Tiếng súng hoa cải ĐoànVăn Vươn là phát pháo hiệu báo nguy của anh bộ đội trên boong, báo cho người lái con tàu Titanic Việt Nam rằng: phía trước là một tảng băng ngầm.
Đã có một thời ấu trĩ, nghèo khó, trông con đường “tám thước” đã thấy rộng “thênh thang” [1], thấy ánh điện sáng trên cầu Việt Trì đã sướng nhảy lên”Ơ này anh em ơi” [2], thế mà trong đầu còn mở ra những thứ thênh thang gấp bội thì lâng lâng cũng phải. Này là bài ca hữu nghị Việt-Trung-Xô, này là anh cả Liên xô chị hiền Trung Quốc, này là vô sản toàn thế giới, này là thế giới đại đồng…Trước những thứ hoành tráng, bát ngát như vậy cái gì là RIÊNG, là cá nhân chẳng những bị xem là nhỏ bé mà còn tội lỗi nữa, phải nép vào một xó, nhường chỗ cho những gì là CHUNG, là “tập thể”, là “toàn dân”… Đã là cá nhân, lại kèm thêm chữ “CỦA” (tức là sở hữu đấy), như của tôi, của anh, thì xấu xa lắm, phải từ bỏ ngay hoặc chôn kín trong lòng.
Đừng trách các nghệ sĩ cứ “tớn” lên mà tội, khi có cả một lý thuyết đang trùm lên xã hội. Ngọn nguồn từ mấy ông râu xồm bên Tây kia.
Số là, từ thế kỷ 18, xã hội loài người đến thời văn minh công nghiệp thì sự chênh lệch giữa con người với nhau đã rất khủng khiếp. Bằng cảm tính trực quan, rất dễ thấy sự bất công là do chiếm hữu tư nhân về tư liệu sản xuất mà ra. Bần cố nông không có ruộng nên phải làm thuê cho địa chủ phú nông chiếm nhiều ruộng đất. Công nhân không có nhà máy nên phải làm thuê cho nhà tư bản có công xưởng. Kết quả là người lao động làm ra của cải mười phần nhưng chỉ được hưởng dăm ba phần vì bị các “chủ tư liệu” chiếm mất thành quả.
Thế là, xuất phát từ cảm tính trực quan, không ít người nghĩ đến giải pháp: từ nay không cho ai chiếm hữu ruộng đất hay công xưởng nữa, tất cả tư liệu sản xuất lớn phải là của chung, sẽ chẳng ai phải làm thuê cho ai, thế là triệt tiêu “tận gốc” sự bóc lột và bất công, thế là cứu dân. Nhiệm vụ cách mạng là phải chống cái RIÊNG, đặc biệt là cái riêng trong sở hữu những cơ sở vật chất. Theo luận lý ấy, đất đai là loại hình tư liệu sản xuất đặc biệt, là nguồn vốn lớn nhất, giá cả có thể vô hạn tất nhiên không ai được sở hữu riêng, nếu quy thành luật “đất đai thuộc Sở hữu toàn dân, do Nhà nước thống nhất quản lý” thì cũng phải thôi.
Công cuộc chống cái Riêng sẽ dẫn xã hội tới Thiên đường khiến Tố Hữu reo lên:
Ngày mai đây, tất cả sẽ là CHUNG
Tất cả là vui và ánh sáng! (Tố Hữu – Liên hiệp lại)
Mơ tiếp, con người sẽ làm việc theo khả năng nhưng tiêu dùng thì tất cả đều lấy từ cái kho chung của toàn dân, như múc nước trong bể, ai khát nhiều thì múc nhiều, ai khát ít thì “tự giác” múc ít (thật quá ư nhân đạo và hợp lý), bởi khi ấy con người đều cao thượng, tất cả đã là của chung thì còn”tham sân si” làm gì nữa, thanh bình đến thế là cùng!
