Hai công dân Việt Nam đã được đưa ra Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội xét xử vì theo môn phái Pháp Luân Công. Điều đáng nói ở đây, là hai công dân này được được xét xử theo yêu cầu của Đại sứ Trung Quốc và theo chỉ thị, văn bản của Bộ Công an Trung Quốc.
Đây rõ ràng là những vụ “Tế thần” của những nhà lãnh đạo Việt Nam cho Thiên triều mà lễ vật hi tế là chính con dân nước Việt. Đất nước Việt Nam có còn là của người Việt Nam nữa không? Chủ quyền Việt Nam có còn không?
Nhìn dưới khía cạnh luật pháp, phiên xử hai học viên Pháp Luân Công là Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành tội “đưa thông tin trái phép lên mạng viễn thông” đã có nhiều điểm sai với quá trình tố tụng.
Phiên tòa của hai học viên Pháp Luân Công là Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành tội “đưa thông tin trái phép lên mạng viễn thông” theo điều 226 Bộ luật Hình sự Việt Nam kết thúc hôm sáng thứ Năm sau hơn 2 tiếng đồng hồ xét xử. Nhìn dưới khía cạnh luật pháp, phiên tòa có nhiều điểm sai với quá trình tố tụng. Ngay cả việc áp dụng điều 226 cho trường hợp này cũng không hoàn toàn phù hợp.
Trái phép nghĩa là gì?
Luật sư Trần Đình Triển, người bào chữa cho anh Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành trao đổi với Quỳnh Chi ngay sau khi phiên xử kết thúc. Trước tiên, ông cho biết:
LS Trần Đình Triển: Theo quan điểm của một người luật sư, của pháp luật Việt Nam và của những qui định của công ước quốc tế, tôi khẳng định thân chủ của tôi không có tội. Hành vi đó chỉ vi phạm Pháp lệnh Bưu chính viễn thông và nghị định chính phủ qui định về xử phạt vi phạm trong lĩnh vực bưu chính viễn thông. Công suất phát thanh của đài radio Tiếng nói Hy vọng chỉ là 200 W, theo pháp lệnh, người thực hiện hành vi đó chỉ bị xử phạt hành chính và tịch thu phương tiện.
Quỳnh Chi: Thưa luật sư, Bộ luật HS Việt Nam 1999 không hề có qui định về việc đưa thông tin trái phép lên mạng viễn thông, còn việc áp dụng Bộ luật HS năm 2009 có bổ sung đối với trường hợp này thì có hợp lý không?
LS Trần Đình Triển: Bộ Luật HS năm 1999 chưa đề cập đến việc đưa thông tin trái phép lên trên mạng viễn thông. Bộ luật HS năm 2009 mới bổ sung, đưa vào quy định hành vi đưa thông tin trái phép lên mạng viễn thông và vi phạm hình sự.
Để thi hành luật sửa đổi bổ sung, những hành vi xảy ra trước đó phải được áp dụng theo luật cũ. Hành vi đưa thông tin lên làn sóng phát thanh Tiếng nói Hy vọng xảy ra vào tháng 4 năm 2009, nghĩa là lúc bộ luật HS chưa sửa đổi, thì không thể truy cứu trách nhiệm hình sự đối với anh Trung và Thành được. Một vấn đề nữa là, trong qui định của pháp luật, phải đưa “thông tin trái phép” thì mới gọi là vi phạm. Trái phép nghĩa là gì? Nghĩa là phải được pháp luật cấm đưa những thông tin đó lên trên viễn thông. Công dân được làm những gì pháp luật không cấm. Luật pháp Việt Nam chưa cấm Pháp Luân Công.
Quỳnh Chi: Một số lập luận cho rằng việc đưa các thông tin lên radio của anh Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành gây hại đến Trung Quốc. Ông nghĩ sao về lập luận này?
LS Trần Đình Triển: Công dân Việt Nam ở tại Việt Nam, thực hiện hành vi đó tại Việt Nam thì phải áp dụng pháp luật Việt Nam, chứ không thể theo luật pháp Trung Quốc. Tại phiên tòa, tôi đã đưa ra Hiệp định Tương trợ Tư pháp 1998 giữa Việt Nam và Trung Quốc. Theo hiệp định này, (vi phạm) luật pháp ở nước nào thì xử theo luật pháp nước đó. Tôi nói lên việc này không phải chỉ để bảo vệ thân chủ của tôi là anh Thành và Trung, mà để bảo vệ cả đất nước, dân tộc Việt Nam – một dân tộc có độc lập chủ quyền luật pháp riêng; không thể biến mình trở nên lệ thuộc, cũng không thể sử dụng công dân của mình làm “quà biếu” hay làm vật tế thần cho một nước nào cả.
