Hình như cảnh này cũng có các đặc điểm Đức Kitô đã cho chúng ta biết để nhận diện ra đám kinh sư và Pharisêu giả hình ngày truớc Người đã là “thần dân” trong ảnh hưởng của họ.
Chưa bao giờ khối tín hữu Công giáo Việt Nam bị đặt trong một tình trạng phức tạp như hiện nay.
Là người công dân đứng trong cộng đồng dân tộc, họ đã oằn lưng xuống gánh chịu nỗi bất hạnh cùng cực của một đất nước mà mọi giá trị bị lung lay, bị băng hoại: dân quyền bị chà đạp, dân trí kém mở mang và dân sinh bị suy thoái; cùng một lúc họ phải đồi diện với một cơ chế giáo hội mà trong đó đa số “các đấng làm thầy” thiếu vắng cái dũng trong tâm linh, mỗi ngày mỗi vong thân hướng ngoại và tha hoá để chỉ cốt sao cho ăn nhịp với thế quyền, cho đẹp lòng nhà nước. Nói cách khác, các vị chỉ nhắm sống còn hơn là sống cùng hoặc sống với cộng đoàn đức tin bằng hai chữ trách nhiệm chia sẻ của sứ vụ rao giảng Tin Mừng.
Ngày xưa, thời của Đức Kitô sống giữa dân do chính Người chọn để nhập thế và nhập thế, đã có một tấng lớp lãnh đạo gọi là kinh sư và Pharisêu. Họ đuợc hưởng nhiều quyền và lợi của một giai cấp bất khả xâm phạm. Họ núp bóng bá quyền ngoại bang để loè bịp dân họ, những người dân u mê và cuồng tín đến tội nghiệp mà không ai dám chống hay muốn chống lại bất cứ sự gì họ nói, dám phê phán hay nhận định bất cứ việc gì họ làm. Lời họ nói là lệnh, điều họ bày ra là luật vì họ vừa dựa vào thần quyền để áp đảo niềm tin của tín hữu và thế quyền để trấn áp dân lành… kiểu trên đội, dưới đạp. Chính Đức Kitô khi ấy cũng là “giáo dân” của họ nên Người thấy chướng tai gai mắt và Người đã chửi họ, lời chửi này là Lời Chúa hẳn hoi.
Theo trọn vẹn nội dung Tin Mừng nhất lãm, ai cũng thấy Đức Kitô chỉ nhắm vào có cái giới kinh sư và Pharisêu này để khiển trách, để mắng mỏ. Hãy nghe thánh Mát thêu thuật lại những gì Chúa Giê su nhận xét về “các đấng bậc” thời của Người là “Các kinh sư và các người Pharisêu ngồi trên toà ông Mô sê mà giảng dạy. Vậy tất cả những gì họ nói anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. Họ ưa ngồi cỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa đuợc người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và đuợc thiên hạ gọi là “ráp bi”(Mt 23, 1 7).
Gần hai ngàn năm sau, vẫn còn một trong mấy triệu giáo dân Việt Nam ghi lại sự việc như sau trong kỳ Đại Hội Dân Chúa vừa qua rằng “Ngày làm việc cuối cùng của Đại Hội Dân Chúa, Ban thư ký trình bày đúc kết những thảo luận đóng góp của toàn thể đại biểu trong những ngày qua trên màn hình lớn giữa hội trường, với 3 đề mục chính của Tài liệu làm việc: Giáo hội Mầu nhiệm, Giáo hội Hiệp thông và Giáo hội Sứ vụ. Vì thế các Giám mục xuống phía dưới cùng ngồi chung vào những dãy ghế của các đại biểu để theo dõi. Thật là một hình ảnh đẹp và cảm động”. Như vậy mà đuợc hí hửng vui mừng thì đủ biết cái “đẹp” và “cảm động” vì vẻ huynh đệ hài hoà này hiếm thấy nơi cộng thể Công giáo Việt Nam, cho dù Đức Kitô khó nghèo đã chịu khổ nạn rồi chết treo thập hình cũng chỉ vì yêu thương đã hai ngàn năm nay.
