Nhưng, đó là sự trả giá cần thiết và cần phải chấp nhận khi em xác định được mục tiêu phía trước của mình là Thiên Chúa, ngài là Đường, là Sự thật và là Sự sống để nhắm tới và bước đi bằng những hành động, lời nói, bài viết của mình.
Tất cả để sự thật được sáng tỏ, để những nạn nhân có tiếng nói.
Paulus Lê Sơn thân mến
Anh vừa nhận được tin mẹ em đang hấp hối trên giường bệnh, anh gửi em mấy dòng này.
Kể từ cuộc điện thoại dang dở cuối cùng em gọi cho anh đến nay, em bị bắt bí ẩn và rồi cách biệt, chưa có một cơ hội nào để gặp lại em. Dù không gặp lại, nhưng hình ảnh em vẫn chưa khi nào nguôi trong trái tim mọi người.
Mọi người nhớ em không chỉ bởi những việc em đã làm, những hi sinh của em khi đã dấn thân cho sự thật và công lý, người ta còn nhớ em bởi những hoàn cảnh khắc nghiệt riêng em mà em đã chấp nhận, chịu đựng và vượt qua.
Anh đã về quê em khá nhiều lần, quê hương của Thánh Lê Bảo Tịnh – giáo xứ Trinh Hà thuộc Giáo phận Thanh Hóa. Có về đó mới thấy rằng cuộc “cách mạng tư tưởng và văn hóa” của đảng ta đã thắng lợi giòn giã ở nhiều nơi mà quê em là điển hình. Cũng có về đó, mới thấy được sự trưởng thành và hi sinh của em dấn thân cho những công việc chung, sự nghiệp chung là lớn lao đầy nhọc nhằn, vất vả. Một giáo xứ lâu đời, một nơi có đền Thánh tử đạo, nay số người theo đạo chỉ còn lác đác. Việc tồn tại một giáo xứ, một cơ sở của Giáo hội ngày nay chắc sẽ không bao giờ có nếu không có những giáo dân kiên định, vững vàng đầy hi sinh như ông ngoại em.
Biết em chưa lâu, gặp em chưa nhiều lắm nhưng để lại trong anh là hình ảnh của một thanh niên có những suy tư về việc chung, về giáo hội, đất nước và chấp nhận hi sinh vì Sự thật, Công lý. Nhớ những ngày sự kiện Tam Tòa của Giáo phận Vinh, em đã cố gắng thật nhiều để hiệp thông với các nạn nhân để nói lên sự thật ở đó và tinh thần của giáo dân GP Vinh. Những ngày sự kiện Đồng Chiêm xảy ra, em là một trong những người đầu tiên có mặt để sẻ chia với các nạn nhân. Rồi nhiều biến cố khác nữa, ít khi em từ nan, ít khi em bỏ cuộc.
Người ta còn nhớ hình ảnh em bên những thai nhi, bên những hành trình bảo vệ sự sống, chống lại cái ác, cái vô cảm của xã hội và đi giải quyết các hậu quả của những cuộc ăn chơi trác táng cho những ai đó là sản phẩm của đạo đức xã hội suy đồi.
Sơn thân mến
Anh biết rằng nếu cũng như những thanh niên khác chiếm đa số trong xã hội hiện nay, lớn lên lo chăm chăm cho mình cuộc sống vật chất, hưởng thụ mặc cho mọi sự xung quanh suy đồi, mặc cho giáo hội và xã hội lâm nguy, thì em cũng có thể tạo cho minh một cuộc sống không vất vả đến vậy. Nếu như em cũng nhiễm thói bịt mắt, che tai để yên ổn cho riêng bản thân mình với não trạng ích kỷ, thì đâu đến nỗi em chịu những vất vả như hôm nay.
Anh biết rằng, nhiều khi, những trăn trở của em không chỉ vì hoàn cảnh, vì cuộc sống xã hội mà thẳm sâu tự trái tim mình em băn khoăn, lo lắng cho Giáo hội, em phân vân khi bước những bước khó khăn trên bước đường Sự thật – Công Lý. Những bước đường đó em phải trả giá bằng sự khó khăn, thiếu thốn, sự hi sinh của riêng mình. Không chỉ có thế, em còn phải oằn lưng chống lại những lời chói tai, dị nghị ngay trong gia đình, làng xóm và ngay cả trong giáo hội.
Nhưng, đó là sự trả giá cần thiết và cần phải chấp nhận khi em xác định được mục tiêu phía trước của mình là Thiên Chúa, ngài là Đường, là Sự thật và là Sự sống để nhắm tới và bước đi bằng những hành động, lời nói, bài viết của mình.