Quỳnh Chi: Ông nhận xét như thế nào về quá trình tố tụng của phiên tòa khi có ý kiến cho rằng quá trình điều tra dựa vào việc áp dụng điều 226 Bộ luật HS Việt Nam không hoàn toàn hợp lý?
LS Trần Đình Triển: Về những tình tiết vi phạm quá trình tố tụng. Ví dụ, có hai bản cáo trạng cách nhau 5 tháng mà giống nhau đến 99%. Cho nên, việc kéo dài như thế là vi phạm về mặt tố tụng. Thứ hai, thẩm quyền điều tra căn cứ vào pháp lệnh thì thẩm quyền đối với điều 226 là thuộc về cơ quan điều tra cảnh sát chứ không phải cơ quan an ninh điều tra. Tôi cũng yêu cầu trưng ra văn bản cho thấy việc học Pháp Luân Công là vi phạm pháp luật bởi khi đó mới áp dụng được điều 226 là “đưa thông tin trái phép”. Và nếu cho rằng việc này ảnh hưởng đến đường lối đối ngoại thì tôi nói rằng tôi sẽ công bố một số tài liệu.
Thứ nhất, một văn bản của phía Trung Quốc gởi cho Việt Nam vào tháng 4 năm 2010 báo rằng có một đài radio phát thanh tại Việt Nam mà không nói gì đến Pháp Luân Công cả.
Thứ hai, đến tháng 5 thì có một công hàm của Trung Quốc để ca ngợi về việc phối hợp giải quyết vấn đề Pháp Luân Công. Những văn bản này có trước việc khởi tố các thân chủ của tôi, tức vào tháng 6 năm 2010. Đó là những điều rất bất bình thường.
Không có tội thì phải được tự do
Quỳnh Chi: Theo cáo trạng, anh Trung bị truy tố theo điều 226, khoản 1, điểm a. Khung hình phạt cao nhất cho hành vi vi phạm này là 3 năm tù giam. Anh Vũ Đức Trung bị kêu án 3 năm tù giam, có phải anh ấy chịu bản án cao nhất trong khung?
LS Trần Đình Triển: Có một sự thay đổi trong phiên tòa hôm nay. Đó là trong cáo trạng ban đầu, vụ án được khởi tố theo khoảng 1 điều 226, mức tù cao nhất cho tội này là 3 năm. Hôm nay tòa chuyển sang khoản 2, tức mức án nặng hơn và 3 năm là án thấp nhất cho tội này. Và họ đã xử anh Trung 3 năm, tức mức thấp nhất của khoản 2. Đó là một sự “cân nhắc” của tòa. Tuy nhiên, đã không có tội thì phải được tự do chứ không phải ngồi một ngày nào trong tù.
Quỳnh Chi: Những gì ông vừa trình bày có được mang ra tranh luận tại phiên tòa không?
LS Trần Đình Triển: Những gì mà tôi vừa nói đều được mang ra phản biện trước tòa và được rất nhiều cơ quan báo chí Việt Nam đồng cảm. Họ nói rằng những gì tôi nêu lên là rất đúng nhưng không thể đưa lên báo chí được.
Quỳnh Chi: Vậy còn phía HĐXX, lập luận của họ như thế nào thưa ông?
LS Trần Đình Triển: Hội đồng xét xử căn cứ vào tranh luận tại tòa. Họ có lắng nghe, nhưng họ có chấp nhận hay không là quyền của tòa. Và họ cũng bác bỏ hết những quan điểm đó của tôi. Họ nói rằng việc thân chủ tôi phát những thông tin ấy là gây hại cho quan hệ đối ngoại giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đó là căn cứ duy nhất của họ. Lúc ấy, tôi có lập luận lại rằng vậy thì những chính sách từ xưa đến nay trong việc chồng lấn biên giới, vấn đề nêu lên ý kiến trong việc đầu tư, đồng hóa dân tộc, chủ quyền biển Đông… những việc như thế thì báo chí, các vị cách mạng lão thành, các nhà trí thức nêu lên. Vậy có phải xử những người đó không?
