Với giặc và với dân: Hèn hạ và phản động

Với giặc và với dân: Hèn hạ và phản động

Để dân tộc có sức mạnh quật cường như truyền thống cha ông từ ngàn xưa đã từng không khuất phục trước mộng bành trướng phương Bắc, thì sức mạnh tòan dân phải được huy động bằng nhiều cách, nhiều nguồn lực mà trước hết là bằng tinh thần đoàn kết.

Tinh thần đó đúc kết từ ngàn đời nay, là truyền thống của con Lạc, cháu Hồng để lại, là căn nguyên để bảo vệ vững chắc lãnh thổ thiêng liêng của Tổ Quốc mà cha ông ta đã xây dựng lên bằng mồ hôi công sức và bảo vệ bằng núi xương, song máu của bao thế hệ.

Nhưng, nhà cầm quyền Hà Nội đã không làm như vậy.

Những ngày gần đây, người dân Việt Nam khắp nơi trên thế giới đang dồn tâm lực và hướng cái nhìn của mình về Biển Đông, nơi bọn bành trướng Đại Hán đang ngang nhiên tiến sát bờ biển để phá hoại việc làm ăn, xâm phạm lãnh hải cuả đất nước. Nguy cơ của cả dân tộc đang rình rập sau lưng, tiền đồ cha ông đã và đang dần rơi vào tay giặc, hiểm họa mất nước đang cận kề.

Lẽ ra, là một chính quyền “của dân, do dân, vì dân” thì khi Tổ quốc lâm nguy, điều cần thiết và cấp bách nhất là động viên mọi tấm lòng, mọi nguời dân, tập trung mọi lực lượng nhân tài trong toàn dân để có phương án cứu nguy cho Tổ Quốc, cho dân tộc.

Để dân tộc có sức mạnh quật cường như truyền thống cha ông từ ngàn xưa đã từng không khuất phục trước mộng bành trướng phương Bắc, thì sức mạnh tòan dân phải được huy động bằng nhiều cách, nhiều nguồn lực mà trước hết là bằng tinh thần đoàn kết.

Tinh thần đó đúc kết từ ngàn đời nay, là truyền thống của con Lạc, cháu Hồng để lại, là căn nguyên để bảo vệ vững chắc lãnh thổ thiêng liêng của Tổ Quốc mà cha ông ta đã xây dựng lên bằng mồ hôi công sức và bảo vệ bằng núi xương, song máu của bao thế hệ.

Nhưng, nhà cầm quyền Hà Nội đã không làm như vậy.

Hèn với giặc

Nguời ta quan sát thấy những gì khi Trung Cộng ngang nhiên cấm biển Việt Nam, cản trở, bắt bớ ngư dân Việt Nam làm ăn trên biển của mình, Trung Quốc đã ngang nhiên coi Biển Đông là cái ao nhà của chúng. Nhà cầm quyền Việt Nam chỉ phản ứng qua loa lấy lệ vài câu bằng cái gọi là “Người phát ngôn bộ ngoại giao”, nghe như cái băng rè đã cũ đến độ mà mỗi lần phát lại người dân chỉ thấy chán nản và tuyệt vọng.

Càng ngày, diễn biến của vấn đề lãnh thổ càng cho thấy tình hình trở nên ai óan và thê thảm cho số phận của đất nước, của dân tộc qua những bản phát ngôn của Bộ ngoại giao.

Đặc biệt, khi Trung Cộng đưa tàu vào tận ngõ nhà để phá hoaị việc làm ăn của Tổng Công ty Dầu khí Việt Nam, thì những phản ứng lạ lùng của nhà nuớc làm người dân thêm ái ngại cho cái gọi là “Nhà nước hiện nay”. Từ trước đến sau, cũng chỉ là những bản “phát ngôn” không hơn không kém.

Trên các phương tiện truyền thông do nhà nước nắm trọn yết hầu, thậm chí còn không dám gọi thẳng tên kẻ thù của đất nước, của dân tộc là bọn bành trướng Đại Hán Bắc Kinh, mà chỉ là những danh từ “tàu lạ”, lực lượng quân sự nước ngòai…

Thế mới hiểu sự hèn hạ đó đã đến mức nào, có lẽ đã sắp là đỉnh điểm của sự hèn nhát và thiếu một bước ngắn nữa thôi, thì cha con Trần Ích Tắc thế kỷ 21 sẽ chạy lên Phương Bắc để dâng nốt đất này cho giặc.

Thái độ hèn hạ và nhu nhược đó của nhà cầm quyền Việt Nam đã nói lên một bản chất của nhà nước hèn hạ trước ngoại xâm, coi rẻ sinh mạng đồng bào và thờ ơ trước việc mất dần lãnh thổ đất nước vào tay quân giặc.

“Một thước núi, một tấc sông của ta lẽ nào tự nhiên vứt bỏ đi được … kẻ nào dám đem một thước núi sông, một tấc đất biên ải của tổ tiên để lại làm mồi cho giặc thì kẻ ấy sẽ bị tru di…!” Lê Thánh Tôn (Đại việt sử ký toàn thư)

Thái độ đó không phải bây giờ mới phát sinh, nó có lịch sử gắn liền với lịch sử cầm quyền của những nguời cộng sản Việt Nam trên đất nước này. Kể từ khi lên nắm quyền ở đất nước Việt Nam, cái công hàm ngày 14/8/1958 mở đầu cho thái độ coi thường lãnh thổ thiêng liêng của Tổ Quốc vì cái gọi là “Phong trào Cộng sản quốc tế” đến hành động bán dần lãnh thổ trên bộ, trên biển. Rồi thái độ im lặng đồng tình khi Trung Cộng xâm lược Hòang Sa mà nhà cầm quyền CSVN không hé một lời lấy lệ. Thậm chí, cuộc tấn công dữ dội vào Trường Sa năm 1988 làm 64 chiến sĩ ta hi sinh trên biển không biết đến giờ thân xác phiêu bạt nơi nao, nhân dân ta cũng không được một dòng thông báo.

