Tiên Lãng, Văn Giang và ngày 30/4

Tiên Lãng, Văn Giang và ngày 30/4

Việc chính quyền Văn Giang – Hưng Yên sử dụng một lực lượng hùng hổ hàng trăm công an, dân quân cùng vài chục phương tiện cơ giới để cưỡng đoạt ‘chớp nhoáng’ lấy 5,8Ha đất của 116 nông dân hôm 24/4 vừa qua khiến dư luận không khỏi bàng hoàng.

Bàng hoàng không chỉ vì nó xảy ra trong khi sai phạm của chính quyền tại Tiên Lãng – Hải Phòng dự luận vẫn chưa hết quan tâm, sự đúng sai chưa được giải quyết rốt ráo, mà còn vì mức độ bạo lực lần này ‘dữ dội’ hơn Tiên Lãng nhiều, với các cảnh video quay hàng chục công an dân quân đánh hội đồng một người dân trong khi anh này không có lấy nửa tấc sắt trong tay!

Càng khó hiểu hơn khi vụ cưỡng chiếm đất xảy ra trong tình hình kinh doanh bất động sản tại VN đang còn rất u ám. Các đại gia cỡ như Hoàng Anh Gia Lai đang ‘chết lên chết xuống’ phải chuyển hướng kinh doanh. Cả nước hiện có hàng vạn công trình đang xây dựng bị bỏ hoang nằm ‘thi gan cùng tuế nguyệt’ bán lỗ không ai mua v.v…

Vậy điều gì đã khiến Ecopark ‘sốt sắng’ muốn nhận đất lúc này?

‘Chạy đua’ với sửa đổi luật đất đai?

Bối cảnh diễn ra vụ Văn Giang thoạt nghe như trên tưởng là ‘bất hợp lý’ nhưng với một khi nền nền kinh tế thị trường còn bị vướng víu cái đuôi ‘định hướng XCHCN’ như VN, thì với những lĩnh vực ‘béo bở’ chịu ảnh hưởng và chi phối nhiều bởi chính sách nhà nước như các dự án liên quan đến đất đai bất động sản tầm cỡ lớn, có khi 2+2 cũng chẳng bằng 4. Nếu không phải là người ‘am hiểu’ về đường lối chủ trương chính sách của đảng và nhà nước, chẳng phải là ‘đồng minh thân cận’ của các quan chức địa phương v.v… thật khó có thể hiểu hết những ‘đường đi nước bước’ quanh co của những công trình tầm cỡ như Ecopark ra sao.

Sự bùng nổ về tranh chấp đất đai do các luật lệ và chính sách đất đai bất hợp lý xảy ra ngày một nhiều cả số lượng lẫn mức độ mấy năm gần đây, ‘nhãn tiền’ nhất chính là vụ Đoàn Văn Vươn – Tiên Lãng hồi đầu năm, đã khiến nhà cầm quyền biết rõ họ không thể nào tiếp tục bám víu vào cái khái niệm hết sức ỡm ờ ‘đất đai là thuộc sở hữu toàn dân’ lâu hơn nữa, mà phải có những thay đổi nhanh chóng sao cho phù hợp.

Và thời điểm hiện nay chính là lúc mọi người đang chứng kiến toa cuối cùng của đoàn tàu ‘luật đất đai 2003’ đang sắp qua đi. Một trong số ấy là dự án Ecopark đã được giao đất từ năm 2004 (dưới thời ông Phan Văn Khải chứ không phải ông Nguyễn Tấn Dũng hiện nay, như nhiều báo nhầm lẫn?) nhưng đến nay vẫn chưa nhận hết 500Ha đất.