Tiếp đến, trong bài tường thuật về Đại lễ bế mạc Năm Thánh của Hội Thánh Công Giáo Việt Nam 2010 và Đại Hội Hành Hương Đức Mẹ Lavang lần thứ 29, Vũ Sinh Hiên đã viết: “Chắc Đức Mẹ cũng phải rớt nước mắt khi nhìn một bà cháu ngồi trên tấm bạt trong cái mưa phùn giá lạnh ấy chung nhau một hộp cơm. Đức Giám Mục Kontum cho tôi biết rằng lần này con cái của ngài, những anh chị em dân tộc chất phác và nghèo hèn về La vang đến hơn 2.000 người trên 40 chiếc xe. Ngay từ đầu Năm Thánh, Đức Giám Mục đã loan báo ngày hội này và ai muốn về dự Đại Lễ thì phải đóng 650.000 Đồng một người, gồm 350.000 Đồng tiền xe và 300.000 Đồng tiền ăn, thế là anh em ký cóp bằng những bó măng hái từ rừng về, bằng những sọt phân bò thu lượm để bán cho các nhà vườn trồng cà phê. “Ngân sách” như vậy hỏi rằng ăn uống sang trọng làm sao được. Ngay cả các đoàn phục vụ cho đại lễ như các đội trống, kèn, các nhân viên thu thanh, thu hình, mỗi người cũng lãnh một khay cơm đạm bạc do giáo xứ Trí Bưu cung cấp. Vậy mà ngay trước cửa nhà hành hương cả trăm chiếc bàn ăn tươm tất, bên trong nhà hành hương là những bàn ăn dành cho các vị Giám Mục, tất cả chỉ cách vài bước chỗ giáo dân xúm xít chia nhau hộp cơm, chiếc bánh”…
Hình như cảnh này cũng có các đặc điểm Đức Kitô đã cho chúng ta biết để nhận diện ra đám kinh sư và Pharisêu giả hình ngày truớc Người đã là “thần dân” trong ảnh hưởng của họ. Cảnh này nhắc cho người viết một hình ảnh bên Mã lai, tại Melaka. Vào dịp tân niên Dương lịch 2008, giám mục Paul Tan thuộc Dòng Tên, tự lái xe từ toà giám mục Johor Baru qua hơn 200 cây số về từ chiều hôm trước để kịp dâng Thánh lễ đầu năm tại nhà thờ Thánh Phanxicô cùng với các linh mục trong địa phận. Sau Thánh lễ, mọi người ăn trưa ngay tại khuôn viên nhà thờ. Giám mục, linh mục, tu sĩ và giáo dân cùng đứng theo hàng dài để tuần tự đi lấy thức ăn cho mình ở các lều cung cấp rồi cùng đứng chuyện trò với giáo dân, có gì lạ đâu.
Xin đuợc góp thêm một chuyện với Vũ Sinh Hiên và người anh em đã cảm động khi thấy các Giám mục xuống phía dưới cùng ngồi chung vào những dãy ghế của các đại biểu. Dịp đó, người viết đuợc sắp xếp cho trú ngụ tại một chủng viện cũ đã ngưng sinh hoạt. Buổi sáng vừa xuống sân thì thấy một người mặc áo chùng trắng đang đi bách bộ nên vội đến chào “cha” và nói chuyện. Mấy phút sau, một giáo dân Mã lai đến, nói nhỏ cho biết “giám mục” đấy…và mọi sự vẫn bình thường. Đáng nhớ là mẩu đối thoại:
- Thưa Đức cha, giả như đây là bên Việt Nam chúng con thì từ qua đến nay khu chủng viện này đã tấp nập ngựa xe và ban bệ tiếp tân rồi
- Để làm gì vậy?
