“Chính quyền là vô hình, ông đứng đầu chính quyền mới hữu hình. Chưa thấy ông đứng đầu nào tập hợp dân ở địa bàn mình lại nhận lỗi với dân, xin lỗi dân vì để xảy ra kẹt xe, ngập nước, tai nạn giao thông. Chưa thấy ông đứng đầu nào đứng ra nhận lỗi vì tình trạng mất an toàn vệ sinh thực phẩm, vì để cho bệnh nhân nằm ba bốn người một giường. Chưa thấy người đứng đầu nào đứng ra nhận lỗi vì nạn bằng giả lan tràn, tiến sĩ dỏm như rươi. Cũng chưa thấy người đứng đầu nhận lỗi dân vì không giải quyết đúng các khiếu kiện, để dân phải khổ sở, khiếu kiện kéo dài, vượt cấp và bị cưỡng chế oan sai.
Báo Dân trí ra ngày thứ Sáu, 04/05/2012 có đăng bài viết nổi cộm “Phẩm chất của chính quyền” của tác giả Lê Chân Nhân, đề cập đến sự kiện nóng hổi “Hội nghị trực tuyến toàn quốc về công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo hôm 2/5, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu rà soát lại 528 vụ việc khiếu nại, tố cáo tồn đọng, “nếu giải quyết sai phải nhận lỗi, nếu không sai, phải làm hết cách để thuyết phục nhân dân, còn trường hợp không thuyết phục được thì cưỡng chế, nhưng phải đúng pháp luật”.

Không biết ý tứ lời phát biểu của Thủ tướng diễn tả có chính xác như thế không và trong thực tế, Thủ tướng chính phủ và các ban bệ của ngài có quyết tâm thực hiện đúng như “chỉ thị” lồng trong lời phát biểu này hay không? đó là chuyện khác, nhưng tác giả thật “hữu ý vô tình”, khi “đánh đúng” nguyện vọng của mọi tầng lớp nhân dân, nhất là “dân oan” về vấn đề đất đai mà nội dung khiếu nại, tố cáo của công dân chiếm đến 70%‼! một con số đáng “báo động” cho chính sự tồn vong của “chế độ”. Tác giả còn khéo léo “đánh bóng” hình ảnh Người đứng đầu chính phủ, tâng bốc chủ trương và ”định hướng” quyết tâm của “chính quyền nhân dân”, khi bảo rằng “Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu nhận lỗi với dân khi làm sai không chỉ trong việc giải quyết khiếu nại tố cáo, mà phải hiểu rộng ra ở mọi công việc thuộc phạm vi trách nhiệm của chính quyền”.
Nếu sự kiện đúng như tác giả “tường thuật” và thật sự, “Thủ tướng” có lòng có tâm với nhân dân, nhất là dân oan mất đất, thì thật là “choáng”, hay… mừng cho “nhân dân” với nỗi mừng vui “muôn thuở” là “người cày có ruộng, nông dân có đất và dân oan tìm thấy công lý”!. Ô hô!.Quên đi, đừng vội mừng, vì “Thủ tướng ta” đã thòng câu: “còn trường hợp không thuyết phục được thì cưỡng chế, nhưng phải đúng pháp luật”. Nhưng nếu pháp luật không “vị nhân sinh” mà pháp luật chỉ “vị chế độ” thì, xin mượn lời Đức Giêsu… “khốn cho kẻ nào sinh ra trong chế độ này, thà nó đừng sinh ra còn hơn”. Văn Giang vừa qua chính là khởi đầu của “trường hợp không thuyết phục được thì cưỡng chế, nhưng phải đúng pháp luật”. Và “pháp luật thì luôn đúng”!.
Đến đây tác giả bài viết, Lê Chân Nhân bộc lộ cách lộ liễu thao thức bao ngày tháng dày vò “tim đen” của Thủ tướng, tác giả “thành thật” đến độ “ngây ngô” quá xa rời thực tế, “nâng” quá mức khiến mọi người, kể cả người tu hành “thấy chim nằm trong ổ” của Thủ tướng, “Chính quyền nhận lỗi với dân quả thực là điều hiếm thấy. Lâu nay, người ta vẫn nói cán bộ là công bộc của dân, nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Dân tới cửa quan nhọc nhằn vô cùng, khổ ai vô biên. Người xưa đã có câu:“Miệng nhà quan có gang có thép”, nói lấy được, việc nhà quan làm dù sai dân cũng không dám mở miệng. Hạch sách, nhũng nhiễu, vòi vĩnh người dân, doanh nghiệp là chuyện thường ngày nơi công sở”.