Tinh vi hơn là những vùng đất “cho thuê dài hạn”, những khu khai thác Bauxite ở Tây Nguyên… đều là những canh bạc của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bán dần lãnh thổ của đất nước vào tay kẻ thù của dân tộc nhằm thỏa mãn túi tiền quan chức cộng sản vinh thân phì gia và giữ nguyên cái ghế độc tài của Đảng Cộng sản trên đầu trên cổ gần 100 triệu người Việt Nam.

Thay vì lá cờ thêu sáu chữ vàng của Trần Quốc Toản ngày xưa kêu gọi cứu nước, nhà cầm quyền Việt Nam hiện đại dựng lên lá cờ 16 chữ mới với những lời lẽ đẹp đẽ nhằm che đậy hành động bán nước bên trong.

Để bảo vệ việc bán lãnh thổ của mình, nhà cầm quyền CSVN không ngần ngại đàn áp ngay chính nguời dân mình khi bày tỏ lòng yêu nước cách ôn hoà. Những cuộc đàn áp năm 2007 đối với sinh viên, thanh niên Việt Nam tại Hà Nội và Sài Gòn để sau đó đón đoàn quân Tàu Cộng vào Tây Nguyên, vào phía Bắc, vào các tỉnh minh chứng những điều vừa nêu.

Có lẽ trong lịch sử Việt Nam, chưa thời nào dù khi mạt vận nhất của dân tộc có những kẻ cầm quyền dùng những hành động tương tự đó đối với lòng yêu nước của người dân nước Việt.

Lộ rõ bộ mặt phản động hung hãn với dân

Ngược lại những thái độ của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trước kẻ thù của dân tộc, với công lao cha ông ngàn năm ta để lại, với lãnh thổ quốc gia, dân tộc lại là một thái độ hung hãn, cướp bằng được, chiếm bằng hết những tài sản còn có thể chiếm, cướp của nhân dân.

Nhiều cái gọi là dự án, khu công nghiệp đầu tư nước ngòai… đã đẩy hang triệu người nông dân, thành thị từ chỗ yên ấm cả ngàn năm nay buộc phải rời xa tổ ấm, bỏ đất cha ông, mồ mả bao đời để cho Đảng lấy đất đút vào tay những nhà tư bản và làm nặng thêm túi tiền của bọn tư bản đỏ trong nước.

Hàng đoàn, hàng đoàn người dân khiếu kiện, hàng triệu người dân mất đất, sinh mạng và đời sống hàng chục triệu người dân không còn lối thoát, tài nguyên đất nứơc rơi vào tay giặc, xã hội hỗn loạn… tất cả những điều đó không nằm trong sự quan tâm của nhà nước.

Nhà Dòng kín Camelo bị đập phá

Thậm chí, những ngày gần đây, người ta thấy rộ lên khắp nơi những cuộc đập phá, chiếm cướp tài sản tôn giáo đặc biệt là công giáo được tiến hành cấp bách, khẩn trương qua các “Dự án’ như khu đất của Dòng Chúa Cứu Thế ở Đà Lạt, nhà thờ Nhà thờ Kitô Vua thuộc Giáo Xứ Bình Triệu Sài Gòn… và mới đây nhất là đang đập phá tu viện kín Camelo 72 Nguyễn Thái Học – Hà Nội.

Những hành động có tính tập trung, khiêu khích đó đối với một tôn giáo ở Việt Nam trong giai đoạn hiện nay nhằm mục đích gì?

Ai cũng biết, cùng với chiến dịch cướp phá toàn dân, toàn diện của đảng nhằm vơ vét nốt những đồng cắc tài sản cuối cùng của nguời dân sau khi đã bán hết tài nguyên, khoáng sản của đất nuớc, mà người dân lành không có khả năng chống cự. Những năm qua một số hành động cướp phá của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam nhằm vào tôn giáo, đặc biệt là Công giáo đã vấp phải sự kháng cự mãnh liệt của lực lượng giáo dân biết hi sinh, đoàn kết và luôn sẵn sàng bảo vệ Giáo hội cũng như tài sản của Giáo hội.

Nhiều dự án đã và đang âm mưu chiếm cướp của Giáo hội Công giáo đã buộc phải dừng lại.

Bỗng nhiên, những dự án kia được triển khai rầm rộ trong những ngày này bất chấp sự phản đối của giáo dân và những người có lương tri. Nguời ta tự hỏi, đằng sau những hành động này là ý đồ gì?

Có phải, trước cơn binh biến cận kề, trước khi biết vận mệnh của đảng, cơ sở bảo trợ cho những dự án cướp bóc kia sắp đến ngày tiếp bước con đuờng phương Bắc mà ngày xưa Trần Ích Tắc đã ra đi, những người cầm quyền các địa phương đã tìm cách đẩy mạnh chiến dịch này nhằm vét nốt chút canh bạc mà họ đã bỏ tiền đặt cọc quá lớn khi thực hiện việc mua quan bán chức thời gian qua?

Cũng có thể đây là một động tác thường thấy của các chính thể cộng sản nhằm tập trung sự chú ý của người dân trong nước và quốc tế bằng cách tạo ra những scandal mới, thu hút sự chú ý của công luận nhằm làm nhạt đi khí thế phẫn uất, căm hờn của nhân dân với thái độn hèn hạ, nhu nhược của nhà cầm quyền Việt Nam trước bọn bá quyền Trung Quốc?

Dù với ý đồ nào đi nữa, thì đó cũng chỉ là hành động mà dân gian thường gọi là “chó cùng cắn giậu” không hơn không kém.

Những hành động đó càng khẳng định cho mọi người nhận rõ mặt hơn bộ mặt “hèn với giặc, hung hãn với dân”, thậm chí lộ rõ bộ mặt phản động của nhà cầm quyền Hà Nội xưa nay vốn đuợc tô son trát phấn xưng tụng với những lời lẽ hoa mỹ ồn ào.

