Anh chưa một lần thắp nến cầu kinh
Cho anh em Thái Hà gian lao oan trái
Cho Cồn Dầu buồn đau đi tìm lẽ phải
Cho Tam Tòa, dân máu đổ nhuộm hồng?
Tôi đau lòng nghe anh cất giọng rất cao to
Rằng không thế lực nào bắt ta bỏ đạo!
Lại đọc đó đây lời anh đạo mạo:
“Thời bây giờ ta giữ đạo khỏe re”
Có những người dù phải sống xa quê
Vẫn canh cánh nỗi lòng bên xứ cũ
Sao anh ở trong lòng quê lam lũ
Mà chẳng hề chia bớt những vết đinh?
Anh chưa một lần thắp nến cầu kinh
Cho anh em Thái Hà gian lao oan trái
Cho Cồn Dầu buồn đau đi tìm lẽ phải
Cho Tam Tòa, dân máu đổ nhuộm hồng?
Chung quanh anh bao sắc thắm hương nồng.
Làm sao thấy xa kia nhiều khổ lụy.
Anh có nghe Đồng Chiêm và Loan Lý.
Và có buồn ngày Đức Tổng bước đi?
Ngày lại ngày anh dâng lễ ngắm suy,
Đời bảo bọc trong chăn êm nệm ấm.
Rồi hội họp, rồi bao linh đình yến tiệc
Anh có nghe ngoài kia đói lạnh Lazarô?
Anh bảo bây giờ sắc lệnh chẳng còn đâu
Không ai bảo dân mình phải quá khóa.
Nhưng anh ơi nơi Tây nguyên rừng trút lá
Khóc chủ chăn bị đối xử hung tàn.
Sao kể hết cho anh bao đau khổ lan tràn?
Hãy ra đi, khỏi tháp ngà cùng châu báu,
Hãy quên đi những lời ru huyền ảo.
Để cúi mình trên bất hạnh của dân.
Gioan Lê Quang Vinh, VRNs
số lần đọc: 5136
Vì :
Lên tiếng hay không lên tiếng
Anh phải cân nhắc đã
Kẻo lệch đường rao giảng Phúc Âm
Lạy Chúa,anh có biết ăn nói đâu
Mà chiên muốn anh phải phản bác CS
Giáo dân anh bị đánh tơi tả
Chỉ vì họ sống không đúng tinh thần Vaticano II
Phần anh thì phải bôn ba
Sang tận Roma để tìm "sự thật thực"
Sao anh lại có thể bênh vực
Khi Giáo quyền đã nằm trong tay Chính quyền
Chạnh lòng thương làm chi
Anh chỉ đồng cảm chứ không đồng thuận
Hai sáng kiến khi làm mục vụ nổi bật
Là cuộc rước kiệu Dị Nâu
rồi Cùng đi Hồng Binh trong Thánh Lễ
Sống Phúc Âm giữa lòng dân tộc
Với Tinh thần Phaolo Nguyễn Văn Bình
Và Mầu Nhiệm- Hiệp Thông- Sứ Vụ của năm Hồng Ân
Cùng Ủy Ban Đoàn Kế Công Giáo
sàn lọc các thành phần "ưu tú"
Đại Hội Dân Chúa khai mạc cũng như ai
Mọi sự chắc chắn sẽ thành công
Vì ngày giờ,báo chí,thành phần Dân Chúa đã bị giới hạn
Ngày ngày mọi sự vẫn cứ tiếp diễn
Các thành phần GH tiếp tục bị nghiền nát
Dưới bàn tay của sự dữ,bạo quyền
Và HDGM vẫn lặng yên
Với các chương trình nghị sự và lễ lạc…
" Hãy quên đi những lời ru huyền ảo. Để cúi mình trên bất hạnh của dân". Câu kết của bài thơ thật hay. Hỡi những ai đang mơ trong những lời ru huyền ảo hay tỉnh lại để "cúi mình trên bất hạnh của dân" Rất mong những người có trách nhiệm với người nghèo của XH cũng như Giáo Hôi hãy hãy sớm tỉnh lại…..cho dân được nhờ.
Bao giờ bánh đúc có xương,
Bây giờ cộng sản mới thương Thái Hà.
" lời ru con cuả bà MẸ ở Thái Hà "