Công lý được định nghĩa là cái lẽ phù hợp với đạo lý và lợi ích chung của dân tộc. Công lý thường gợi lên ý tưởng ngay thẳng “chí công vô tư”, phán xét công minh hoặc trừng trị rõ ràng khiến người ta phải e dè, sợ hãi và cẩn trọng. Nhưng trong những năm gần đây, công lý lại là từ ngữ đem lại niềm tin và hy vọng khi tình hình dân chúng bị oan khiên ngày càng nhiều và rộng khắp trên quê hương Việt Nam, như “đi tìm công lý”, “đòi công lý”, “đòi thực thi công lý”, “đòi tôn trọng công lý”.
Trong tình cảnh xã hội nhiễu nhương, những bất công lan tràn, tội ác công khai, những sự vi phạm trắng trợn, thách thức công lý, coi thường công luận và khinh miệt lương tâm con người của giới “lập pháp, tư pháp và hành pháp”, phải chăng những vị “cầm cân nảy mực” ấy đã bảo vệ và thực thi công lý, là nhiệm vụ cao cả là đem lại sự công bình xã hội, bình đẳng phẩm giá và tự do cho mọi người?.
Sự kiện nổi bật trong tháng qua là “việc chỉnh đốn Đảng”, phải chăng đã có hiệu quả là đem lại lòng tin cho nhân dân hay càng đẩy người dân đến chỗ bị “khủng bố” công khai như vụ bách hại “mẹ con chị Trần thị Nga” mà báo BBC đưa tin với tít đáng ngạc nhiên: “Blogger “giải cứu” người bị “khủng bố”. Trong một Nhà nước luôn tự hào và tuyên truyền là “thượng tôn pháp luật”, thì hình ảnh của các cuộc “giải cứu” ấy lại cho thấy, cũng chính xác như hình tấm pano mà BBC đã đăng trong bài viết về “Hội nghị lớn của chỉnh đốn Đảng”, Đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm, ngày 27/2/2012 là: “Công An Nhân Dân chỉ biết còn Đảng, còn mình”.
Như vậy rõ là CAND chỉ biết tin vào đảng, nên đã thi hành công lý “theo kiểu đặc trưng” của Đảng, như một cảnh báo quan trọng cho những ai còn lừng khừng chưa tin hoặc “không chịu tin” vào “Đảng là thế và chỉ có thế!”. Vì “tin” Đảng nên “chỉ biết” Đảng là lẽ sống, là tương lai và sự nghiệp, là lẽ phải, là công lý. Đó chính là sức mạnh giúp họ chiến đấu, dù là “chiến đấu” với “phụ nữ và trẻ em” cô thân cô thế, và kiên trì tới chiến thắng, dù phải “phơi nắng, phơi sương” bộ mặt thật gian và ác. Họ phải tận tâm, tận lực đấu tranh cho những gì thuộc về họ, để bảo vệ những đặc ân, đặc quyền dành cho họ.
Họ là nguyên nhân hay hậu quả của “sự biến thái” này? Là hậu quả thì đúng hơn. Bởi lẽ khi sống lâu trong cảnh áp bức mà chính họ cũng từng là nạn nhân, họ đánh mất niềm tin nơi bản thân, mất lòng tự trọng, liêm sỉ và phẩm giá như “Nữ Vương Công Lý” đưa tin về anh CA Hậu khi bị chỉnh đã lớn tiếng thách thức: “Tôi tác phong như thế đấy, các anh làm gì được tôi”!. Đúng là “Gần mực thì đen”. Để tồn tại và tiến thân, họ buộc phải từ bỏ mọi giá trị bản thân và giá trị nhân bản, như có câu: “ Một ngày lạ thói sai nha. Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền”. Họ thấy mình chỉ thực sự tồn tại khi mẫn cán trong chức vụ “sai nha”, khi thoải mái được tung hoành trong lãnh vực của mình, như có “vị” từng nói công khai: “Luật là tao”(?). Họ tìm cách hợp lý hóa tình trạng “nô bộc” ấy bằng thái độ trung thành, trung kiên, rất kiên quyết và sẵn sàng trấn áp, trước tiên là trấn áp không nương tay tiếng gọi lương tri trong họ kêu gọi trở về với con đường ngay chính để “làm người”. Vì vậy họ là người trước tiên sợ và chống lại mọi sự thay đổi.