Thật ra cái gọi là ‘dự án sửa đổi luật đất đai’ người dân đã bắt đầu được nghe báo đài râm ran nói đến từ cuối năm 2008 nhưng vẫn không có mấy tiến triển. Mãi cho đến gần đây, đặc biệt là kể từ sau sự bùng nổ dư luận từ vụ Đoàn Văn Vươn (và thậm chí là cả tác động đến từ các biến cố Bắc Phi) dự án mới lại được nhắc đến và lẽ ra sẽ được đem ra bàn thảo tại kỳ họp thứ 4 (10/2012) sắp tới của quốc hội. Thế nhưng hôm 19/4 vừa qua lại mới có thông tin từ phía chính phủ đề nghị lùi thời hạn trình sang kỳ họp thứ 5 và thông qua tại kỳ họp thứ 6 vào năm sau năm 2013? (chắc để kịp ‘vớt vát’ thêm vài vụ cưỡng chế Văn Giang nữa chăng?)

Cũng liên quan chuyện đất đai một thông tin quan trọng rất đáng lưu ý khác. Đó là sau nhiều cân nhắc (tất nhiên là với không ít lo ngại) cuối cùng thì vừa qua (3/2012) chính phủ VN cũng phải đã đồng ý bỏ khung giá đất do liên bộ Tài chính, Tài nguyên Môi trường kiến nghị. Việc hủy bỏ cái khung giá đất ‘ăn cướp’ này cũng đang khiến nhiều chủ đầu tư và địa phương có các dự án qui hoạch lo ngại, vì khả năng câu kết nhau để ăn chận tiền đền bù của người dân khi tiến hành thu hồi đất đai sẽ không còn ‘dễ ăn’ như trước.

Tóm lại, cơ hội chiếm đất đai của người dân nhân danh ‘lợi ích quốc gia’ (nhưng có khi lại là ‘lợi ích của đại gia’ như nhà báo Huy Đức bảo) sắp tới đây sẽ không còn dễ dàng. Ecopark có thể vì ‘nhìn xa trông rộng’ nên đã hối hả nhận đất. Nhận rồi có khi cũng chỉ để hoang đó chờ thời… chờ khi luật đất đai sửa đổi có hiệu lực quyền tư hữu đất đai của người dân được luật pháp bảo vệ tốt hơn + cơn ‘bĩ cực’ bất động sản qua đi, giá đất tăng nhanh, 5,8 Ha ‘chiến lợi phẩm chiếm’ từ Xuân Quan chắc cũng kiếm ‘bộn bạc’?

Thắng thua là nhờ báo

Không như vụ Tiên Lãng, lần này Văn Giang bị ‘thua trận’ là vì báo chí là điều ai cũng thấy khi mà tất cả các báo đều ‘tịt ngòi’ hoặc đưa tin rất chiếu lệ, ngoại trừ tờ báo ‘Người Cao Tuổi’. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ cầm cự được trong ngày 24/4. Hôm sau bài báo này với nội dung cho rằng quyết định cưỡng chế của UBND huyện Văn Giang là “trái pháp luật hiện hành” vì “chỉ có những dự án phục vụ quốc phòng an ninh…, nhà nước mới thu hồi đất”  cũng đã phải gỡ xuống?

Cùng trong một quốc gia, với 2 vụ nhà nước cưỡng chế đất đai xảy ra cách nhau chỉ khoảng 3 tháng thế nhưng thái độ của báo chí lại trái ngược nhau, như thể ‘bên trọng bên khinh’ đến độ ‘kỳ lạ’!?

Vụ Tiên Lãng mặc dù nhiều báo được biết trước nhưng vừa nổ ra tất cả đã vào cuộc rầm rộ. Còn với Văn Giang (thật ‘tủi thân’ cho bà con nơi này) dù được tỉnh Hưng Yên họp báo cho biết trước cả ngày để chuẩn bị, vậy mà báo chí đã ‘giả điếc ngó lơ’… chưa nói đến chuyện cưỡng chế đúng sai, ngay cả việc dân chúng bị công an hành xử bạo lực cũng chẳng được báo nào bênh vực?