Ngày 1/6/2011

Song Hà

số lần đọc: 8913
Ý kiến bạn đọc

26 Responses to “Với giặc và với dân: Hèn hạ và phản động”

  1. xuanthong says:

    Bọn CSVN này phải giống như Libya nó mới ngán

    • Phan Thi Lan says:

      Giới trí thức trong nước đều biết đám lãnh đạo CSVN dựa hơi Tàu Cộng đề tồn tại và vơ vét của dân. Ngoài ra, mỗi năm đám lãnh đạo CSVN còn nhận phong bì li xì của bọn Tàu nữa… Do vậy, đừng dùng chữ “hèn” và phải dùng chữ “đồng lõa” thì chuẩn hơn…

  2. Thuận says:

    bọn Trung Quốc từ xưa đến nay vẫn luôn nuôi ý tưởng xâm chiếm đất nước VN, chúng ta không thể để chúng ngang nhiên, cướp đoạt đất đai, lãnh thổ của quê hương mình, phải kiên quyết, thậm chí có thể đổ cả xương máu để bảo vệ chủ quyền quốc gia. Nhà nước VN vẫn còn khá nhu nhược với bọn phương Bắc, nhưng đối với dân chúng thì lại dở nhiều thủ đoạn, áp bức dân tộc VN.

  3. Lannam says:

    “Hung hãn với dân, hèn với giặc.” CÂU NÀY CHÚNG CHÁU KHÔNG ĐỒNG Ý. Tạy sao? Xin thưa là: cái ĐẢNG CSVN – MAFIA ĐỎ chính là BỌN BÁN NƯỚC HẠI DÂN. Mới đúng là THỰC CHẤT bản tính của chúng. Từ khi cái đảng ÁC QỦI này CƯỚP quyền điều hành từ CHÍNH QUYỀN của nhân dân, chúng đã có PHƯƠNG ÁN BÁN NƯỚC HẠI DÂN rồi. Những gì đã xảy ra trong thời gian chúng điều hành đất nước, chúng thi hành PHƯƠNG ÁN ấy. Chúng chỉ là dụng cụ để GIÚP cho ĐẠI HÁN tiến hành CƯỚP đất nước VIỆT, không hơn không kém.
    Những phản đối có mưu tính của cái “loa bộ ngoại giao” chỉ để CHE MẮT, LỪA DỐI NHÂN DÂN như chúng đã từng làm THÔI.
    Một khi đến THỜI ĐIỂM CHÍN MÙA, quân xâm chiếm Đại Hán sẽ chính thức RA MẶT ĐIẾU HÀNH. Khi đó chúng sẽ HOÀN TOÀN TUNG HÀNH không khác gì tại Tibet, Tứ Xuyên. Hiện tại quân dân của ĐẠI HÁN đã XÂY DỰNG CĂN CỨ khắp nơi trên quê hương VN trong nhiều danh nghĩa khác nhau để CHE ĐẬY dã tâm của chúng.
    HỠI NHÂN DÂN, ĐỪNG MÊ NGŨ NỮA, HÃY TỈNH THỨC VÀ HÀNH ĐỘNG, KHI CƠ HỘI CÒN TRONG TAY (trong lúc cả bọn bán nước và Đại Hán chưa hoàn thành chương trình của chúng), CHÚNG TA PHẢI RA TAY TẨY SẠCH BỌN BÁN NƯỚC HẠI DÂN – đảng CSVN khỏi QUÊ HƯƠNG – DÂN TỘC.
    Chúng ta phải lấy lại QUYỀN ĐIỀU HÀNH VÀ BẢO VỆ ĐẤT NƯỚC. Như vậy, quê hương – đất nước VIỆT mới còn hiện diện trên BẢN ĐỒ THẾ GIỚI và còn được ngoại kiều gọi NƯỚC VIỆT NAM.

  4. le tri says:

    Một nhà cầm quyền ăn hại, bán nước!

  5. X Nguyễn says:

    Binh pháp trung quốc xưa hay dùng : muốn đánh nước xa thì gây hấn với láng giềng gần ,nếu vậy thì Tq đang muốn thôn tính Biển đông và các nước asian ?
    Quấy rối VN , Lấy Vn làm phép thử để đặt giàn Khoan ở Philipin và đặt yêu sách đường lưỡi bò ở Biển Đông ? kaka mấy chiêu này xưa như trái đất , con nít Nước Nam Đã học thuộc lòng .- Tq Đừng Có mơ Làm Thôn Tính Được Biển Đông Khi Còn Nước Vn . Còn đụng vào Hoàng Sa Và Trường Sa của Vn Thì Có mà chuốc Họa vào Thân .

  6. Hồng Quang says:

    Sự kiện tầu Trung quốc xâm phạm chủ quyền, đi sâu vào vùng biển VN phá hoại và hăm doạ, cắt cáp của tầu Bình Minh 02 buộc chúng ta phải suy nghĩ rằng VN đã không có lực lượng bảo vệ vùng biển, vì vậy mà tầu TQ ra vào như chỗ không người, hay là lực lượng bảo vệ biển “được lịnh” tránh mặt để cho bọn Tầu phá rối?

  7. thỏ,hãy đợi đấy says:

    Nào anh em ta cung nhau lên đường… biểu tình.Không sợ công an bắt bớ nữa,nếu nó bắt người biểu tình thì vạch mặt tụi nó là lũ hán gian.Đừng tin lũ nhà nước này nữa,hãy nhìn gương philippin kìa,dám thẳng thừng triệu tập đại sứ tàu khựa,còn lũ tay sai này thì sao,câm như hến,chỉ phát biểu lấy lệ qua mồm con vẹt Phương Nga.Tôi yêu Việt Nam.Vùng lên đi các bạn ơi.

