Hôm nay họ xông vào Viện Hán Nôm để truy bức TS Nguyễn Xuân Diện rút lại bài phản đối xây dựng nhà máy điện hạt nhân, hành vi phạm pháp đó được tuyên dương thì ngày mai, nếu có một vị dân biểu nào phản đối nhà máy điện hạt nhân thì không lý gì họ không xông vào tận Quốc hội truy bức vị dân biểu đó phải rút lại lời phản đối. Rồi mai kia, bọn người ấy lại sợ gì mà không xông vào cả mọi nơi…Sao mà giống cái thời mạt Lê, tàn Trịnh quá như thế nầy!
Xem ba clip ghi lại cảnh đánh hai nhà báo, đánh một người dân đến nay chưa biết tên và đánh người phụ nữ là chị Ngô Thị Ánh trong vụ cưỡng chế ở Văn Giang thì không ai không cho rằng đó là hành động côn đồ, đánh người để thỏa mãn thú tính. Nhưng đau đớn thay hành động côn đồ đó lại không phải do bọn côn đồ xã hội đen thứ thiệt gây ra mà lại được thực hiện có tổ chức bởi các nhân viên công lực mang sắc phục công an và dân phòng đang thi hành công vụ.

Đau đớn hơn nữa là cấp trên của các nhân viên côn đồ đó không những mặc nhiên chấp nhận các hành vi côn đồ mà còn ra sức dung túng bao che khi sự việc vỡ lở ra. Hai người dân thường bị đánh công khai trên video clip nhưng mãi đến nay gần một tháng trôi qua vẫn không thấy chính quyền Hưng yên nói năng gì tới và các cơ quan chức năng không hề nghĩ đến chuyện truy tìm các hung thủ để xử lý, để làm trong sạch bộ máy công quyền như hô hào của đảng qua nghị quyết 4.
Ngay cả với nạn nhân là hai nhà báo có cả đơn thư khiếu kiện nhưng đến bây giờ vẫn chưa thấy có cơ quan trách nhiệm nào hứa sẽ truy tìm ra các thủ phạm để khởi tố ngoài việc xin “thông cảm” một cách tùy tiện của ông giám đốc công an Hưng Yên là thủ trưởng cao nhất của các nhân viên côn đồ tại địa phương nầy.
Trước đó nữa, bọn “côn đồ” vào phá sập nhà anh Đoàn Văn Vươn, vơ vét của cải và cả tôm cá trong đầm của anh Vươn, sự việc đã qua gần 5 tháng rồi mà công an Hải Phòng vẫn chưa điều tra ra thủ phạm.
Trước xa hơn nữa, bọn côn đồ đã ngang nhiên đe dọa và hành hung ông Hoàng Minh Chính, Ts Nguyễn Thanh Giang, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và nhiều người khác nhưng vẫn luôn được dung túng, bao che.
Mới đây nhất là một nhóm côn đồ ngang nhiên xông vào cơ quan công quyền đến tận phòng làm việc của TS Nguyễn Xuân Diện quậy phá và ra áp lực buộc TS phải gỡ bỏ một bài viết trên blog của mình một cách phi lí. Suốt trong mấy tiếng đồng hồ xảy ra chuyện quậy phá như thế, dù đã được nhiều lần gọi báo nhưng công an không hề xuất hiện kịp thời để can thiệp. Chờ khi những tên côn đồ quậy phá ra về, công an mới có mặt.
Những tên có hành vi côn đồ bất chấp luật pháp nầy xưng danh là thương binh nhưng không ai tin chúng là thương binh vì những thương binh chân chính, những người từng là chiến sĩ quân đội nhân dân thì không thể nào có những hành vi côn đồ như vậy được.