Thái độ im lặng này buộc mọi người phải hiểu động thái họp báo của Văn Giang chỉ mang tính thủ tục huyện đứng ra làm. Tất cả những gì còn lại đã được thu xếp chỉ đạo bằng con đường khác từ trên xuống.

Bởi vậy, chuyện gì phải đến cũng đã đến…. 116 hộ dân Xuân Quan – Văn Giang rốt cuộc bị chính quyền đánh cho tan tác, hoàn toàn trái ngược với gia đình anh Vươn chỉ với mấy người đàn bà thôi cũng khiến chính quyền lo ngại.

Hôm sau ông Bùi Huy Thanh, Chánh văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên ‘hớn hở’ khoe là đã “Hoàn Thành Giải Phóng Mặt Bằng”. Nguyên văn lời ông này cũng được TTXVN chính thức đưa tin.

Một chính quyền trên dưới đã đồng lòng dùng vũ lực để hành xử thì dân nào mà chống đỡ nổi. Chính quyền không ‘hoàn thành’ mới là chuyện lạ?

Thay lời kết

Vụ Văn Giang xảy ra gần ngày kỷ niệm 30/4, ngẫm nghĩ cái sự ‘hoàn thành giải phóng’ ấy của ông Bùi Huy Thanh đối với bà con nông dân Văn Giang mà không khỏi băn khoăn khi nhớ lại lời của ông cố thủ tướng Võ Văn Kiệt “Nhiều sự kiện khi nhắc lại, có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn có lần nói về chuyện ‘giải phóng miền Nam’ trước kia…

Từ 30/4/1975 ấy đến nay trên đất nước này đã có quá nhiều việc nhà nước, cán bô bảo làm ‘đúng chủ trương, đúng chính sách đường lối, đúng luật v.v…’ thế nhưng chỉ sau một thời gian cũng chính họ lại bảo cần phải ‘sửa sai, đổi mới, tái cấu trúc v.v… !?

Sau ‘giải phóng’ người dân Sàigòn cũng từng chứng kiến những vụ việc khá giống với cưỡng chế đất đai hiện nay. Như 2 lần đánh tư sản mại bản vào các năm 1976 & 1978. Chính quyền khi ấy cũng nhân danh ‘cải tạo công thương nghiệp’ mà họ cho là tốt đẹp, nhưng rốt cuộc đã khiến nhiều ngàn gia đình phải tán gia bại sản phải bỏ chạy tán loạn ra nước ngoài một thời. Cũng là một trong những nguyên nhân chính làm suy sụp kinh tế VN ngay sau đó.

Thế cho nên nay trước những gì vừa xảy ra ở Văn Giang, ngay cả khi việc làm này được ông Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường bảo là ‘làm đúng luật’ đi chăng nữa, thì việc chính quyền vẫn bị người dân qui kết mượn danh nghĩa ‘giải phóng mặt bằng’ để cưỡng chiếm đất đai của họ xem ra cũng không phải là vô căn cứ.

Saigòn, 30/4/2012

Alf.Hoàng Gia Bảo

số lần đọc: 7677
Ý kiến bạn đọc

8 Responses to “Tiên Lãng, Văn Giang và ngày 30/4”

  1. [...] - Tiên Lãng, Văn Giang và ngày 30/4  —  (NVCL). [...]

