Tôma hay không phải Tôma?

Tôma hay không phải Tôma?

Chính những vết thương trên Thân Mình Chúa, mà mới nhất là “vết thương do nhà cầm quyền Hà nội phối hợp cùng những kẻ lưu manh, đánh đập Linh mục Nguyễn văn Bình chánh xứ Yên Kiện và phá tan ngôi nhà Agapé nuôi dưỡng các cháu mồ côi ở Gò Cáo, đòi Giáo hội Việt Nam phải trả lời dứt khoát?

Người Công giáo nào cũng biết Tông đồ Tôma. Tôma nổi tiếng cứng tin vào sự kiện Đức Giêsu phục sinh qua lời phát biểu: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin” (Ga 20, 25). Thái độ của Tôma cũng dễ hiểu và sự đòi hỏi của ông cũng chính đáng, cần thiết để tin, tin vào sự thật, vì cuộc đời tranh tối tranh sáng, lẫn lộn cái tốt với cái xấu này, vì con người có quá nhiều dã tâm và những mưu mô độc ác, tăm tối, thế nên cần phải kiểm chứng. Trong sự kiểm chứng, thì mắt và tay, tức thị giác và xúc giác là hai giác quan quan trọng nhất. Thế nên Tôma đòi phải thấy và sờ để chắc chắn đó là chính Chúa Giêsu chịu đóng đinh và chịu chết trên thập giá. “Trăm nghe không bằng một thấy” là vậy.

Nhưng Tôma, vì đã không có mặt với các tông đồ trong những ngày đầy khó khăn, hoang mang và “sợ người Do thái”, thế nên chẳng những ông không đồng cảm mà cũng chẳng đồng thuận với các tông đồ qua chứng tá Chúa phục sinh. Tôma không biết đến niềm vui tràn ngập tâm hồn vì được thấy Chúa trong hình dạng “thật” của Người. Mỗi lần hiện ra Đức Giêsu đều nói: “Bình an cho anh em”. Người chính là nguồn bình an đích thực cho mọi người, nhất là cho những ai đang sống trong những hoàn cảnh bi thương, đau khổ, mà Người đã gánh lấy vào thân mình trong cuộc thương khó. Bởi thế, không cần đòi hỏi, chính Đức Giêsu đã cho các tông đồ “ xem tay và cạnh sườn” (Ga 20, 20), những vết thương ấy như dấu chỉ Ngài đã sống lại. Chắc chắn những dấu tích nơi thân mình Đức Giêsu đã gây một ấn tượng mạnh mẽ nơi các ông khi thấy được tất cả sự thật về Người. Đấng phục sinh rõ ràng vẫn còn mang những thương tích trên thân thể và không có vết thương thì cũng chẳng có phục sinh!.

Không chỉ minh chứng về sự phục sinh, Đức Giêsu còn ban Thần khí và trao sứ vụ cho các tông đồ: “Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em”. Đó là vinh dự cùng được chia sẻ một sứ mạng cao cả là làm chứng cho Ðức Giêsu Kitô và cứu độ trần gian với Người. Sứ mạng đó, vừa tủi nhục vừa cao cả, sẽ thực hiện bằng khổ giá và trong uy quyền Đấng phục sinh, để: “Nhận lấy Thánh Thần, anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ” (Ga 20, 21-23). Quyền bính được ban, dấu chỉ việc Chúa đang cư ngụ trong họ (Ga 14, 17), là để hòa giải và đem lại bình an cho tâm hồn. Nhân loại và mỗi cá nhân đều đã xúc phạm Chúa, đã lạnh lùng bỏ rơi, khinh dể và lăng nhục, phản bội và đóng đinh Chúa… Dù vậy, với lòng xót thương, Đấng phục sinh trở lại thăm viếng, đã làm hoà trước bằng sự thứ tha và củng cố đức tin cho các Tông đồ như cho mọi tín hữu. Còn những ai nghi ngờ như Tôma thì cuộc hiện ra hôm nay là dứt khoát: “Phúc cho những ai không trông thấy mà tin”.

Rất khó nói cho mọi người biết và tin vào Ðức Giêsu Phục Sinh, vì là biến cố quá vĩ đại và khác thường vượt trên sự hiểu biết con người. Thế nhưng Chúa Thánh Thần đã dùng quyền năng tình yêu để chinh phục mọi người. Các chứng nhân đầu tiên cảm thấy có trách nhiệm đồng thân, đồng phận với nhau, không phải do huyết nhục, nhưng do tình liên đới trong Ðức Giêsu Phục Sinh vì “Mỗi người là bộ phận trong thân thể của Người” (Ep 5,30) Ðúng hơn, nhờ sống trong ý thức này mà người giàu tự nhận có trách nhiệm đối với người nghèo. Một chiều kích lớn lao vượt trên những ranh giới bình thường giữa giàu nghèo, chủng tộc, văn hóa, ngôn ngữ, kể cả chính kiến, vì tất cả liên kết với “đầu của Hội Thánh” (Cl 1,18), tức là Ðức Giêsu phục sinh.