  8. Dân Việt Yêu Nước says:

    Đến giờ phút này bọn Việt gian bán nước CS đã lộ rõ mặt. Chúng chắc chắn không còn dám đàn áp hay cấm cản dân biểu tình chống Tàu Cộng như trước đây. Vậy toàn dân ta hãy tham gia cuộc biểu tình chống TQ vào 8g sáng chủ nhật 5/6/2011 tại Hà Nội và SG, như các nhà yêu nước tổ chức và kêu gọi trên internet.
    Lần này kẻ nào ngăn cản cuộc biểu tình yêu nước chống xâm lăng của toàn dân, thì đó chính là KẺ BÁN NƯỚC, chúng ta có quyền có thái độ với chúng. Các tỉnh khác cũng nên tổ chức biểu tình như vậy. Khi chúng ta đồng loạt tỏ thái độ kiên quyết với THỰC DÂN TRUNG CỘNG, thì sẽ có tiếng vang mạnh trên trường quốc tế, và hậu thuẫn cho những văn thư phản kháng sẽ gửi lên tòa án QT.
    Xin đề nghị những nhà ái quốc sẽ thảo văn thư tố cáo TQ xâm lăng, để toàn dân ký và gửi đi sớm. Nếu có thể được, mỗi nhóm yêu nước, mỗi đảng phái CT nên soạn văn thư riêng nữa để cùng gửi, vì chúng ta đều chính danh là những CHỦ NHÂN CỦA ĐẤT NƯỚC. Đừng chờ đợi cái chính quyền bán nước này, vì chúng chỉ làm lấy lệ, và chúng không còn tư cách để phản kháng, vì chính chúng đã ký vào những văn bản bán nước cho bọn quan thày Tàu cộng!!!

  9. Nguyễn Lương Tâm says:

    Cám ơn Song Ha đã có bài viết phân tích rất chính xác. Mong rằng mọi độc giả cố gắng phổ biến thật rộng rãi tới mọi thành phần trong nước để cùng nhau đứng lên bảo vệ Đất Nước cuả chúng ta.

  10. Thanh Thanh says:

    Tổ Quốc đang lâm nguy giặc ngoại xâm thì không lo dẹp , chỉ tang cường An ninh ,công an và bọn quần chúng tự phát vơ vét ,cướp bóc và bắt bớ những người yêu nước. Các bạn trong và ngoài nước hãy cùng nhau đứng lên bằng mọi cách để đòi lại chủ quyền cuả nứơc Việt Nam.

  11. cử già says:

    không lẻ chỉ vài cái tuyên bố của phát ngôn viên bộ ngoại giao được đọc lên truyền hình là xong thôi sao?
    đánh cho bọn tàu biết mặt đi chứ
    quân đội đâu, cảnh sát đâu? không lẻ chỉ biết bảo vệ đảng? không dám đánh trung cộng sao?

  12. mai mai says:

    Đại họa mất nước đến nơi rồi, phải lên tiếng!
    http://www.youtube.com/watch?v=R1AmNiLRjyg

  13. mai mai says:

    Căng thẳng biển Ðông đã gia tăng cường độ

    - Một số tiếng súng phát ra từ tàu tuần Trung Quốc bắn vào tầu đánh cá của Việt Nam tại khu vực quần đảo Trường Sa.

    Sơ đồ tọa độ tàu Viking 2 đang khảo sát địa chấn trên vùng biển của Việt Nam và bị “tàu lạ” quấy rối sáng 31 tháng 5. (Hình: Eidesvik – Ðồ họa: Tuổi Trẻ)

    Một tiếng súng khác “bắn pháo hiệu cảnh cáo” các tàu tuần Trung Quốc phát ra từ “tàu bảo vệ” của Việt Nam ở khu vực 150 hải lý phía Ðông Vũng Tàu.

    Các tiếng súng này báo hiệu sự tranh chấp căng thẳng chủ quyền biển đảo và nguồn lợi thủy sản và dầu khí ngày một sôi nổi.

    Theo tin của một số báo Việt Nam như Tuổi Trẻ và VNExpress, 3 tàu Trung Quốc mang số hiệu 989, 27 và 28 đã tiến rất gần đến 4 tàu đánh cá của ngư dân Phú Yên bắn xuống nước đe dọa.

    Các tàu đánh cá của ngư dân Phú Yên câu cá ngừ đang hoạt động ở tọa độ 8 độ 56′ vĩ Bắc, 112 độ 45′ kinh Ðông, cách đảo Ðá Ðông thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam khoảng 15 hải lý về phía Ðông Nam.

  14. Uu Tu says:

    Đức Cha Phê rô Nhơn và Tòa Giám Mục Hà Nội chỉ phải ứng lấy lệ thôi thì ăn nhằm gì. Em không nghĩ Đức Cha Phê rô và Hội Đồng Giám Mục có tư cách để phản đối với nhà nước vụ này vì tài sản giáo hội đâu chỉ là đất- mà trong đó còn có con người- và những thứ khác nữa. Các ngài đã không gìn giữ tài sản quý giá của Giáo hội là Đức Tổng Giuse thì những tài sản đất đai – nghĩa lý gì. Toàn là làm chuyện cho có, lấy lệ, chẳng đặng đừng. Nếu thực sự “có chuyển mình’ thì con đường vẫn là tổ chức cầu nguyện rộng khắp và cùng lên tiếng với những người bé mọn. Lên tiếng “với”, chứ không phải “cho”. Nếu lên tiếng “cho” thì cũng là một phần của ‘xin-cho’ rồi.
    Càng nghĩ càng thấy lòng quặn thắt.

    Ưu Tư.

  15. “ăn xôi chùa ngặn họng”. đó là thái độ csvn hiện nay.
    vua quan bận đội trôn tàu, dân phải biểu tình chống thôi.
    quân đội ủng hộ cho nhân dân xuống đường. sau đó cùng dân kháng chiến. trang sử oai hùng 4000 văn hiến để đâu? vừa mới tổ chức HN 1000 dời đô là như thế này sao? Quốc Hội đâu? sao không triệu hồi chủ tịch nhà nước,thủ tướng ra điều trần? cái UBĐKCG đâu? sao không ra mặt yêu nước. trước tình hình đất nước hiện nay chịu làm hến thì chỉ là bè lũ phương bắc cả.