Chẳng còn ai có sở hữu tư liệu sản xuất riêng, ai cũng là công nhân công nghiệp hay công nhân nông nghiệp như nhau, hết cả giàu nghèo, hết cả sang hèn, nên xã hội đặc trưng ở tính chất SAN BẰNG, CÔNG HỮU HÓA, TẬP THỂ HÓA…
Đến nay, nhiều điều phi lý trong “xã hội không tưởng” như trên đã được nhận ra và không nhắc đến nữa, nhưng tại sao chủ trương Công hữu hoá về đất đai vẫn được giữ nguyên mặc dù chủ trương này đã gây nên bao vụ tranh chấp đất đai nghiêm trọng, kéo dài, như một vấn nạn lớn, thách thức sự tồn vong của chế độ?
Để trả lời câu hỏi trên, và có thể sửa chữa tận gốc sai lầm về “sở hữu toàn dân” đối với đất đai, chứ không dừng ở việc điều chỉnh để đối phó, thiết nghĩ cũng nên phân tích ngắn gọn với nhau mấy nguồn gốc xuất phát của sai lầm này.
1/ Những sai lầm từ trong nhận thức của Ý thức hệ
- Xã hội không thể san bằng: Chẳng riêng gì loài người, sinh vật một khi đã sống thành bầy đàn hay xã hội thì khó lòng tránh khỏi bất bình đẳng. Ngay trong một cơ thể thực vật, các tế bào nằm sát nhau thì vừa hiệp lực vói nhau để hoàn thành một chức phận trong cơ thể vừa giới hạn lẫn nhau, chèn ép lẫn nhau, mỗi tế bào không thể căng tròn hết cỡ như khi được nuôi tự do trong môi trường nuôi cấy nhân tạo. Vừa hiệp lực lại vừa cạnh tranh, đấu tranh với nhau trong một tổng thể vốn là quy luật tương sinh tương khắc muôn đời của Sinh giới.
- Hệ quả của quy luật nói trên là sự phân ly thành hai cực CHÍNH QUYỀN và DÂN CHÚNG, cùng với sự phân cách GIÀU NGHÈO. Những sự phân ly vừa tương sinh vửa tương khắc này là tất yếu, không thể dùng “cách mạng” để san bằng.
- Đã không thể xoá bỏ hay san bằng thì phải có Luật và có Dân chủ, gọi chung là nền Dân chủ Pháp trị, để cho những mặt đối lập cùng tồn tại, không diệt nhau mà còn nương tựa vào nhau, hiệp lực với nhau trong xã hội chung.
- Là xã hội đương nhiên có tính Tổ chức: từ cá nhân đến các tổ chức nhỏ, tiếp đến các tổ chức lớn hơn, rồi thành quốc gia, quốc tế. Do đó Dân chủ cũng có Dân chủ trực tiếp và Dân chủ đại diện. Một tổ chức cấp cao có đại diện được cho các thành viên hợp thành hay không là do Cơ chế tổ chức có Dân chủ hay không. Nếu xã hội không dân chủ thì sự đại diện chỉ là mạo danh, “sở hữu toàn dân” là một sự mạo danh.
- Sở hữu là cơ sở vật chất để con người có thể tồn tại như một thực thể riêng trong xã hội, nên việc đưa tất cả đất đai cho nhà nước thống nhất quản lý là vô lý, đặc biệt là khi Công hữu hoá lại đi kèm với những thiết chế phản dân chủ thì chủ trương xoá bỏ sở hữu tư nhân đối với đất đai chính là cột chặt sinh mệnh toàn dân vào trong bàn tay của một đảng cầm quyền, chẳng khác nào truất phế tư cách tồn tại của họ.
2/ Sai lầm trong thời buổi “Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa”
Những sai lầm vừa kể trên là sai lầm về nhận thức, về động cơ có thể là muốn xây dựng một xã hội “của chung”, tưởng rằng mọi thứ đều công hữu hoá, tập thể hoá thì nhân dân sẽ thoát vòng nô lệ và được hạnh phúc.