Từ đó đến nay, các Kitô hữu vẫn làm chứng trong sức mạnh của Chúa Thánh Thần: “Ðức Giêsu Nadarét là người đã được Thiên Chúa phái đến với anh em. Theo kế hoạch Thiên Chúa đã định và biết trước, Ðức Giêsu ấy đã bị nộp, và anh em đã dùng bàn tay kẻ dữ đóng đinh Người vào thập giá mà giết đi. Nhưng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại” (Cv 2,22-24). Chứng từ ấy còn bộc lộ rõ ràng nơi những con người khốn khổ đang còn chịu bao cảnh áp bức bất công, bị bóc lột, hành hạ đủ điều đủ cách, bị cưỡng chế, xét xử oan sai, bị dồn vào bước đường cùng, bị giết chết công khai hay bí ẩn. Chứng từ ấy còn thấy qua những con người chân chính hôm nay, đang vác những thập giá của những nghi kỵ, chụp mũ, bị gièm pha, cô lập trên bước đường tranh đấu cho công bằng, sự thật và bác ái để binh vực đồng loại khốn khổ của mình, để chống lại sự gian ác, bất công, hận thù, dù sự tranh đấu cho chính nghĩa này bề ngoài có vẻ như “trứng chọi đá!”. Chính Đấng phục sinh hôm nay vẫn nói với “những Tôma hôm nay” qua những thương tích ấy trên Thân Mình Người: “Đặt ngón tay vào đây và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra  mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa nhưng hãy tin”.

Chỉ có chứng từ kiên trì và mãnh liệt đó mới làm cho các tông đồ, các Kitô hữu xưa cũng như nay, hoàn thành sứ mạng Chúa đã giao phó. Ðức Hồng Y Nguyễn văn Thuận là một chứng tá như vậy, suốt 13 năm tù đầy, ngài đã sống chứng tá tình yêu của Đấng Phục Sinh giữa một rừng người hận thù và đã chiến thắng oai hùng.

Liệu Giáo hội Việt Nam hôm nay có “vui mừng khi thấy những vết thương trên Thân Mình Đấng Phục Sinh” không? Không biết “Thân Mình” ấy là thân mình nào và nếu có vui thì vui theo “nghĩa” nào? Liệu Giáo hội Việt Nam hôm nay có đủ can đảm cho thấy những dấu chỉ khả tín như Chúa đã cho Tôma được thấy và mời gọi “những Tôma hôm nay”, hãy nhìn vào những thương tích trên Thân Thể Chúa, là những kẻ bất hạnh của xã hội với lời mời gọi: “Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin” không?

Chính những vết thương trên Thân Mình Chúa, mà mới nhất là “vết thương do nhà cầm quyền Hà nội phối hợp cùng những kẻ lưu manh, đánh đập Linh mục Nguyễn văn Bình chánh xứ Yên Kiện và phá tan ngôi nhà Agapé nuôi dưỡng các cháu mồ côi ở Gò Cáo, đòi Giáo hội Việt Nam phải trả lời dứt khoát?

18/4/2012

Ngô Văn

số lần đọc: 5002
Ý kiến bạn đọc

9 Responses to “Tôma hay không phải Tôma?”

  1. hongyen says:

    Chúa Giesu đả hy sinh mạng sống mình để đem con người trở về làm hòa với Chúa Cha.Một số vị mang trong mình cái gọi là Chức Thánh,cái gọi là “Alter Christus”mà sống cuộc đời vô cảm chỉ biết lấy cái chức vị mà tìm cái sướng thân quả thật thế hệ nầy có thêm cái nghề mối.
    Hời các người có chức vụ đó hảy tự xét lại từ khi mình khi mình làm chức vụ nầy thì mính đả đem đươc bao nhiêu linh hồn về với Chúa,đem được bao nhiêu người lương nhận biết Đao thánh Chúa. Hay là chính mình là cái cớ để người ta xa lìa Chúa,….Tôi cảm thấy xấu hổ dùm cho các ông,các ông ăn cơm của Chúa mà các ông thờ ma quỉ,ông cha ta can cương hy sinh ví Đao Chúa nhưng má ngay nay,thế hệ nầy kể cả bọn Kinh Sư củng chẳng dám .
    Người nghèo khó.kẻ bị bất công,chính là Chúa đó….

  2. Phượng says:

    Hồng y , HĐGM Cuba cũng đang ở dưới thể chế chính trị như hồng y, HĐGM VN, nhưng cung cách ứng xử cho thấy phẩm chất hồng y, HĐGM Cuba đáng kính đáng trọng thật xứng là tôi tớ Chúa, không lồ lộ cái bản chất thiếu trách nhiệm, “muối mất mặn” như hồng y, HĐGM VN ngày nay , có vẻ các ngài VN cố ý trơ trơ cho thiên hạ biết thái độ thiếu rất trầm trọng “lòng tự trọng giáo phẩm”, chưa kể đến trách nhiệm, để xem đất đai nhà cửa (là sự sống ổn định của con chiên), mồ mã tổ tiên con chiên nào có thể gây ưu tư tác động được miếng ăn ngon, giấc ngủ êm của các ngài ! Thậm chí biểu tượng của Chúa bị đập tan tành đối với họ chỉ là xi măng , gỗ đá…, nếu ở thời Tự Đức Minh Mạng,chắc họ sẵn sàng bước qua thánh giá …

    Chẳng biết hồng y,HĐGM VN hiện nay nhìn qua Cuba có “trông người mà gẫm đến ta” chăng? Có động lòng tí nào chăng? Hay họ chỉ lo che chắn cho bản thân, mặc kệ giáo dân kêu khóc với Chúa, và mặc kệ Chúa khát trên thập giá ?