Tác giả còn vô tình (hay hữu ý?) “đào sâu” vấn đề khi viết: “Chính quyền là vô hình, ông đứng đầu chính quyền mới hữu hình. Chưa thấy ông đứng đầu nào tập hợp dân ở địa bàn mình lại nhận lỗi với dân, xin lỗi dân vì để xảy ra kẹt xe, ngập nước, tai nạn giao thông. Chưa thấy ông đứng đầu nào đứng ra nhận lỗi vì tình trạng mất an toàn vệ sinh thực phẩm, vì để cho bệnh nhân nằm ba bốn người một giường. Chưa thấy người đứng đầu nào đứng ra nhận lỗi vì nạn bằng giả lan tràn, tiến sĩ dỏm như rươi. Cũng chưa thấy người đứng đầu nhận lỗi dân vì không giải quyết đúng các khiếu kiện, để dân phải khổ sở, khiếu kiện kéo dài, vượt cấp và bị cưỡng chế oan sai. Điển hình như vụ Tiên Lãng, Thủ tướng kết luận chính quyền sai rành rành như vậy nhưng có ông nào đứng ra xin lỗi với dân đâu. Người đứng đầu cơ quan chính quyền có phẩm chất mới dám xin lỗi dân. Phẩm chất của các cá nhân trong chính quyền làm nên phẩm chất của chính quyền”.
Nam mô a di đà Phật. Nếu không phải là báo “Dân trí” đưa tin, thì bần tăng có mơ cũng không dám nói (ngu sao nói, để số phận như các Blogger!). Nói như thế chẳng khác gì bảo, tụi tui là báo “lề trái chính thống”, bảo hoàng còn hơn vua đó nha. Và ngay cả báo “lề trái” đi nữa, vẫn chưa, (theo chủ quan của người viết) dám nói những “lời thẳng thắn chí nhân, chí tình” đến như thế này: “Nhận lỗi thế nào đây, không phải chỉ là lời nói suông mà phải đi liền với các cam kết sửa đổi, nếu không thực hiện được thì phải từ chức. Đó mới là sự nhận lỗi có trách nhiệm và có nhân cách của một người đứng đầu”.
Trời đất thánh thần thiên địa, ông bà ông vãi ơi. Nói như vậy chẳng khác gì “bảo Thủ tướng chính phủ cùng các ban bệ của Ngài về vườn “chăn vịt siêu nạc” là vừa!. Láo!. Bãi nhiệm hết những “sâu dân mọt nước” ấy thì lấy ai mà “cai trị” ?. Đã vậy “y” còn lấy cái “slogan” của bài viết là: “Một chính quyền mà các cá nhân dám nhận lỗi với dân khi làm sai thì đó mới là chính quyền của dân, do dân, vì dân. Một chính quyền mà các cá nhân dám xin lỗi dân, lắng nghe dân và tích cực sửa đổi thì đó mới là chính quyền thực sự mạnh”, như thể y mượn “nhời nhẽ của vị cha già dân tộc” dạy khôn Thủ tướng và trấn an dư luận quần chúng rằng “chính phủ “trong sáng” này luôn bởi dân, vì dân và cho dân” vậy, và có lẽ, trùng hợp sao đó qua cái “slogan” lột tả “ý ngay lành” của y, cũng là cái “slogan lột tả” tâm địa của Thủ Tướng trong cuộc họp “online” với cán bộ 63 tỉnh thành và các bộ ngành liên quan về vụ việc Văn Giang vừa qua?!”.
Đến đây, tác giả bài viết kết luận, như “hừng sáng giữa đêm đen” trong muôn bài viết nghị luận của báo “lề trái”: “Chính quyền quản lý xã hội hịêu quả, thân thiện với dân, được nhân dân tin yêu thì không cần một câu khẩu hiệu nào dân cũng tin. Ở vào thời đại mà chỉ cần cái click chuột thông tin đến tận thôn cùng xóm vắng thì ai vì nước vì dân, ai vì mình, ai có phẩm chất đạo đức, ai vun vén cá nhân, nói lời đạo đức giả, dân biết hết, thấy hết.
Nói được như thế quả là “hiếm”. Ứng được như vậy, đúng là “thời điềm”.
Ngô Văn
số lần đọc: 5243
Đừng nghe những gì bọn cướp nói. mà phải hành động thì bọn chúng mới sợ, nhân dân hãy đứng lên dẹp bọn cướp nầy mới mong có tự do, và nhân quyền.