Quỳnh Chi: Vâng, câu hỏi cuối thưa ông. Nếu ông tin rằng thân chủ của mình vô tội, ông có sẵn sàng tham gia bào chữa nếu có họ kháng cáo không ạ?
LS Trần Đình Triển: Tùy vào việc anh Trung và Thành có kháng cáo hay không; viện Kiểm sát có kháng nghị hay không mà xét đến tòa án phúc thẩm. Nếu có trình tự phúc thẩm mà thân chủ vẫn mời tôi thì tôi tiếp tục bào chữa cho họ. Quan điểm của tôi trước sau như một không thay đổi (là họ vô tội).
Quỳnh Chi: Xin cám ơn luật sư Trần Đình Triển.
Nguồn: RFA
Những người
- Chuyên xài “Luật Rừng”,
- Tham nhũng, tham lam vô độ,
- Nói một đường làm một nẻo,
- Chuyên bỏ tù những người công chính,
- Vu khống cho những người vô tội,
- Làm theo lời của Quan Thầy Phương Bắc chỉ dạy,
- Biết sai mà cứ việc làm,
Ở Việt Nam người ta gọi những người đó là “Đỉnh Cao Trí Tuệ” có nghĩa là “Quá Siêu Việt Nên Không Sửa Chữa Được!”.
Đất nước Việt Nam có còn là của người Việt Nam nữa không? Chủ quyền Việt Nam có còn không?
Kính bác tác giả bài phỏng vấn trên,
Lúc này bác còn hỏi những câu hỏi như trên sao? Những DẤU CHỨNG RÀNH RÀNH ra đó, mà bác còn THẮC MẮC à?
Thật NHỤC NHÃ là VC đã PHẢN QUỐC, dâng ĐẤT, BIỂN, ĐẢO cho giặc tàu có CHỨNG TÍCH rõ ràng, thế mà không biết bao người VIỆT vẫn còn TIN TƯỞNG và TRUNG THÀNH với cái chết độ PHẢN QUỐC này.
Thật ĐAU BUỒN là cái đảng HẠI DÂN này đã gây không biết bao nhiêu đau thương, khốn khổ, chết chót cho nhân dân từ khi chúng cướp chính quyền giết hại những nhân vật đối kháng; đấu tố, giết hại nông dân; triệt tiêu giai nhân phẩm; giết dân tết Mậu Thân; xua quân dân vào niềm Nam giết hại lẫn nhau; trả thù quân dân cán chính niềm Nam với danh từ mị dân: cải tạo; lùa dân đi kinh tế mới, cướp của dân; đuổi dân ra biển v.v… Thế mà VẪN CÓ NHỮNG NGƯỜI TRUNG THÀNH VÀ TIN CẬY vào cái đảng ÁC QỦI này.
Tôi có đề nghị này nếu thực hiện được rất tốt. Chúng ta in thật nhiều áo có hình “Không lưỡi Bò biển Đông” (No U Shape Lines) mang sang Sea Games 26 Indonesia bán rẻ hay tặng cho tất cả các vận động viên các nước tham dự sea games và dân địa phương Indonesia. Khi đó sẽ có hàng chục ngàn người bận áo cổ động cho chúng ta. Không chỉ ở Indonesia mà khi về lại các quốc gia của họ, họ cũng sẽ cổ động cho chúng ta không công. Quý vị đồng ý, xin thành lập một Ban Cổ Động uy tín với phương cách chuyển & nhận tiền từ các nơi gửi về để thực hiện. Phải có kế hoạch chu đáo để không bị ngăn chặn, cướp đoạt. Nhất là về tài chánh. Phải thực hiện cấp tốc, kẻo Sea Games sắp chấm dứt….