Tất cả để sự thật được sáng tỏ, để những nạn nhân có tiếng nói.
Thế rồi, anh còn nhớ ngày 3/8/2011, buổi trưa hôm đó, cuộc gọi qua điện thoại của em báo cho anh biết em đang gặp một nhóm người lạ mặt, cuộc gọi dở dang và em biệt tích đến nay. Nhóm người đó đã bắt cóc em khi em chưa kịp có ai bên cạnh.
Gia đình em bàng hoàng, bạn bè em ngạc nhiên, người yêu em ngơ ngác. Người ta có thể kết cho em muôn vàn thứ tội tùy thích, hẳn em đã biết rồi, ở ta muốn ai có tội gì mà chẳng được. Còn anh, anh biết rằng đã đến lúc em phải chấp nhận trả giá cho việc nói lên Sự thật và Công Lý, điều mà ở đất nước này người ta đã không thích từ lâu.
Paulus Lê Sơn thân mến
Mẹ em, người phụ nữ quê mùa đã một thân một mình nuôi em lớn khôn, được học hành trong hi vọng. Giờ đây đang nằm hấp hối trên giường bệnh vẫn mỏi mòn ngóng tin em.
Còn em, em vẫn biệt tăm, ở trong nhà giam lạnh lùng kia, em có biết?
Anh gửi qua làn gió đông lạnh buốt hôm nay thổi vào trong đó cho em những lời này, ở đó em hãy cùng anh và mọi người cầu nguyện cho mẹ em. Cầu xin Chúa thương để mẹ em vượt qua khó khăn, đau khổ này để sống, để chờ ngày em về như lòng mẹ em đã mong ước từ những ngày ẵm em trên tay, một mình nuôi em khôn lớn đến hôm nay.
Cũng qua đây, anh muốn nhắc em rằng, trong bất cứ hoàn cảnh nào, mọi người vẫn bên em trong sự hiệp thông của mọi tín hữu là con cái Chúa.
Xin Chúa Hài Đồng sẽ đến và mang bình an đến sớm cho em, cho gia đình, cho giáo hội và đất nước chúng ta.
Hà Nội, ngày chuẩn bị mừng Chúa Giáng sinh 2011
- J.B Nguyễn Hữu Vinh
Nguồn: Blog J.B Nguyễn Hữu Vinh
số lần đọc: 5751

Lời thư tha thiết, mang nhiều nỗi ưu tư, khát vọng và cả sự căm hận. Sự căm hận không là những hận thù viễn vong giang hồ nhưng căm hận cho một chế độ đã và đang bóp chết những trái tim Việt Nam.
Trái tim Việt Nam, Paulus Lê Sơn một trong những trái tim mang dòng máu Việt đã can trường nói lên tiếng nói Việt Nam của một Kitô hữu, một người dân. Bên trong những viên đá lạnh, em nghe thấy tất cả, tiếng vọng người khổ đau và giọt lệ cuối người mẹ già.
Theo tâm tình của anh J.B Nguyển Hữu Vinh tôi xin thành tâm chia xớt cùng Lê Sơn nỗi đau đớn nhất trong phận một người con. Người mẹ nằm chờ nhìn con lần cuối nhưng con…ngồi khóc nhớ mẹ bên trong những viên đá lạnh buốt không tình người.
Tôi đã đi qua tâm trạng này, khi đọc xong lá thư bỗng nhiên nước mắt tôi rơi xuống. Cám ơn anh Vinh cho tôi giọt nước mắt cảm thông, chia xẻ với biết bao nhiêu thảm cảnh trên quê hương, cảm thông với Lê Sơn.
Xin cám ơn Lê Sơn đã hy sinh, can đảm, dũng cảm nói lên dòng chữ Công Lý bằng cuộc đời Lê Sơn.
Xin chân thành cầu xin Chúa Hài Đồng phù giúp Lê Sơn được sự can đảm hồn-xác, gìn giữ người mẹ đang hấp hối còn mãi hơi thở để chờ con.
Tôi rất cảm động khi đọc bài viết này. Nó đau xót đắng cay làm sao ấy. Quê hương vn bị thống trị bởi một lũ côn đồ được sinh ra do cướp chính quyền từ bắc vào nam chứ có ai bầu bán gì đâu.
Xin cầu cho anh Paulus Lê Sơn và thân mẫu.