- Thưa, để cho tín hữu vào lạy hầu và hôn nhẫn…
Ngài đưa bàn tay đeo nhẫn lên nhìn
- Vẫn còn ghê gớm như vậy sao?…
Cũng ở chương 23, từ câu 13 đến câu 32, thánh Mát thêu ghi nhận có cả thảy bảy lần Đức Kitô gọi thẳng giới kinh sư và Pharisêu với câu mở đầu “Khốn cho các ngươi” mà nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ dịch là Đức Giê su khiển trách các kinh sư và người Pharisêu, song phải thẳng thắn nhận là Chúa chửi mới đúng. Bởi vì Chúa xác quyết là những hành động và lối sống giả hình của những kinh sư và Pharisêu này chính là “khoá cửa Nước Trời không cho thiên hạ vào” là “những kẻ dẫn đường mù quáng”, là “bên ngoài thì có vẻ công chính trước mặt thiên hạ nhưng bên trong toàn là giả hình và gian ác”… Bài học này, nhận xét này do chính Chúa truyền lại dạy cho muôn dân muôn nước mà sao Dân Chúa Việt Nam vẫn chưa đọc đến, vẫn … mỗi khi có một ai đó nhìn vào cung cách “các đấng bậc” để góp ý thì lập tức bị cho là gở lạ, là phạm thượng, là chống đối và nhất là “rối đạo”. Như vậy có phải là chính những luận điệu ấy đã khoá cửa Nước Trời không cho thiên hạ vào” hay không?
Chẳng hạn, một kinh sư thời nay, sau 30/4/1975 là sống liên tục “giữa lòng dân tộc”, vậy mà gần nửa thế kỷ với bao nhiêu kinh nghiệm về tương quan giữa Giáo hội và nhà nước, về những cái Giáo hội không xin vẫn bị cho và điều cần xin thì lại không cho mà không hiểu vì miệng lưỡi Pharisêu thật hay gỉa hình vẫn biện thuyết rằng “tôi tôn trọng các mục tử vì tôi tin rằng họ là những ngưòi đuợc tuyển chọn. Và khi họ đuợc giao nhiệm vụ, họ cũng đuợc trao ban ân sủng của chức vụ. Do vậy, nếu họ không đi ngược lại tín lý và luân lý của Giáo hội và của Chúa, tôi vẫn kính trọng họ và cộng tác với họ trong mức độ có thể… và lại còn hài hước hơn khi lý sự rằng “một trong những bài học của lịch sử là Giáo hội đừng dính líu quá về chính trị và nhất là đừng để chính trị chi phối mình”…
Như vậy chẳng hoá ra khi Đức Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt đuợc nêu đích danh trong yêu cầu của nhà nước phải đi khỏi Hà nội và anh em ngài tạo điều kiện thêm để có người lên thay thế là đuợc tuyển chọn và đuợc trao ban ân sủng? Một cộng đoàn anh em DCCT Hà nội và giáo dân bị lấn chiếm đất đai để dùng cho việc phụng tự, rồi bị đánh đập khi họ chỉ biết dùng hai tay không giữ lại; một khu đất Toà Khâm sứ bị lấy đi mà nếu như nó thuộc về một toà đại sứ hay tổng lãnh sự nào khác thì không dám như vậy; một biểu tưọng thiêng liêng của khối Kitô giáo hoàn vũ bị chà đạp ở Đồng Chiêm trên đất nước Việt Nam đã có hàng Giáo phẩm từ nửa thế kỷ nay; một số giáo dân tại Cồn Dầu cũng bị cướp đất và có ngưòi bị đánh tới chết… một anh em đồng viện của “họ” bị khó dễ khi đi làm mục vụ chân chính… cả khối đồng bào đang bị đe doạ môi sinh vì khai thác bauxite…. và nhiều nhiều việc nữa… mà “họ” vẫn ngậm tăm, vẫn lặng thinh là… không đi ngược lại tín lý và luân lý của Giáo hội và của Chúa… sao?