HAY doc ki bai nay de biet ve tham hoa cua nuoc VIET NAM…
Niềm tin của TQ
Ngô Văn Lang 13/06/2011
Người Trung Quốc rất hiểu Việt Nam. Họ có mặt ở Việt Nam rất đông, với nhiều lí do: làm ăn buôn bán, hợp tác, và không loại trừ cả mục đích do thám. Gián điệp Trung Quốc đã có mặt ở Việt Nam từ thời An Dương Vương, chui vào tận nơi cao nhất của bộ máy cầm quyền. Không một người Việt nào lại không biết điều này. Thất bại của An Dương Vương đã mở đầu cho một ngàn năm Bắc thuộc đau khổ của cả dân tộc. Người Trung Quốc có thể nói tiếng Việt như người Việt. Kể cả những người không ở Việt Nam cũng rất hiểu Việt Nam vì họ nghiên cứu Việt Nam rất ky
Trung Quốc hiểu rõ Việt Nam đương đại ở mấy điểm sau đây:
Việt Nam đang suy yếu về mọi phương diện. Biểu hiện dễ thấy nhất là về kinh tế: lạm phát tăng liên tục và chưa nhìn thấy khả năng kiềm chế và khắc phục. Nhiều vùng hiện nay đang lâm vào cảnh đói ăn.
Suy yếu về kinh tế tất yếu dẫn tới suy yếu về quân sự. Bởi lấy đâu ra ngân sách để đầu tư đúng mức cho quân sự. Trong khi đó thì thất thoát tài chính kinh hoàng diễn ra hàng ngày ở mọi lĩnh vực, mà một ví dụ điển hình giờ đây không ai còn có thể chối cãi là Vinashin.
Điều quan trọng là người Việt Nam đang suy yếu về tinh thần. Hiện nay chỉ có một bộ phận rất nhỏ trong tổng số hơn tám mươi lăm triệu người là còn dám phân tích, dám suy nghĩ, dám đối diện với thực tế và dám nắm bắt thực tế. Đại bộ phận hoặc bị tê liệt các khả năng ấy vì sợ hãi, hoặc các khả năng ấy bị bóp nghẹt từ trong trứng nước, đầu óc chỉ còn có thể tiếp nhận các chỉ thị một chiều từ trên xuống và thực hiện chỉ thị một cách vô điều kiện. Đa số người dân Việt Nam không quan tâm đến thực trạng của đất nước mình, không quan tâm đến những gì đang đe dọa cuộc sống của mình và vận mệnh của đất nước mình. Đa số đều thực hành triết lí: sống ngày nào biết ngày đó. Chính quyền tưởng đã thành công khi làm cho dân chúng sợ mình, nhưng đó là một sai lầm trầm trọng, vì giờ đây, khi phải đối diện với sự suy thoái kinh tế, đối diện với sự đe dọa của ngoại xâm, thì những người dân đó không còn đủ khả năng để ứng phó với tình hình. Trung Quốc không mong gì hơn điều đó.
Trung Quốc hiểu rằng, với cơ chế và cách thức vận hành xã hội hiện tại, năng lực của người Việt Nam bị suy yếu.
Các “năng lực”, “phẩm chất” hiện được đặc biệt phát triển ở người Việt Nam là:
- Khả năng lấy lòng người khác, làm hài lòng cấp trên.
- Khả năng chịu đựng, nhẫn nhục. Chữ “nhẫn” của Tàu được bày bán đầy ở Văn Miếu mỗi dịp xuân về, nhắc cho người Việt Nam biết rằng nhẫn nhục là con đường sống của họ. Họ tưởng rằng như vậy là khôn ngoan, nhưng kết cục là nhà nhà nhẫn nhục, người người nhẫn nhục sẽ có một quốc gia nhẫn nhục, hệ quả là sự suy yếu tập thể. Trung Quốc không mong gì hơn điều đó.
- “Năng lực” phục tùng, vâng lời. Đây là một “phẩm chất” được đánh giá cao trong hệ thống nhà nước. Những người thành công nhờ vâng lời tất yếu cũng muốn người khác phải vâng lời họ, họ sẽ kìm hãm những người có khuynh hướng hoạt động độc lập, có khả năng suy nghĩ độc lập. Vì thế, khi mà sự phục tùng được đề cao thì hiệu quả công việc bị sụt giảm, bộ máy nhà nước cồng kềnh và kìm hãm sự phát triển. Trung Quốc rất hài lòng trước hiện tượng này.
- Năng lực và nghệ thuật đưa hối lộ. Năng lực này được bồi dưỡng ngay từ khi thời thơ ấu, bắt đầu từ việc đưa phong bì cho giáo viên hay bác sĩ.
