu mà Triều Tiên nào có phải khó nhọc canh giữ từng tấc đất biên giới đâu. Thật cũng chỉ vì dưới sự dẫn dắt của các đấng ” Đỉnh Cao Trí Tuệ ” mà đất nước ta ngày nay nên nông nỗi này.
Bạn tôi nghĩ gì khi đọc bài tham luận này…?
Nó có đánh động được ban một vài cảm nghĩ TÍCH CỰC nào không hay ban vẫn Ù LÌ “tôi không làm CHÍNH TRỊ” để mặc cho đất nước bị loài cộng nô cai trị và chúng ĐANG BÁN ĐẤT NƯỚC CHÚNG TA cho quân Tầu cộng sản THAM TÀN…?
Cà mấy ngàn năm tụi tầu âm mưu thô tính TỔ QUỐC Việt ta không thành…..
Nhưng bậy giờ thì..:
.Nếu BẠN không THỨC TỈNH thì mộng THÔN TÍNH VN của tầu cộng THAM TÀN sẽ trở thành hiện thực đất…Chúng đang ăn mừng vì BẠN không làm hay nghĩ đến CHÍNH TRỊ…
HỌA MẤT NƯỚC đang ở ngay thời đại này,không bao xa đâu ban ơi………!
Lúc đó thì HỐI KHÔNG CÒN KỊP nữa đâu…..!
HẢY THỨC TỈNH ĐI các Ban THANH NIÊN VIỆT NAM ơi…!
Xin ĐỪNG TRÁNH XA CHÍNH TRỊ
Iris Vinh Hayes, Ph.D.
Tôi đã sinh ra và trưởng thành trên một đất nước mà tôi thường xuyên nghe từ miệng của những người lớn chung quanh nào là “đừng có dính vô chính trị mà khổ thân” hoặc “ai làm chính trị thì kệ họ đi” hoặc “học theo 3 cái tượng kia kìa, bịt mắt, bịt tai, bịt miệng lại!” hoặc “thật thà như vậy thì không nên dính vào chính trị” hoặc “làm chính trị phải gian hùng, phải thủ đoạn, phải ác độc” hoặc “chính trị rất dơ bẩn không phải là chỗ cho người hiền đức” . . . vân vân. Nói tóm lại là những bài học tôi được người lớn dạy bảo có thể tóm gọn trong vài chữ: hãy tránh xa chính trị.
Những nhận xét của họ không phải là không đúng với sự thật. Nhưng không may chúng chỉ là những sự thật của một xã hội đã chìm ngập quá lâu trong bóng tối. Những khuyên răn của họ không phải là không có lý. Nhưng buồn thay chúng chỉ là cái lý của những người đã bị dìm quá lâu trong nếp sống vong thân.
Thế nào là vong thân? Vong thân là khi tự thân mình đã đánh mất chính mình, đã không thể có được sự tự chủ và tự do, đã không được quyền làm người, đã không được sống như là một con người đúng nghĩa, đã trở thành vô cảm trước những diễn biến chung quanh. Trong môi trường như vậy thì làm sao mà không khổ, làm sao mà kẻ xấu ác không hoành hành, làm sao mà chính trị không dơ bẩn, làm sao mà người hiền không bị bóp chết.
Câu hỏi quan trọng là: ai đã dung dưỡng những thứ xấu xa ác độc đó, ai đã để cho bóng tối áp bức tiếp tục phủ trùm lên đất nước, ai đã tiếp tay cho nếp sống vong thân? Không cần biết ai đã tạo ra những thứ xấu ác, không cần biết ai đã áp đặt những thứ xấu ác, không cần biết ai đã duy trì những thứ xấu ác, có một điều chắc chắn là CHÍNH TÔI ĐÃ DUNG DƯỠNG NHỮNG THỨ XẤU ÁC ĐÓ; CHÍNH TÔI ĐÃ ĐỂ CHO BÓNG TỐI PHỦ TRÙM ĐẤT NƯỚC; CHÍNH TÔI ĐÃ TIẾP TAY CHO NẾP SỐNG VONG THÂN.