Cảnh khủng bố, đàn áp, bắt bớ, đánh đập dã man và bây giờ là… những vụ “treo cổ” tự sát trong nhà giam làm người ta khiếp sợ, dẫn đến hèn nhát, ích kỷ, dửng dưng trước cái xấu cái ác và cuối cùng hạ thấp lòng tự trọng, theo một nghĩa khác là sự “thỏa hiệp”. Một khi lòng tự trọng mất đi, điều ấy lại tạo điều kiện cho sự đàn áp thêm hung hãn. Đó là cái “vòng kim cô” quái ác chụp xuống Quê hương và giam hãm cả một dân tộc trong đau khổ, chết chóc. Cách duy nhất để bẻ gẫy cái vòng kim cô oan nghiệt đó là phải tìm cho được niềm tin nơi bản thân, nơi những giá trị căn bản bất khả xâm của con người, nơi chính nghĩa, nơi công lý ngự trị”. Đó là điều mà dư luận thế giới “ngạc nhiên” trước việc “Blogger “giải cứu” người bị “khủng bố”!. Chị Nga tìm được niềm tin cho bản thân, các “Blogger” được củng cố niềm tin và công luận tìm thấy ở sự kiện này những giá trị căn bản bất khả xâm của con người, nơi chính nghĩa, công lý còn ngự trị.
Niềm tin ấy như niềm tin của Cồn Dầu, của anh Đoàn văn Vươn là khối thuốc nổ thúc đẩy con người hành động và “những người có niềm tin” trên thế giới đã hưởng ứng, đã đấu tranh, đã hiệp thông, đã kêu gọi chứ không như bao kẻ còn thờ ơ, buông xuôi giữa những bất công.
Đó là những người đã hiểu thấu thế nào là những cảnh cùng quẫn, những nỗi đau, sự sợ hãi trong tâm hồn như của chị Nga và đứa con thơ dại giữa “bầy sai nha”. Và “những người có niềm tin” ấy quyết định hành động cho công lý. Đáng lẽ sau cái tít bài báo của BBC nên thêm hai chữ thành công, thì trọn vẹn và đầy đủ biết bao.
Sự “giải cứu” có thành công, trước hết phải đến từ bên trong tâm hồn, bên trong cuộc, không ai ở bên ngoài có thể giải thoát được, ngay cả việc Thiên Chúa muốn giải thoát con người, thì chính Người cũng phải trở thành người, nên một với con người, đồng thân đồng phận với số kiếp khốn khổ của con người thì Người mới giải thoát con người khỏi mọi đau khổ và trở nên nguyên nhân ơn cứu độ đời đời cho con người được (Dt 5, 7-9). Những ai muốn giải thoát anh em mình cũng vậy.
26/3/2012
Ngô Văn
số lần đọc: 5945
Chị Trâǹ thị Nga rất xứng đáng được mơì lam̀ tham dự viên khoá hôị thaỏ Giaó Huâń Công Giaó Xã Hôị cuả đ/cha Nguyêñ Thaí Hợp, tiếc thay ngaì laị cho pheṕ cań bộ nữ tên Liên, thay mặt boṇ thaò khâú csvn, lên lớp daỵ dỗ các linh mục tu sĩ về Công Lý và Hoà Binh̀.
Qua các việc lam̀ và các lơì tuyên bố cuả đ/cha Hợp ngươì ta thâý Ngaì có ý thức cao về chińh trị khi khăn̉g điṇh uỳ ban CLHB không đoì caí gì cả, lam̀ tà quyêǹ rất haì long̀ vì thaí độ Bịt Mắt Bịt Tai Biṭ Miêṇg “Tốt Đơì” kiêủ naỳ cuả nhoḿ đông̀ ca đông̀ chí đông̀ Cha.
Tuy nhiên, đưńg về mặt Công Binh̀ Xã Hôị, đ/cha Thái Hợp tỏ ra vô trách nhiệm và vô ý thức về phát biêù cuả minh̀ đã không baỏ vệ được ngươì dân bị aṕ bức bóc lột, mà coǹ giań tiêṕ khuyêń khích bọn
tà quyêǹ mặc sức tung hoanh̀ muôń chiêḿ bao nhiêu đất đai thì chiêḿ, và tuỳ theo nhu câù muôń đańh đâp̣̣ bắt bớ dân oan bao nhiêu thì bắt như trong baì gian̉g “Cách Chung Lâṇ Cái Mác” cuả cụ khăm̉.