Chẳng lẽ Chúa phải tuyển mới chọn ra giám mục Châu Ngọc Tri để làm mục vụ nhà đất và mục vụ nhà trẻ? Chưa hết, một tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế là thầy Tặng, bị công an nhà nước đánh cho máu me đầm đìa ở Đồng Chiêm mà sau đó bị một vài đấng bậc bảo là Dòng Chúa Cứu Thế bôi máu heo vào chụp hình… là do đuợc trao ban ân sủng của chức vụ (grace d’etat) soi sáng cho mà thấy chăng? Rồi tại La vang, trong dịp lễ bế mạc Năm Thánh và Đại Hội Hành Hương Đức Mẹ Lavang lần thứ 29, một số khách hành hương mặc những chiếc áo thun trắng chỉ đứng yên hoặc ngồi yên mà cầu nguyện cho Đồng Chiêm, Thái Hà, Tam Tòa v.v… đã bị trật tự viên của ban tổ chức lột ngay tại chỗ một cách thô bạo… rồi cứ hết toạ đàm này đến hội thảo khác để rỉ rả những Canh tân – Đối thoại – Hòa giải – Hợp tác và dĩ nhiên là hợp tác với nhà nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa … thì không phải dính líu quá về chính trị và… để chính trị chi phối mình”sao?
Đối thoại gì, hợp tác với ai và hoà giải ra sao khi quy chế xin – cho đã là định chế mà vẫn rêu rao ru ngủ anh em mình thì có phải là hoạt đầu chính trị không?
Hãy khóc đi hỡi những người anh em yêu dấu kiểu này.
Giờ đây, khi mà lời Chúa chửi ngày xưa đó không còn là sở hữu độc quyền của Do thái nữa, mà là của chung Dân Chúa, chẳng trừ ai, thì những tên gọi kinh sư, Pharisêu cũng không còn là chỉ riêng cho giới này của một thời xa xôi đó mà đã trở thành hai cái tội Đức Kitô không mong bất cứ con cái nào của Người vấp phạm, làm uổng phí hồng ân cứu rỗi của Người. Khổ nỗi, hình như đa số Dân Chúa Việt Nam đã không nghĩ vậy nên các lời mắng mỏ, cảnh cáo của Chúa trong Tin Mừng vẫn đuợc người ta đọc xong thì trả về cho kinh sư và Pharisêu của Do thái.
Thật là khốn cho chúng ta.
Phạm Minh Tâm
số lần đọc: 5205
Giao dan co lam hai cac Dang Bac bang nhung tiep ruoc linh dinh, voi long che nhu vua chua ngay xua, voi tiec tung e he cao luong my vi? Hay cac Dang Bac da khong biet tu ham minh ep xac nen de sa chuoc cam do?
Dang công san “coi troi” de song con. Con cac Dang Buc co can tu “coi troi” de duoc cung dong hanh voi dang cs hay khong?
Giao Hoi VN se di ve dau khi can phai “han hoan” qua muc don tiep mot chu tich quoc hoi tu phong, khong do dan bau?
Chua xac dinh duoc chinh, ta that kho ma tim duoc con duong giai thoat cho Ton Giao va Dan Toc.
Thành thật mà nói: Đảng VGCS đã thành công cấy mần virus vào tâm hồn người dân Việt sau 60 cầm quyền. Virus này đã và đang kéo lê cái chết Ô NHỤC của dân chúng. Nó làm cho con người TÊ LIỆT và sống ÍCH KỶ trước bao nhiêu bất công, ác đức, đau khổ, khốn cùng, đọa đày, áp bức, giết hại v.v… nơi anh chị em đồng loại. VIRUS đó là LẠNH CẢM.