Vâng, chính là tôi, một con dân của tổ quốc. Chính là tôi, một thành viên của xã hội. Chính là tôi, một tác nhân của môi trường sống. Tại sao có thể là như vậy? Rất đơn giản. Tại vì là:KHI IM LẶNG TRƯỚC NHỮNG ĐIỀU XẤU ÁC, TÔI ĐÃ TRỰC TIẾP ĐỒNG LÕA. KHI CAM CHỊU CÚI ĐẦU TRƯỚC NHỮNG ĐIỀU XẤU ÁC, TÔI ĐÃ TRỰC TIẾP KHUYẾN KHÍCH. KHI TRÁNH XA CHỖ DIỄN RA NHỮNG ĐIỀU XẤU ÁC, TÔI ĐÃ TRỰC TIẾP MỞ RỘNG.
Khi mà đại đa số công dân đều chỉ biết im lặng khuất phục trước độc tài chuyên chế, trước tham nhũng lũng đoạn, trước trấn lột cưỡng đoạt, trước dối gian bưng bít, trước gian ngoa xảo quyệt, trước khủng bố bạo hành, trước bất chính bất minh, trước tham lam tráo trở thì thử hỏi làm sao đất nước không đầy dẫy độc tài chuyên chế, tham nhũng lũng đoạn, trấn lột cưỡng đoạt, dối gian bưng bít, gian ngoa xảo quyệt, khủng bố bạo hành, bất chính bất minh, tham lam tráo trở???
Khi mà đại đa số quần chúng đều chỉ biết tránh xa chính trị để mặc tình cho kẻ xấu ác hoành hành thì thử hỏi làm sao nền chính trị của quốc gia không dơ bẩn, không xấu xa, không ác độc, không tà đạo, không chuyên chế, không nằm trong tay của bọn đầu trâu mặt ngựa???
Khi mà mỗi cá nhân không dám xác lập quyền lực của chính mình để tạo ra sức mạnh cộng hưởng giúp xác lập quyền lực của toàn dân thì thử hỏi làm sao một đảng cầm quyền không thao túng, không tự ngồi trên cả luật pháp, không ngang nhiên vơ vét tài nguyên của đất nước, không hút nạo máu mỡ của bá tánh, không khủng bố những tiếng nói đối lập, không đối xử tàn tệ với đồng bào ruột thịt hơn cả những kẻ ngoại bang đô hộ thuộc địa???
Sống trong một quốc gia, dầu muốn hay không muốn thì mỗi người dân trong quốc gia đó cũng đã tự nhiên tham gia vào nền chính trị của đất nước rồi. Chỉ có điều là tham gia để biến quốc gia đó thành một quốc gia lý tưởng, thành một nơi chốn đáng sống cho mỗi người và mọi người bằng cách tích cực xác lập quyền lực của người dân qua hành động cụ thể hay là tham gia để biến quốc gia đó thành địa ngục trần gian bằng cách im lặng, cúi đầu và lánh xa.
Phải, tôi không ngại lập lại một lần nữa, “im lặng, cúi đầu, lánh xa” là cách tham gia chính trị để biến một đất nước thành địa ngục.
Mãi cho tới ngày hôm nay tôi vẫn phải nghe từ miệng của những người chung quanh những lời tương tự, cũng với hàm ý “hãy tránh xa chính trị.”
Nhiều thế hệ trước đã bị đầu độc với những lời khuyên vô trách nhiệm này.
Thế hệ đương đại đang bị “mang niềng kim cô” với cụm chữ đầy răn đe này. Nếu không có sự thay đổi về nhận thức thì có lẽ những thế hệ mai sau cũng sẽ không khá hơn.
Tôi thực sự ưu phiền và lo lắng. Với một tấm lòng vì tiền đồ của dân tộc, tôi xin mạn phép được hét to để mọi người, mọi thế hệ –trước kia, ngay bây giờ và mai sau–và mọi giai tầng của đất nước cùng nghe về một sự thật đơn giản:KHÔNG CÓ MỘT CÔNG DÂN NÀO SỐNG TRÊN ĐẤT NƯỚC CỦA MÌNH CÓ THỂ TRỐN LÁNH THAM GIA CHÍNH TRỊ, CHỈ CÓ SỰ CHỌN LỰA THAM GIA CHÍNH TRỊ BẰNG THÁI ĐỘ NÀO MÀ THÔI.