Cám ơn anh Vinh đã viết là thư tâm tình cũng anh Lê Sơn .
Xin Chua thương anh Sơn và người Mẹ già đang chờ con trong cơn bệnh .
Cũng lại là công an áo xanh viền mũ đỏ, hai bả vai cùng màu đỏ. Và đi cùng vẫn là các dân phòng đeo băng đỏ và có lẽ nhiều người biết đến nhất là: Mai Quyết Chiến đeo dùi cui lên cung thánh hỏi thăm linh mục Phượng và hôm nay đây thấy trên tấm hình thì thấy anh Sơn đang bị kẹp cổ và khóa vào thành xe ô tô bởi một dân phòng mà nhìn miệng anh Sơn cứ há to chắc là đang kêu ú ớ.
còn tấm hình bên dưới thì lại thấy một dân phòng đang cắn răng mím miệng và phía tay trái của dân phòng là thấp thoáng công an áo xanh viền đỏ. Còn anh Lê Sơn thì đang bị ép bằng gối của dân phòng cắn răng mím miệng đè, ép vào góc xe thùng cho bằng được, nhìn cảnh này mà thấy thương anh quá miệng anh vẫn cứ há to và kêu rên xiết trong vô vọng
đến nỗi này rồi mà anh vẫn cho mọi người thấy qua hình ảnh này một việc rất đơn sơ nhỏ bé là cái mũ bảo hiểm của anh bị bật mái che ra ngoài mà anh vẫn cố giữ lấy nó trong khi bị đè ép. Và nhìn miệng anh lúc này thấy một cảnh rất thảm thương.
Cuối cùng thì thấy một điều là nếu là một tội đồ hay tên chộm cướp thì chính anh phải sợ hãi và cũng không thể đủ bản lĩnh mà cố giữ lấy miếng che mũ của mình đã rớt ra ngoài để khỏi bị mất, cùng với hình ảnh khuân mặt anh cho thấy rất thảm thương của người nạn nhân khi bị cướp phá. Hành động này của nhà cầm quyền Việt Nam đã chứng minh rõ cho thấy là họ đang tấn công vào đạo công giáo VN. Thử hỏi trong đạo công giáo VN rộng lớn ngày nay hơn hẳn một cảnh cướp phá bình thường ở vệ đường làng ít người qua lại kia có còn những người Samari nhân hậu hay không?.
Đọc xong những lời lẽ cảm động này thực sự tôi cố nén những cảm xúc, những uất hận đang dâng trào. Ông J.B Nguyễn hữu Vinh ơi!… ông viết cái chi mà nghe da dziết thế cơ chứ, chân thành cám ơn ông.
Xem ra bè lũ CS này bắt bớ và biệt giam chỉ toàn là những người tốt có tâm huyết không à, một ít người trong số đó có hoàn cảnh đặc biệt “thê thảm” như Lê Sơn “Mẹ hấp hối” vẫn không có được sự tự do.
Mà nghĩ cho cùng thì tự do theo kiểu CS thì tự do làm quái gì nhỉ? Tất cả chúng ta đây cũng chỉ như được tự do trong nhà tù lớn không hơn không kém.
Một Lê Sơn ngã xuống sẽ là động lực cho hàng ngàn hàng vạn Lê Sơn khác tiến lên. Bọn CS chúng mày cứ chờ đấy!…Khôn hồn thì thả ngay những người “của mọi người” này ra.
Bè lũ bán nước hại dân chúng mày sắp đến ngày phải trả giá và sẽ là giá rất đắt đấy nhé.
Cái “lò xo” trong ta và hầu như toàn dân tộc VN cũng đã căng lắm rồi.
Lạy Chúa Cứu Thế, xin Chúa ban sự Bình An của Chúa đến những người dám làm chứng cho Sự Thật, và Công Lý, đặc biệt là Paul Lê Sơn.
Cũng xin Chúa cho những kẻ chăn thuê lạc đường bíết ăn năn sám hối trong Mùa Giáng Sinh này.
CÁM ƠN ANH NGUYỄN HỮU VINH ĐÃ VIẾT LÊN NHỮNG DÒNG CẢM XÚC MANG “HỒN CÔNG LÝ”. ANH ĐÃ ĐỒNG CẢM VỚI NẠN NHÂN CỦA BẤT CÔNG TÙ TỘI. TỬ TƯỞNG, TÂM TÌNH VÀ NGÒI BÚT VÀNG CỦA ANH THẬT ĐÁNG QUÝ. XIN CHÚA CHÚC LÀNH CHO THIỆN CHÍ CỦA ANH VÀ BÌNH AN CHO GIA ĐÌNH.