Cho đến các ĐẤNG BẬC trong GHVN cũng đã nhiễm nặng VIRUS LẠNH CẢM này đến nỗi không còn cách chữa trị. Họ chỉ biết AN PHẬN, HƯỞNG THỤ (ở trong các tòa sang trọng, được cung phụng ăn uống v.v…), IM LẶNG (dù giáo dân bị VGCS trù dập, đánh đập, giết chết, cướp nhà cửa ruộng vườn), ĐỒNG TÌNH với CÁI ÁC (phát thai), DẠY VÀ HƯỚNG DẪN giáo dân chấp nhận SỰ DỮ (chấp nhận thi hành theo TÀ QUYỀN, bên vực cho những hành động GIAN ÁC của TÀ QUYỀN).
Do lối sống vô luân của Luật sĩ và Biệt phái mà Chúa Giêsu nói : «KHỐN CHO CÁC NGƯƠI…». Vậy lối sống của các ĐẤNG BẬC: Gm, Lm biến chất trong GHVN hiện nay thì Chúa phải DÙNG NGÔN TỪ GÌ ĐỂ CHỈ HỌ? Và dĩ nhiên giáo dân không thể nào NGHE và LÀM THEO HỌ. Vì THIÊN CHÚA là CHÂN LÝ và SỰ THẬT.
Theo phúc âm thì Khốn cho ông giám mục nào đam mê chức quyền, danh vọng, tranh dành chức tước, tranh dành quyền lợi, tranh dành địa vị, ông nào mà từ nay đến suốt đời cứ phải cúi gầm mặt xuống đất, không dám ngẩng nhìn trời cao, đi thì cứ phải chui cửa hậu như một tên trộm cắp, một tên bất lương.
Rồi khốn cho ông giám mục nào sống nhờ cơm nhà Chúa nhưng lại có tâm hồn chai đá, lì lợm, vô cảm trước cảnh con chiên mình bị vùi dập, bị hành hạ, đánh đập, và ngay cả bị giết, nhưng rồi để an thân, an phận lại đi toa rập với kẻ giết người để phá tan cả một họ đạo có từ mấy trăm năm.
khốn cho ông giám mục nào có mắt mà như đui mù vì không thấy cảnh bất công tràn lan, cảnh cướp bóc đầy dẫy, có tai mà như điếc vì không nghe thấy lời than khóc thảm thiết của con chiên mình, có miệng mà như câm vì không dám mở lời bênh vực cho sự thật, cho công lý, cho lẽ phải.
Khốn cho ông giám mục nào học rộng, tài cao nhưng những thứ đó giờ đây như vất vào sọt rác còn không xứng vì đã toa rập với bầy lang sói để bịt miệng người công chính, bịt miệng người ngay lành, chỉ dùng những lời hoa mỹ để lừa bịp con chiên, để dẫn đường sai lạc, còn mỉnh thì hành động một cách man rợ hoàn toàn ngược với lẽ phải, với điều răn.
Nhìn hai tấm hình trên…Phản cảm vô cùng…Nơi nào là Thiên đường??? Bên nào là Hỏa ngục?! Sao cũng giống với các bửa tiệc của hội nghị đảng thế nhỉ? Các Đ ấng không nhìn thấy chướng hay sao?Tại sao không kin đáo một tí để cho các con chiên đở tủi thân…Ngày xưa Chúa có bàn trên bàn dưới như thế không? Hay Chúa Giêsu cũng đồng bàn cùng các môn đệ và đoàn chiên bé nhỏ của Ngài? Các Đấng hãy sống cùng và sống với đoàn chiên như Đ C. Kontum đã làm thử hỏi ai mà không kính không phục?Hãy sống thực tế cùng mọi người để cảm nhận được hết những trăn trở, ưu tư của những người bé mọn cùng khổ.Cứ sống lúc nào cũng có một khoảng cách thì không thể nào hiểu nhau được…Hay do chúng ta cứ tung hê mãi mà tạo thành hệ lụy?Chúng ta cần nhìn vào thực tế một chút để cùng nhau sống cho tốt hơn vậy.Amen
Thiết tưởng Đức Mẹ không chỉ rớt nước mắt, mà Đức Mẹ đã khóc nức nở, khóc đầm đià , vì Đức Mẹ nhìn thấy cảnh trớ trêu giửa các con cái của Mẹ. Bậc “kinh sư và pharisiêu” thời nay mũ gậy trong tay, quần áo xum xuê hoa lá cành đón rước satan- qủi sứ vào NƠI TÔN NGHIÊM tiệc tùng ăn uống linh đình, còn đại đa số con cái nghèo khổ của Mẹ thành tâm đến kính viếng Mẹ phải chia nhau từng hộp cơm, chiếc bánh ! Nhìn thấy cảnh ấy làm sao Đức Mẹ không khóc ròng trong ngày bế mạc Năm Thánh !