Song, khi phe XHCN thế giới đã sụp đổ, Đảng Cộng sản đã chuyển sang chiến lược “Kinh tế thị trường định hướng XHCN” , ảo tưởng về nhận thức không còn nữa, tại sao vẫn chủ trương “toàn dân hoá” sở hữu đất đai?
“Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý” ư? Toàn dân là một khái niệm chung chung, mơ hồ, chẳng là ai cụ thể, ai đang có quyền thì chiếm chỗ ấy. Sự thể ra sao thì vụ Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng – Hải Phòng đủ nói lên tất cả.
Đất đai là miếng mồi ngon nhất, lớn nhất. Trong một cơ chế độc quyền lãnh đạo, kẻ nào nắm độc quyền lãnh đạo ắt thèm rỏ dãi, ắt dùng tổ chức công khai, dùng con dấu để “cướp ngày, cướp cạn” (chữ của bác Lê Hiền Đức). Dân bị cướp khắp nơi, kêu trời không thấu. Kiện chỉ là kiện củ khoai vì từ dưới lên trên đều cùng một giuộc. Đó là một “lỗi hệ thống”.
Trong cơ chế “trên bảo dưới không nghe”, thủ tướng cũng chẳng cách chức nổi cấp dưới thì mạnh ai nấy làm, ai có quyền cũng là “anh hùng nhất khoảnh”, ấy là nạn phân ly, “cướp ngày” nổi lên khắp nơi. Nhưng bên cạnh nạn phân ly lại có nạn liên kết: liên kết giữa kẻ có quyền và kẻ có tiền, đôi khi liên kết cả với đám lưu manh anh-chị, liên kết trong lợi ích nhóm, liên kết trong nhiệm kỳ… thả sức cướp bóc, đày ải nhân dân.
Trong đám mây mù tệ nạn, phải tìm ra cái trục gây ác. Trục gây ác cũng là trục quyền lực. Trục “hợp tung” của quyền lực từ trên xuống là: Chủ nghĩa – Đảng – Công an (công an là chủ lực thi hành). Trục “liên hoành” là các cấp uỷ, uỷ ban, công an, các đoàn thể trong Mặt trận, các đại doanh gia, các nhà cơ hội, các nhóm xã hội đen…
- Chính cái cơ chế “Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thống nhất quản lý” là nhân tố mở đường, là cái khiên che, là “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt mọi đám “cướp ngày”, nó cần được huỷ bỏ.
- Việc duy trì điều luật này không còn là sai lầm về nhận thức mà tội phạm có ý thức, nó cần được huỷ bỏ.
- Điều luật này là điều béo bở cho các quan, nhưng là nỗi hãi hùng cho Dân, nó biến cái CHUNG mạo danh Nhân dân thành cái RIÊNG của các quan, sở hữu “toàn dân” biến thành sở hữu “toàn quan” , nó cần được huỷ bỏ.
Xin trích đủ 4 câu trong bài thơ “Liên hiệp lại” của Tố Hữu :
Quyết chiến đấu! Nào, ta liên hiệp lại
Hỡi tù nhân khốn nạn của bần cùng!
Ngày mai đây, tất cả sẽ là CHUNG
Tất cả là vui và ánh sáng!
(Tố Hữu - Liên hiệp lại)
Hai câu dưới là giấc mơ tương lai từ trong quá khứ, nên lưu lại trong một Bảo tàng Ý thức hệ.
Hai câu trên trải mấy chục năm vẫn như thời hiện tại, đọc lên cứ tưởng thơ tặng những gia đình khốn khổ như gia đình Đoàn Văn Vươn hôm nay.
Những tiếng nói yêu cầu huỷ bỏ điều luật này về Sở hữu đất đai, trao quyền Sở hữu ruộng đất về cho Dân (tất nhiên Công hữu xưa nay vẫn có phần dành cho Nhà nước) là những tiếng nói chân thành, nhìn thẳng sự thật, giúp Đảng Cộng sản và Chính phủ vớt lại uy tín, vớt lại tính Chính danh.
Nếu tôi là những cấp lãnh đạo, tôi sẽ cảm ơn những liều thuốc đắng. Đoàn Văn Vươn cũng là một liều thuốc đắng như vậy.