- Năng lực và nghệ thuật nhận hối lộ. Càng lên các cấp cao trong hệ thống quản lí thì năng lực này càng pháp triển. Trung Quốc hiểu rằng việc chống tham nhũng ở Việt Nam chỉ là nói cho có nói mà thôi, không bao giờ thực hiện được. Trung Quốc khuyến khích tham nhũng ở Việt Nam phát triển vì hiểu rằng nó sẽ thúc đẩy sự suy tàn nhanh chóng của đất nước này.
- Năng lực “ngu hóa”: tự làm cho mình ngu si, tự triệt tiêu khả năng suy nghĩ và khả năng nhận thức của mình. Phổ biến phương châm sống: “ngu si hưởng thái bình”. Hệ quả là nền kinh tế tuột dốc, giáo dục thảm hại. Nền giáo dục, thay vì giáo dục lòng can đảm, phát triển tư duy, thì lại gieo rắc nỗi sợ hãi và làm thui chột khả năng suy nghĩ độc lập của học sinh sinh viên. Và khi có chuyện xảy ra, đa số không còn có thể phân tích tình hình, không biết phải làm gì. Trung Quốc không mong gì hơn điều này.
Trung Quốc hoàn toàn hiểu rằng người Việt Nam suy yếu là do sợ hãi. Nỗi sợ hãi của người dân Việt Nam là điều kiện cho việc Trung Quốc thôn tính đất nước này. Người dân Việt Nam có thể không sợ Trung Quốc, nhưng lại rất sợ chính quyền của mình, không dám đi ngược lại các phán quyết của chính quyền. Một số rất ít người, đếm trên đầu ngón tay, dám hy sinh, dám chịu nguy hiểm để biểu hiện lòng yêu nước thì bị chính quyền đàn áp, bắt bớ, bỏ tù. Điều này khiến toàn bộ dân chúng còn lại càng thêm sợ hãi. Nỗi sợ hãi làm họ tê liệt đến mức họ không còn muốn tìm hiểu vì sao biểu tình chống Trung Quốc chiếm các hải đảo của mình mà lại bị ngăn cấm và bắt bớ. Họ không muốn, không dám tìm hiểu và họ để mặc cho Trung Quốc muốn làm gì thì làm. Đó là những gì đã diễn ra sau những cuộc biểu tình năm 2007. Và triệt để hơn, người Việt Nam không muốn tìm hiểu về bất kỳ chuyện gì khác ngoài chuyện mưu sinh hàng ngày. Hoặc nếu có tìm hiểu thì cũng chỉ để bàn luận với nhau trong góc nhà, hay trong quán cà phê mà thôi, họ thụ động chấp nhận tất cả mọi thứ.
Trung Quốc cũng hiểu rõ rằng Việt Nam suy yếu là do những người có năng lực ở Việt Nam không được sử dụng, rằng nhiệt tình và năng lực, năng lượng của người Việt Nam đã bị tắt ngấm dưới làn sóng sợ hãi băng giá. Và chính quyền Việt Nam không tin ở công dân của họ. Mọi cố gắng phản biện nhằm gây dựng sự lớn mạnh cho quốc gia đều bị quy về tội chống phá nhà nước.
Vì thế Trung Quốc quyết định rằng đây là thời cơ ngàn vàng để thể hiện cho người láng giềng yếu kém Việt Nam thấy sức mạnh của mình. Và Trung Quốc đã chuẩn bị rất bài bản, rất cẩn thận cho quá trình thôn tính Việt Nam. Bắt đầu bằng sự thôn tính bộ phận: thuê hàng loạt rừng đầu nguồn ở những vị trí trọng yếu, nắm Tây Nguyên với cái cớ hợp pháp là khai thác bô xít, đầu tư nhiều công trình, nhiều cơ sở kinh doanh ở Việt Nam mà nhân công chủ yếu là người Trung Quốc. Thôn tính thị trường Việt Nam bằng hàng hóa Trung Quốc, và chủ yếu là hàng hóa chất lượng kém để đầu độc người Việt Nam, và với mục đích vô hiệu hóa nền sản xuất và kinh doanh của Việt Nam. Trung Quốc hiểu rằng hàng hóa không chỉ là hàng hóa, mà hàng hóa còn là văn hóa. Người Việt Nam hàng ngày dùng đồ Trung Quốc sẽ bị ảnh hưởng một cách từ từ nhưng sâu đậm bởi văn hóa Trung Quốc. Trung Quốc thôn tính truyền hình Việt Nam bằng vô số phim Trung Quốc, và đã thành công kinh khủng khi khiến cho thanh niên Việt Nam thuộc sử Trung Quốc hơn là sử Việt Nam. Đây quả là một tính toán mang tầm chiến lược và rất đáng nể phục: khi Trung Quốc thôn tính xong Việt Nam thì người Việt Nam không bị xa lạ với văn hóa Trung Quốc, sẽ cảm thấy Trung Quốc gần gũi với họ, gần gũi từ trong tâm thức.