  2. danviet says:

    Người dân Văn Giang cần gửi ngay thông tin, hình ảnh v/v mồ mả bị đào phá đến CQĐT và Viện kiểm sát để yêu cầu khởi tố vụ án hình sự và khởi tố bị can những kẻ thực hiện tội phạm đào phá mồ mả. Nhận được tin báo tội phạm này, CQĐT bắt buộc phải khởi tố theo luật.
    Dr. Ng. X. Diện nên giúp người dân in những hình ảnh này làm chứng cứ.
    Hãy in tất cả những hình ảnh này dán cạnh các biển quảng cáo của Ecopark, trên các giao lộ của đường phố Hà Nội và trên cầu Thanh Trì để mọi người biết. Những linh hồn oan khuất sẽ phù hộ cho người dân oan Văn Giang
    Trích BLHS:
    “Điều 246. Tội xâm phạm thi thể, mồ mả, hài cốt
    1. Người nào đào, phá mồ mả, chiếm đoạt những đồ vật để ở trong mộ, trên mộ hoặc có hành vi khác xâm phạm thi thể, mồ mả, hài cốt, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến một năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.
    2. Phạm tội gây hậu quả nghiêm trọng thì bị phạt tù từ một năm đến năm năm.”
    THƯA BÀ CON, PHẢI ĐẤU TRANH THÔI, KHÔNG CÒN TRÁNH ĐI ĐÂU ĐƯỢC NỮA, KHÔNG CÒN CON ĐỜNG NÀO KHÁC KHI CHÍNH QUYỀN ĐÃ LƯU MANH HÓA.

    Bà con Văn Giang và người dân cả nước cùng nhau đưa bọn LƯU MANH ra trước vành móng ngừa cho Công lý phải được thực thi ở Việt Nam!

  3. T.Tran says:

    Một khi được (qủi ban) lãnh đạo thì họ hô phong hóan vũ người dân chỉ còn từ thác đến chết mà thôi…..Thấp cổ bé miệng bao giờ cũng khổ…Những mưu mô ăn cướp được bọc bằng những nghị quyết, thứ trưởng đầu bò…người dân chịu sao nổi…… Ôi VN ơi sao mãi mãi bị hết lũ mọi này đến lũ mọi khác đè đầu bóp cổ…….Hồn Thiêng Sông Núi ơi….cứu dân tôi với..Hỡi Đồng Bào ơi đứng dậy đi…đòi lại Công Bằng cho chính mình….còn chần chờ gì nữa.

  4. Hoang Hung says:

    Một cuộc chiến trong tương lai sẽ không tránh khỏi của những người lắm tiển lắm của ,sẵn sàng bỏ ra để cùng với bọn Quan Tham giành lấy đất của Dân Lành thấp cổ bé họng .Không có một chế độ nào mãi Tồn tại .Hởi những người có lương tâm hãy dành tiền của mình mà kinh danh những việc khác đùng hùa theo Bạn Tham Quan Gieo Gió Ắc phải Gặt Bão …
    Thượng Đé đã nói :Ai lấy đấu nào đong cho kẻ khác ,Ngài sẽ lấy chính đấu đó mà đong lại .

  5. [...] - Hải Phòng: Những nữ thanh niên xung phong lay lắt giữa đời thường (DT). - Tiên Lãng, Văn Giang và ngày 30/4  —  (NVCL). - ‘Có thể tước quân tịch’ cán bộ trại giam (BBC). - Khiếu [...]

  6. Ngô Đức Diễm says:

    Đâu có bất công thì ở đó có đấu tranh cách mạng. Tại Viet nam hôm nay, bất công lan tràn khăp mọi miền đất nước, tiêu biểu là Tiên Lãng, Văn Giang và Cồn Dấu. Cồn Dầu bị giập vùi vì báo chí im tiếng và lãnh đạo tôn giáo thỏa hiệp với nhà nước trong chủ trương trấn áp. Còn Văn Giang, đáng lẽ phải nhổ lớn, nhưng rát kinh nghiệm Tiên Lãng, cộng sản VN đã bịt miệnmg tuyền thiông, làm cho ngọc lửa khởi phát chưa thể bùng lên cao. Chí có Tiên Lãng, vì qúa bất ngờ, CVSVN chưa kịp trở tay, nên thế giới mới có cơ hội nhìn thấy tận gốc bộ mắt tàn ác của cộngt sản VN.