Tiếng súng hoa cải ĐoànVăn Vươn là phát pháo hiệu báo nguy của anh bộ đội trên boong, báo cho người lái con tàu Titanic Việt Nam rằng: phía trước là một tảng băng ngầm.
H. S. P.
19/2/2011
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.
[1] Ta đi tới – Thơ Tố Hữu
[2] Bài ca Ánh đèn cầu Việt trì của nhạc sĩ Hoàng Hà, 1956
Nguồn: boxitvn
số lần đọc: 7288
Tòa Bạch Ốc hẹn gặp cộng đồng Việt nói chuyện nhân quyền
Sunday, February 19, 2012 6:59:33 PM
Hơn 54,000 chữ ký thỉnh nguyện thư
Ðỗ Dzũng/Người Việt
WASHINGTON (NV) -Tòa Bạch Ốc đã chính thức xin được tiếp xúc và gặp gỡ cộng đồng người Việt về vấn đề nhân quyền cho Việt Nam, cũng như những quan tâm đến các nhà tranh đấu và tù nhân lương tâm đang bị giam giữ trong nước.
Thiện nguyện viên giúp đồng hương ký thỉnh nguyện thư qua trang mạng của Tòa Bạch Ốc. (Hình: Huy Phương/Người Việt)
Cuộc tiếp xúc sẽ được diễn ra từ 12 giờ trưa đến 3 giờ chiều 5 Tháng Ba. Qua ngày hôm sau, phái đoàn Việt Nam sẽ gặp các vị dân cử ở Quốc Hội Hoa Kỳ. Tin này đến vào lúc có hơn 54,000 người ký thỉnh nguyện thư nhân quyền trên trang mạng Tòa Bạch Ốc.
Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, nhạc sĩ Trúc Hồ, tổng giám đốc đài truyền hình SBTN, cho biết: “Tối Thứ Bảy, một viên chức Tòa Bạch Ốc đã gọi cho Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng nói họ muốn gặp cộng đồng Việt Nam. Họ xin được nghe và tìm hiểu nội dung cũng như ý nghĩa của hai bài hát mà nhạc sĩ Việt Khang đã sáng tác. Ðó là hai nhạc phẩm ‘Anh Là Ai?’ và ‘Việt Nam Tôi Ðâu?’ cùng một số sáng tác khác ở hải ngoại thể hiện tinh thần yêu nước và tranh đấu cho nhân quyền của người Việt tự do.”
SBTN là nơi phát động chiến dịch ký thỉnh nguyện thư yêu cầu Tổng Thống Barack Obama đình chỉ việc mở rộng thương mại với Việt Nam khi nhân quyền không được tôn trọng. Những nhà tranh đấu được nêu tên trong thỉnh nguyện thư gồm có Linh Mục Nguyễn Văn Lý; hai vị được đề cử giải Nobel Hòa Bình là Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ và Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế; Blogger Ðiếu Cày (Nguyễn Văn Hải); và nhạc sĩ Việt Khang, người bày tỏ lòng yêu nước qua hai nhạc phẩm “Anh Là Ai?” và “Việt Nam Tôi Ðâu?”
Chiến dịch này kéo dài trong một tháng, từ 8 Tháng Hai đến 8 Tháng Ba, kêu gọi mọi người ký thỉnh nguyện thư gởi Tòa Bạch Ốc. Theo quy định của trang mạng này, để được Tòa Bạch Ốc chính thức trả lời trực tiếp, một thỉnh nguyện thư phải đạt được 25,000 chữ ký trong vòng 30 ngày.
Ðến chiều Chủ Nhật, đã có hơn 54,000 người ký vào thỉnh nguyện thư trên trang mạng của Tòa Bạch Ốc.