  16. TS2ND says:

    Nếu Trung-Cộng Đánh Việt-Cộng

    Ai ,sẽ là người cầm-súng xông-lên tuyến-đầu bảo-vệ Tổ-quốc Việt-Nam?
    Trước-tiên , xin-mời tất-cả đảng-viên Đảng Việt Cộng, nhất là những người đương-chức đương-quyền, cùng-với con-em trong gia-đình họ, đứng-lên hàng-đầu / đầu-hàng.
    Vì bao thành-quả máu-xương của Nhân-dân Việt-Nam hàng trăm-năm qua, hiện-nay họ đang hưởng hết:
    -Nào ăn-ngon mặc-đẹp, nào Vila biệt-thự, nào Siêu-thị Siêu-xe Siêu mẫu gợi cảm , phần-lớn đều-là của họ.
    Những-người Dân-nghèo cầm-súng bao Thế-hệ trước-đây, còn-lại gì, được hưởng gì, bàn-dân thiên-hạ đều thấy-rõ.
    Đây chính-là lúc Đảng Việt Cộng thể-hiện mình Mà trả-nợ Nhân-dân Việt-Nam

  17. dân việt says:

    Suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước của cha ông ta, chưa bao giờ xuất hiện một triều đại hèn hạ với giặc ngoại xâm như bầy lũ CSVN bây giờ – Chúng sợ hãi giặc đến nỗi kiêng không giám gọi đích danh quân xâm lược mà chỉ dám gọi chệch đi là : nước lạ, người lạ, lực lượng quân sự nước ngoài, … Nó xem ra logic với tư tưởng kiên định chủ nghĩa bán nước mà chúng hô hào. Trước đây chúng bán nước cho quốc tế CS, nay chúng bán nước cho giặc Tàu.
    Nay trước nạn ngoại xâm ngày một tới gần, dân tộc ta cần đoàn kết gắn bó, trước phải giải phóng nhân dân khỏi ách thống trị độc tài. Có như vậy mới thực hiện được đoàn kết và tập hợp sức mạnh chống ngoại xâm.
    thế hệ tôi đã già, sắp qua đi. Tổ Quốc này phải thuộc về thế hệ trẻ, chẳng lẽ các bạn cứ cam chịu nhục hèn mãi sao?

  18. Le Long says:

    Chừng nào bọn csvn sẽ bị lật đổ như đám độc tài ở trung đông đây ? Nếu có, chúng sẽ không còn biết đi đâu để ” tị nạn ” vì ai sẽ nhận cái bọn này ngoài TQ, Cuba và Bắc Hàn. Người Việt tị nạn cs đã ở hầu như khắp năm châu khó mà cho đám csvn hoà nhập được hoặc ló đầu lộ diện. Csvn đang trong ngỏ cụt, TQ đang lấn đất trong khi csvn thì co ro lúng túng không biết quan thầy TQ cũa mình đang làm cái trò gì đây. Chúng lăng xăng như con vừa mất mẹ. Đeo theo quan thầy TQ mấy chục năm nay, bây giờ bị họ xõ mủi dắt đi đâu thì đi đó. Nhục ơi là nhục

  19. Nguoi Nha Trang says:

    Ũa sao dạo này không nghe nói trên ” báo đài ” trong nước về chuyện ” tàu lạ ” nhỉ ? Chắc cũng nhờ có anh em Trung Quốc dẹp loạn được vụ ” tàu lạ ” cho vn nên bây giờ có nhiều thì giờ rãnh rổi để dùng tàu chiến sang thăm đàn em vn.

  20. phạm Văn Huân says:

    Hôm nay toàn bộ công an đã đi từng xóm trọ sinh viên tại Hà Nội nghiêm cấm, răn đe sinh viên không được đi diễu hành phản đối Trung Quốc vào chủ nhật tuần tới./……… CÓ ở đâu khổ như ở Việt Nam không? Sinh viên không đi bầu cử thì bị đuổi. Đi diễu hành phản đối xâm lược cũng sẽ bị đuổi học. Thế học làm chó gì cái chế độ khốn nạn này/

  21. Matthêu Nguyễn says:

    Trong những bộ film của các triều đại vua chúa, chúng ta thấy bọn thái giám “Nịnh trên” thì thế nào cũng “đạp dưới!” Đó là thái độ của những “vai” hèn mà người ta dựng lên để cho người coi thấy mà … ghét!

    Ấy thế mà cái bọn nắm quyền “Hung hãn với dân, hèn với giặc.” mà sao toàn dân chưa đứng lên “nhổ vào mặt” bọn chúng!

    Sinh hoạt trong một số forum, tôi thấy rất đau lòng khi hầu hết các forum có điều luật “Không được nói tới chính trị!” sợ bị va chạm …. có phải thái độ đó là lẩn trốn, hèn mạt, ru ngủ những người có khả năng truy cập nét bằng những văn nghệ nhảm nhí, tình cảm vụn vặt mà quên đi cái nguy của Tổ Quốc !

    Hỡi các bạn thanh niên, tiền đồ đất Mẹ ở trong tay các bạn! Hãy đứng dậy, đừng ủy mị tránh né … Khi đất nước rơi vào tay tụi Tầu Cộng, các bạn nghĩ mình sẽ còn giờ để xí xọn, tán tỉnh nhau trên các diễn đàn nữa không hay là sẽ bị chúng bắt đi làm nô lệ! Xin đừng để lịch sử tái diễn!

    Hãy đứng dậy, đạp đổ cái lũ “giá áo, túi cơm” cái lũ “cướp ngày” chỉ biết “hung hãn với dân, khúm núm với giặc!”

    Muốn có sự đoàn kết nhất lòng chống lại ngoại sâm phương bắc của Tầu cộng, việc đầu tiên là phế bỏ đảng cộng sản Việt Nam – bè lũ tay sai của Trung Quốc thì mới mong gìn giữ được giang sơn gấm vóc mà cha ông đã hy sinh sương máu để bảo vệ!

    Đất nước và biển của Quê Mẹ Việt nam đang lần lần bị bọn tay sai dâng nộp cho quan thầy của chúng là Trung Quốc đó các bạn thanh niên ơi! Đừng ngủ mê, ngoảnh mặt trước nguy cơ của Đất Mẹ!

    Thân ái,
    Matthêu Nguyễn!

  22. Tuan Tran says:

    Còn đảng cướp Cộng Sản. Ngày mất nước là điều sẽ chẳng còn xa!
    Toàn Dân, toàn Quân hãy cùng tay trong tay sát cánh tiêu diệt bè lũ Nội Thù. Giành lại chủ quyền về tay Toàn Dân. Từ đó mới vận dụng được Sức Mạnh Diên Hồng chống Ngoại Xâm.
    Đất nước Việt Nam ta hôm nay tan hoang BỞI VÌ AI???
    Hoàng Sa-Trường Sa. Bản Giốc, Nam Quan, Tây Nguyên, Các rừng đầu nguồn ai đang làm chủ??? Kẻ nào đã dâng hiến cho Tàu????