    Đó là bất công, còn bất nhân thì lại càng nung nấu tinjh thần chống đối của nạn nhân. Ai mà không cảm thất bất bình trước cảnh công an quân đội gọi là công an nhhân dân, quân đội nhân dân, nay xả súng bắn vào nhân dân. Cụ bà Lê Hiền Đức đã khóc tại hiện trường, đã khóc khi trả lời phỏng vấn của chúng tôi, và vị chiến sĩ lão thành này đã muốn xông ra làm bia đỡ đạn thay cho những người dân lành đang bị cộng sản chỉa mũi súng vào tim!
    Bât công tột độ, Bất nhân tột cùng. Tổ Quốc đang thật sự lâm nguy! Con dân đất Việt còn chờ đợi gì mà không thí mạng với bọn người không tim không óc hôm nay?

  7. Justin says:

    Người dân đã không tin cái bọn cướp này nữa nên suy nghĩ rằng, cảnh sát điều tra cũng như vks cũng là của bọn chúng. Bởi đó, người dân không muốn chạy đến sào cs nữa.

  8. —-

    MỘT SỰ PHẢNBOI

    Kính chuyển đến các Bán bài viết của Lê Phan.

    Mời đọc bài viết của LÊ PHAN,
    con gái của Cựu Thủ Tướng Phan Huy Quát.
    Bà đang là biên tập viên cho đài phát thanh BBC London.
    Bài viết cô đọng thấm thía, không chỉ cho người dân Miền Nam
    mà là cho người dân Bắc VĂN GIANG đang mất đất, viết cho
    những bộ đội Việt Cọng đã chết dưới tay giặc Tàu năm 1979,
    bài viết cho các nhà trí thức Miền Bắc như Trần đức Thảo, Trần Độ, Nguyễn Hộ
    những kẻ bị lừa cả một đời hy sinh …
    Viết cho kẻ dự phần chiến thắng nhưng đã không được dự phần chia của
    cướp được. Nếu Võ văn Kiệt còn sống chắc sẽ nói lại là :
    ” 30 tháng 4, có 3 triệu người vui, có 84 triệu người buồn”

    LK30/4/2012

    Ðã mấy năm nay rồi tôi không muốn viết và không viết về ngày 30 tháng 4. Không viết bởi sau bao nhiêu năm, những điều mình muốn nói đã nói rồi. Không viết bởi càng viết chỉ càng thấm thía với lời của ông Võ Văn Kiệt, vì mình nằm trong số cả triệu người buồn.

    Vả lại, ba mươi mấy năm sau, bây giờ, ở một khía cạnh nào đó, tôi không còn có cảm tưởng mình là người Việt nữa. Việt Nam của tôi là Việt Nam của quá khứ. Việt Nam đó không còn nữa.

    Nhưng khổ một nỗi, ở một góc cạnh nào đó Việt Nam vẫn nằm trong tim tôi. Làm sao có thể quên được khi ngày ngày vẫn còn cầm bút viết tiếng Việt, đọc tin tức về Việt Nam và dầu muốn dầu không, vẫn bâng khuâng về đất cũ.

    Hôm nọ, ngồi xem những đoạn video được đưa lên Internet về cuộc biểu tình phản đối của người dân ba xã của huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, rồi sau đó, cũng trong lúc làm tin, chợt được xem một đoạn về phản ứng của miền Nam Việt Nam, cả dân chúng lẫn chính quyền trước việc Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa, tôi bỗng cảm thấy mừng mình là dân miền Nam chứ không phải là dân miền Bắc. Tôi có thể mất nước, phải bỏ xứ mà đi sống tha phương cầu thực và ngày nay nhận đất lạ làm quê hương, nhưng ít nhất tôi không phải sống trong một quốc gia, dưới một chế độ, đã đòi sự hy sinh tột đỉnh của dân mình rồi phản bội.