“Tòa Bạch Ốc đang quan sát mức độ ký thỉnh nguyện thư này rất kỹ. Khi chúng ta có 25,000 chữ ký họ đối xử với chúng ta khác. Khi có 50,000 chữ ký tình hình sẽ khác nữa. Và khi chúng ta có 100,000 hoặc 200,000 chữ ký, chắc chắn tiếng nói của cộng đồng chúng ta sẽ được các vị dân cử liên bang lắng nghe,” nhạc sĩ Trúc Hồ nhận xét.
Trong chuyến thăm Việt Nam hồi giữa Tháng Giêng của bốn thượng nghị sĩ Hoa Kỳ, chính quyền Việt Nam có đưa ra một danh sách dài nhiều loại vũ khí, trang bị quốc phòng muốn mua của Mỹ, từ dàn radar cho đến hỏa tiễn phòng thủ, bộ phận máy bay. Tuy nhiên, TNS John McCain, một người đi trong đoàn, nói rằng “Việt Nam phải cải thiện nhân quyền” trước khi Hoa Kỳ có thể chuyển giao những hệ thống này.
Trong buổi nói chuyện với Ðại Sứ Ron Kirk, đại diện mậu dịch Hoa Kỳ, hôm 19 Tháng Giêng, Dân Biểu Loretta Sanchez cũng đưa vấn đề nhân quyền trong giao thương Mỹ-Việt.
“Mỗi lần Việt Nam được một thành tựu trong mậu dịch, như PNTR trong thương mại song phương với Mỹ, WTO, hay vào Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, là một lần Việt Nam nuốt lời hứa về nhân quyền và đàn áp nhiều hơn thay vì tự do nhiều hơn,” bà Sanchez nói.
Bà nói thêm: “Việt Nam ngày càng bỏ tù nhiều người, không chỉ các vị lãnh đạo tôn giáo hay những người tranh đấu đòi dân chủ, mà cả những người trẻ lên Internet nói lên những vấn đề của đất nước, như nhạc sĩ Việt Khang.”
Tuy nhiên, vì Việt Nam cứ hứa cải thiện nhân quyền rồi sau đó không thực hiện, Dân Biểu Sanchez đặt vấn đề với Ðại Sứ Kirk là nên bắt Việt Nam thực hiện trước rồi mới ký. Tuy Ðại Sứ Kirk không trả lời rõ ràng về đề nghị này, nhưng theo bà Sanchez, “Chúng ta vẫn có thể đặt điều kiện vào các hiệp định mậu dịch để các nước sẽ gặp khó khăn nếu không thực hiện những điều họ hứa.”
Nhạc sĩ Trúc Hồ cho biết đài SBTN sẽ chọn ra 50 người từ 50 tiểu bang đã tham dự trong cuộc vận động ký thỉnh nguyện thư cùng với phái đoàn truyền thông và một số các tổ chức đã tiếp tay trong thời gian qua để vào Tòa Bạch Ốc ngày 5 Tháng Ba.
Ngoài ra, một số ca sĩ của Trung Tâm Asia từng hát hai tác phẩm của nhạc sĩ Việt Khang cũng sẽ đi cùng để trình bày hai nhạc phẩm này tại Tòa Bạch Ốc.
Nhạc sĩ Trúc Hồ cũng cho biết buổi tiếp xúc cộng đồng Việt Nam và trình diễn hai tác phẩm của nhạc sĩ Việt Khang sẽ được trang mạng của Tòa Bạch Ốc truyền tải trực tiếp để mọi người cùng xem.
Nhạc sĩ Trúc Hồ cho biết thêm: “Những người muốn đi, xin chuẩn bị gởi tên, ngày tháng năm sinh cùng địa chỉ về cho SBTN để xin giấy phép vào Tòa Bạch Ốc nội trong ngày Thứ Hai, 20 Tháng Hai và xin chú ý là Tòa Bạch Ốc chỉ hạn chế tiếp xúc khoảng 100 người mà thôi. Riêng Quốc Hội thì không giới hạn số người tham dự. Quý vị tham dự viên phải tự túc vé máy bay đến thủ đô Hoa Thịnh Ðốn.”