  23. ban says:

    Hà Sĩ Phu: Tâm sự gửi đại biểu Quốc hội vừa trúng cử Trương Tấn Sang

    Friday, 27 May 2011
    Hà Sĩ Phu
    Thưa ông Trương Tấn Sang,
    Đại biểu Quốc hội vừa trúng cử
    Chưa cần đọc danh sách những đại biểu Quốc hội mới, tôi cứ mặc nhiên xác quyết ông là “Đại biểu Quốc hội vừa trúng cử”
    mà không sợ sai, vì tôi biết chắc điều ấy ngay từ trước khi bầu (ở Việt
    Nam mình có cái lợi ấy). Điều xác quyết này tuy đúng với tất cả các Ủy
    viên Bộ Chính trị của Đảng ta, song đối với riêng ông, niềm tin ông sẽ
    trúng cử có một nguyên nhân khác, và đây chính là điều khiến tôi muốn
    viết bức thư này.
    Tất cả những người Việt Nam còn quan tâm đến tình hình nước mình chắc không ai quên lời phát biểu của ông cách đây mấy hôm:
    “Trước kia chỉ có một con sâu làm rầu nồi canh. Nay thì nhiều con
    sâu lắm! Nghe mà thấy xấu hổ”! Không nhẽ cứ để mãi như vậy mai kia,
    người “ta nói là cả một bầy sâu, tất cả là sâu hết! Thế đâu “có được!
    Một con sâu đã nguy hiểm rồi! Một bầy sâu là chết cái đất nước này!…”
    Một vị lãnh đạo Đảng hiện nay mà dám nói một câu như thế nhất định người dân chúng tôi phải bầu,
    kể cả những cử tri đã quen nghĩ “Quốc hội là của Đảng” (còn nói “của
    dân” thì chỉ là nói xã giao), kể cả những cử tri định bụng sẽ “gạch
    tuốt”.
    Nếu chỉ công nhận trong Đảng có “một số những kẻ thoái hóa biến chất, không làm theo lời dạy của Bác Hồ”
    thì dân nghe đã quen tai. Nhưng gọi hẳn chúng là “SÂU”, mà CẢ MỘT BẦY
    SÂU, thì rất khác trước (mặc dù còn phải chờ xem rồi đây có vạch mặt chỉ
    tên được “đồng chí Sâu” nào không).
    Điều thứ hai khiến dân chúng ngạc nhiên là câu “Nghe mà thấy XẤU HỔ”! Suốt mấy chục năm được Đảng dẫn dắt “đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác” dân chúng chỉ thèm nghe một lời “xấu hổ” từ giới lãnh đạo.
    Đi mãi trên đường thắng lợi mà sao hàng đoàn em gái nước Việt phải
    sang làm nô lệ tình dục, mà nhục nhã là ở… Căm-pu-chia? Hàng đoàn em gái
    Việt khỏa thân cho mấy thằng “nhăng nhít” nước ngoài kiểm tra mang về
    làm “vợ thử” cho cả gia đình chúng hoặc chơi chán thì giết quách… Mà đây
    không phải là những phụ nữ sa đọa gì về tính dục, họ con nhà lành,
    trong một xã hội tốt đẹp họ phải được hạnh phúc! Tuy ông chưa kể ra,
    nhưng một khi người lãnh đạo đã dám nói lời xấu hổ, ắt còn nghĩ đến dân,
    đến những người đang đóng thuế nuôi mình, trong đầu không thể bỏ qua
    những day dứt như thế phải không thưa ông?
    Ông cha ta đã để lại cho giống nòi một “quỹ gen” rất quý nên mới sinh
    được những người tài như Nghệ sĩ Piano Đặng Thái Sơn, như GS Toán học
    Ngô Bảo Châu, như Phó thủ tướng Đức người Việt Philipp Rösler… Tiếc rằng
    khi “nhận vội” những vinh quang ấy về cho mình, ta đã không hề băn
    khoăn tự hỏi nếu những hạt giống ấy không được nước ngoài vun xới, cứ ở
    trong nước thì Đặng Thái Sơn liệu có thoát khỏi cái lí lịch “xấu” của
    người cha Nhân văn Đặng Đình Hưng, Ngô Bảo Châu liệu có được yên thân
    như Lê Bá Khánh Trình, vì ông Châu sớm muộn gì cũng bị quy là một kẻ
    “ngộ nhận, tiếp tay cho diễn biến hòa bình”? Khi tiếp nhận những thành
    tựu ấy, bên cạnh niềm vui, nhà nước phải biết giật mình mà xem lại chính
    sách của mình đối với những “nguyên khí quốc gia”, có vàng trong nhà m�
    không biết dùng, người Việt thông minh tài giỏi thế mà sao nền giáo dục
    bây giờ cứ nát như tương, chẳng có tác phẩm văn học hay điện ảnh nào
    xứng tầm thời đại?
    Trước khi du nhập trào lưu Cộng sản, dẫu còn nằm trong quỹ đạo Thực
    dân và Phong kiến, cha ông ta vẫn để lại được cho đất nước một “thế hệ vàng”. Nhưng Cách mạng đã tận dụng và bồi đắp thế nào mà gặt hái được một thế hệ “mất gốc hoàn toàn, vong bản tuyệt đối”
    ? Nếu chưa thấy rõ điều đáng xấu hổ ấy thì ít nhất cũng phải dừng ngay
    sự bắt bớ, xử tệ với những tiếng nói phản biện trong lĩnh vực bảo vệ đất
    nước, chống nội xâm tham nhũng, sửa đổi cách cai trị đang mất lòng dân…
    Chưa nói đến chuyện phân định ai đúng ai sai, ít nhất cũng phải nhận ra
    cơn “địa chấn xã hội” đang rung chuyển, thấy xã hội đang rất cần “những phút tĩnh tâm”
    để cùng nhau rà soát lại cung cách điều hành và dẫn dắt xã hội, vai trò
    của bất cứ Đảng nào cũng không là gì trước sự tồn vong thịnh suy của
    đất nước. Còn nếu cứ khăng khăng nhắm mắt lao dốc theo khẩu hiệu “Cách mạng không ngừng” của Lênin thì thưa ông Trương Tấn Sang, bốn chữ Xã hội chủ nghĩa thành “xuống hố cả nút” là điều chắc chắn.
    Ta thường nêu cao đặc điểm Văn hóa phương Đông, nên xin thưa Văn hóa
    phương Đông đặc biệt coi trọng điều liêm sỉ, biết điều sỉ nhục. Dân tộc
    Nhật Bản, sau Đại chiến 2 biết nỗi nhục của kẻ bạo cuồng phát xít bại
    trận mà “phẫn chí” bảo nhau tu tỉnh rồi vụt lên thành cường quốc kinh tế
    thứ nhì đáng nể trọng. Trung Quốc có câu “Bang hữu đạo, bần thảtiện yên, sỉ dã. Bang vô đạo, phú thả quí yên, sỉ dã”, nghĩa là khi
    nước có đạo lý thì kẻ nào chịu nghèo và chịu hèn phải lấy làm sỉ, nhưng
    khi nước vô đạo thì những kẻ đã giàu lại sang chính là kẻ đáng sỉ nhục
    vậy (cái bầy Sâu mà ông đề cập nhất định không biết điều sỉ nhục này dù vẫn luôn mồm viện dẫn Văn hóa phương Đông!).
    Một hôm trên tivi, trong lời tâm sự với thày giáo cũ của mình, nhà Toán học Ngô Bảo Châu nói một lời chí lý: “Muốn thành người tử tế, hữu ích trước hết phải là người biết xấu hổ”!
    Tiêu chuẩn phân định thật đơn giản, rành mạch như toán học. Chỉ dạy tự
    hào mà không dạy xấu hổ thì con người bị lệch, muốn bay lên mà không xác
    định được mình đang ở đâu. Khi vận động tranh cử, ông chỉ cần khẳng
    định “tôi là người biết xấu hổ” là dân tin được một nửa rồi.
    Một số Bloggers đã có sáng kiến truy tìm xem điều gì là điển hình cho
    nỗi QUỐC NHỤC? Các anh em ấy đã tìm thấy cội nguồn sức mạnh của một dân
    tộc là ở sự biết nhục, biết xấu hổ, trong đó có những ý kiến rằng nỗi