Thế nhưng vô cùng đớn đau là có hai tờ báo lề đảng đã không những xác nhận những kẻ có hành vi côn đồ đó là thương binh mà còn công khai kích động, tuyên dương những người sai trái đó. Hai bài viết trên hai tờ báo đó đã thay trắng đổi đen một cách trắng trợn, bịa đặt ra chuyện “Ủng hộ chính sách của Nhà nước, một thương binh nặng bị hành hung”. Dư luận chân chính đã bùng lên phê phán nội dung hai bài báo. JB Nguyễn Hữu Vinh gọi đó là “Tận cùng của sự bỉ ổi, hèn hạ và đê tiện”
Cũng theo hai bài báo đó, “Công an thành phố Hà Nội đã chỉ đạo Công an quận Đống Đa và Công an phường Trung Liệt khẩn trương vào cuộc điều tra, làm rõ vụ việc trên, nếu có đủ yếu tố cấu thành tội phạm thì khởi tố để xử lý nghiêm minh trước pháp luật”. Nghĩa là công an không “khẩn trương” vào cuộc để điều tra hành vi của bọn côn đồ quậy phá cơ quan nhà nước mà điều tra việc nhân viên Viện Hán Nôm “hành hung” những kẻ vào quậy phá !!! Tại sao người dân lành, nhà báo bị đánh đập dã man lại không thấy ai khẩn trương vào cuộc điều tra? Trong khi với bọn côn đồ, chỉ mới nghe chúng hô lên bị đánh là khẩn trương vào cuộc???
Một trong hai bài báo trên viết: ” Thời gian vừa qua trên trang blog cá nhân của ông Nguyễn Xuân Diện, Phó trưởng phòng quản lý thư viện Viện Hán nôm đã đăng tải những bài viết kêu gọi người dân và các Việt kiều ký tên vào thư phản đối chính phủ Nhật Bản viện trợ xây nhà máy điện nguyên tử cho Việt Nam và dự định ngày 21-5-2012 sẽ chính thức gửi bức thư này đến Thủ tướng Nhật Bản, Bộ Ngoại giao Nhật Bản và Tòa Đái sứ Nhật Bản tại Hà Nội cũng như một số cơ quan công tư tại Nhật Bản.
Khi biết được vấn đề này, ngày 18-5-2012 một số thương binh nặng của TP Hà Nội gồm có ông Hoàng Đức Đồng, Nguyễn Sĩ Duyên, Nguyễn Tất Hùng, Chu Vinh Quang, Nguyễn Vinh Công và Quản Văn Khang đã cùng đến Viện Hán Nôm để yêu cầu ông Diện ngừng ngay những hoạt động đó lại.”
Đến lúc phải xử dụng những kẻ như vậy để giải quyết công việc đất nước rồi hay sao?
Hôm nay họ xông vào Viện Hán Nôm để truy bức TS Nguyễn Xuân Diện rút lại bài phản đối xây dựng nhà máy điện hạt nhân, hành vi phạm pháp đó được tuyên dương thì ngày mai, nếu có một vị dân biểu nào phản đối nhà máy điện hạt nhân thì không lý gì họ không xông vào tận Quốc hội truy bức vị dân biểu đó phải rút lại lời phản đối. Rồi mai kia, bọn người ấy lại sợ gì mà không xông vào cả mọi nơi…Sao mà giống cái thời mạt Lê, tàn Trịnh quá như thế nầy!
Thời của côn đồ rồi sao?
Huỳnh Ngọc Chênh
Nguồn: Blog Huỳnh Ngọc Chênh
số lần đọc: 6112
Hành đôṇg chưỉ bới thô lỗ cuả nhoḿ Binh Bêṇh năṇg naỳ vi phaṃ tới luật mạ lỵ bôi nhọ danh dự cá nhân. Tự tiện vaò nơi lam̀ việc khi chưa được mơì là vi phạm luật xâm nhập cơ quan bất hợp phaṕ.
Tất cà các nhoḿ Binh bêṇh năṇg naỳ câǹ phaì đưa ra toà ań binh xét xử về tôị có hanh̀ vi côn đồ chưỉ bới gây rôí trật tự công sở.
(Thư này có thêm link ở cuối)
Chưa đi chưa biết
Chưa đi chưa biết Bến Tre,
Nếu đi sẽ thấy cá mè như nhau.
Toàn là mặt lợn đầu trâu,
Cướp nhà, cướp đất, đè đầu dân oan.
Chưa đi chưa biết Bà Đen,
Nếu đi sẽ thấy chúng hèn đáng khinh.