    Ðoạn video mà tôi thấy về Văn Giang là lúc đoàn dân chúng của các xã bị cưỡng chiếm tụ tập về để bảo vệ mảnh vườn của mình. Họ từng đoàn từng lớp kéo nhau đi, tay cầm gậy, cuốc, xẻng. Ðoạn clip khá dài, người quay đứng yên một chỗ, quay đoàn người đi qua. Họ đủ cả, già có, trẻ có, đàn ông có, đàn bà cũng có. Có khá nhiều người đội nón an toàn, một số khá đông phụ nữ khoác thêm một cái khăn ở dưới nón an toàn, trông ra có lẽ cũng có lý vì ít nhất nón an toàn bảo vệ không bị công an đánh bể đầu. Giữa đám nón an toàn hay nón baseball có lác đác một số đội nón cối. Trong số người đội nón cối, có vài người đứng tuổi. Họ đội nón cối, mặc quần áo bộ đội. Có lẽ có thiếu là họ mang quân hàm và huy chương đeo lên ngực. Một vài cái nón cối còn cả lá cờ, rõ ràng là nón của một cựu quân nhân.

    Một số trông họ có lẽ là những chiến sĩ đã bị chính quyền gọi nhập ngũ để chống lại xâm lăng của đoàn quân phương Bắc, một số già hơn, có thể đã bị chính quyền gọi nhập ngũ, không phải để bảo vệ tổ quốc, mà để tham gia vào một cuộc chiến tương tàn, một cuộc nội chiến mà trong đó anh em gặp nhau trên bãi chiến trường.

    Cuộc chiến tranh Bắc Nam mà ngày 30 tháng 4 là ngày kết thúc, mặc cho chính quyền có khoác cho nó cái áo tuyên truyền gì chăng nữa cũng vẫn là một cuộc nội chiến, người Việt giết người Việt. Như lời ca phản chiến hồi nào có thể “kẻ thù tôi mang áo màu chủ nghĩa” nhưng họ vẫn là người Việt. Và cũng xin đừng bảo tôi sai. Tôi có hai ông chú, một ông là sĩ quan quân đội miền Bắc, một ông là sĩ quan quân đội miền Nam. Cũng may là hai chú tôi chưa từng tham chiến trên cùng một chiến trường nào cả, chuyện đó hẳn đã xảy ra cho nhiều gia đình trên đất Việt trong những năm chiến tranh.

    Ðã ba mươi mấy năm rồi, tôi không còn muốn tranh cãi cho chính nghĩa của miền Nam nữa bởi chuyện đó đã qua rồi, nhưng ngồi nhìn những cựu quân nhân miền Bắc lầm lũi vác gậy đi tranh đấu để bảo vệ mảnh đất, mảnh vườn, kế sinh nhai của mình, tôi bỗng cảm thấy tuy mất nước, xa nhà nhưng vẫn còn không xấu số bằng họ. Họ là những người đã đem hết cả tuổi thơ dâng cho chế độ. Chế độ và đảng cầm quyền đã khởi xướng cuộc chiến tranh Bắc Nam dẫn đến việc cả triệu người ở hai bên chiến tuyến cũng như dân lành gục ngã. Nếu miền Bắc không nhất quyết đòi chiếm miền Nam thì làm gì có chiến tranh.

    Nhưng sau khi đòi hỏi sự hy sinh tối thượng đó của người dân dưới quyền cai trị của mình, đảng Cộng sản Việt Nam và những người lãnh đạo chính quyền ở miền Bắc đã thất hứa với nhân dân. Tôi còn nhớ một lần về Việt Nam, một bà thím sau ngày đổi mới, lương công chức không đủ sống, mở một quán bán tạp hóa bên cửa ngách của nhà mình, đã mỉa mai, “Hồi đó các ông ấy bảo ‘Ðánh thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng bằng mười ngày nay’! Bây giờ đã ‘Ðánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào’, vậy mà vẫn không đủ ăn!”