    Quốc nhục thì có nhiều, nhưng phải tìm ra “nỗi nhục Mẹ” sinh ra các “nỗi
    nhục Con”, hoặc gợi ý “nỗi nhục lớn nhất là không biết nhục”…, nhưng
    cuộc trưng cầu ý kiến không thấy kết thúc, vì xúm nhau vào tìm “Quốc
    hoa” thì được, tìm Quốc nhục là phạm húy chăng? Để cho “cả một bầy Sâu”
    lũng đoạn xã hội, làm nhục đất nước mà những người tử tế, thậm chí có
    học mà đành khoanh tay thở dài thì đây là Quốc nhục hay là Quốc vinh?
    Lại xin trở về với ấn tượng “một bầy Sâu”. Ai cũng biết câu “Con sâu làm rầu nồi canh”,
    nhưng với tôi câu ấy gợi một lần trải nghiệm khó quên. Một lần vợ tôi
    bận việc, tôi xung phong nấu cơm. Tôi chuẩn bị giã cua, gọt mướp, nhặt
    rau đay tinh tươm. Bữa cơm dọn ra, tôi thầm nghĩ thế nào cũng được vợ
    khen. Chẳng ngờ khi mở vung nồi canh thì thấy một chú sâu xanh lẹt chết,
    còn bám chặt vào mặt dưới chiếc vung nồi canh. Tôi chỉ còn biết xin lỗi
    vợ về sự bất cẩn. Cũng chẳng cần biết con sâu có “can dự” trực tiếp vào
    nồi canh bên dưới không, nhưng chúng tôi đành đổ phắt cả nồi canh cua
    đi, ngồi ăn cơm trộn nước mắm, sau này mỗi lần bất giác nhớ lại vẫn ghê
    cả người. Bây giờ tưởng tượng có một bầy sâu đang sống ngoay ngoảy, con
    cựa trong nồi, con bò quanh bát thì cơm ngon canh ngọt gì mà nuốt cho
    được? Tôi tin rằng những người có tâm hồn nhạy cảm, cả một đời sống
    trong sạch, thiết tha yêu đất nước quê hương, trước những cảnh ghê tởm
    hiện nay trong xã hội cũng có cảm giác rùng mình như tôi trong bữa cơm
    có sâu ấy. Nhiều người tâm đắc với bài thơ “Tổ quốc rùng mìnhtrong cơn nhậu nhẹt” của nhà thơ Bùi Minh Quốc là vì vậy.
    Chúng tôi tin là ông có quyết tâm trừ Sâu, nhưng “mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên… tử” phải không thưa ông? Thiên tử (con Trời) là Vua, bây giờ là Vua tập thể, trong tập thể Vua ấy có những ai thuộc họ nhà Sâu?
    Sâu bọ đã nảy sinh từ lâu, trước ông đã nhiều người đã muốn diệt trừ
    chúng mà chịu bó tay. Hãy ví dụ Thủ tướng Phạm Văn Đồng, ông có thể còn
    điều này điều kia đáng trách, nhưng ai cũng biết ông không hề dính vào
    bọn “Sâu”, không cho con sang Mỹ, không có đô la gửi Thụy Sĩ, không đưa
    con vào ngôi vị cao…, nghĩa là ông rất có tư cách để khai chiến với lũ
    Sâu mà còn bất lực than thở: Sâu từ vai trở xuống thì may còn trị được,
    chứ Sâu từ vai trở lên đỉnh đầu thì đành xin hàng!
    Có vị Bộ trưởng bị đem kiểm điểm đã thú thật: Tôi có lỗi, nhưng đồng
    chí khác có lên thay thì cũng thế thôi. Cái “cơ chế của ta” nó thế.
    Phó thủ tướng người xứ Nghệ thì nói huỵch toẹt cho dễ hiểu: Cứ “chặt
    chém” (chém sâu) thẳng tay thì bầu cũng không kịp (tức là người số tử tế
    bổ sung vào không thể nhiều bằng số Sâu sinh ra), thế thì Quốc hội kỳ
    này có bầu được toàn những “người đủ tài đủ đức”, thì chiểu theo nhận
    định của ông Sinh Hùng, số “tài đức” ấy cũng chỉ làm cho đội ngũ của
    “bầy sâu” được đông đảo thêm mà thôi.
    Chấp nhận như vậy thì trừng trị cũng vô ích thật, “tốc độ tăng
    trưởng” của bầy sâu bao giờ cũng cao hơn cùng kỳ khóa trước! Để củng cố
    thêm cho nhận định sắc như dao của ông Sinh Hùng, Bộ Chính trị cũng nói
    thẳng là trong vụ thất thoát 84.000 tỷ đồng của Vinashin chưa thấy có ai
    đáng phải kỷ luật cả. Thế là rất rõ, xin quán triệt.
    Cứ với “tốc độ tăng trưởng” của bầy Sâu như vậy thì chẳng mấy chốc mối lo ngại“như vậy mai kia, người ta nói là cả một bầy sâu, tất cả là sâu hết” e dễ thành hiện thực lắm. Và khi ấy điều lo lắng tiếp theo của ông “Một bầy sâu là chết cái đất nước này” cũng thành hiện thực nốt. Rất rõ, “chết” theo cả nghĩa đen.
    Dân chúng tán thưởng lời phát biểu có nét mới của ông nhưng cũng
    thoáng thấy trong quyết tâm có phảng phất chút gì lo ngại cho tương lai,
    biết đâu “mai kia tất cả thành sâu hết”…. Khó thế, đến nhân
    vật thứ nhì trong hệ thống quyền lực (là nói thứ nhì trong Bộ Chính trị,
    chứ Quốc hội thì quyền lực nỗi gì) còn không trị được Sâu, thì Sâu phải
    bự phải mạnh hơn “ông thứ nhì” này? Vậy nó là ai hoặc những ai?
    Nếu những kẻ gây hại chỉ là Sâu thì cớ sao không diệt được? Sâu ấy
    phải có tiền mua được tay chân, phải có quyền bắt người vào tù, phải
    chiếu được hào quang làm người dân lóe mắt, phải biết ngụy trang lúc ẩn
    lúc hiện, lúc là thánh thiện lúc là ma cô…, chắc phải như vậy thì con
    người mới phải sợ Sâu, đến nỗi người có quyền lực nhất nhì cũng chịu bó
    tay.
    Thưa ông Trương Tấn Sang, vì cảm được nỗi khó khăn, lắt léo, ma quái
    trong cuộc trừ Sâu nên trong một bài thơ tôi đã phải gọi con “Sâu bự” ấy
    là con “QUỶ SỨ” tai ác nằm trong đống rơm, ai cũng trông thấy mà vẫn
    như không thấy gì cả, cả xã hội cứ chơi hoài một trò Ú tim. Bài thơ làm
    đã hơn 20 năm nay, mà lúc ấy còn đăng được trên một tờ báo của ngành Tư
    Pháp.
    Xin đưa lại bài thơ này để ông đọc cho vui, như lời chia sẻ có ý
    nghĩa nhất của tôi với vị đại biểu Quốc hội vừa trúng cử Trương Tấn
    Sang, người có lời phát biểu đầy ấn tượng, hợp lòng dân hiếm thấy. Tuy
    thấu hiểu khó khăn, nhưng tôi cũng học nhạc sĩ Tô Hải, thêm một lần hy
    vọng, vì dẫu sao “đề án diệt sâu” của ông vẫn còn để ngỏ, hiệu quả ở
    phía trước còn tùy thuộc nơi biện pháp và bản lĩnh của tác giả, tùy
    thuộc quyết tâm và sự gắn bó với nhân dân.
    Trước khi dừng bút xin gửi ông một lời hy vọng chân thành.
    Kính thư
    Đà Lạt 24-5-2011
    H. S. P.
    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
    Tìm con Quỷ sứ
    Con Quỷ nằm giữa Đống Rơm
    Một đoàn đốt đuốc lom khom đi tìm
    Đuốc soi sáng cả lỗ kim
    Mà con Quỷ sứ vẫn tìm chẳng ra
    Miệng người lớn tiếng hò la
    Tay người như chớp nhặt quà Quỷ ban
    Con Quỷ hở một ngón chân
    Chục anh xúm lại rút rơm che liền
    Thính tai, nghe Đống Rơm truyền:
    - “Để rơm bén lửa thì phiền với ông!”