Khi được hỏi cảm tưởng về sự kiện cộng đồng Việt Nam được Tòa Bạch Ốc chú ý với hơn 54,000 chữ ký, nhạc sĩ Trúc Hồ nói: “Có thể nói, đây là một Hội Nghị Diên Hồng ở xứ Mỹ. Chúng ta đến Tòa Bạch Ốc lần này với tư cách những người gởi thỉnh nguyện thư trực tiếp, chứ không phải một đảng phái nào. Ðây là năm bầu cử, chúng ta phải tận dụng cơ hội này.”
Thỉnh nguyện thư vẫn còn trên trang mạng Tòa Bạch Ốc và vẫn còn nhận chữ ký, tại địa chỉ https://wwws.whitehouse.gov/petitions.
Vào lúc tôi góp ý này thì số người ký thỉnh nguyện đã lên đến 63’838 rồi.
https://wwws.whitehouse.gov/petitions#!/petition/stop-expanding-trade-vietnam-expense-human-rights/53PQRDZH
Những người có đầu óc biết suy nghĩ thì ai cũng hiểu rõ rằng cái cụm từ “sở hữu toàn dân” chỉ là một mánh khóe lừa bịp gian manh của bòn ĂN CƯỚP! Chúng tung ra cái bành vẽ “mọi người cùng sở hữu”, nhưng sở hữu cái gì ngoài cái bánh vẽ, trong khi cái “bánh thật” chúng nắm hết và đưa vào túi riêng rồi! Nỗi uất ức của người dân đã tràn lên tận cổ, và mọi người cùng muốn làm như anh Vươn hay hơn thế! Không muốn thay đổi và trả lại quyền sở hữu thiêng liêng và vô cùng chính đáng của người dân thì cứ đợi đấy rồi sẽ thấy! Cướp sự sống của bao nhiêu người rồi, ắt sẽ phải trả giá đích đáng cả đời mình và đời con cháu!
“Càng gian ngoan lắm, càng oan trái nhiều!”. Đảng cướp nào cũng có ngày tàn, ngày tan rã, đảng CS cũng vậy thôi!
Vâng, cái của ‘RIÊNG’ (cá nhân) ‘xấu xa’ ấy đã có từ hàng mấy ngàn năm nay, cho nên là của ai thì người ấy phải giữ, phải bảo vệ bằng mọi giá với sự trợ giúp của luật pháp và chính quyền!
Thế nhưng, từ ngày có bác có đảng thì tất cả phải là của “CHUNG”, phải là “tập thể”, là “toàn dân” và… PHẢI do NHÀ NƯỚC quản lý!
Nhà nước là ai?
Nhà nước là những cán bộ đảng viên của đảng cầm quyền!
Nếu là “CỦA RIÊNG” thì nhà nước không thể chấm mút, nhưng vì là “CỦA CHUNG” (cha chung không ai khóc, của chung chẳng ai có trách nhiệm) nên cán bộ đảng viên nhà nước “tha hồ xà xẻo, gậm nhấm”.
Kẻ nào lên tiếng phản đối liền sẽ bị qui ghép vào tội ‘phản động’ hoặc là bị kết tội ‘chống phá nhà nước’!
Do vậy, ‘nhà nước’ (cán bộ đảng viên) tha hồ tự tung tự tác, tự do ăn cướp (được nhà nước bảo hộ) ???
Cám ơn bác H.S.P.
Cám ơn Nữ Vương Công Lý
Trận càn ở đầm Cống Rộc của Đảng thì bằng vũ lực với hơn 100 CA và bộ đội!
Còn “trận càn ở Jordan” của Tham Tán Đại Sứ CHXHCNVN Nguyễn Xuân Việt với cô Vũ Phương Anh, một nữ lao động xuất khẩu Việt Nam làm việc tại Jordan…thì bằng ngôn ngữ ?
Mời bạn đọc bấm vào đây để nghe những “lời nói yêu thương” của ngài tham tán toà đại sứ CHXHCNVN ở Jordan với cô Phương Anh;
Tham tán CS tại Jordan nói với Vũ Phương Anh!