  3. Hiếu says:

    với tình yêu phụ tử, Thiên Chúa hằng đưa mắt dõi theo chúng ta, những người con đang bước đi trong thế giới đầy khổ đau và chết chóc này để đổ tràn Thần khí an ủi và khích lệ giúp chúng ta kiên trì vượt qua cảnh đời tạm bợ này hầu đạt tới sự sống vĩnh hằng trong nước Cha.

  4. Nguyen hoa says:

    Giáo Hội CGVN, GP Vinh (QB) đã có một Linh Mục bị đánh đập trọng thương, GP Kontum cũng đã có một Linh Mục bị chận đánh sau khi đi làm lễ về, và nay tại GP Hà Nội (thủ đô) thêm một Linh Mục bị hành hung đến trọng thương. Tất cả các LM bị đều bị bọn cacs đánh đập tàn nhẫn vì “Niềm Tin” Tôn Giáo.
    Vậy, đến bao giờ, phải có bao nhiêu LM bị nạn nữa mới được HĐGMVN lên tiếng bênh vực, bảo vệ???
    Các Linh Mục còn bị HĐGM coi thườg thì kể chi đến hàng giáo dân con chiên bị ức hiếp, tù đầy… trên khắp mọi miền đất nước VN.
    Chẳng lẽ tất cả các Ngài GM đều … vô cảm?!

    • Khánh says:

      Các vị trong HĐGM ngày nay đã đạt được mục đích danh vọng qua con đường tấn phong và rồi ngồi trong hàng ngũ tổ chức lãnh đạo là HĐGM rồi ! Các vị đang kha khá thõa mãn với sự háo danh háo lợi rồi ! Các vị tìm được chổ ngồi tử tế và vững vàng như vậy, thì đừng hòng những giáo dân nếu không có chức tước, không của cải, không bằng cấp có lời nào lọt vào tai các vị ấy hay đụng tay rờ được vào tua áo ngài để xin cứu giúp….

  5. Thành says:

    tôn giáo bị đe dọa, GIáo hội thiếu những mục tử nhiệt thành, xin chúng ta hãy cầu nguyện Thiên Chúa biến đổi những mục tử đang bị bóng tối bao phủ để bước ra con đường ánh sáng và sự thật.

  6. Long says:

    việc phong thánh cho Hồng Y Thuận vẫn còn nằm ở đấy, mà HDGMVN từ Hồng Y, GM Chủ tịch, rồi cả GM Tổng thư ký, UBCL cũng không có động thái gì?
    Hy vọng Tòa Thánh và HDGM nên thúc đẩy nhanh chóng tiến trình phong thánh cho Hồng Y Thuận, để làm tăng thêm niềm tin và hy vọng, một chứng nhân của “tình yêu, hy vọng và sự tha thứ”.

  7. Mai says:

    Đúng là Xã Hội Cướp Ngày ( XHCN) ! Cướp đất ở Tiên Lãng, Hải Phòng, nay lại cướp nhà tại ngay Hà Nội!!!

  8. Greg Pham says:

    Việc điều tra phong thánh cho Đức Cố Hồng Y F.X. Nguyễn Văn Thuận, đang gặp trắc trở. Mọi người đều thấy rõ ràng là có sự ngăn chận của chính quyền cộng sản. Nhưng mọi người cũng đang lo âu là về phía Vatican, có thể cũng sẽ có những nhượng bộ, không muốn làm mất lòng cộng sản Việt Nam, theo sự cố vấn tại Vatican như Đức Ông Dung, và sự yêu cầu của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.nên sẽ tạm ngưng hay ngưng không thời hạn việc cử phái đoàn điều tra đến Việt Nam theo áp lực của cộng sản VN. Một hy sinh nữa như đã hy sinh Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, để rồi cũng lại tiếp tục nhượng bộ nữa. Đau đớn thay cho Giáo Hội Công Giáo Việt Nam.

 

Video

NHIỆM VỤ CỦA KIÔ HỮU TRƯỚC HEROD THỜI ĐẠI MỚI

LỊCH SỬ TU VIỆN THÁI HÀ VÀ VIỆC "MƯỢN" NHƯ THẾ NÀO

NHÀ NƯỚC "CỦA DÂN, DO DÂN VÌ DÂN" - CƯỚP ĐẤT DÂN VĂN GIANG

Tin mới nhất

Youtube