Tôi thú nhận rằng thời gian qua, nhất là trong khoảng hơn 2 năm qua, tôi đã mất lòng tin vào rất nhiều quý vị “tăng lữ’ thuộc giáo hội công giáo VN. Nhất là với các vị đang có vị trí trên, trước..Tôi đã có dịp để nhận ra, các vị ấy là bọn biệt phái, giả hình…và đang sống có phần còn đáng sợ (tôi tạm dùng từ này cho nhẹ) hơn những ông lãnh đạo thế quyền hiện nay tajiVN. Những vị này thích được ăn trên, ngồi trước, thích hưởng thụ xa hoa, thích quyền lực và ban phát quyền lực, thích được hầu hạ và tung hô, thích áo thụng trắng, đỏ lòm lê thê chấm gót, thích chỉ có mình là chân lý rạng ngời…, thích được cận kề những kẻ giàu sang, có quyền bính, và nhất là có nhiều…tiền! Họ thờ ơ trước những nỗi đau của giáo dân, của chính anh em huynh đệ linh mục, giám mục mình. Thậm chí còn tố cáo nhau ngay trên tòa giảng là anh này, anh kia là LM chui! …
Tuy nhiên, vẫn còn đó các Vị Chân Tu, các Vị Chăn Chiên Đích Thực đã, đang và sẽ còn sống mãi trong tâm hồn tôi và rất, rất nhiều người công giáo Vn khác ở trong và ngoài nước. Và chúng ta vẫn có quyền hy vọng nơi các vị TGM, GM, LM như thế
Bài này hay. Sống phúc âm như vậy chứ!
các ông Nhơn, Mẫn, Tri, Đọc, Minh, Khảm mà đọc bài này thì họ nghĩ gì về bổn phận và chức vụ của mình nhỉ? hay họ cũng chỉ nói “mấy thằng rảnh rỗi suy nghĩ viết lách lăng nhăng”?
Giáo dân hãy xuống đường cho các ông ấy thấy đi!
Bố mới viết lăng nhăng, hơi một tí đòi xuống đường. Nếu mà có hiệu qủa thì người ta đã làm.
Tôi không hiểu “người ta” là ai? hy mâñ ư? với châm ngôn “đôí thoaị im lăṇg” và “haỹ gia cố nhà nước naỳ” như hy mâñ đã lam̀ nhiêù lâǹ trong baì viết taò lao “haỹ bỏ cờ Vaǹg để khơi nguồn hiệp thông với ai đó, csvn?” Hay “người ta” là dân oan biêủ tinh̀ khiếu kiêṇ hàng ngày taị Hà nôị, SG và cać tinh̉ thaǹh toàn quốc?
Moị người cứ xuôńg đường từ việc nhỏ nhất như công an giết người. Một lần không được, thì lâǹ sau cho tơí khi taḿ mươi triêụ người thoát được sợ haĩ khi đôí đâù trực diện với baọ quyêǹ csvn, thì bọn csvn phaỉ từ bỏ độc taì độc đảng. Các nước Phi Châu và Ả Rập đều theo phương thức này và thaǹh công.