Tàu xâm lăng thì làm thinh,
Dân đen phản đối, tội hình phạt ngay.
Chưa đi chưa biết Bình Dương,
Nếu đi sẽ thấy đau thương vô cùng.
Thấy tàu thì nó gập lưng,
Thấy dân thì nó lại hùng hổ lên.
Chưa đi chưa biết Cà Mau,
Nếu đi sẽ thấy một màu tang thương.
Cầm quyền là lũ bất lương,
Thụt két, tham nhũng, một phường lưu manh.
Chưa đi chưa biết Cần Thơ,
Nếu đi sẽ thấy xác xơ dân mình.
Người dân khổ cực mưu sinh,
Cầm quyền chiếm đất xây dinh, dựng nhà.
Chưa đi chưa biết Đồ Sơn,
Nếu đi sẽ thấy tệ hơn đồ tồi.
Trên cao một lũ ngu ngồi,
Để dân khốn khổ một đời lầm than.
Chưa đi chưa biết Huế thương,
Nếu đi sẽ thấy dân thường thở than.
Lưu manh, trộm cướp làm quan,
Cướp sông, cướp cạn, dân oan kêu trời.
Chưa đi chưa biết Hải Dương,
Nếu đi sẽ thấy chuyện thường xảy ra.
Có miếng đất tốt dựng nhà,
Lãnh đạo nhìn thấy, thế là mất toi.
Chưa đi chưa biết Hòn Chồng,
Nếu đi sẽ thấy dân không còn gì.
Trên cạn bị lãnh đạo đì,
Dưới biển Trung Cộng nó đì mạnh hơn.
Chưa đi chưa biết Lâm Đồng,
Nếu đi sẽ thấy đau lòng tổ tiên.
Giang sơn một giải cao nguyên,
Để tàu khai thác nát nghiền quê hương.
Chưa đi chưa biết Tây Ninh,
Nếu đi sẽ mới biết dân tình làng quê.
Ngày xưa ruộng luá ê hề,
Bây giờ xuất cảnh làm thuê cho tàu.
Chưa đi chưa biết Quảng Ninh,
Nếu đi sẽ thấy hoảng kinh phận đời.
Kiện thưa khó hơn kiện trời,
Viết ra sự thật thì ngồi tù ngay.
Chưa đi chưa biết Quy Nhơn,
Nếu đi sẽ thấy chẳng hơn nhà tù.
Dân đen cho đến thày tu,
Bất đồng ý kiến là tù mọt gông.
Chưa đi chưa biết Sài Gòn,
Nếu đi sẽ thấy chẳng còn thân quen.
Đường xá hỗn độn, thay tên,
Công an, cảnh sát tống tiền giữa trưa.
Chưa đi chưa biết Sông Hương,
Nếu đi sẽ thấy sông thường thở than.
Còn đâu đất Việt dân Nam,
Giang sơn gấm vóc nó mang dâng tầu.
Chưa đi chưa biết Nha Trang,
Nếu đi sẽ thấy từng hàng lệ rơi.
Mỗi lần nhìn ra biển khơi,
Giang sơn sao lại để trôi sang tàu.
Chưa đi chưa biết Vũng Tàu,
Nếu đi sẽ thấy giặc tàu xâm lăng.
Lãnh đạo gục mặt lặng câm,
Biểu tình, phản đối, người dân đi tù!
Chưa đi chưa biết gần xa,
Nếu đi sẽ thấy toàn là lưu manh.
Từ trung ương đến thừa hành,
Thấy tàu thì sợ chỉ hành hạ dân
Chưa đi chưa biết Cali,
Nếu đi sẽ thấy những gì đúng, hay.
Cột đèn mà có chân tay,
Nó cũng vượt biển sang đây tức thì.
Thế mà cũng thấy lắm khi,
Bao người áo gấm bay về Việt Nam.
Hoặc là nghe lũ việt gian,
Đem tiền mà cúng nuôi đoàn lưu manh.
Chúng nó đè cổ dân lành,
Đến cả những bậc tu hành chẳng tha.