Không thể che dấu được bộ mặt “vì dân, do dân” thì giở trò hăm dọa khủng bố???
Đúng là niềm đau không dứt!
Subject: Tòa Bạch Ốc (White House) đã chính thức xin được tiếp túc và gặp gỡ cộng đồng người Việt
Thân gởi qúy vị và các bạn đã tiếp tay thỉnh nguyện thư ngay từ những phút đầu tiên,
Với sức mạnh thể hiện qua số lượng chữ ký thỉnh nguyện thư (61.543 from now on), Tòa Bạch Ốc (White House) đã chính thức xin được tiếp túc và gặp gỡ cộng đồng người Việt về vấn đề nhân quyền cho VN cùng những quan tâm đến các nhà tranh đấu và tù nhân lương tâm đang bị giam giữ ở trong nước. Cuộc tiếp xúc sẽ được diễn ra vào lúc 12 giờ trưa Thứ Hai, ngày 5 tháng 3, 2012 tới đây. Qua ngày 6 tháng 3 chúng ta sẽ gặp gở quý vị dân cử ở Quốc Hội HK.
Toà Bạch Ốc cũng xin được nghe và tìm hiểu nội dung cùng ý nghĩa của hai bài hát mà nhạc sĩ Việt Khang đã vừa sáng tác, đó là Việt Nam Tôi Đâu và Anh Là Ai, cùng một số sáng tác khác ở hải ngoại, thể hiện tinh thần yêu nước và tranh đấu cho nhân quyên của người Việt tự do.
Quý vị và các bạn nào muốn tháp tùng phái đoàn (hoàn toàn với tính cách cá nhân) xin chuẩn bị gởi tên, ngày tháng năm sinh cùng địa chỉ về cho SBTN để xin giấy phép vào Tòa Bạch Ốc nội trong ngày mai, Thứ Hai Feb. 20, 2012.
Xin chú ý: Tòa Bạch Ốc chỉ hạn chế tiếp xúc khoảng 100 người mà thôi, riêng Quốc Hội thì không giới hạn số người tham dự. Quý vị tham dự viên phải tự túc vé máy bay round trip đến Washington DC . SBTN chỉ đủ̉ sức lo nơi ăn và chốn ở cho quý vị mà thôi
Kính thông báo và xin tùy nghi chia sẻ với thân hữu cùng quý vị đồng hương,
Nam Lộc
PS: XIN TIẾP TỤC KÝ THỈNH NGUYỆN THƯ ĐỀ NGÀY VÀO TÒA BẠCH ỐC SẼ ĐẠT TRÊN CON SỐ 100 NGÀN.
Xin mời quý vị nghe hai nhạc phẩm Việt Nam Tôi Đâu và Anh Là Ai của Việt Khang dưới đây:
Anh Là Ai ?
http://www.youtube.com/watch_popup?feature=player_embedded&v=b-DwiSygbQo
Việt Nam Tôi Đâu?
http://www.youtube.com/watch_popup?feature=player_embedded&v=zV7RzDtSmi8
Kính thưa tác giả H.S.P!
Tôi thật sự hài lòng về bài viết của tác giả, những suy nghĩ của tôi như được tóm tắt lại trong bài viết ngắn nhưng đủ…
Cảm ơn tác giả nhiều.
Hỡi những người nô lệ Việt Nam hãy vùng lên dành lại quyền làm chủ từ tay bọn VGCS đã cướp quyền từ cái gọi là cách mạng tháng tám năm nào. Tự do dân chủ nhân quyền là quyền của toàn dân chứ không phải ân huệ xin cho từ bọn VGCS (nhớ lời Đức Tổng Kiệt). ĐỪNG SỢ. Việt Khang đã bắn phát súng lệnh vào đầu bọn bán nước, chúng ta hãy tiến lên. Chúng ta phải tự cứu lấy chúng ta. Sự hậu thuẫn của thế giới đã sẵn sàng. Nhưng chúng ta phải tự làm lấy trước. Không ai có thể làm thay cho chúng ta.