VÌ KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG VIẾT BÀI THẬT HAYNHUWW ANH, NÊN XIN PHÉP ANH VINH CHO PHÉP CHÚNG TÔI ĐƯỢC HÒA CHUNG VÀO “HỒN” BÀI VIẾT CỦA ANH vINH ĐỂ CHIA SẺ VỚI ANH PAUL LÊ SƠN TÂM TÌNH ĐỒNG CẢM QUÝ GIÁ NHẤT CỦA CHÚNG TÔI.
CHÚNG TÔI SẼ CỐ GẮNG KIÊN TRÌ CẦU NGUYỆN CHO ANH SƠN MỘT THÁNG LIÊN TỤC VÀ DÂNG NHỮNG HY SINH NHỎ BÉ HẰNG NGÀY CẦU NGUYỆN CHO ANH SƠN VÀ NGƯỜI MẸCỦA ANH, NGƯỜI MẸ ĐÁNG THƯƠNG VÀ RẤT ĐÁNG KÍNH TRỌNG ĐANG TRÊN GIƯỜNG BỆNH NGONG NGÓNG CHỜ CON TRỞ VỀ.
XIN DÂNG NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT ĐONG ĐẦY KHÁT VỌNG CHO CÔNG LÝ VÀ SỰ THẬT ĐƯỢC HIỂN TRỊ TRÊN ĐẤT MẸ VIỆT NAM.
XIN DÂNG NHỮNG DÒNG LỆ ĐÃ ĐỔ XUỐNG KHI ĐỌC BÀI VIẾT NÀY ĐỂ MONG CÓ NHIỀU NGƯỜI CẦU NGUYỆN VÀ GIÚP ĐỠ GIA ĐÌNH ANH SƠN, ĐỒNG THỜI XIN CHO NHIỀU TIẾNG NÓI LƯƠNG TRI VANG LÊN ĐỂ THÁO XIỀNG XÍCH KHỔ ĐAU CHO ANH SƠN SƠM VỀ NHFIN THẤY MẸ TRONG NHỮNG GIỜ PHÚT HẤP HỐI NGẸN NGÀO NÀY.
XIN ĐẤNG EMMANUEL Ở CÙNG NHÂN LOẠI ĐƯA ANH SƠN TRỞ VỀ VỚI MẸ
Cảm ơn tác giả bài viết.
Paul Lê Sơn, anh vẫn nhớ đến em và nhiều anh em khác của chúng ta trong lời cầu nguyện hàng ngày.
Người cộng sản đúng là “đỉnh cao trí tuệ” bởi vì họ làm nhiều điều kỳ lạ mà con người bình thường không thể nào hiểu nổi, chẳng hạn như:
1) Bắt cóc những người hiền lành, lương thiện, những người yêu nước, dám dấn thân phục vụ tha nhân và bỏ tù những người tốt đó vô hạn định một cách bất công, dã man, trái luật pháp và vi phạm các công ước quốc tế về nhân quyền mà họ đã ký kết.
2) Trong và ngoài nước đều lên tiếng phản đối các hành vi tàn bạo vi phạm nhân quyền của họ thì họ càng làm càn, bắt bớ lung tung các người dân vô tội và không tôn trọng quyền tự do ngôn luận của người dân.
3) Cộng sản Việt Nam đang thách thức toàn thế giới thử làm được gì họ. Các dân biểu của các nước trên thế giới cũng chào thua cộng sản Việt Nam vì không phải là csVN bị điếc mà là vì họ không muốn lắng nghe (The Vietnamese communists are not deaf; they have refused to listen.).
Tuy nhiên chúng ta tin tưởng vào cuộc sống vĩnh cửu ở đời sau mà Thiên Chúa đã hứa ban cho những ai biết lắng nghe và làm theo Lời của Chúa.
Kính anh Nguyễn Hữu Vinh
Cám ơn anh đã nhớ đến Paulus Lê Sơn với những lời lẽ thân tình và chia sẻ. Sơn cũng như Anh, là những người đã và đang dấn thân vì lòng yêu mến Thiên Chúa và Giáo Hội. Sơn đã chứng minh bằng chính bản thân mình trong lao tù, còn Anh thì bằng những hành động trong thời gian qua, hiện tại và tương lai.