Noí toḿ laị, Tôi thâý ai đó goị các cụ là nhoḿ Đôǹg Ca là quá chińh xác. Các lơì noí việc lam̀ cuả các cụ cứ gọi là Hiệp Nhất như một, cung̀ thể hiêṇ rỏ ban̉ chất lam̀ tôi hai chủ “Tốt Đơì Đep̣ Đaọ” cuả các Cụ.
Hết biết nói gì trước tình trạng thảm thiết, thảm thương, thảm não, thảm hại, thảm sầu, thảm cảnh, và thảm thảm thảm…vô tận này của dân tộc ta, đất nước ta!
Chỉ có trời mới thấu hiểu! Xin trời hãy ra tay lập lại công lý, cứu khổ cho dân VN con!!!
Hộp thư độc giả của báo Diển Đàn Giáo Dân
Thư của Linh Mục Peter Nguyễn Hùng Đức, Pastor Catholic Church St Joseph, LA.
Kính thăm tất cả các Bác trong nhóm DĐGD.
Con là LM Nguyễn Hùng Đức hiện đang coi sóc hai xứ đạo nhỏ bé người Mỹ. Con cám ơn các Bác đã gởi báo hàng tháng cho con.Con có một số ý kiến nhỏ bé mong các Bác đọc hay đưa lên báo để cho bà con biết.Đây là những ý kiến của con:
1. Như các Bác biết, vì LM Mỹ được các GM che chỡ nên các việc làm xấu của họ đã làm trong 50 năm qua, nay được báo chí khui ra, nên giáo hội Mỹ cũng như địa phận của con mất hơn 10 triệu dollars để bù cho những việc sai trái của một số nhỏ LM đã làm. Nếu các LM và GM địa phận báo với Cảnh Sát, hay sa thải các LM đó, thì giáo hội Mỹ đâu có bị mang tiếng như bây giờ.
Địa phận con cũng như các địa phận khác bây giờ có luật là : phải trình Cảnh Sát và GM khi có LM nào làm xấu cho giáo hội và thanh danh của địa phận. Mấy LM đó sẽ bị sa thải nếu có tội.
Con mong các Bác và giáo dân VN mình hiện ở các xứ đạo bên VN phải gởi thư đến GM hay lên tiếng khi cha xứ của mình làm những điều mà giáo hội không cho phép. Thí dụ như cha xứ ăn cắp tiền của giáo dân đóng góp hàng tuần để vào nhà băng riêng của mình; LM hiếp đáp giáo dân vì họ nghèo, hay khi đi làm đám ma, đám cưới mà phải trả tiền trong phong bì trước; LM phạm các tội dâm ô dù với người lớn hoặc trẻ nhỏ.
2. Con mong muốn các Bác không bị mang tiếng “chống cha là chống Chúa”. Nếu các Bác làm đúng thì Chúa sẽ ban ơn lành cho các Bác. Chúa Kitô đã từng bị chống đối vì lời giảng Đúng, nên các Bác đừng có lo lắng mà cứ bước đi trên con đường Chúa đã mời gọi. Các Bác phải viết lên sự thật nếu có LM nào đã làm xấu cho giáo hội. Các Bác viết đúng thi tâm hồn sẽ không bao giờ bị buồn phiền, hay phải xấu hổ. Xấu hổ phải đến với ai làm sai trái mà thôi.
3. Còn vấn đề “Linh Mục không làm chính trị” thì với lương tâm của một Ngôn Sứ, một công dân, LM và GM phải đứng lên để nói với nhà cầm quyền những gì mà giáo hội buộc mình phải lên tiếng. Tỷ dụ như Phò Sự Sống, Chống Phá Thai; như vụ nhà cầm quyền Cọng Sản lấy đất của giáo xứ Thái Hà; vụ buôn người trá hình; vụ bán con gái VN và các em nhỏ làm điếm ở Kampuchia, Trung Cọng, hay Thái Lan vv..Các LM phải đứng lên chống lại những bất công mà Cọng Sản đã làm cho giáo hội và quê hương VN. Việt Nam không có tự do thì LM và GM phải lên tiếng chứ không được vô cảm. Đó là những việc giáo hội kêu gọi các GM và LM phải làm.