Những đồng bào của tôi ơi, nhất là những người trẻ trong nay mai sẽ phải kê vai nâng cả một gánh sơn hà, xin đừng để cho kẻ xấu ác tiếp tục khủng bố bằng cụm chữ răn đe “hãy tránh xa chính trị.” Cũng đừng để cho những kẻ ươn hèn vô trách nhiệm nhồi sọ cả một thế hệ rường cột với cụm chữ “hãy tránh xa chính trị” để biến thành kẻ vô trách nhiệm như họ. Sự nhẫn nhục nào cũng phải có giới hạn. Khi mạng sống của dân đã bị coi thua súc vật, khi tài sản của dân đã bị tước đoạt dễ như lấy đồ trong túi, khi tôn nghiêm của dân đã bị chà đạp quá đáng thì GIỚI HẠN CỦA SỰ NHẪN NHỤC ĐÃ BỊ PHÁ VỠ.
Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một cơ chế điều hành đất nước của dân, do dân và cho dân. Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một xã hội văn minh và thiện đức.
Ở thời điểm lịch sử này toàn dân đang có cơ hội để giành lại NHÂN QUYỀN VÀ DÂN QUYỀN đã bị tước đoạt trong nhiều năm qua, hãy tham gia để XÁC LẬP QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN BẰNG CHÍNH SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN và nói cho ĐCSVN biết rằng DÂN LÀ CHỦ CỦA ĐẤT NƯỚC NÀY chứ không phải họ.
Hãy tham gia với quyết tâm “KHÔNG KHOAN NHƯỢNG CÁI XẤU ÁC” nhưng KHÔNG ĐỂ BỊ Ô NHIỄM BỞI HẬN THÙ. Hãy tham gia với MỘT TÌNH THƯƠNG LỚN và CHO MỘT ƯỚC MƠ LỚN. Con đường mà chúng ta cùng đi để XÁC LẬP QUYỀN LỰC CỦA NGƯỜI DÂN BẰNG CHÍNH SỨC MẠNH CỦA TOÀN DÂN chắc chắn là không bằng phẳng, nếu không muốn nói là có thể phải hy sinh cả tánh mạng. Trên con đường đó, chúng ta tuyệt đối không thể sử dụng bạo lực để đối kháng với bạo lực; tuyệt đối không thể để hận thù dẫn chúng ta vào con đường lập lại sai lầm lịch sử mà chính chúng ta đã từng là nạn nhân; tuyệt đối không thể để sự sợ hải biến chúng ta thành lũ người xấu ác mà chính chúng ta đang lên án họ. Những cái không thể này không phải là những ý nghĩ “lãng mạn trong đấu tranh” mà là một “tính toán chính lược” sẽ quyết định xác suất thành bại của một cuộc cách mạng, trong đó có cả nỗ lực kiến tạo một quốc gia lý tưởng sau khi quật ngã được chế độ độc tài.
Như tôi đã từng nói trong bài Bát Chánh Kiến Cho 1001 Ghonim Của VN: Chỉ có tình thương lớn mới chuyển hóa được tâm thức con người và đưa cá nhân, chủng tộc, nhân loại vượt lên trên mọi dị biệt để hình thành một môi trường sống dung nạp hơn, phồn thịnh hơn, nhân bản hơn và an ninh hơn. Hãy dùng chính cái sức mạnh chúng ta có được mà họ không có để thắng.
Họ có sức mạnh của bạo lực, chúng ta có sức mạnh của biển người phản kháng bất bạo động. Họ độc tài chuyên chế, chúng ta biểu dương dân chủ tự do.
Họ khinh bạc nhân dân, chúng ta có lòng thành kính thể hiện qua sự tôn trọng nhân quyền và dân quyền.
Họ tàn nhẫn với dân đen, chúng ta có lòng từ mẫn thể hiện qua sự quan tâm và tương trợ. Họ chà đạp sĩ phu và trí thức, chúng ta tôn trọng lắng nghe dù là tiếng nói đối lập.
Họ bán nước cầu vinh, chúng ta sắt son với tiền nhân giữ nước và dựng nước.