Câu hỏi mà người Việt Nam phải đặt ra là: “Tại sao Trung Quốc lại thành công được như vậy?”. Nếu mỗi người Việt Nam đều đặt câu hỏi đó thì Trung Quốc có tài giỏi đến mấy cũng không thành công được. Nhưng người Việt Nam đã bị tê liệt khả năng đặt câu hỏi, tê liệt khả năng tìm hiểu và nhận thức.Vì người Việt Nam từ lâu đã bị cấm đặt câu hỏi, bị cấm tìm hiểu và bị cấm nhận thức về những gì bị cho là “nhạy cảm”, tự do ngôn luận và tự do báo chí bị bóp nghẹt. Vì người Việt Nam bị trừng phạt khi dám thử tìm hiểu, thử nhận thức. Than ôi, có cái gì mà không nhạy cảm đây? Người Việt Nam chỉ biết than mà không dám hành động.
Trung Quốc biết rõ như vậy. Cơ hội đang thuộc về Trung Quốc.
Trung Quốc hiểu rằng, không có thời cơ nào tốt hơn hiện nay, khi chính quyền và người dân Việt Nam sợ hãi lẫn nhau (chính quyền sợ nhân dân và nhân dân sợ chính quyền), khi thông tin bị bưng bít, người dân thờ ơ với vận mệnh đất nước, lãnh đạo bằng mọi giá bảo vệ quyền lợi cá nhân, tình trạng chung là không chịu suy nghĩ, không chịu hành động, không chịu thay đổi.
Trung Quốc hiểu rằng nhân dân Việt Nam đang mất lòng tin vào chính phủ. Bởi những biểu hiện hèn nhược của chính phủ và sự kém cỏi của chính phủ trong việc giải quyết tất cả mọi vấn đề. Vì thế mà Trung Quốc dám vào tận lãnh hải Việt Nam để tuyên bố rằng người Việt Nam xâm phạm chủ quyền của mình, dám hùng hồn tuyên bố điều dối trá đó trên báo chí quốc tế. Trung Quốc tin rằng sẽ thực hiện được giấc mộng thôn tính Việt Nam. Nếu ngư dân Việt Nam bị bắn chết mà chưa bao giờ Trung Quốc bị trừng phạt, nếu những người Việt Nam tiếp tục bị Trung Quốc giết chết mà chẳng có ai dám làm gì Trung Quốc, thì tại sao Trung Quốc không lấn tới?
Nhưng có một điều mà Trung Quốc không hiểu, hay chưa hiểu: những người Việt Nam mà Trung Quốc tưởng là hèn hạ và chỉ biết sợ hãi ấy, những người đó sẽ cho Trung Quốc biết thế nào là người Việt Nam thực sự. Vì đây cũng là thời cơ để người dân Việt Nam nhận thức, hiểu rõ chính mình, hiểu rõ chính phủ của mình, hiểu rõ “ông bạn” láng giềng. Thời cơ để người dân Việt Nam lấy lại sức mạnh của mình. Trung Quốc cứ thử xem, người Việt Nam sẽ chứng minh rằng mảnh đất này chính là linh hồn của họ. Lịch sử cho thấy, đôi khi có chuyện vua quan Việt Nam bán nước, nhưng nhân dân Việt Nam chưa bao giờ chịu mất nước.
Chúng tôi nghĩ đừng nên đem lời “thủ tướng…cướp” ra mà bàn nữa! Nghe và tin lời “tướng cướp” thì thà đổ thóc giống cho… trâu bò ăn còn có lý hơn!
“Rằng hay thì thật là hay”
“Suy ra ngậm đắng nuốt cay nào bằng”.
Những tên nói cuội nói trăng,
Nói hươu nói vượn ông thằng dễ tin.
Đừng chỉ ghe, phải biết nhìn’
Nói đàng làm nẻo hỏi tin nỗi nàp ?.
“Trải qua một cuộc bể dâu”
“Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
Lạ gì bì sắc thư phong,
Mở ra mới thấy là trong đen sì.
“Mộ sơn vôi chẳng khác chi,
Trong thì xác chết có gì khác đâu