Mất Hoàng Sa, mất Trường Sa,
Tây Nguyên Bauxite bán ra cho tàu.
Trí thức chống đối một câu,
Đánh đập, bắt bớ, nhốt sâu trong tù.
Quả là lũ lãnh đạo ngu,
Đôi tai đã điếc, mắt mù đã lâu.
Hỡi người dân Việt toàn cầu,
Đoàn kết chống cộng, chống tàu ngoại xâm.
Một ngày mai sẽ thật gần,
Cờ vàng rực rỡ ba phần Việt Nam.
->Các hành vi và phát biêủ cuả nhoḿ thương binh năṇg naỳ cho thâý họ bị Đang̉ nhôì sọ và không coǹ khả năng phân biệt đunǵ sai được nưã.
-> Họ có thể lam̀ vui long̀ tà quyêǹ, nhưng trong con mắt cuả thế giới bên ngoaì họ chỉ là một lũ hề, ngu-đâǹ lam̀ tay sai cho bọn csvn, bọn bań nước haị dân
Nếu bản chất côn đồ của chúng đã lộ rõ, thì dân ta chỉ còn cách xử tội côn đồ của chúng theo mức hình phạt nặng nhất, không khoan nhượng. Khi trước chúng còn mang bộ mặt đạo đức giả nên nhiều người bị lầm, nay thì đã rõ, còn ai muốn ‘bảo kê” cho bọn côn đồ này nữa đâu? Ngày tàn của chúng đã điểm.
Thời của côn đồ rồi sao?
Đúng! Giờ là thời của côn đồ, lưu manh. Bởi một chính quyền được điều hành và thao túng bởi một đảng cướp Mafia CSVN. Chúng luôn dùng thủ đọan lưu manh, côn đồ, gian trá, cướp đoạt và trấn áp người dân để làm giàu cá nhân và nắm quyền sinh sát nhân dân và thao túng đất nước.
Thượng bất chính, hạ tắc loạn. Lèo lái quốc gia là một bọn cướp thì không sản sinh ra côn đồ, lưu manh mới là chuyện lạ…
Còn ! Còn có 2 tờ báo Quân Đội và tờ Cựu Chiến Binh ” bảo kê ” cho bọn côn đồ nầy ?
Một đất nước được lèo lái bởi nhóm lãnh đạo dối trá, lọc lừa, gian tham, thủ đoạn thì ắt phải dùng đến những tên thương binh bệnh hoạn, thô tục, hoang tưởng, để bảo vệ lợi ích cá nhân của chúng, của cấp trên của chúng, chúng đã nhìn thấy miếng mồi béo bở chuẩn bị vào túi chúng trong số tiền viện trợ của Nhật Bản làm nhà máy điện hạt nhân có thể vuột mất nên lồng lộn lên ấy mà. Cứ nhìn cái bản mặt phì nộn của mấy tên bệnh hoạn ấy là biết giống loài ăn tạp rồi còn gì !
Tôi muốn được xem mặt phóng viên Hoàng Linh, kẻ đã viết bài trên báo thương binh. Đó là một nhà báo và nhà văn lớn, nhiều triển vọng tiến xa trên đường nghiệp vụ. Tôi ước được thấy mặt để lỡ gặp trên đường còn biết mà chúc mừng.
Vài hàng với các thương bệnh binh
Trướ`c đây khi ở chiến trường các anh cũng chỉ là tay sai cho một nhóm tham quyền để cướp chính quyền. Các anh đã mất một phần xương thịt của mình cho tổ quốc mà nay các anh được gì?
Khi vào Viện Hán Nôm để hành hung tiến sĩ Diện, khi được hỏi các anh bảo ‘chẳng biết gì về Hạt nhân, họ bảo đi là đi’. Thì ra các anh cũng chỉ là những tay sai cho một chế độ độc tài mà các anh cũng không tỉnh ngộ khi họ đang cố hút hết những giọt máu và bản thân của các anh để làm giầu cho một mhóm cầm quyền.
Xin các anh hãy tỉnh ngộ. Đừng làm những chuyện như thế kẻo bị thế giới chê cườii và lớp đàn em coi khinh.
Quả thật các anh là những tay sai