Xuống đường vơí cả nưã triêụ người tại Vinh, cả haǹg ngaǹ người taị thủ đô Hà Nôị lam̀ csvn rung sợ, khiêń chunǵ sai baỏ bọn giaó gian và tay sai duǹg Giaó Quyêǹ vô hiêụ hoá cać tać động naỳ. Do đó sao laị noí là biêủ tinh̀ không có hiêụ quả. Không có biểu tiǹh là vì Giaó Quyêǹ nằm trong tay Tà Quyêǹ nên đã ra lệnh các tu sĩ và giaó dân không ̣được đôí đâù vơí tà quyêǹ, và cho Tà Quyền dung̀ bục gian̉g cuả Giaó Quyêǹ rao gian̉g chính sách mị lưà tôn giaó đưa ra một thông ̣điệp ngầm rằng: “ai chôńg sự ać csvn thì sẻ chết, coǹ ai đôǹg loã, đôǹg thuâṇ vơí gian ać thì sẻ được cs chuân̉ thuận ban cho thiên đaǹg cs, vui hưởng vinh quang phú quý ngay ở đơì naỳ
Biêủ tiǹh chôńg bất công tham nhũng tại thủ đô Hà Nội là tuyệt cách vì nơi đây các nước có toà đaị sứ nên csvn không thể dùng baọ lực được. Cuộc biêủ tiǹh cuả gd Thaí Hà cho thâý sự haṇ chế khả năng ̣̣dùng baọ lưc̣ cuà Tà quyêǹ. Trong khi đó, csvn đaǹ aṕ không thương tiếc các giaó dân ở Đôǹg Chiêm vì tai mắt cuả thế giơí không có nơi đây. CSVN biến cuộc đaǹ aṕ dã man giaó dân giaó xứ thành một aṕ lực trong ngoaì khiêń Ngaì Kiêṭ phaỉ từ chức. Bên giaó quyền thi có ngaì Nhơn, ngaì Đôc̣, ngaì Mẫn công khai “không đôǹg thuâṇ” vơí sự lãnh đaọ giaó phâṇ cuả ĐTGM Ngô Q. Kiệt, bên ngoaì thì csvn móc nôí tay chân taị toà thanh́ Vatican và tiêṕ tục đanh́ đập gây thương tích cho giaó dân và bôi nhọ uy tín ĐTGM Ngô Q. Kiệt băǹg các phương tiêṇ thông tin đaị chúng.
Giáo dân cũng “phản đối” KINH SƯ rất tế nhị bằng mặt rồi. Băng rôn khẩu hiệu…đủ cả… song các KINH SƯ quay đi không nghe (như ảnh trên). Giáo dân sợ “đụng hàng” không dám lên tiếng.
Giờ Chúa chưa đến. Nói ra “môi hở răng lạnh”. Biết làm sao được, Chúa ơi thấu chăng lời chúng con kêu cầu !!!! Nguyện Chúa cứu giúp dân Ngài đang ngóng chờ…!!!
Bài này cho tôi nhiều suy nghĩ, nhưng nhiều nhất là câu “….Vậy tất cả những gì họ nói anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm…” Thực tình tôi chưa bao giờ được nghe trong phúc âm cả. Ý thì có lẽ giống nhưng huỵch toẹt ra như vậy thì chưa. Tác giả Phạm Minh Tâm theo giác quan của tôi là vị linh mục. Tôi không dám nghi ngờ. Dầu sao suy nghĩ tôi thấy rất hay.