  24. Hairauva says:

    Theo tôi, tựa bài viết nên là: Hèn với giặc – Đểu với dân.
    Vì bản chất của cộng sản, chế độ cộng sản, con người cộng sản, là Hèn và Đểu như lịch sử và hiện thực đã cho thấy. Một chế độ có máu Hèn và tính Đểu thì trước sau gì cũng sẽ bị đào thải.

    Xin cám ơn Song Hà đã gióng lên tiếng nói Lương Tâm Dân Tộc

  25. Thông Đạt says:

    Trung Hoa thì có ông Mao
    Việt Nam ta có ông Hồ không xa
    Cải cách ruộng đất cùng làm
    Cách mạng văn hóa giết bao dân lành.
    Việt Nam Trung Quốc ngày nay
    Đồng thuận cộng sản trong tay chính quyền
    Nội trị dân, ngoại xâm lược
    Tham sân si, biết bao giờ đổi thay
    Trừ khi cộng sản giơ tay
    Xin hàng sám hối đất này may yên.

Leave a Reply

 

Video

CÔNG AN LÀM THEO LỜI BÁC "VÌ NHÂN DÂN PHỤC VỤ"

LỊCH SỬ TU VIỆN THÁI HÀ VÀ VIỆC "MƯỢN" NHƯ THẾ NÀO

NHÀ NƯỚC "CỦA DÂN, DO DÂN VÌ DÂN" - CƯỚP ĐẤT DÂN VĂN GIANG

Tin mới nhất

Youtube