4. Các Bác phải cảnh báo với Tòa Thánh về các LM hoặc GM quốc doanh. Các Bác thu thập tất cả những bài giảng, vài viết hoặc việc làm của các ông quốc doanh, dịch ra tiếng Anh gởi đến Tòa Thánh hay đến vị đại diện Tòa Thánh để các ngài biết mà đề phòng mấy ông quốc doanh này.
5. Nếu được như vậy thì các LM xấu sẽ không làm bậy nữa. Nếu giáo dân và các báo không lên tiếng, không viết lên thì mấy ông này sẽ tiếp tục làm nhiều điều xấu nữa.Con mong các Bác sẽ đưa ý kiến của con lên báo để bà con biết.
Xin Chúa ban nhiều hồng ân đến các Bác trong nhóm DĐGD.
Con: LM Hùng Đức
Câu chuyện: Người cha hoang đàng.
Viết theo gương Giám Mục Châu Ngọc Tri, giáo phận Đà Nẵng.
Những người đang bị bịnh thì mới cần đến bác sĩ. Vậy vị bác sĩ tinh thần Châu Ngọc Tri đang lẫn trốn nơi đâu khi các bịnh nhân của giáo xứ Cồn Dầu đang bị bịnh nặng ?
Kính thưa Giám Mục Châu Ngọc Tri !
Con vốn là người được sinh ra và lớn lên tại Đà Nẵng. Lúc còn ở Việt Nam, tuy ở gần Cồn Dầu nhưng con chưa bao giờ được biết đến Cồn Dầu. Giờ đây, đang sinh sống tại Hoa Kỳ. Con đã biết đến Cồn Dầu qua báo chí, qua phim ảnh. Nhưng buồn thay những gì con biết về Cồn Dầu không phải qua những báo chí, những phim ảnh ca tụng hoặc tô đẹp vẻ bên ngoài địa danh Cồn Dầu mà những câu chuyện đau buồn, những nỗi bất hạnh của những người dân nói chung và của những giáo dân của giáo xứ Cồn Dầu nói riêng.
Kính thưa Giám Mục Tri !
Con tin chắc rằng ngài đã biết và biết rất rõ về tình trạng đã và đang xảy ra tại giáo xứ Cồn Dầu nơi mà ngài đang cai quản với danh nghĩa là một Giám Mục của Địa Phận Đà Nẵng. Nhưng có một điều mà nhiều người giáo dân như chúng con không hiểu và không thể nào hiểu nỗi sự thờ ơ và sự nhẫn tâm của ngài đối với giáo dân của ngài tại giáo xứ Cồn Dầu ! Ngài được may mắn ở một nơi khang trang và đầy đủ tiện nghi nơi tòa Giám Mục. Ngài có được cái quyền ăn trên ngồi trước giáo dân của ngài cho nên ngài đã say mê với địa vị, say mê với vật chất dư thừa mà quên đi những người con dân của Thiên Chúa đang bị chính quyền cưỡng chiếm đất đai nhà cửa. Thậm chí bị cưỡng chiếm luôn cả mồ mả của ông bà tổ tiên để bán kiếm lời mà mặc kệ cho người dân không nơi trú ẩn và phải đối diện với một tương lai mù mịt không lối thoát. Qua cách hành xử của ngài đối với giáo dân Cồn Dầu. Con nhìn thấy được nhân tính và lương tâm Công Giáo của ngài một cách rất rõ nét.
Kính thưa Giám Mục Tri !
Luận về lương tâm của một con người, ngài không có. Cho nên ngài không xứng đáng là một Giám Mục của Thiên Chúa. Vì không có một vị chủ chăn nào, một vị Giám Mục nào ham sống sợ chết, nhu nhược và đặt của cải trần gian lên trên sự sống còn của các con chiên của mình. Hoặc ngài có thể đồng hành cùng đàn chiên tranh đấu cho quyền lợi căn bản của họ, hoặc ngài có thể đứng qua một bên và hiệp thông cầu nguyện cùng với đàn chiên nếu ngài hèn nhát. Nhưng tại sao ngài lại trực tiếp thông đồng cùng quỷ dữ để ăn xương uống máu các con chiên của mình ?