Họ ngăn chặn không cho chúng ta thực hiện trong nước. Chúng ta sẽ lợi dụng các sự kiện quốc tế như Sea Games, hội nghị APEC, ASEAS Forum or Conventions để vận động chống lại đường lưỡi bò. Yêu cầu thả những người bất đồng chính kiến, bloggers hay liên quan đến tôn giáo, chính trị v.v… Chúng ta đã thấy đơn khiếu nại, khiếu kiện chúng không thèm trả lời, giải quyết. Biểu tình thì nó ngăn chặn mọi nẻo đường, mọi sứ qúan, rồi bắt bớ, tù đày. Ngăn chặn mọi nguồn thông tin đến mọi người dân hay các Sứ qúan Tây phương. Do đó, biểu tình vận động kết hợp với các sự kiện tại các quốc gia Đông Nam Á là một cách vận động khôn khéo. Trường hợp khi trở về nước bị bắt, thì cái chính quyền này cũng khó mà chụp mũ, vu cáo các tội mà họ có thể bịa đặt… Và quốc tế sẽ dễ dàng can thiệp khi chúng ta vận động cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho mọi người dân trong nước, trong tinh thần bất bạo động, ôn hòa và hoạt động trên xứ người. Tôi nghĩ rằng khi hoạt động ở Campuachia, Laos hay Myama thì có thể bị cái ch1inh quyền này áp lực, làm khó dễ. Nhưng các quốc gia như Indonesia, Phillipine, Mã Lai, Singapore, Thái Lan, Brunei, East Timor …. thì cái chế độ CSVN khó mà áp lực được.
Căn cứ vào lập luận của LS Trần Đình Triển thì hai học viên Pháp Luân Công là Vũ Đức Trung và Lê Văn Thành vô tội, mà chỉ sai phạm hành chánh.
Nhưng lập luận của HĐXX là; “thông tin ấy là gây hại cho quan hệ đối ngoại giữa Việt Nam và Trung Quốc” và xử theo yêu cầu của TQ, kết án nặng hai anh Trung và Thành, là điều không thể chấp nhận được.
Nó cho thấy VN đã mất chủ quyền độc lập và bị TQ chi phối cả về mặt chính trị lẫn tư pháp, và như vậy nhà cầm quyền csvn đã đương nhiên trở thành tay sai, thái thú của TQ ?
Giờ phải mặc áo HS-TS-TQ thi ra đường mới được Công AN Việt Nam Chào hỏi và không bị bắt
” LUẬT LÀ TA … “. Chỉ một câu nói ” ĐỂ ĐỜI ” này của ông cựu ” Tổng Bí Thối ” Lê Duẩn đã đủ để cho chúng ta thấy các ông ” Lãnh đạo lớn ” của đảng quan niệm và coi thường luật pháp của họ như thế nào ???!!!
Nhà nước CHXHCN Việt Cộng luôn tạo dễ dàng cho các quan chánh án trong việc xét xử trước toà là ” Mọi việc đã có đảng và nhà nước lo “. Các ông bà cứ theo chỉ thị mà kêu án.
Nhằm nhò gì mấy thằng con dân khố ách áo ôm !!!
Lập luận của luật sư rất hay, rất chính xác như :
LS Trần Đình Triển: Những gì mà tôi vừa nói đều được mang ra phản biện trước tòa và được rất nhiều cơ quan báo chí Việt Nam đồng cảm. Họ nói rằng những gì tôi nêu lên là rất đúng nhưng không thể đưa lên báo chí được.
Tất cả các vụ án có thể cho là nổi cộm trong nước thường có mặt LS Trần Đình Triển
Cuối cùng !!!!!!!!!!!!
Chỉ vỗ béo cho LS Trần Đình Triển mà thôi
Hê hê ….đúng là lưởi không xương ….
chỉ có những thằng ba phải mới mở miêng nói “chẳng
giống ai” ….
Cám ơn LS Triển đã hết lòng với những người bị đàn áp .
nhà nước csvn, công an csvn, viện kiểm soát csvn, tòa án csvn xử theo chỉ đạo của cs tàu thì hỏi làm sao xử đúng ! lãnh đạo csvn vì bị tàu cộng vừa mua chuộc vừa nắm tẩy nên dù biết sai vẫn nhắm mắt làm càng.
tàu cộng này thâm hiểm mưu sâu kế độc lắm, nó xúi giục csvn làm nhiều chuyện xằng bậy để bị dân căm thù oán hận,
khi csvn bị dân, bị thế giới cô lập sẽ yếu thế thì lúc đó chỉ còn sự lựa chọn duy nhất là ngã theo tàu cộng.