Họ bịt mắt thiên hạ, chúng ta có thông tin và sự thật. Họ có ĐCSVN, chúng ta có toàn dân trong đó bao gồm cả cảnh sát, quân đội và CNV của bộ máy hành chánh.
Họ có được ngọn roi của kẻ cầm quyền, chúng ta có được áo giáp lương tâm và nhiệt tình của toàn nhân loại trên thế giới.
Họ sử dụng cương thi XHCN để tiếp tục phủ bóng tối lên đất nước, chúng ta mang quang huy của mặt trời chân lý “sống như con người” chiếu sáng khắp hang cùng ngõ hẹp.
Họ chỉ có một kết quả duy nhất là phải đầu hàng trước sức mạnh của toàn dân, chúng ta có một chọn lựa đúng đắn là sẽ ôm vào vòng tay tất cả những người đã qui phục trước sức mạnh của dân.
Họ chắc chắn sẽ tan rã, chúng ta chắc chắn sẽ có 1001 Ghonim của Việt Nam bước ra từ dân để hoàn thành ý nguyện của dân thứ ý nguyện đơn giản mà thiêng liêng: MỌI NGƯỜI ĐỀU ĐƯỢC SỐNG NHƯ MỘT CON NGƯỜI.
Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một cơ chế điều hành đất nước của dân, do dân và cho dân.
Đã đến lúc mọi người cần phải đứng lên cùng nhau tham gia vào nền chính trị của đất nước một cách tích cực và cụ thể để tái lập một xã hội văn minh và thiện đức.
Và cho những ai còn e ngại, sao không thử bắt đầu với trách nhiệm nhỏ nhất như tác giả Nguyễn Ngọc Già đã viết trên Dân Luận: “Mỗi lần chúng tôi gặp nhau hàn huyên, tôi và anh ấy luôn nói về tình hình chính trị – xã hội, tôi cũng hay chia sẻ những bài viết của mình với anh ấy. Ban đầu anh ấy ngại ngùng và có vẻ lảng tránh, dần dần (sau cả năm trời) anh ấy bớt thái độ né tránh và quan tâm hơn. Tôi dấn thêm bước nữa, đề nghị anh ấy đọc bài của tôi, anh ấy bảo: “tôi yêu đất nước này, và cũng rất đau đáu với những bất công đầy rẫy trong xã hội, nhưng có lẽ tôi không có lý tưởng như anh”, tôi trả lời: “không, đó không phải là lý tưởng, đó là trách nhiệm của chúng ta. Anh cứ coi như, trách nhiệm của tôi là viết, trách nhiệm của anh là đọc và truyền bá cho những người chung quanh.
Hãy bắt đầu từ trách nhiệm nhỏ nhất”, và anh ấy đồng ý.”
Xin đừng tránh xa chính trị !
Iris Vinh Hayes, Ph.D.
XIN XEM LẠI ĐOẠN:HÀNH ĐỘNG KHỦNG BỐ CỦA CACSVN CÒN (THUA) CẢ HÀNH ĐỘNG CỦA QUÂN PHÁT XÍT ĐỨC NGÀY XƯA – HƠN CHỨ , SAO LAỊ THUA ! VÀ CÂU ĂN TRÊN NGỒI TRỐC MỚI ĐÚNG. KHÔNG PHẢI CHỮ CHỐC – CÁM ƠN.
XÃ HỘI CHỦ NGHĨA nước Việt Nam
CÁCH MẠNG vùng lên nước điêu tàn
GIẢI PHÓNG toàn dân đều khiếp đảm
NHÂN DÂN làm chủ kiếp lầm than !
XÃ HỘI CHỦ NGHĨA nước Việt Nam
ĐỘC LẬP, Ðảng ta chỉ nói xàm
TỰ DO, nhà nước tuyên truyền nhảm
HẠNH PHÚC, lũ cán bộ tham lam !
muốn có độc lập thì phải khẳng định vị trí của mình trên bản đồ TG, đừng nên quá khiếp đảm trước một TQ dù dân số của họ có đông hơn ta, nhưng với tinh thần và ý chí sắt đá của dân tộc VN thì sẽ mạnh hơn họ nhiều.