Kính thưa Giám Mục Tri !
Sau khi chính quyền chiếm đoạt tài sản của giáo dân, tài sản của giáo xứ Cồn Dầu. Ngài được chia chát bao nhiêu ? Hoặc là họ đã trả cho ngài bao nhiêu để mua cái chức vị Giám Mục của ngài để qua đó làm lá bài chiêu dụ giáo dân ?
Nếu rằng ngài đã bị những kẻ ham tiền khát máu đó mua chuộc thì chúng con sẽ cầu nguyện nhiều cho ngài sớm tỉnh ngộ mà trở về với Chúa, trở về với giáo dân. Nhưng nếu ngài đã lợi dụng chiếc áo nhà tu, lợi dụng địa vị Giám Mục để tiếp tay gây ra tội lỗi thì quả thật ngài không xứng đáng để giáo dân tôn kính vì ngài không có cái dũng của người đàn ông, không có cái nhân của một con người. Ngài đã lợi dụng lòng tin kính đối với Thiên Chúa của giáo dân và ngài đã lừa dối Thiên Chúa để tiếp tay với chính quyền trong việc chà đạp giáo dân Cồn Dầu xuống vực thẳm của cuộc đời.
Kính thưa Giám Mục Tri !
Mỗi bửa ăn “thanh đạm” của ngài tại tòa Giám Mục. Ngài có nghĩ đến những con người cùng cực đang than khóc, đang đầu đường xó chợ mong kiếm được vài hột cơm rơi hay không ? Khi ngã người nằm trên nệm êm chăn ấm, ngài có nghĩ đến những con người đang co ro nằm trên các vỉa hè ngoài đường phố hay không ? Hoặc mỗi khi ngài dâng lời cầu nguyện, ngài đã cầu nguyện những gì cho những con người bất hạnh đó ? Phải chăng ngài đã cầu nguyện cho những con người bất hạnh đó thoát khỏi bàn tay của quỷ dữ để được sống bần cùng vô định hướng và hãy để cho mỗi mình ngài hy sinh chịu sự đày đọa của quỷ dữ bằng những cao lương mỹ vị, bằng chiếc ghế Giám Mục làm bằng xương thịt và nước mắt của giáo dân ?
Kính thưa Giám Mục Tri !
Xin ngài hãy so sánh thử hai tấm hình, một của ngài và một của giáo dân giáo xứ Cồn Dầu. Hình của ngài nhìn thật là đẹp, nước da trắng hồng căn đầy thịt. Còn tấm hình của giáo dân giáo xứ Cồn Dầu, da đen nhăn nhúm già trước tuổi và nhìn thấy xương nhiều hơn thịt. Cũng là con Thiên Chúa nhưng sao lại có hai hình ảnh khác nhau một trời một vực vậy, thưa Giám Mục ? Con cứ nghĩ là: Những ai ở dưới thấp sẽ được nâng lên còn ai ở trên cao sẽ bị hạ xuống thấp. Nhưng sao những con người đang ở dưới đáy của cuộc đời thì bị chính người chủ chăn của họ hạ thấp xuống hơn để trở thành dân đen. Còn ngài đang ngồi trên cao lại được nâng lên cao hơn trên đỉnh đầu của sự sống. Trên cao ấy, chắc ngài đang ăn no ngủ kỷ và nhởn nhơ tiên cảnh nên còn đâu thời giờ để nghĩ đến chúng con.
Câu chuyện: “người con hoang đàng” thì con đã thấm nhuần nhưng đây là lần đầu tiên con đọc được câu chuyện: “người cha hoang đàng”, viết phỏng theo tấm gương của Giám Mục Châu Ngọc Tri, giáo phận Đà Nẵng và Giám Mục Nguyễn Thái Hợp, giáo phận Vinh.
ở VN để có được công lý thật sự khó khăn, cầu xin Thiên Chúa cho đất nước Vn thực sự tự do về mọi mặt.
[...] người theo kiểu mật vụ (NVCL)>>>Vô cảm, căn bệnh nan y của thời đại>>>Việt Nam: “Công lý là cái chi chi?” —-Tên lửa Việt Nam có thể mang đầu đạn hạt nhân? [...]