    Khác với những năm đó, Việt Nam trong những năm cho đến gần đây quả đã phát triển bằng năm bằng mười lúc trước. Cứ đi về thành phố Hà Nội ngày nay so với Hà Nội của những năm đầu thập niên 1990, khi lần đầu tiên tôi trở về Hà Nội thì cũng thấy rõ sự thay đổi. Có điều những phát triển to lớn đẹp đẽ đó người dân không được chia hưởng. Trong khi ruộng vườn của họ bị chiếm đoạt để xây khu “đô thị mới” EcoPark, một khu hẳn là rất sang trọng vì partner của họ là công ty địa ốc Savills ở Luân Ðôn, một trong những công ty mà nhìn quảng cáo của họ ở Luân Ðôn toàn là nhà cỡ trên một triệu bảng Anh.

    Ecopark quảng cáo là “thành phố xanh tươi, cuộc đời trọn vẹn.” Họ quảng cáo “không gian phố trong vườn” và những khu như “Rừng cọ: luxury apartment; Phố Trúc là shopping mall, Vườn Tùng và Vườn Mai: biệt thự detached or semi-detached villas.” Trang quảng cáo của Ecopark mở đầu với một đoạn nhạc thật êm tai. Tiếc thay tiếng nhạc đó không làm át nổi tiếng than khóc của người dân Văn Giang.

    Bây giờ tôi mới hiểu cái uất ức và thấm thía cái nỗi đau của những người như ông Trần Ðộ hay Nguyễn Hộ. Họ là những nhà trí thức, mang tuổi trẻ và lý tưởng đi để cứu nước khỏi họa ngoại xâm, rồi để thống nhất đất nước vì đảng cộng sản bảo với họ là không thể để đất nước chia đôi, là miền Nam đang quằn quại trong áp bức của Mỹ Ngụy.

    Tôi cũng chưa quên những bà con vào Nam sau 30-4-1975, gom góp một ký đường, vài lon sữa làm quà, tưởng là quý hóa lắm, ai dè miền Nam đâu có thiếu thốn và khổ cực như họ bị đánh lừa. Ðã có những người, thẹn quá, giấu luôn quà, không dám đem ra cho bà con trong Nam nữa.

    Tôi cũng vẫn còn chưa quên người anh họ của ông xã tôi, một cán bộ trung kiên, làm việc cho ban tuyên giáo trung ương, ban tuyên truyền của đảng cộng sản, hỏi nhỏ chú em, “Vậy chú có bao nhiêu nợ máu với nhân dân. Nhà cửa này là do Mỹ nó cho đấy à?”

    Nhưng cái vỡ mộng khi vào Nam sau năm 1975 có lẽ cũng một phần nào được xoa dịu vì dầu sao cũng là kẻ thắng. Cái vỡ mộng sau đó, khi vào năm 1979, người anh em “môi hở răng lạnh” dạy cho một bài học kinh hồn. Cho đến bây giờ chính quyền Hà Nội vẫn chưa công nhận số tử vong của trận chiến biên giới, cả về quân nhân lẫn thường dân.

    Và sau cùng, giọt nước làm đầy ly là khi chính quyền bỏ rơi chủ thuyết, chạy theo “định hướng thị trường” và chỉ còn muốn làm giàu. Thật là đau đớn vì sau cùng họ mới thấy là những gì họ hy sinh cả cuộc đời đã chỉ là những cái bánh vẽ.

 

Video

NHIỆM VỤ CỦA KIÔ HỮU TRƯỚC HEROD THỜI ĐẠI MỚI

LỊCH SỬ TU VIỆN THÁI HÀ VÀ VIỆC "MƯỢN" NHƯ THẾ NÀO

NHÀ NƯỚC "CỦA DÂN, DO DÂN VÌ DÂN" - CƯỚP ĐẤT DÂN VĂN GIANG

Tin mới nhất

Youtube