Các ban̉ dic̣h Phúc Âm đêù khác nhau về caćh diễn đạt ngôn từ. Tuy nhiên, caí ý chińh là hoaǹ đuńg không sai lạc. Hiêṇ nay, có một số giaó dân coǹ hiêủ rỏ Thanh́ Kinh hơn cả một số tu sỉ, ví dụ như tu sỉ Huyǹh C Minh, và đ/c tượng hồ ở gp Hưng Hóa. Hơn nưã, đạo đức và liêm sỉ không do chức vị trong GH mang laị. Vi dụ như ngaì Nhơn taị gp Hà Nội từ bỏ phẩm phuc̣ cao quý, vâṇ âu phục sang trọng tới triêù kiêń bộ hạ triêù đinh̀ csvn, khiêń cho bọn naỳ kinh bỉ trước thaí độ ươn heǹ nhát đảm cuả ngaì băǹg caćh tước bỏ cać chức vị cuả ngaì trong ban̉ tin tức Truyêǹ Hiǹh.
các đấng bậc trong HDGM đã bị ngủ say mà không biết, tại sao phải cứ đối thoại, nhân nhượng với chính quyền. Đồng Chiêm là nơi biểu tượng thiêng liêng của giáo hội hoàn vũ bị chà đạp, các ông Nhơn, Mẫn, Khảm, Đọc, Tri có hay bít không, vậy mà vẫn còn hợp tác với lũ vô thần kia.
Việc tiệc tùng trong dịp lễ bế mạc ở La Vang tôi nghĩ cũng có những giám mục cảm thấy nhột nhạt nhưng không biết phải làm sao. Chẳng lẽ không dự? Lỗi này là ở Ban tổ chức mà ĐC Thể có trách nhiệm. Muốn đãi đằng thì kín đáo một chút sao lại lộ liễu và khó coi như vậy? Xa cách với giáo dân như thế nhưng lý thuyết và giảng thì hay lắm.
Các vị đã đi ngoại quốc nhiều có học được cái hay của các giám mục ở đây không? Tôi đã từng thấy cha thư ký lái xe và Đức giám mục đích thân đem đồ vào một tiệm giặt ủi. Tôi cũng đã thấy Đức giám mục đương nhiệm đẩy xe lăn cho Đức giám mục về hưu đi dạo. Ở Việt nam chắc không bao giờ có chuyện đó. Tại sao vậy? chỉ vì các vị tự coi mình quan trọng qúa. Hãy cứ nhìn vào những mục tử bình dân. Các vị này luôn được kính trọng. Xin các chủ chăn hãy sống giản dị, khiêm nhường để gần gũi với con chiên hơn.
Nếu trang mạng NVCL tiếp tuc̣ hoạt đôṇg trong một thơì gian daì thì sẻ mang laị được thông tin trung thưc̣ đêń cho moị người và vô hiêụ hóa được các âm mưu csvn dung̀ giaó gian và giaó quyêǹ khôńg chế cać khat́ voṇg Công Lý và Sự Thật cuả Giaó Dân. Theo Tôi ước đoań số ngươì vaò đọc trang mạng NVCL bị haṇ chế vì csvn ngăn chăṇ thông tin, vì giaó gian vâñ dùng toà gianǵ xuyên tạc NVCL, và phương tiện Internet vẫn chưa được dung̀ phố biêń taị VN vì khả năng taì chánh.
Trước đây Tôi bất mañ vì không hiêủ taị sao ngươì ta lại chôńg đôí hy man dữ dội khi ngaì sang HK làm công tác tôn giaó vận. Nhờ Internet mà Tôi đoc̣ được baì viết bố laó ký tên hy mẫn, kêu goị gd VN hiêp̣ thông bằng cach́ vứt bỏ lá cờ Vàng taị ĐH Thanh Niên TG taị Uć Châu. Giaó Dân nôỉ giâṇ lam̀ cho khắp ngaỳ lễ hôị traǹ ngập maù Vang̀ cuả Lá Cờ biêủ tượng khát vọng Tự Do Dân Chủ cho VN. Do đó, Tôi hiêủ được tại sao tu sĩ và giaó dân vẫn một lòng tuǹg phục môṭ giáo quyêǹ điêù kiên̉ bởi giaó gian và tà quyền.
Xin cam on tac gia. Mot bai chia se that hay. Rat that va rat chinh xac.