Nếu không có những vị thừa sai đầu tiên chịu nhiều gian lao thử thách thì đã không có hạt giống đức tin ở Việt Nam. Nếu không có hơn 130’000 các thánh tử đạo thì VN đã không có một Giáo Hội Công Giáo với gần 8 triệu tín đồ như ngày hôm nay.
Và Nếu không có những vị chủ chăn can trường như HY Trịnh Như Khuê, Nguyễn Văn Thuận, TGM Nguyễn Kim Điền, Ngô Quang Kiệt, cùng những giáo dân can trường như Anh và Paulus Lê Sơn thì GHVN sẽ ra sao?
Tất cả đều là Hồng Ân Thiên Chúa, chính NGÀI đã ban cho GHVN những con người can đảm, những cục men tuyệt vời có khả năng làm dậy cả thúng bột.
Nhân đây xin được gởi đến Anh, Paulus Lê Sơn, cùng tất cả mọi người lời chúc mừng Giáng Sinh an bình, tràn đầy ơn Thánh. Riêng Paulus Lê Sơn luôn được bình an trong tâm hồn và sớm được về với gia đình.
Xin Thiên Chúa (Chúa Hài Đồng Giêsu chúc lành và ban bình an cho em và gia đình.
ĐỌC BÀI VIẾT THẬT CẢM ĐỘNG. CÁM ƠN ANH NGUYỄN HỮU VINH ĐÃ ĐƯA TÂM HỒN CON NGƯỜI GẦN NHAU, HIỆP THÔNG VÀ YÊU MẾN NHAU HƠN TRONG TÌNH YÊU CHÚA KITO.
ANH SƠN RẤT QUÝ MẾN, TÔI KHÔNG ĐƯỚC CHỨNG KIẾN TẬN MẮT VỀ GIA CẢNH CỦA ANH, NHƯNG TÔI HIỂU ĐƯỢC NHỮNG KHÓ KHĂN VẤT VẢ CỦA THÂN MẪU ANH BẰNG CẢM NHẬN CỦA CON TIM.
THỰC LÒNG TÔI KHÔNG CẦM ĐƯỢC NƯỚC MẮT KHI ĐỌC NHỮNG THÔNG TIN ĐÁNG TIN CẬY VỀ HOÀN CẢNH VÀ CON NGƯỜI CAO THƯỢNG CỦA SƠN. TÔI THẦM TẠ ƠN CHÚA VÌ GIÁO HỘI VIỆT NAM CÓ NHỮNG NGƯỜI CON ƯU TÚ NHƯ ANH LUÔN CÓ TRÁI TIM LỚN VÀ RỘNG MỞ ĐỂ CÓ THỂ ÔM TRỌN TRONG MÌNH NHỮNG MẢNH ĐỜI BẤT HẠNH, THẬT LÀ MỘT TÂM HỒN ĐÁNG QUÝ.
TÔI CẦU NGUYỆN CHO ANH ĐƯỢC GIẢI THOÁT KHỎI TÙ NGỤC VÀ KHẨN XIN ƠN TRÊN CHO NGƯỜI MẸ CAO QUÝ CỦA ANH. XIN CHÚA QUAN PHÒNG ĐỂ MẸ CON ĐƯỢC GẶP NHAU TRONG NGÀY GẦN NHẤT ĐẦY HẠNH PHÚC CỦA SỰ TỰ DO.
TÔI MUỐN GIÚP THÂN MẪU ANH CHÚT VẬT CHẤT ĐỂ AN ỦI BÀ TRONG LÚC VẤT VẢ THIẾU THỐN NÀY, NHƯNG THỰC LÒNG TÔI RẤT NGHÈO. VÌ THẾ
” LỰC BẤT TÒNG TÂM”
NHƯNG TÔI CÓ MỘT MÓN QUÀ BIẾU ANH VÀ NGƯỜI MẸ THÂN THƯƠNG ĐANG TRÊN GIƯỜNG HẤP HỐI ĐÓ LÀ CHUỖI LỜI CCAUF NGUYỆN LIÊN LỈ VÀ NHỮNG HY SINH QUYÊN GÓP NHỮNG CỐ GẮNG TRONG NGÀY ĐỂ DÂNG LÊN THIÊN CHÚA , CẦU MONG NGÀI ĐOÁI THƯƠNG SƠM GIẢI THOÁT ANH VÀ NÂNG ĐỠ BÀ CỤ, NGƯỜI MẸ ĐANG MONG CHỜ CON TRỞ VỀ.
NGUYỆN ĐẤNG EMMANUEL LUÔN Ở CÙNG ANH VÀ GIẢI THOÁT ANH.